Chuyến Xe Cuối Cùng

Lượt đọc: 977 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồn ma hoa ban trắng

❊ ❊ ❊

Dọc con đường lên dốc Mường Lù, mọc đầy hoa ban trắng. Vào mùa xuân, hoa ban nở đầy các núi rừng, cả khung trời miền cao trắng xóa một màu trắng…

Xe đến ngã ba, lối lên dốc Rừng Phà, đột nhiên bị chết máy. Lúc này đã về chiều. Sương mù kín đặc, tôi buồn bã:

- Kiểu này phải ngủ lại dốc mất thôi. Trời lạnh, áo quần tớ không chuẩn bị, làm sao bây giờ?

Định Lương, người dân tộc đi cùng tôi, hả hê:

- Mấy khi có dịp may mà ở lại vùng rừng núi này. Ta qua đêm, sáng mai lên thị xã kịp kia mà...

Tôi tần ngần:

- Nhưng rừng núi vắng vẻ quá, đâu có chỗ nhà cửa nào để mà ngủ?

Định Lương nói:

- Thế thì ta cứ trải ni lông dưới gốc cây hoa ban mà ngủ, có sao đâu?

Tôi thở dài:

   - Thì đành vậy, chứ biết sao giờ? Tôi đâu có rành về vùng đất này. Nhưng liệu có cọp không ông?

Định Lương cười:

- Cọp thì không có, nhưng ma thì nhiều lắm. Ở vùng rừng núi này, chỗ nào chẳng có ma…

Tôi rợn gáy:

- Ông nói vậy là làm sao? Ông hù tôi đấy à? Tôi vốn nhát lắm đó.

Định Lương vui vẻ:

- Đùa ông đấy. Thôi, ngủ đi, đêm nay ngủ dưới hoa ban xem ông cảm nhận không khí núi rừng ra sao...

Tôi trải ni lông lăn ra ngủ… một giấc ngủ êm đềm, đẹp đẽ hiện ra… tôi thiếp đi. Một cánh hoa ban rơi xuống ngực tôi. Cho đến sáng tôi mới thấy, tôi cầm đóa hoa ban vui vẻ:

- Định Lương à! Tôi sẽ giữ cánh hoa ban này, coi như là kỷ niệm ở vùng cao.

Định Lương gật đầu:

- Ừ, tùy ông. Nhưng người miền cao chúng tôi, khi thấy hoa ban rơi xuống ngực, là điềm lành đó nghe. Biết đâu ông sẽ gặp được người tình ở vùng cao.

Tôi nói:

- Hồi trước, tôi có đến đây một lần. Cả năm năm tôi quen một cô gái tên là Bế Thị Lương. Nhà ở thị xã. Tôi không nhớ cô ở số nhà bao nhiêu, đường nào ở thị xã. Tính tôi nghệ sĩ, chóng quên lắm.

Định Lương tò mò:

   - Thế ông đã làm gì nàng chưa? Nếu có, đừng hòng thoát khỏi tay nàng đó!

Tôi nói:

   - Có, chúng tôi có âu yếm nhau, rồi sau đó, tôi cũng không thế nữa. Tôi về xuôi cũng coi như chuyện đó qua rồi…

Định Lương thở dài:

- Ông quên, liệu người ta có quên như ông không? Thế ông có hứa gì không?

Tôi bâng khuâng:

- Tôi hứa sẽ lấy nàng làm vợ. Nàng vui lắm. Nhưng rồi, tôi cũng quên mất. Mà sao ông hỏi kỹ thế?

Định Lương im lặng. Tôi tiếp:

- Thế ông nói, người vùng cao hứa là không quên à?

- Đúng vậy, ông đã hứa là phải thực hiện lời hứa. Kỳ này ông phải lên thăm nàng, và nếu có thể, phải cưới nàng làm vợ…

Tôi băn khoăn:

   - Nào tôi có biết nàng ở đâu mà thực hiện lời hứa ấy? Tôi chỉ gặp nàng giữa mùa hoa ban mà thôi. Và nàng cũng chẳng đòi hỏi gì cả. Nàng nói, nàng yêu tôi.

Định Lương trầm ngâm:

- Bế Thị Lương à? Thế thì nàng ăn vận ra sao?

