Chuyến Xe Cuối Cùng

Lượt đọc: 966 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngôi nhà có chín người chết

❊ ❊ ❊

Năm 1905, ông Thoại thuê căn nhà bỏ hoang lâu làm văn phòng. Căn nhà ngoài mặt tiền được cho thuê với giá rất rẻ... Ông Thoại rất mừng... ông thuê một người bảo vệ trực đêm ở văn phòng. Thời gian từ sáu giờ tối đến sáu giờ sáng hôm sau... Người bảo vệ ở được một đêm, hôm sau xin nghỉ làm. Ông Thoại ngạc nhiên:

- Sao vậy? Chú Dần, bộ có chuyện gì à?

Ông Dần, người bảo vệ tái mặt:

- Nhà này có ma ông chủ ạ. Tôi thấy chín cái xác chết xếp lớp nằm ở ngay sân. Ban đêm, tôi ngỡ là ảo giác, nhưng nhìn kỹ thấy đúng như vậy. Tôi thức cả đêm. Đến gần sáng, chín cái xác mới biến đi.

Ông Thoại cười:

- Chú nói thế nào, tôi dò kỹ rồi, có ai nói gì đâu? Mà làm gì có chín cái xác trong nhà dữ vậy. Sao chú đếm được à?

Ông Dần kinh hãi:

- Thì chính tôi đếm mà. Ban đầu, tôi cứ nghĩ là trộm, nhưng khi hỏi chín cái xác cứ nằm chình ình, tôi đạp lên chân họ mà không thấy nhúc nhích gì... Thật dễ sợ quá. Tôi đã từng gác nhà mộ, mà chưa thấy cảnh này bao giờ... Thôi ông chủ thuê người khác...

Ông Thoại thở dài:

- Đành phải vậy chớ sao, chú đã không muốn làm, tôi có ép cũng vậy...

Ông Dần đi rồi, ông Thoại thuê tiếp hai người nữa, nhưng chỉ một đêm họ đều nghỉ việc. Và lời họ kể y hệt như lời ông Dần. Ông Thoại băn khoăn:

- Lẽ nào lại có chuyện như thế? Sao ông chủ nhà không cho mình biết nhỉ? Những chín hồn ma trong nhà... Ta phải ở lại một đêm thử xem sao. Chiều đó, hết giờ nhân viên về hết, ông Thoại ở lại, khóa cửa nẻo và vào giường nằm. Lát sau, ông thấy đèn bật sáng, ông giật mình ngỡ kẻ trộm, nhưng tên trộm nào mà táo tợn thế. Họ ăn mặc đủ kiểu, gồm ba người đàn ông, ba người đàn bà và ba đứa trẻ... Tất cả là chín người. Ông lẩm bẩm, lẽ nào đây là chín người mà các bảo vệ đã thấy. Mà nhìn mặt họ lạnh lẽo, đôi mắt nhỏ thất thần. Người đàn ông lớn tuổi buồn bã:

- Nhà này là của chúng tôi, vậy mà chúng tôi phải lang thang cả năm trời... bây giờ mới vào nhà được...

Người đàn bà lớn tuổi sụt sịt:

- Ai ngờ thằng Hiếu, nó là Đại Hiếu mà lại bất hiếu quá. Nó hại chết cả gia đình để giành của.

Người đàn ông trung niên cằn nhằn:

- Con nghĩ không phải vậy đâu! Mà là tự chúng ta cả thôi.

Người phụ nữ trung niên thổn thức:

- Nhưng sao nó sống mà chúng ta lại chết? Tội nghiệp mấy đứa nhỏ, chúng vô tội mà...

Lũ trẻ hò reo:

- Tụi con thấy như vầy vui lắm, tha hồ tung tăng, khỏi phải đi học...

Người lớn tuổi chậm rãi:

- Cái luồng khí độc đó từ đâu mà có? Nó tràn lên từ hố ga nhà ta... Ai đã làm cái hố ga đó...

Vợ ông ta tức giận:

- Tôi phải làm ma kiện, kiện Diêm Vương, tố cáo tội ác của kẻ bí mật hại nhà ta. Cùng một lúc chín cái chết.

Người trung niên nói:

- Nhìn bề ngoài ai cũng bảo nhà ta tự tử. Nhà chức trách cũng đã kết luận rồi... Ta phải chấp nhận oan nghiệt này. Sống còn chưa ăn thua, chết kiện ai nữa...

