Trong đêm tân hôn, Trương Trọng phát hiện ra Huyền Thu, vợ mình, không còn trinh trắng, cụ thể rõ ràng là không có những giọt máu hồng... Đã thế, trên bộ ngực căng tròn của vợ lại có hai chữ T chia đều hai bên... Chàng tức giận vì bị xúc phạm. Mình đã lấy phải vợ thừa của người ta rồi. Thật đúng như câu thơ:
Gái khôn tránh tiếng đò đưa
Trai khôn tránh tiếng vợ thừa người ta.
Thế mà nay chàng mắc phải. Chàng lôi Huyền Thu dậy, mặt chàng tái đi, gằn từng tiếng một:
- Cô đã ăn ở với thằng nào, lại còn khắc tên nó trên bầu vú. Cô quả là quá quắt. Đồ lăng nhăng, khốn nạn.
Huyền Thu hoảng hốt, sợ đến run cả người, lắp bắp:
- Anh Trương Trọng, anh nói cái gì vậy? Em chưa từng yêu ai, sao anh lại nói em là lăng loàn, điếm nhục...
Trương Trọng tức tối:
- Không yêu ai à? Cô có dám chắc như vậy không?
Huyền Thu khóc lóc:
- Em nói thật đó. Từ nhỏ đến lớn, em ở nhà cha mẹ ruột, em được nuôi nấng chu đáo, suốt ngày ở nhà, cho đến một hôm ra chợ mua đồ cùng người ở thì gặp anh. Mối tình sét đánh đã khiến chúng mình nên duyên chồng vợ... Em đâu có quen với người con trai nào ngoài anh...
Trương Trọng lạnh lùng:
- Thế tại sao cô không còn trinh tiết, cô nói đi. Con gái khi về nhà chồng, phải tiết sạch giá trong, sao cô lại không có, cô giải thích đi?
Huyền Thu nức nở:
- Chuyện ấy, em làm sao biết được? Nếu anh không tin thì hỏi cha mẹ em, hỏi hàng xóm thử xem, anh sẽ biết ngay mà... Em xin anh, hãy tin ở em...
Trương Trọng cười nhạt:
- Tin cô à? Bằng chứng rõ ràng như vậy, mà cô còn bảo tôi tin cô? Lại nữa, trên ngực cô có hai chữ T và T, là tên của người đàn ông nào? Có mau nói ra đi...
Huyền Thu khiếp vía:
- Khi em sinh ra, cha mẹ đã thấy chữ đó rồi. Em cũng không biết nữa... Em rất lo sợ vì dòng chữ khắc trên ngực vì sợ sau này lấy chồng, không biết giải thích ra sao? Xin anh hiểu cho em…
Trương Trọng buồn bã:
- Cô khỏi giải thích nữa... Tôi đã rõ rồi, cô càng nói càng lộ rõ bản chất con người cô… Ngày mai, tôi trả cô về nhà cha mẹ cô… Cô chuẩn bị đi…
Huyền Thu lả lơi quỳ xuống dưới chân Trọng, van xin năn nỉ, nhưng vô ích. Trương Trọng hầm hầm bước ra khỏi phòng, đóng sập cửa lại... Chàng tìm phòng ngủ riêng, lòng tràn lên nỗi tức giận, tưởng như nghẹt thở...
Còn lại một mình trong phòng, Huyền Thu đau đớn dằn vặt. Trời ơi, từ nhỏ đến giờ, ta có quen với người đàn ông nào, thế mà cớ sự như hôm nay là tại vì sao? Tại sao ta không còn trinh tiết? Ai đã khắc tên lên ngực ta? Ta không muốn sống nữa. Sống làm gì khi bị sự nghi ngờ là gái lăng loàn, lại còn trả ta về nhà… nhục nhã quá...