Tôi trả lời:

- Áo quần màu trắng, da nàng trắng ngần, nụ cười tươi rói, mái tóc búi cao. Con gái dân tộc chất phác thật. Thế mà tôi lại quên mất, bây giờ nhìn cánh hoa ban mới nhớ...

Lên thị xã, chúng tôi dạo một ngày. Thị xã nhỏ, ngắn, dốc, nằm giữa vùng núi non chập chùng, sương mờ lãng đãng gần tới mặt đất… Bất chợt tôi gặp một cô gái áo trắng đi giữa chợ. Nhìn cô quen lắm... Tôi reo khẽ:

- Lương, Bế Thị Lương, có phải là em đó không?

Cô gái nhìn anh lắc đầu:

- Chắc anh lộn em với ai rồi đó? Em không phải là Bế Thị Lương đâu...

Tôi vội vàng xin lỗi, cô gái cười tươi:

- Thế anh lên đây tìm Bế Thị Lương à?

Tôi bâng khuâng:

- Đúng vậy! Đó là cô gái mà tôi yêu quý...

Cô gái hỏi:

- Thế anh có biết nhà nàng ở đâu không?

Tôi lắc đầu:

- Không biết, thế mới khổ, bây giờ đi mãi chưa thấy…

Cô gái ngạc nhiên:

- Người anh yêu thương mà lại không biết nhà ư? Sao kỳ lạ vậy? Cứ như là chuyện đùa ấy.

Tôi thú nhận:

- Chúng tôi gặp nhau giữa chợ, rồi ra bờ suối tâm sự… Tôi cũng không hỏi nhà cô ấy nữa. Rồi tôi về xuôi… Năm năm qua mới có dịp lên thị xã.

Cô gái trầm ngâm:

- Năm năm là khoảng thời gian quá dài với người con gái. Anh quả thật vô tâm quá, biết cô ấy còn yêu anh hay không? Hay cô ta đã lấy chồng rồi.

Tôi băn khoăn:

   - Thì chính tôi muốn tìm cô ta để rõ mọi chuyện mà. Nếu cô ấy có chồng thì tôi mừng cho cô ấy. Hạnh phúc của Bế Thị Lương là hạnh phúc của tôi!

Cô gái hỏi:

- Nếu cô ấy vẫn chờ anh thì sao?

 - Thì tôi sẽ lấy cô ấy làm vợ. Mà thực sự cô ấy đã là vợ của tôi rồi...

 Cô gái tròn mắt:

 - Anh nói cái gì, hai người đã quan hệ với nhau rồi à? Như vậy thì mối tình sâu đậm lắm. Mà sao năm năm mới tìm gặp?

 Tôi gãi đầu, vẻ hối lỗi:

 - Ban đầu, tôi cứ nghĩ là một cuộc hẹn hò sông nước lãng mạn, vì hồi đó tôi còn trẻ. Bế Thị Lương cũng vậy. Đêm qua, ngủ dưới rừng hoa ban, một cánh hoa rơi xuống ngực tôi. Hoa ban rất to, trắng muốt. Tôi chưa gặp cánh hoa nào như vậy. Và tôi nhớ Bế Thị Lương...

Cô gái tò mò:

 - Anh thật là liều mạng, dám ngủ dưới cây hoa.

 Tôi sửng sốt:

 - Sao vậy? Tôi cùng anh bạn Định Lương ngủ mà, có sao đâu?

 Cô gái giải thích:

 - Ban ngày cây xanh tỏa ôxy, còn ban đêm, nó thải ra khí cacbonic, một loại khí rất độc…

 Tôi trố mắt:

 - Vậy à? Thế mà tôi không biết, hèn chi ngủ say sưa, sáng dậy rất mệt... Thế ra cô là kỹ sư à?

 Cô gái lắc đầu:

- Một học sinh cấp hai cũng biết điều đó mà? Thế cánh hoa ban đó anh còn giữ không?

 Tôi gật đầu, đưa cánh hoa cho cô gái xem. Cô gái ngắm nghía thật lâu, tấm tắc:

 - Cánh hoa đẹp quá, em ở đây đã lâu mà chưa thấy cánh hoa nào đẹp như vậy! Anh nên giữ làm kỷ niệm.