Bà vợ của ông trung niên thút thít:

- Lưới trời lồng lộng, gieo nhân nào gặt quả nấy, sao chúng ta chịu oan khuất... Hay ta nhờ cái ông thuê nhà giúp đỡ... Nhờ ông ta mở cửa chúng ta được vào nhà đó, bấy lâu cứ lang thang ngoài đường...

Người lớn tuổi gật đầu:

- Đúng đấy, ta phải kéo ông ta dậy.

Ông Thoại nghe họ đối thoại, biết rõ họ là ma. Ông vã cả mồ hôi. Chưa kịp định thần, đã thấy lố nhố người chung quanh. Ông rú lên:

- Các ông bà là ai? Phải chăng là hồn ma trong nhà này...

Đám người lao nhao ầm ĩ:

- Chúng ta là chủ cái nhà này, ông vào không xin phép mà còn hỏi à!

Ông Thoại lắp bắp:

- Tôi thuê nhà của ông Đạt mà. Tôi đâu có biết các người là ai? Mau đi ra đi...

Đám người vây quanh ông hỏi:

- Thế ông không biết chuyện gì xảy ra trong ngôi nhà này thật à?

Ông Thoại run rẩy:

- Không, tôi không biết. Tôi thấy căn nhà mặt tiền, tiện cho kinh doanh nên thuê. Có ba người bảo vệ, họ đều ở chỉ một đêm là họ đi ngay, vì gặp chín cái xác chết? Có phải là các người không?

Chín người rên rỉ:

- Đúng thế! Chính chúng ta đuổi họ đi và bây giờ đến lượt ông đó. Ông mau đi đi, kẻo có tai vạ...

Ông Thoại nói:

- Được rồi, tôi sẽ đi. Nhưng các ông bà phải cho tôi biết lý do chứ...

Chín người đó giận dữ:

- Không có lý do gì cả, đây là nhà của chúng tôi, vậy thôi...

Ông Thoại ngẫm nghĩ rồi kêu lên:

- Tôi đọc nhật báo Đông Phong, vào ngày 23 tháng 11 năm 1904, ở căn nhà số 15, đường Mặt Trời, xảy ra vụ tự sát tập thể, có chín người chết, phải chăng là căn nhà này?

Ông lão lớn tuổi gật đầu:

- Đúng thế. Nhưng không phải là tự tử, mà là bị giết chết, ông hiểu không?

Ông Thoại sửng sốt:

- Giết chết à? Ai đã giết các người, vì lý do gì? Vì tranh chấp của cải à?

Bà vợ ông ta nức nở:

- Tôi cũng không biết nữa. Nhưng sau đó, thì thằng Đại Hiếu con tôi hóa điên, bây giờ đi lảm nhảm suốt ngày...

Ông Thoại lẩm bẩm:

- Hay chính anh ta hại cả nhà để mục đích đoạt của, rồi bị ám ảnh vì chín cái chết thê thảm quá, nên hóa điên? Ta vẫn thấy người điên ấy ở chợ, nói năng lảm nhảm, đấm ngực thùm thụp… Ta phải hỏi ông Đạt chủ nhà mới được!

Rồi ông hỏi:

- Thế sao tôi nghe các ông bà nói là ông bà lang thang ở ngoài đường, không vào nhà được? Như vậy ông bà và anh chị đây có lộn không?

Đám người hú lên:

- Đây là nhà chúng tôi. Sở dĩ không vào nhà được vì nhà bị yểm bùa.

Ông Thoại kinh ngạc:

- Yểm bùa à? Các người là ma quỷ, thì sợ gì bùa ngải nữa chứ?

Bà vợ ông lão khổ sở:

- Chính vì ma quỷ nên sợ yểm bùa ông à. Ông Đạt đã thuê người yểm bùa cái nhà này. Và chúng tôi đã phải chịu cái khổ không nhà không cửa cả năm nay. Chỉ khi ông vào thuê, mới giúp chúng tôi vào nhà.

Ông Thoại nói:

- Thì ra tôi là người giúp các người vào nhà à. Và bây giờ các người lại đuổi tôi đi ư? Tôi sẽ đi và tôi sẽ bảo ông Đạt yểm bùa như cũ... Tôi sẽ dặn ông ấy yểm bùa kỹ hơn, để các người không còn quấy phá nữa...