Nước mắt nàng chảy dài, ướt đẫm gò má mịn màng... Nàng lẩm bẩm: Ta phải lấy cái chết để chứng tỏ sự trinh trắng của ta. Chỉ có như vậy mới xóa tan được sự dằn vặt của chồng. Anh Trương Trọng, hãy tha lỗi cho em. Em yêu anh, mãi mãi yêu anh. Em không ngờ lại gây đau khổ cho anh! Em vẫn là con gái trong trắng. Thân thể và tâm hồn em mãi thuộc về anh.
Nàng lấy chiếc áo buộc lại và treo lên xà nhà, rồi treo cổ tự tử.
Buổi sáng, Trương Trọng ngồi uống cà phê rồi sai người ở đánh thức Huyền Thu dậy. Người ở đi vào, lát sau chạy ra mặt tái xanh tái xám, run run:
- Cậu chủ, cô chủ đã treo cổ tự tử rồi…
Trương Trọng làm rơi ly cà phê xuống đất, hốt hoảng chạy vào thấy xác Huyền Thu treo lủng lẳng... Chàng kêu ầm lên, cha mẹ chàng chạy xuống hỏi:
- Trương Trọng có chuyện gì vậy? Sao la to thế?
Trương Trọng rầu rĩ:
- Cha mẹ, Huyền Thu chết rồi, cô ấy treo cổ tự tử…
Cha mẹ chàng rú lên:
- Treo cổ à? Trời đất, sao lại xảy ra cớ sự này? Mau mau báo cho bên nhà cô ấy... Con ơi, đầu đuôi câu chuyện ra sao mà ra nông nỗi này. Mới cưới nhau được một ngày, mà đã gây tai họa rồi...
Trương Trọng đau đớn:
- Con chỉ trách mắng cô ấy vài câu, rồi bỏ ra ngoài phòng ngủ, con đâu ngờ cô ấy dại dột thế...
Mẹ Trương Trọng gắt:
- Lại sao lại trách móc, cãi lộn nhau làm gì? Làm sao ăn nói với bên thông gia đây? Họ sẽ cho nhà ta cố sát. Tai họa đến rồi, con ơi là con…
Trương Trọng giọng đứt quãng:
- Con chỉ cật vấn cô ấy, tại sao là con gái mà không biết giữ trinh tiết, lại còn khắc tên ai đó trên ngực, rồi con nói: Ngày mai trả cô ấy về bên nhà.. Thế là cô ấy...
Mẹ Trương Trọng ngạc nhiên:
- Thế cô ấy mất trinh tiết à? Lạ thật, khi hỏi Huyền Thu cho con, cha mẹ đã điều tra rất kỹ cơ mà! Cô ấy ngoan, hiền dịu, chưa từng có người bạn trai nào? Sao lại có chuyện đó...
Trương Trọng thở dài não nuột:
- Vậy mới nên chuyện. Mẹ xem có dấu vết gì của sự trinh trắng đâu? Con đau khổ vô cùng, vì cứ nghĩ bị cô ta cho là ngốc, ăn của thừa mà không biết...
Mẹ Trương Trọng bùi ngùi:
- Chuyện này, có lẽ phải chờ cha mẹ cô ấy thôi... Họ đến mà...
Cha mẹ Huyền Thu đến, ôm lấy xác Huyền Thu khóc lóc ầm ĩ... Lát sau cha Huyền Thu hỏi:
- Con gái tôi ngoan ngoãn, hiền hậu, đức độ, thế mà về nhà chồng có một đêm đã chết, ông bà giải thích sao đây? Hay là thằng Trương Trọng giết nó...
Cha Trương Trọng sầu thảm:
- Chuyện xảy ra ngoài ý muốn ông à. Nghe đâu chúng nó cãi nhau, rồi thằng Trương Trọng bỏ ra ngoài... Sau đó phát hiện ra con Thu chết...
Cha Huyền Thu tức giận:
- Con gái tôi có cãi cọ bao giờ? Nhất là với chồng nó, tôi đã dặn dò là phải phục tùng tuyệt đối. Tôi giáo dục nó rất kỹ về tam tòng tứ đức, tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu.. Sao lại có chuyện nó cãi chồng? Cậu Trọng, cậu hãy nói rõ đi... nếu không tôi sẽ báo quan đó.
Trương Trọng buồn bã:
- Dạ, thưa cha, lúc con và Huyền Thu yêu nhau, con phát hiện ra cô ấy không còn trinh trắng nữa và trên ngực cô ấy có chạm chữ T và chữ T. Con hỏi, cô ấy không giải thích được, con buồn quá bỏ ra ngoài nằm. Ngờ đâu vợ con lại tự tử...
Cha Huyền Thu đấm ngực thùm thụp:
- Trời ơi, lẽ nào là nghiệp chướng ư? Con bé nó sanh ra đã có dòng chữ trên ngực. Lúc sanh, nó còn nói rõ nó là vợ của Trương Trọng. Gia đình tôi phải lấy máu chó bôi vào miệng nó. Nó đã trở thành người bình thường... Tôi giữ nó trong nhà cả ngày, không cho ra đường, vì sợ chuyện bất thường... Khi nó nói nó gặp được người mà nó thương tên là Trương Trọng, tôi đã lo sợ vô cùng. Vì biết đó là nghiệp chướng kiếp trước... Tôi dò kỹ mới gả con gái cho con trai ông bà... nhưng vì sơ suất nên không kể lại chuyện đó... Ai ngờ hậu quả thảm khốc như vậy...
Trương Trọng mới giật nảy mình, mồ hôi vã ra:
- Sao lại có chuyện đó được. Lẽ nào con lại nghi oan cho vợ con. Chính con đã gây nên cái chết cho nàng...
Mẹ Huyền Thu chép miệng:
- Con nghi ngờ Huyền Thu cũng có lý do của con. Vì thấy vết xăm trên ngực vợ mình, đàn ông ai không tức? Nhưng đáng lẽ con phải bình tĩnh, có gì dò hỏi người lớn, bây giờ hậu quả xảy ra rồi, có hối hận cũng không kịp... Con gái tôi xấu số, đành phải chấp nhận thôi... Ta nên lo hậu sự cho nó.
Xác của Huyền Thu được khâm liệm, bỏ vào quan tài. Ai cũng tức cho cô gái trẻ, hiền hậu mà chết yểu. Họ trách móc Trương Trọng, Trương Trọng thì chết trân, nước mắt giàn giụa, bất chợt chàng kêu lên thảm thiết:
- Huyền Thu chờ anh với... Anh đi theo em…
Rồi gục xuống, ho ra cả chén máu tươi... Mọi người hốt hoảng, vội vã đưa Trương Trọng vào nhà... Trương Trọng mê man bất tỉnh. Cha mẹ chàng lo sợ điều gì khủng khiếp xảy ra... Họ đến cạnh con, nước mắt chảy giọt dài, giọt ngắn... Không ngờ chỉ trong một ngày xảy ra bao chuyện.
* * *
Trương Trọng thấy mình lạc vào một khu rừng rậm. Hai bên là núi non, ở giữa có dòng suối chảy róc rách. Chàng thấy một cô gái đang ngồi... Chàng bước đến, cô gái quay lại. Cô đẹp lạ lùng. Cô nhìn Trương Trọng vẻ e ấp:
- Ông là ai, sao lại đến nhà em thế này?
Trương Trọng cười:
- Tôi là Trương Trọng, nhà ở bên kia núi. Thấy suối đẹp quá nên lần xuống nguồn chơi. Nhà cô ở đây à? Cô ở với ai?
Cô gái nhí nhảnh:
- Dĩ nhiên là ở với cha mẹ rồi, chàng biết mà còn hỏi. Nhà em ở đây, em cũng ra suối, ai ngờ gặp ông... Em tên là Huyền Thu...
Trương Trọng gật gù:
- Cái tên nghe bí ẩn quá! Bí ẩn như cô vậy. Phải chăng mình gặp nhau là duyên số...
Huyền Thu lí lắc:
- Sao ông vội thế, mới gặp nhau mà đã nói gì về duyên số? Ông đã biết gì về em đâu?