 Tôi gật đầu và hỏi:

 - Thế em tên gì, mình trò chuyện đã lâu mà không biết tên?

 Cô gái tủm tỉm:

 - Em là Bế Thị Hoa. Người quê em họ Bế đông lắm. Thôi chào anh nhé...

 Cô gái bước đi thoăn thoắt, trên vai cô gùi cái gùi nhỏ. Tôi nhìn theo, thẫn thờ… Vừa lúc đó Định Lương đến, cằn nhằn:

 - Cậu đi đâu cả buổi, tôi tìm muốn đứt hơi...

 Tôi cười:

   - Tôi tìm Bế Thị Lương, suốt cả ngày vất vả.

Định Lương tò mò:

- Thế có tìm thấy không? Mà nhìn mặt cậu tươi rói thế.

Tôi lắc đầu:

 - Không, tôi không gặp Bế Thị Lương mà gặp Bế Thị Hoa… Mà thôi về ngủ đi, tôi mệt lắm rồi...

 Chúng tôi về nhà trọ, lăn ra giường ngủ. Trời đã tối sầm, miền cao mau tối lắm. Sương mù giăng núi, xòe bàn tay ra cũng không thấy… Chợt tôi nghe tiếng văng vẳng:

 - Anh Luận ơi… anh Luận… em đây mà...

 Tôi mở mắt, run run:

 Tiếng nói dịu dàng:

 - Em là Bế Thị Lương, anh quên em rồi sao?

 Tôi bàng hoàng:

 - Bế Thị Lương à? Có phải em đó không? Anh đi tìm em cả ngày hôm nay không gặp? Sao em biết anh ở đây mà đến?

 Bế Thị Lương bồi hồi:

 - Em theo anh suốt mà. Chính anh đã đưa em về đây, anh quên rồi ư?

 Tôi sửng sốt:

 - Anh đưa em về ư? Anh có gặp em lúc nào đâu, sao lại đưa em về nhỉ?

 Bế Thị Lương thủ thỉ:

   -Anh mau quên quá. Ngày hôm nay, anh nói chuyện với Bế Thị Hoa, em gái của em, anh quên rồi ư?

Tôi ngẩn ngơ:

 - Vậy ư? Thế mà cô ta không hề biết em là ai cả, sao kỳ lạ vậy?

 Bế Thị Lương nói:

 - Đó là lỗi ở em, vì em muốn đùa anh. Chớ tên thật của em là Bế Thị Ban.

 Tôi trầm tư:

 - Thì ra là vậy? Hèn chi anh hỏi, mà chả ai biết cả. Sao em lại nói vậy, cách đây năm năm, anh đã gặp em, chúng mình yêu nhau mặn nồng, em còn nhớ không? Thế nhà em ở đâu, mai anh đến.

Bế Thị Lương bùi ngùi:

- Anh cứ gặp Bế Thị Hoa thì rõ! Nhà Bế Thị Hoa cũng là nhà em đó.

Tôi tần ngần:

- Nhưng cô Hoa không cho anh biết nhà, làm sao mà tìm…

Bế Thị Lương thổn thức:

- Anh cứ đến bản Mường Lai, hỏi nhà ông Bế Văn Hồng, là ai cũng biết. Bản đó còn gọi là bản Hoa Ban.

Tôi gật đầu trìu mến:

- Thế còn em, sao không xuất hiện cho anh thấy một lần nào? Em lại với anh đi. Anh nhớ em lắm.

Bế Thị Lương nức nở:

- Em cũng nhớ anh lắm, yêu anh lắm. Nhưng em Bế Thị Hoa, em gái em làm vợ.

Tôi sửng sốt:

- Sao em lại nói vậy? Anh là chồng của em kia mà. Tại sao lại thế hả em?

Bế Thị Lương không trả lời, tôi hỏi tiếp, nhưng im lặng. Có lẽ cô ta đã đi rồi chăng? Tôi cứ bần thần nghĩ mãi về thái độ kỳ lạ bí ẩn của nàng. Sao nàng lại không gặp tôi? Lại còn giới thiệu em gái cho tôi? Chuyện quả thật là khó hiểu.

Sáng hôm sau, tôi để Định Lương ở lại, còn mình bắt xe ôm lên Mường Lai, hỏi nhà ông Bế Văn Hồng… Ông Hồng đi vắng, một cô gái tiếp tôi, tôi trợn mắt:

- Bế Thị Hoa, có phải là em không?

Cô gái sửng sốt:

- Anh là… Có phải anh hôm qua không, sao anh biết nhà em mà tìm… Anh tìm cha em có việc gì?

Tôi vui vẻ:

- Chả là Bế Thị Lương có hẹn anh đến nhà chơi, và cho biết cha cô ấy là Bế Văn Hồng, và em ruột cô ấy là Bế Thị Hoa...

Bế Thị Hoa tròn mắt:

- Này anh, anh có lộn không? Nhà em đâu có ai tên là Bế Thị Lương đâu?

Tôi sực nhớ ra lời Bế Thị Lương hôm qua, cười xòa:

- À, anh quên, cô gái đó không phải là Bế Thị Lương mà là Bế Thị Ban, con ông Bế Văn Hồng. Em cho anh gặp chị Ban với.

Bế Thị Hoa sững người, lắp bắp:

- Anh gặp chị Bế Thị Ban ở đâu, chị ấy đúng là chị ruột của em đấy.

Tôi vui vẻ:

- Chị ấy gặp anh tại nhà trọ. Chị ấy bảo anh mời chị ấy đến. Mà thực sự anh có gặp Bế Thị Ban đâu? Mà anh cũng đâu ngờ Bế Thị Ban có em gái là Bế Thị Hoa… Nếu biết thì hay biết mấy, đêm qua, cô ấy mới cho anh biết sự thật.

Bế Thị Hoa ứa lệ, tôi ngạc nhiên:

- Thế Bế Thị Ban đâu, mà sao cô lại khóc vậy? Có chuyện gì à?

Bế Thị Hoa thổn thức:

- Anh không biết chuyện gì à? À, mà làm sao biết được, chị Ban em đã mất hơn năm năm nay rồi...

Tôi lắp bắp:

- Em nói cái gì, đã mất hơn năm năm nay rồi? Có thật không?

Bế Thị Hoa bùi ngùi:

- Đúng vậy. Mà cách đây năm năm, anh gặp chị ấy ở đâu, có phải bên bờ suối Đại Ngàn không?

Tôi thẫn thờ:

- Đúng, mà sao em lại hỏi vậy?

 Bế Thị Hoa thở dài:

- Đó là ngôi mộ của chị ấy. Người anh gặp chính là hồn ma của chị đó; Chị ấy ra suối tắm, bị lũ cuốn, ba ngày mới tìm thấy xác. Gia đình chôn chị bên suối, chỗ anh thấy chị ấy. Thời còn sống chị ấy rất thích hoa ban trắng...

Tôi ngậm ngùi:

- Hèn chi mà Bế Thị Ban nhắn với anh, nếu yêu cô ấy thì hãy lấy Bế Thị Hoa làm vợ... Phải chăng đóa hoa ban rơi vào ngực anh là linh hồn chị ấy?

 Bế Thị Hoa trầm ngâm:

- Đêm qua, chị ấy hiện về, nói y như lời anh đã kể với em. Thật kỳ lạ… Anh vào đốt nhang cho chị ấy đi.

 Tôi vào nhà, nhìn lên bàn thờ, quả có ảnh Bế Thị Ban. Tôi ứa lệ:

- Ban ơi, anh đâu có ngờ lại gặp em trong hoàn cảnh này, anh phải làm sao đây?

Bế Thị Hoa rưng rưng:

- Chị em đã báo mộng như vậy, ý anh thế nào?

Tôi bùi ngùi:

- Anh thì theo ý chị Ban, còn em?

Bế Thị Hoa thẹn thùng:

- Chị em đã dạy, em phải vâng lời thôi. Có ai ngờ chị ấy mất lâu rồi, mà vẫn còn lo cho em gái mình.

Tôi nắm chặt tay Bế Thị Hoa. Bất ngờ đóa hoa ban rơi giữa lòng tay chúng tôi.

Đánh máy: Thanh Vân & Ct.Ly
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 10 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »