Bà Tinh làm nghề cho thuê nhà trọ. Nhà của bà là nhà cấp bốn, ngăn ra làm nhiều phòng, mỗi phòng rộng chừng mười mét vuông... Đã có nhiều người đến thuê ở. Có người ở cả năm. Nhưng có người chỉ ở chừng một tháng. Nhờ có tiền cho thuê nhà trọ, bà Tinh khá giả hẳn... Và bà quyết định đập căn nhà, xây làm ba tầng lầu, để làm nhà trọ loại cao cấp..
Lúc đào móng, đám thợ chợt rú lên kinh hoàng. Bà Tinh chạy lại, hỏ dồn:
-Có chuyện gì thế, mấy chú? Sao các chú thất sắc vậy?
Đám thợ chỉ cái bọc ni lông, líu cả lưỡi:
-Bà chủ, coi kìa, có xác một đứa bé sơ sinh, nhìn khiếp quá...
Bà Tinh nhìn đứa bé sơ sinh, vã mồ hôi hột. Chân tay bủn rủn. Bà lắp bắp:
-Trời ơi, sao có chuyện động trời như vậy? Ai đã chôn xác đứa trẻ sơ sinh trong nhà tôi thế này, quả là độc ác mà...
Đám người hiếu kỳ đến, họ bàn tán xôn xao. Bà Tinh vội nhờ thầy cúng xuống, cúng vái rồi đem đi thiêu xác đứa bé tội nghiệp, bỏ cốt lên chùa Giác Lâm gần nhà...
Suốt cả tuần liền, bà cứ băn khoăn suy nghĩ về đứa bé bị chôn sống trong nhà bà. Ai đã làm điều đó. Bà điểm lại mặt khách trọ. Hầu hết họ đều có gia đình, ở cả năm trời bà quen mặt họ. Rồi bà chợt kêu lên:
-Đúng rồi, chỉ có con Hương chứ không ai khác. Nó đến ở một tuần. Mà lạ thật, sao bụng nó nhỏ gọn, không có vẻ gì là có thai cả. Nó cứ ở lì trong phòng, không ra khỏi nhà. Có lẽ nó đẻ đứa con ra, đứa bé không cha, nên nó giết chết đứa bé, đào lỗ chôn con nó. Nhất định phải tìm cho ra địa chỉ của nó.
Nhưng rồi, bà ngẫm nghĩ :
-Biết tìm nó ở đâu bây giờ, nhiều khi chứng minh Hương nó mượn của đứa khác thì sao? Nó thuê nhà ban đêm, nó ở một tuần. Rồi cũng ra đi vào ban đêm. Đúng là xui xẻo cùng cực mà. Thôi cầu mong linh hồn đứa bé siêu thoát, phù hộ cho bà làm ăn. Tội nghiệp nó vô tội, chưa kịp làm người thì đã bị giết chết. Bà mẹ đó quả là ác đức.
Suốt cả mấy tháng trời xây nhà, bà Tinh cứ bị ám ảnh về đứa bé. Cho đến khi nhà trọ xây xong, bà mới quên đi. Vì làm ăn là quan trọng … Các căn phòng đều có chỗ thuê, bà Tinh hả hê lắm... Chỉ còn một căn phòng ở lầu trệt, hơi nhỏ, ít ai hỏi.
Một hôm, có cặp vợ chồng trẻ đến thuê nhà, bà Tinh chỉ cho họ căn phòng còn lại. Họ rất đắc ý và thuê ngay. Người chồng làm nghề bán bưởi, cô vợ bán lạc xoong … Họ đi cả ngày, tối mới về. Người chồng tên Đức, vợ tên Liên...Liên bảo chồng:
-Anh Đức, đêm qua em ngủ, thấy một đứa trẻ nó kéo chân em, em ú ớ kêu lên, nó cười khì khì... Chắc là trong nhà này có vong con nít chết.
Đức tò mò:
-Vậy hả! Anh cũng có linh cảm như thế. Anh thấy nó cả ban ngày kia. Hay ta hỏi bà chủ xem sao?
Liên lắc đầu:
-Hỏi làm gì, bà cũng cho thuê với giá quá rẻ, lại gần trung tâm, đi lại thuận tiện, còn chỗ nào lý tưởng hơn. Mà nếu có vong linh thì ta cúng, có sao đâu...
Đức nói:
-Nhưng nó ám, làm sao làm ăn? Để anh hỏi kỹ bà chủ xem sao?
Đức chạy sang phòng bà Tinh, bà Tinh ngạc nhiên:
-Chú Đức, có chuyện gì thế?
Đức tần ngần:
-Bà chủ, cho em hỏi: nhà mình có vong linh đứa con nít nào chết phải không?
Bà Tinh giật mình, hỏi lại:
-Làm gì có? Mà sao chú lại hỏi vậy?
Đức băn khoăn:
-Chả là đêm nào vợ em cũng thấy đứa bé sơ sinh nó kéo chân tay, còn em trông thấy nó cả ban ngày, lờ mờ... Em cứ nghĩ mãi, nên đánh bạo hỏi bà chủ...Bà Tinh chối:
-Không có đâu. Nhà này người ta ở đầy cả, có sao đâu? Nếu chú không muốn thuê nữa, thì thôi vậy, chú kiếm nơi khác, tôi cho thuê vậy là giá rẻ lắm rồi...Mà chú thấy đấy, đất nghĩa địa người ta xây nhà ở, có sao đâu...
Đức vội vã:
-À không, em hỏi cho biết, nếu không có thì thôi, em về phòng đây...
Đức đi rồi, bà Tinh ngẩn cả người. Bà lẩm bẩm :
-Quả là hồn ma quấy phá rồi. Cái cô Hương đó thật ác nghiệt. Gây tai họa cho chính mình...Ta phải làm sao đây. Tin này đồn ra, ai dám thuê nhà của mình nữa...
Nghĩ vậy, bà buồn bã, ngủ thiếp đi. Có ai nắm chân bà, kéo mạnh, bà giật mình tỉnh dậy, thấy một đứa bé nhìn bà. Bà run rẩy:
-Kìa cháu, cháu là ai vậy? Đừng có nhát ta nhé...
Đứa bé càu nhàu:
-Bà chủ, chỗ tôi ở, sao bà cho người khác thuê. Bà đuổi họ đi, nếu không, tôi quấy phá đó... Tôi là đứa bé mà bà thấy đó.
-Cháu ơi, thế cháu muốn gì nào, cháu nói đi, cháu hãy để cho cô làm ăn... Cô sẽ cúng kiếng cháu đầy đủ mà...
Đức bé tức giận:
-Không được. Nhà của tôi, tôi phải ở, tôi còn phải đón mẹ tôi về nữa.
Bà Tinh hỏi :
-Thế mẹ cháu là ai? Có phải là cô Hương đó không ? Cô ấy nhẫn tâm giết cháu, bác đưa cháu lên chùa, cháu phải quí bác chứ...
Đứa bé cúi đầu:
-Thế ra bà đưa tôi lên chùa hả? Tôi biết ơn bà lắm. Nhưng bà phải giúp tôi, tìm cho ra mẹ tôi.
Bà Tinh chép miệng :
-Biết mẹ cháu ở đâu mà tìm. Cháu làm vậy là khó cho cô quá...
Đứa bé nói :
-Trong vòng mười ngày nữa, mẹ tôi sẽ đến. Bà hãy vạch tội bà ấy, nói phải đưa tôi về quê. Tôi không muốn làm hồn ma lang thang, bà rõ chứ...
Bà Tinh vội vã :
-Được rồi, cô sẽ làm theo ý cháu đó...
Đứa bé gật đầu :
-Được rồi, tôi hứa. Mà bà phải làm theo lời cháu đó.
Bà Tinh gật đầu... và hồi hộp chờ đợi.
* * *
Mười ngày sau, quả có một thiếu phụ trẻ đẹp, đi xe hơi đến nhà bà Tinh. Bà Tinh nhìn kỹ thiếu phụ, rồi thảnh thốt :
-Tôi nhớ ra cô rồi, cô là cô Hương, đã thuê nhà trọ của tôi một tuần liền... Cô đã gây ra tai họa cho tôi. Tôi và cô không thù không oán, sao cô lại ác quá vậy...
Thiếu phụ nước mắt ràn rụa :
-Chị ơi, em có lỗi với chị, với con em, chính vì vậy mà em đến đây. Em xin chị cho biết con em chôn ở đâu, để em đưa nó về quê...
Bà Tinh ngậm ngùi:
-Tôi để nó ở trên chùa! Mà cô Hương, tại sao cô lại làm vậy? Cô nhẫn tâm quá. Cầm thú còn không ăn thịt con, sao cô lại giết con?
Thiếu phụ đau khổ:
-Thực sự, em đâu có giết con em ? Nó sinh ra thiếu tháng bị ngạt, lúc đó, em cuống lên, chỉ còn cách phải chôn xác nó trong nhà chị. Em biết vậy là gây tai họa cho chị, nhưng em đâu còn cách nào khác. Mong chị tha lỗi cho em. Em vì lỡ dại có bầu với người đàn ông lêu đêu, khi biết, đã quá tháng, không thể phá được, em phải âm thầm thuê nhà trọ để giải quyết. Em khổ tâm lắm chị ạ...
Nước mắt cô chảy ra, ướt đẫm cả gò má. Bà Tinh bùi ngùi :
-Thế tại sao cô lại quay lại đây để làm gì? Có phải vì ân hận day dứt chăng?
Thiếu phụ nức nở :
-Vâng, đúng như vậy. Sau khi rời khỏi nhà chị, em gặp được người đàn ông góa vợ, giàu có, ông ấy thương em, lấy em làm vợ. Chúng em ở với nhau đã ba năm, mà em bị sẩy thai ba lần liền... Lên chùa cầu xin, sư cụ bảo: Em đã gây ra nghiệp chướng, bị vong linh nó phá, không cách gì có con được, trừ phi phải xin nó, đón nó về, chôn cất chu đáo... Và chị ơi, quả thật đêm nào, em cũng thấy nó xuất hiện nhìn em giận dữ... Chồng em an ủi, nhưng em không sao quên được quá khứ tội lỗi của mình. Em đã thú thật với chồng, chồng em bảo em phải tới nhà trọ, rước vong linh đứa trẻ sơ sinh đó về. Em liền đến đây đó chị ạ...
Bà Tinh nói:
-Tôi biết thế nào cô cũng trở lại, tôi chờ cô đã mười ngày nay rồi...
Thiếu phụ trợn mắt :
-Chị chờ em ư? Sao chị lại biết em đến ?
Bà Tinh bùi ngùi:
-Thì đứa bé nó báo cho tôi biết. Nó tội nghiệp quá, chỉ mong có người nhận nó đem về, người đó phải là mẹ nó.
Thiếu phụ bủn rủn tay chân:
-Có chuyện đó hả chị? Con ơi, mẹ có tội với con, hãy tha thứ cho mẹ, mẹ không muốn hại con, chỉ vì cái số vậy đó, con à...Mẹ biết luật nhân quả, và mẹ phải trả giá...
Bà Tinh an ủi :
-Chuyện đã lỡ rồi, có khóc lóc hối hận cũng vậy thôi. Thế cô định thế nào?
Thiếu phụ buồn rầu:
-Còn thế nào hả chị, em phải đón con về, làm lễ mai táng chu đáo cho nó. Có vậy, em mới được yên ổn về tâm hồn, và con em không phải làm hồn ma lang thang.
Bà Tinh gật đầu:
-Được rồi, tôi sẽ đưa cô lên chùa. Còn bây giờ, cô hãy vào chỗ nó chết, thắp nén nhang cho nó...
Thiếu phụ ứa lệ :
-Vậy em xin theo lời chị...
Bà Tinh dẫn thiếu phụ vào phòng hai vợ chồng Đức và Liên đang thuê. Đức ngạc nhiên :
-Có chuyện gì vậy bà chủ? Tụi em đang thuê nhà mà, sao bà chủ lại dẫn người khác đến. Em đâu đã trả nhà.
Bà Tinh cười :
-Cô chú cứ ở, có sao đâu, tôi mong cô chú ở lâu nữa kìa, tôi chỉ làm phiền cô chú một lúc thôi... Nào Hương, chỗ này đây, em hãy thắp nhang, đốt vàng bạc cho vong linh con em đi.
Hương đặt bó hoa xuống đất, thắp nhang, khấn vái :
-Con ơi, mẹ đến đón con đây. Hãy tha thứ cho mẹ.
Rồi cô và bà khóc nức nở. Đức kinh ngạc :
-Có chuyện gì vậy, bà chủ, sao lại đốt nhang, giấy tiền vàng bạc trong nhà vậy ? Ghê rợn quá...
Bà Tinh tần ngần:
-Đây là cô Hương, trước kia ở trọ ở đây. Cô là mẹ của vong linh đứa bé mà hai vợ chồng cậu thấy đó...
Liên bàng hoàng :
-Vậy ư ? Sao lúc hỏi, bà chủ lại bảo không có? Như vậy, nhà này có đứa bé chết ư?
Bà Tinh gật đầu :
-Tôi không dám nói thật, vì sợ cô chú hoảng hốt, rồi tin lan truyền ra, có hại cho tôi. Nhưng cô chú cứ yên tâm đi, hôm nay mẹ đứa bé đến đón nó đi, nó sẽ không làm phiền cô chú nữa đâu. Cụ thể là mười ngày nay, cô chú đâu có thấy gì, đúng không?
Đức xác nhận :
-Đúng thế. Sao lại là thế, bà chủ?
Bà Tinh cười:
-Vì tôi đã hứa với vong linh đứa bé, sẽ đưa mẹ nó đến, đón nó về, mai táng chu đáo. Dù chưa có tên tuổi khi sinh, nhưng nó cũng là một con người...
Liên ngập ngừng :
-Liệu sau này còn xảy ra chuyện gì không bà chủ? Ở gần ma, tụi em sợ quá...
Bà Tinh chậm rãi:
-Cô chú cứ yên tâm, có gì, tôi sẽ đền tiền gấp đôi cho, đừng sợ gì cả... Tôi làm ăn, tôi tin ở tâm linh mà...Thôi, chào cô chú...Nào Hương, ta lên chùa...
Bà Tinh dẫn Hương lên chùa, chỉ cho Hương cái lọ cốt để tro đứa bé...Hương khóc sụt sịt. Người giữ cốt hỏi:
-Cô đây, có phải mẹ đứa trẻ trên đó không ?
Hương nức nở :
-Dạ, thưa bác, vâng. Cháu là mẹ của đứa bé. Cháu đến xin đưa cốt nó về để chôn cất ạ...
Người giữ cốt trầm ngâm:
-Hèn chi, đêm qua, đứa bé nắm tay tôi, an ủi:'' Ông ơi, cháu sắp xa ông rồi, mẹ cháu đến đón cháu đó ...'' Cả ngày hôm nay, tôi cứ bồn chồn. Quả nhiên lời của đứa bé quả là linh nghiệm.
Thiếu phụ bủn rủn chân tay, lắp bắp:
-Trời ơi, đâu ngờ vong linh con tôi lại linh thiêng như vậy? Tôi mà không đến, hậu quả sẽ khủng khiếp chừng nào...
Và chắp tay vái người giữ cốt, bà Tinh :
-Xin đa tạ chị, xin đa tạ bác, nhờ có hai người mà con tôi còn giữ lại được tro cốt. Tôi rất cảm kích, và cũng hổ thẹn vì mình đã quá vô tâm, độc ác...
Bà Tinh an ủi :
-Thôi, cô dằn vặt như thế đủ rồi, giờ phải về mà lo mai táng cho nó đi... Đây là bài học đau đớn cảnh tình cho cô đó...
Hương cúi đầu, lầm lũi ra xe...
* * *
Năm năm sau, bà Tinh đang ngồi trong phòng khách, có hai vợ chồng đến. Bà nhận ra ngay là Hương, trên tay cô là hai đứa bé trai xinh đẹp. Hương vui vẻ:
-Chị Tinh, em và nhà em đến tạ ơn chị... Nhờ có chị, mà tụi em có hạnh phúc hôm nay...
Bà Tinh ngạc nhiên:
-Kìa, Hương, sao lại cám ơn chị. Chị có làm gì cho em đâu! Mọi chuyện của em tốt đẹp chứ !
Hương sung sướng:
-Thế chị không nhìn hai đứa trẻ đây à? Em và chồng em đến thăm chị, cảm ơn chị đã đối xử tốt với con em. Nhờ vậy, em thoát khỏi lời nguyền...
Bà Tinh sửng sốt :
-Lời nguyền gì, chị quả thực không hiểu ? Chị chỉ nhớ, em tới đây năm năm trước, và xin cốt đứa bé vô danh về, vậy thôi . Còn mọi chuyện, thực sự chị không nhớ...
Hương xúc động :
-Thì nhờ chuyện đó, mà em sinh được hai đứa con này. Chị xem, con em có kháu khỉnh không?
Bà Tinh bế hai đứa bé trên tay, gật gù :
-Đúng như là vậy, chị chúc mừng em và chồng em.
Hôm đó, mọi người vui vẻ vô cùng...
Từ đó, bà Tinh cũng ăn nên làm ra. Người ta bảo:
Bà đã làm phúc.