Trương Trọng sảng khoái:
- Tôi chỉ cần biết cô đẹp là được rồi... Tôi vốn thích cái đẹp mà...
Huyền Thu đỏ mặt ngượng ngùng:
- Em mà đẹp nỗi gì, con gái rừng núi mà. Mời ông về nhà em chơi...
Trương Trọng gật đầu. Sau lần thăm đó, quan hệ hai bên thân mật. Trương Trọng hỏi cưới. Cha mẹ Huyền Thu buồn rầu:
- Cảm ơn cậu, nhưng con Huyền Thu nhà tôi chỉ có thể làm bạn với cậu thôi. Nó chỉ còn sống được vài tuần nữa.
Trương Trọng lắp bắp:
- Hai bác nói cái gì? Huyền Thu bị bệnh nặng à?
Cha mẹ Huyền Thu gật đầu... Trương Trọng đau đớn:
- Cháu và em Thu có duyên số, nhất định phải lấy nhau, cháu đã chọn cô ấy làm vợ, cháu không thay đổi ý định đâu...
Còn Huyền Thu nức nở:
- Anh Trọng, kiếp này mình không nên vợ nên chồng, hẹn anh kiếp sau nhé. Em rất yêu anh..
Trương Trọng ôm Huyền Thu vào lòng, rồi cả hai ra suối tâm sự… Huyền Thu nhìn Trương Trọng run rẩy:
- Anh Trọng, anh hãy yêu em đi. Có lẽ em chỉ còn sống được hai ngày nữa thôi...
Trương Trọng bùi ngùi, nhưng lời Huyền Thu tha thiết quá, chàng đành chiều ý. Chàng không ngờ Huyền Thu đẹp như vậy. Chàng cuống quýt yêu nàng...
Xong việc Huyền Thu âu yếm:
- Em đã dâng hiến trinh tiết của em cho anh, kiếp sau chớ có đòi hỏi nhé... Chiếc khăn này anh hãy giữ lấy...
Trương Trọng cười:
- Được rồi, anh sẽ ghi nhớ suốt đời... Huyền Thu, anh nhìn em khỏe mạnh, sao mà mắc bệnh hiểm nghèo vậy?
Huyền Thu sụt sịt không nói gì cả... Trương Trọng vỗ về và lấy bút màu tàu, viết trên ngực Huyền Thu hai chữ T và T, Huyền Thu bật cười:
- Anh làm cái gì vậy? Sao lại viết hai chữ đó trên ngực em?
Trương Trọng nói:
- Đó là hai chữ Trương Trọng. Em vĩnh viễn thuộc về anh, dù kiếp sau cũng vậy, em nhớ chưa?
Huyền Thu thẹn thùng:
- Thì em đã thuộc về anh rồi, còn gì nữa? Kiếp sau lấy nhau nếu em không còn trinh tiết nữa, anh đừng có nghi ngờ nghe chưa? Và nữa, dòng chữ này là của anh đó. Đàn ông hay ghen tuông lắm...
Trương Trọng nồng nàn:
- Anh nhớ rồi... Huyền Thu, cho anh yêu em thêm lần nữa nhé.
Huyền Thu e ấp:
- Sao anh tham thế? Đàn ông tham thật, anh nhỉ? Em đã là đàn bà, là vợ anh rồi, anh muốn gì mà chả được...
Họ bên nhau không rời..
Hai ngày sau, Huyền Thu chết. Trương Trọng đau đớn vô cùng. Và chàng cũng quặt quẹo đau ốm, ít lâu sau thì chết... tay vẫn cầm chiếc khăn tay đẫm màu hồng...
* * *
Trương Trọng rú lên thất thanh:
- Huyền Thu, anh đã rõ kiếp trước của mình rồi, và của em nữa. Mẹ ơi, chiếc khăn của con đâu…
Mọi người nghĩ Trương Trọng mê sảng. Nhưng chàng đã ngồi dậy, bình thản:
- Mẹ ơi, lúc sinh con, có chiếc khăn tay ở trong tay con, đúng không mẹ?
Mẹ Trương Trọng gật đầu:
- Đúng vậy, con ạ, và thầy thuốc phải mổ lấy nó ra. Mẹ để nó trên bàn thờ, vì sợ…
Trương Trọng chạy đến bàn thờ, lấy chiếc khăn tay ôm vào lòng, nước mắt ràn rụa:
- Con đã hiểu lầm Huyền Thu, kiếp trước cô ấy bệnh nặng, cô ấy đã cho con tất cả... và chiếc khăn tay là kỷ vật.
Cha Huyền Thu hỏi:
- Thế còn dòng chữ trên ngực Huyền Thu thì sao?
Trương Trọng đau đớn:
- Chính là tay con viết đó... Huyền Thu, anh có lỗi với em... Anh sẽ đi cùng em, cho trọn cuộc tình chúng ta...
Chàng vùng chạy đến bên quan tài, lúc này vẫn chưa đóng lại... Nước mắt chàng rơi ướt đẫm vào mắt Huyền Thu. Huyền Thu mở mắt rên rỉ:
- Sao tôi lại nằm đây, mau cho tôi ra đi...
Mọi người kinh hãi... Trương Trọng lắp bắp:
- Huyền Thu, em sống lại rồi ư? Cha mẹ ơi, Huyền Thu sống lại rồi...
Chàng bế Huyền Thu ra khỏi quan tài... Huyền Thu nhìn anh giận dỗi:
- Tôi phải về nhà cha mẹ tôi. Tôi không ở với anh nữa. Anh không đáng là chồng tôi...
Cô xăm xăm bỏ đi. Cha mẹ cô ngăn lại:
- Kìa con, Trương Trọng nó đã biết lỗi rồi, con hãy tha thứ cho chồng con một lần...
Trương Trọng cũng van vỉ, Huyền Thu dí tay vào trán chồng hờn mát:
- Nể lời cha mẹ tôi, tôi tha thứ cho anh đó... Anh còn chê tôi là gái lăng loàn thì đừng có trách!
Mọi người bật cười. Cỗ quan tài sau đó đem đốt, như đốt bỏ sự xui xẻo... Cha mẹ Trương Trọng vui mừng:
- Huyền Thu, sao con lại sống lại được, kể cho mọi người nghe đi...
Huyền Thu nhìn Trương Trọng chậm rãi:
- Con xuống Diêm Cung, Diêm Vương bảo: Kiếp trước ngươi yểu mạng, nên cho ngươi hưởng thọ kiếp này, sao ngươi xuống vội vậy? Con khóc kể lại chuyện bị chồng nghi ngờ về sự trinh tiết, Diêm Vương cười:
- Chồng ngươi đã hiểu rõ rồi, thôi cho ngươi về sum họp, đừng có ghen tuông nghi ngờ gì nữa nghe không?
Thế là hồn con nhập xác…
Mọi người vui vẻ, mở tiệc liên hoan. Mãi khuya, ai về nhà nấy. Đêm đó, bên cạnh nhau, Trương Trọng nhìn vợ say đắm:
- Huyền Thu, em còn giận anh không? Anh yêu em quá!
Huyền Thu lỏn lẻn:
- Nếu em không sống lại, thì anh sẽ ra sao?
Trương Trọng nồng nàn:
- Thì anh sẽ theo em... À, đừng nhắc đến chuyện đó nữa... Đêm nay mình phải là của nhau.
Huyền Thu đùa:
- Nhưng em là gái mất trinh, đâu có xứng với anh...
Trương Trọng ôm vợ vào lòng, hôn cuống quýt:
- Thôi đừng trách anh nữa, anh biết lỗi rồi... Ôi cái dòng chữ mà anh ghi sao đẹp thế? Nó minh chứng cho tình yêu em nhỉ? Và cả chiếc khăn này nữa... chiếc nhẫn chung thủy.