 Đám ma yên lặng, phút sau đồng loạt quỳ xuống van vỉ:

- Đừng vậy mà ông chủ! Chúng tôi xin ông, hãy thương xót chúng tôi... Chúng tôi không muốn bơ vơ ngoài đường. Đây là nhà của chúng tôi mà…

Ông Thoại đắc ý:

- Được rồi. Chúng tôi sẽ không làm như vậy. Chúng tôi sẽ tìm cách làm sáng tỏ cái chết của các người, được không?

Đám ma vui vẻ:

- Cảm ơn ông chủ. Thôi, chúng tôi đi đây, không dám làm phiền ông chủ nữa...

Ông Thoại tò mò:

- Thế các người đi đâu?

Đám ma nói:

- Chúng tôi ra sân ngoài, xếp hàng ở đó. Và từ nay, ông chủ sẽ thấy chúng tôi như vậy... Ông chủ mau làm sáng tỏ cái chết của chúng tôi...

Ông Thoại gật đầu:

- Được rồi, tôi sẽ làm ngay. Mọi bí mật sẽ được sáng tỏ.

Đám ma biến mất. Ông Thoại nhìn thấy đám ma nằm xếp lớp ở ngoài sân.

Sáng hôm sau, ông Thoại ra ngoài chợ, gặp người điên trên đường đang đấm ngực thùm thụp:

- Tôi không giết ai cả! Tất cả chỉ là do cái hố ga đó thôi.

Ông Thoại nhìn ông ta trừng trừng, la lên:

- Ông Đại Hiếu, ông nói cái hố ma nào, không phải là ông đã giết cả nhà ông sao?

Đại Hiếu, người đàn ông điên, gầm rú:

- Tôi đâu có làm vậy? Tôi oan ức mà, tôi đâu có hại người thân của tôi. Tôi yêu quý họ vô cùng. Xin ông hãy giúp tôi...

Ông Thoại nói:

- Thế ông điên thật hay điên giả, sao ông tỉnh táo thế?

Đại Hiếu rên rỉ:

- Tôi đâu có điên, tôi chỉ nói sự thật, các ông hãy kiểm tra lại xem sao? Tôi chỉ muốn làm sáng tỏ sự thật.

Ông Thoại nắm tay Đại Hiếu:

- Vậy ông hãy dẫn tôi đi tìm cái hố ga đó, mau theo tôi...

Đại Hiếu cố vùng vẫy, nhưng ông Thoại đã nắm chặt tay anh ta, lôi đi. Đến nhà Đại Hiếu rú lên:

- Đừng, tôi không muốn vào nhà. Tôi chết mất. Tôi chết mất.

Ông Thoại lạnh lùng:

- Tôi muốn kêu oan cho anh, anh phải chỉ tôi chỗ hồn ma. Mau làm theo tôi...

Đại Hiếu líu ríu bước đi, rồi chỉ tay vào một cửa phòng rú lên:

- Đây, chính là cái phòng này, các ông phải cẩn thận... nó là bếp ma đó...

Quả nhiên, cửa phòng xông lên mùi khí rất khó chịu, Đại Hiếu thở hắt ra rồi ngất lịm. Ông Thoại hốt hoảng:

- Đại Hiếu, Đại Hiếu! Anh làm sao vậy? Mau tỉnh lại đi...

Đại Hiếu phều phào:

- Ông ơi! Mau đưa tôi ra khỏi căn nhà này! Tôi sợ lắm... Đó là căn bếp ma...

Ông Thoại đưa Đại Hiếu ra khỏi phòng, lúc này ông thấy nhẹ thở. Ông lẩm bẩm:

- Đúng là căn nhà có ma khí... Có lẽ mấy người kia chết vì ma khí này... Ma khí này từ đâu ra? Hèn chi chỉ qua một đêm, ta thấy tức ngực, khó chịu vô cùng.

Ông hỏi Đại Hiếu:

- Thế luồng khí này có từ lâu chưa? Nó độc như vậy, sao gia đình nhà ông lại không biết...

Đại Hiếu phờ phạc:

- Mọi người đi hết rồi, khi chết xếp lớp như xếp cá mòi vậy... Mặt ai nấy cũng đều nhăn nhó, đau đớn tột cùng. Tôi may thoát ra được... Ông ơi, chạy mau đi, ma khí xuất hiện đó...

Một mùi nồng nặc bốc lên, ông Thoại vội cùng Đại Hiếu chạy ra khỏi căn phòng đóng kín cửa lại...

                                                              * * *

Ông Thoại trách ông Đạt:

- Ông cho tôi thuê căn nhà mà không nói rõ gì cả? Làm tôi chết khiếp.

Ông Đạt nói:

- Tại ông có hỏi gì đâu? Vả lại ông thuê làm văn phòng chứ đâu để ở? Thế ông đã thấy chuyện gì?

Ông Thoại chậm rãi:

- Tôi thấy có chín xác chết. Tất cả đều nhăn nhó, đau đớn...

Ông Đạt gật đầu:

- Tôi cũng vậy. Và không dám ở, tôi phải thuê pháp sư đến trừ tà ma, nhưng vẫn không xong. Câu chuyện về cái chết của họ bí mật vô cùng. Chỉ có một người còn sống, nhưng điên khùng...

Ông Thoại cười:

- Và tôi đã phát hiện ra kẻ thủ ác, giết chết cả chín người đó!

Ông Đạt há hốc miệng:

- Ông nói cái gì? Ông phát hiện ra kẻ sát nhân à? Thế hắn là ai? Mau lôi nó ra ánh sáng, trả thù cho người đã khuất...

Ông Thoại nói:

- Thế thì ông đi cùng tôi, nhận mặt tên tội phạm bí ẩn ấy...

Ông Đạt lập cập bước theo, ông vẫn tò mò chưa hiểu kẻ sát nhân là ai? Vì sao hắn lại giết người. Cướp của hay chiếm đoạt đất đai? Ông cùng ông Thoại vào nhà và xuống căn phòng bếp... Một mùi khí nồng nặc bốc lên. Ông Đạt như bị xây xẩm, ho sặc sụa và chạy ra ngoài. Ông Thoại nói:

- Đó là kẻ đã giết chết cả chín người cùng một lúc, trong lúc họ đang uống nước và ăn sáng...

Ông Đạt sững sờ:

- Vậy nó là loại khí gì nhỉ? Có phải nó rò rỉ không?

Ông Thoại gật đầu:

- Chắc chắn trong nhà này có một bầu khí độc như thủy ngân vậy. Ông nên sai người đào xuống, cho khí thoát hết ra, thì may mới thoát khỏi lưỡi hái tử thần.

Ông Đạt theo lời...

- Ngay sau đó, họ đào lên phát hiện ra một cái hầm có chứa thủy ngân, hầm bị rò rỉ và khí thoát ra ngoài. Khi mở cửa thì có cảm giác nhức đầu nhẹ, nhưng khi chốt chặt lại, người trong phòng sẽ bị chết ngạt, máu trào ra... Đại Hiếu lúc ra ngoài, vô tình đóng sập cửa bếp, và thế là chín người chết ngay lập tức. Lúc anh ta quay lại, hóa điên khi phát hiện ra điều đó...

Ông Đạt sau đó mai táng chu đáo chín xác chết, còn Đại Hiếu thì dần dần khôi phục trí nhớ.

Nhưng mỗi lần nghĩ tới chín cái xác người thân, anh ta lại gào rú điên loạn...

Ông Thoại thuê căn nhà một năm, thì chuyển đi nơi khác... vì ông sợ xui xẻo trong làm ăn. Căn nhà đó bỏ hoang cho đến năm 1910, nó bị san bằng để làm chợ. Dân chợ sáng mờ mờ đều thấy chín cái xác chết kéo nhau đi... không ai hiểu ra sao cả. Họ đốt nhang cúng những linh hồn lang thang.

Và nhờ thế, họ buôn bán phát đạt... Dân chợ đặt tên chợ là Cửu Thi. Cái tên nghe rờn rợn nhưng đúng như vậy.

                                              * * *

                                           Mục lục

- Chuyến xe cuối cùng

- Cưới chồng cho người chết

- Hồn ma cô bán bưởi

- Ma tình kiếp trước

- Đám tang hoa hồng

- Hồn ma hoa ban trắng

- Ngôi mộ cổ ở chùa Già Lam

- Đứa bé bị chôn sống

- Hồn ma uống rượu

- Mất trinh từ kiếp trước

- Ngôi nhà có chín người chết

Đánh máy: Thanh Vân & Ct.Ly
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 26 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »