Rốt cuộc thì cô bé định đưa tôi đi đâu vậy?!
Trong lúc ngồi trên xe buýt, Takeda không nói lời nào cả. Người mà cô bé muốn tôi gặp là ai?
Sau khi đến một trạm dừng xa lạ, chúng tôi xuống xe, vừa cùng Takeda đi trên vỉa hè rộng rãi, tôi vừa thắc mắc trong đầu như vậy.
Bầu trời bắt đầu nhuộm màu vàng rực êm đềm.
Không khí lạnh lẽo dường như cũng ấm lên. Theo như dự báo thời tiết thì mùa xuân sắp tới rồi.
Những căn hộ xung quanh tạo cho tôi cảm giác khu này mới hình thành. Ngôi nhà nào trông cũng rất mới.
Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng cười của trẻ con, khi nhìn về phía âm thanh phát ra, tôi thấy một bà mẹ trẻ đang ngồi trên ghế dài trong công viên nhiều cây xanh, trông cô ấy như đang trở về sau khi đi mua sắm. Ở bên cạnh cô ấy là một chiếc xe đẩy, cô ấy đang cúi xuống đùa giỡn với đứa bé nằm trong đó.
Ánh mắt của người mẹ đầy dịu dàng và ấm áp.
Ồ...
Dường như tôi từng gặp người này.
Nhưng trong số những người quen có giới tính nữ mà tôi biết không ai có con nhỏ cả. Tôi cũng chẳng thể nhớ ra tên của người này. Nhưng tôi có cảm giác dường như trước kia...
Mái tóc ngắn khẽ lay động trên cái cổ mảnh khảnh.
Cô ấy nắm lấy ngón tay của em bé duỗi ra từ chiếc xe đẩy, khóe miệng khẽ mỉm cười và nói chuyện cùng em bé.
Tôi nhìn sang bên cạnh, Takeda đang nhìn chăm chú về phía người mẹ và em bé với cặp mắt trống rỗng.
Đúng lúc này, trong đầu tôi hiện lên cảnh tượng trên sân thượng trường học vào cái ngày nắng ráo tháng Năm đó.
...Quả nhiên anh là hung thủ đã giết anh Shuuji. Anh chính là S, đúng không, Soeda Yasuyuki!
Giọng nói trách cứ vang vọng trên nền trời xanh đến nhức mắt.
Trừng mắt nhìn hung thủ, Takeda dùng hết sức hét lên và vạch trần bộ mặt thật của kẻ sát nhân.
Nhưng S của Kataoka Shuuji lại là một người khác.
Người ấy từng là cựu quản lý của câu lạc bộ Bắn cung nay đã kết hôn và sắp sinh con...
Sena Rihoko.
Không đúng bây giờ chị ấy đã là Soeda Rihoko rồi!
Đúng vậy, người này chính là chị Rihoko!
Bởi vì chị ấy cắt tóc, cho nên ban đầu tôi đã không nhận ra. Đứa bé đang nằm trong xe nôi là con của chị ấy sao? Chị Rihoko đã sinh con bình an rồi sao?!
Nhưng chồng của chị ấy đâu? Anh Soeda thì sao?!
Tim tôi đập mạnh vì kinh ngạc và lo lắng.
Khi ấy, người bị Takeda hiểu nhầm là S và gửi thư uy hiếp là anh Soeda. Anh Soeda khi còn học cấp ba từng mang cảm xúc mâu thuẫn với Kataoka Shuuji, anh ta còn lấy dao đâm Shuuji ở trên sân thượng.
Nhưng nhát dao đó không giết được Shuuji, mà chính câu nói “Cậu đã mất tư cách làm người” của chị Rihoko mới là duyên cớ để anh ta gieo mình từ tầng thượng xuống.
Chị Rihoko vẫn luôn giữ bí mật chuyện đó với anh Soeda.
Chị Rihoko biết tất cả, chị ấy biết việc anh Soeda đã đâm Shuuji, rồi vì quá sợ hãi mà vứt dao bỏ chạy, chị ấy biết anh Soeda sở hữu những cảm xúc tiêu cực với Shuuji, dù vậy chị ấy vẫn trở thành vợ của anh Soeda.
Khi nghe chị Rihoko nói ra mọi chuyện, anh Soeda bật khóc nói rằng “Nếu như người giết Shuuji là tôi thì sẽ tốt biết mấy”.
... Em nói em yêu Shuuji ư? Vậy còn với em tôi rốt cuộc là cái gì? Rihoko, tại sao em lại kết hôn với tôi?
... Con... con của chúng ta sắp sinh rồi... thế nhưng mà... thế nhưng mà từ nay về sau tôi phải làm thế nào để sống cùng em đây?
...Đó chính là địa ngục!
Khi ấy, Takeda chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo trống rỗng của một con búp bê nhìn hai vợ chồng họ.
- Rihoko.
Đột nhiên một giọng nói dịu dàng vang lên.
Ánh chiều tà ấm áp nhuộm đỏ mọi thứ trong công viên.
Hình bóng trải dài trên mặt đất.
Người đang lại gần mặc vest xám và khoác áo choàng mỏng.
Ánh mắt của anh Soeda nheo lại dịu dàng đằng sau cặp kính.
Trong mắt của chị Rihoko cũng hiện lên nét cười ngọt ngào.
Anh Soeda khom người xuống ôm em bé đang nằm trong xe đẩy lên nựng “Ba về rồi này”. Em bé cũng bật cười vui vẻ.
Sau đó, chị Rihoko đẩy xe, còn anh Soeda ôm em bé, hai người vừa nhẹ giọng nói chuyện với nhau, vừa đi về phía chúng tôi.
Chị Rihoko là người nhận ra trước.
Khi thấy chúng tôi, chị ấy khẽ phát ra âm thanh kinh ngạc, sau đó anh Soeda cũng nhìn về phía chúng tôi, trên khuôn mặt anh ấy cũng hiện rõ vẻ ngạc nhiên.
Takeda nhoẻn miệng cười ngây thơ như một chú cún.
- Em chào hai anh chị. Hôm nay có việc quanh khu này nên em tiện thể dẫn anh Konoha cùng tới. Vì lần trước gặp thì chị Rihoko có nói chị hay cùng bé Nozomi ở công viên đợi anh Soeda ạ.
Nét mặt của chị Rihoko và anh Soeda bình thường trở lại.
- Chỉ hôm nào anh ấy về sớm thôi.
- Ha ha, nếu hôm nào cũng về nhà giờ này thì thật sự không nuôi nổi gia đình đâu.
Ánh mắt của cả hai đều thật dịu dàng, hoàn toàn khác với khi tôi gặp họ trên sân thượng. Em bé trong vòng tay anh Soeda khẽ phát ra âm thanh vui vẻ.
- Em Inoue...
Anh Soeda nhìn tôi với ánh mắt có lỗi.
- Thật sự xin lỗi em vì chuyện khi đó. Khi ấy chẳng hiểu sao anh lại cho rằng em là Shuuji... Anh xin lỗi.
Tôi giật mình, bối rối lắc đầu.
- Không sao đâu ạ. Mà em bé tên Nozomi ạ. Là con gái ạ?
Ánh mắt anh Soeda nheo lại, anh ấy cúi xuống nhìn em bé như đang nhìn vào một thứ gì đó cực kì quan trọng.
- Ừ. Chính đứa bé này đã kết nối bọn anh lại với nhau.
Giọng nói của anh ấy đầy xúc động. Rồi anh Soeda kể cho tôi chuyện xảy ra khi đó.
Có một thời gian anh ấy không thể mặt đối mặt với chị Rihoko, nhiều ngày liền anh ấy không về nhà.
Anh ấy cũng từng nghĩ tới chuyện ly hôn.
Ngay cả khi chị Rihoko quay về nhà mẹ đẻ ở Niigata vì gần tới ngày sinh, anh Soeda cũng chưa một lần tới thăm chị ấy.
Chị Rihoko cũng nói rằng trước khi sinh bé Nozomi, chị ấy đã rất lo lắng.
Chị ấy từng cho rằng mối quan hệ giữa hai người đã không thể cứu vãn được nữa và gần như bỏ cuộc.
Mà ngay cả khi bé Nozomi ra đời, anh Soeda vẫn không tới bệnh viện thăm hai mẹ con, điều này khiến chị ấy rất đau khổ, đêm đến cũng không ngủ được.
Vào ngày chị ấy ra viện, anh Soeda đứng chờ trước cổng.
- Vốn dĩ anh tới để nói chuyện ly hôn. Nhưng khi nhìn Rihoko ôm Nozomi trên tay... khi Nozomi nhìn anh cười... đôi chân của anh bỗng bước về phía hai mẹ con một cách tự nhiên, rồi ôm lấy cả hai. Khi ấy, rốt cuộc trong đầu anh cũng hiện lên nguyện vọng ba người bọn anh từ nay sẽ sống cùng nhau...
Mắt chị Rihoko cũng hơi ướt.
- Chị cũng vậy... khi ấy, chị cũng hiểu được bọn chị rốt cuộc cũng trở thành một gia đình...
Cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng tôi.
Khiến trái tim tôi rung động.
Vào cái ngày đầu hè đó... khi anh Soeda gục xuống bật khóc trên sân thượng, chị Rihoko chỉ cúi xuống nhìn anh ấy với nét mặt bình thản và khẽ nói.
... Đúng vậy. cả đời này chúng tiếp tục sống trong địa ngục. Không sao đâu, chỉ cần chúng ta có quyết tâm, chúng ta sẽ có thể sống ở bất kì đâu.
... Yasuyuki, chúng ta hãy cùng sống tiếp một cuộc sống bình thường yên ổn, trong khi vẫn mang trong mình những cảm xúc về Kataoka, vẫn bị giam cầm bởi cậu ấy. Con chúng ta sẽ sinh ra và chúng ta sẽ nuôi dạy nó nên người. Chúng ta sẽ tiếp tục sống trong địa ngục này. Đó là sự chuộc tội của chúng ta với Kataoka.
Chị Rihoko nói rằng hai người sẽ tiếp tục sống trong địa ngục.
Khi ấy, tôi từng rất sợ hãi chị Rihoko, người có thể bình thản nói ra những lời ấy.
Nhưng thực ra, chị Rihoko vẫn luôn đau khổ.
Tội nghiệt sẽ không biến mất. Tội lỗi đã phạm phải sẽ không thể xem như chưa từng xảy ra. Dù vậy, chị ấy vẫn phải sống tiếp với nỗi đau khổ đó đến hết đời.
Bây giờ, tôi rốt cuộc cũng hiểu được những lời mà chị Rihoko nói khi ấy với vẻ giác ngộ.
Tôi cũng hiểu được tại sao Takeda lại đưa tôi tới đây.
“Lần này chính em là người nói cho anh Konoha biết.”
“Rằng con người sẽ thay đổi.”
Cặp vợ chồng từng bị đẩy vào bóng tối sâu thẳm của sự tuyệt vọng, hối hận và ngờ vực, nay vừa gánh trên vai tội lỗi của quá khứ vừa sống tiếp những ngày yên bình.
Cho dù gặp phải chuyện đau đớn tới đâu, cho dù gục ngã bao nhiêu lần, thì chỉ cần còn sống, nhất định sự thay đổi sẽ tới. Chỉ cần cắn chặt răng, mang theo giác ngộ, bước thêm một bước...
Takeda, người từng bật khóc cầu xin tôi để cho cô bé được chết, nay cũng nhìn bé Nozomi và nở nụ cười vui vẻ.
Đó có lẽ chỉ là một nụ cười giả dối mà cô bé cố tạo ra, cho dù vậy, cô bé vẫn cười... thật vui vẻ.
Nụ cười đó khiến tôi rung động. Nếu một ngày nào đó, giả dối có thể trở thành chân thật...
Sau khi nhã nhặn từ chối lời mời ăn cơm, chúng tôi quay về theo đường cũ.
Trong khi đứng chờ ở trạm xe buýt dưới ánh đèn đường, Takeda nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng và nói.
- Anh Konoha cũng vậy, sẽ có một ngày anh không còn yếu đuối như bây giờ nữa...
Sau đó, cô bé khẽ nói thêm.
- Ryuu cũng vậy...
Nhưng suy nghĩ một lúc, cô bé lại lắc đầu.
- Không... có lẽ Ryuu sẽ mãi yếu đuối như vậy... Nhung... khi tâm hồn em vỡ nát, cậu ấy vẫn luôn đối xử dịu dàng với em... cậu ấy làm mọi chuyện một cách thản nhiên mà không hề đòi báo đáp... những lúc em buồn hay cô đơn, Ryuu đều an ủi em... mỗi lần, cậu ấy đều cười thật vui vẻ...
Giọng nói của Takeda dần nhỏ lại rồi biến mất.
Có lẽ tình cảm của Takeda dành cho Ryuuto cũng đang từ từ thay đổi.
Tôi nghĩ thầm trong đầu như vậy, nhưng lại không nói ra. Đến một lúc nào đó, có lẽ chính bản thân Takeda sẽ nhận ra điều đó.
Cũng có thể cô bé đã nhận ra rồi...
Bản thân tôi cũng phải thay đổi.
Tan học ngày hôm sau, tôi cùng Akutagawa tới bệnh viện thăm Miu.
Có vẻ như tháng sau Miu sẽ xuất viện.
- Chà, không ngờ Konoha lại tới thăm mình, cậu khiến mình ngạc nhiên lắm đấy. Thế nào, định nhờ mình hòa giải với Kotobuki hả?
Ngồi trên giường, Miu ngước lên nhìn tôi với ánh mắt châm chọc. Chỉ đến khi tôi đưa cho cậu ấy bánh pudding hồng trà của cửa tiệm mà cậu ấy yêu thích, Miu mới nở nụ cười vui vẻ.
- Lần trước không phải Miu đã tới gặp mình sao? Thế nên lần này mình cũng muốn tới gặp Miu.
Nghe tôi nói vậy, nét cười trên khuôn mặt Miu càng đậm hơn, cậu ấy cầm lấy hộp pudding.
- Hưm, vậy à.
- Mình vẫn luôn muốn nói lời cảm ơn vì cậu đã tới gặp mình khi đó. Còn nữa, Miu cũng thay đổi rồi. À, dĩ nhiên là theo chiều hướng tốt.
- Chỉ vậy thôi sao?
- Hả?
- Những lúc thế này thì dù chỉ là khách sáo cậu cũng phải nói rằng “So với trước kia, cậu đã trở nên hấp dẫn hơn nhiều” chứ.
- A, cái này... xin lỗi.
- Cậu xin lỗi cái gì chứ. Thiệt tình, Konoha vẫn chẳng nhạy bén với tình cảm của con gái gì cả. Thế nên Kotobuki hết kiên nhẫn với cậu là đúng thôi.
- Asakura, cậu nói hơi quá rồi đấy.
- Cậu ồn ào quá Kazushi. Ra kia đứng cho tôi, này, cho cậu pudding luôn đấy.
Miu thô bạo nhét hộp pudding mà tôi mang tới vào tay Akutagawa.
Sau đó cậu ấy cũng mở nắp hộp pudding của mình ra rồi vừa xúc ăn vừa giận dỗi nói.
- Thiệt tình, tại sao đàn ông xung quanh mình toàn đám như vậy chứ.
Sau khi than phiền như vậy xong, Miu hoi cúi đầu rồi nói lí nhí.
- Nhưng... mình cũng muốn xin lỗi Konoha, trước kia mình từng nói rất nhiều điều quá đáng với cậu... Thế nên hôm nay mình cảm thấy rất vui vì Konoha đã tới.
Hai má Miu đỏ lên.
Sau khi do dự bối rối một lúc, Miu cũng đưa cho tôi một hộp pudding như bảo tôi ăn cùng, rồi cậu ấy nói tiếp với giọng hờn dỗi.
- Konoha này, đúng là mình đã bị tổn thương vì tiểu thuyết của cậu. Nếu Konoha không viết cuốn tiểu thuyết đó và mang nó đi tham gia cuộc thi, có lẽ mình đã không phải nếm trải cảm giác tuyệt vọng đến vậy. Có lẽ mình sẽ vẫn lừa dối Konoha, vẫn ở bên Konoha... Vừa căm hận, cũng vừa yêu thương sự thuần khiết, chậm chạp của cậu... Nhưng, Konoha, cậu biết không...
Cầm theo hộp bánh pudding, Miu ngước lên nhìn tôi.
Ánh mắt đó như muốn cho tôi biết những gì cậu ấy đang nói là rất chân thành.
- Tiểu thuyết của Konoha cũng cứu rỗi mình.
Ở cung thiên văn đó, khi được nghe cảnh cuối cùng trong cuốn tiểu thuyết mà Konoha viết cho mình, nỗi căm hận và đau khổ trong tim mình dường như hòa làm một... Đó là điều mà mình vẫn luôn muốn được nghe từ Konoha.
Những lời mà Konoha trao cho mình thật sự rất, rất xinh đẹp. Tương lai, mỗi lần gặp chuyện đau khổ, mình sẽ nhớ lại những lời đó và tiếp tục nỗ lực.
Trái tim tôi như được ánh sáng chiếu rọi.
Lời nói của Miu tựa như tiếng chuông chúc phúc, không ngừng vang lên trong đầu tôi.
Khóe miệng tôi cũng hiện lên nụ cười.
Tôi chưa từng nghĩ rằng lời nói của người khác sẽ khiến tôi hạnh phúc, lại tiếp thêm sức mạnh cho tôi đến vậy.
- Cảm ơn cậu. Đây là lần đầu tiên mình cảm thấy thật tốt là mình đã viết ra cuốn tiểu thuyết đó. Đều là nhờ Miu cả.
Miu ngoảnh mặt đi với vẻ xấu hổ.
- Thiệt tình, cậu nhanh ăn pudding đi. Kazushi cũng thế, cậu làm gì mà cứ ôm cái hộp đứng sững người ra vậy hả.
- ...Asakura.
Akutagawa nhìn Miu với vẻ mặt nghiêm túc và nói.
- Cậu không đưa thìa thì làm sao tôi ăn được!
- Sao cậu không nói sớm hả?!
- Xin lỗi. Tại hai người nói chuyện tâm đầu ý hợp quá nên tôi không có cơ hội xen vào.
- Thiệt tình, cậu tự đi lấy không được à?!
Miu cầm cái bao đựng thìa ném về phía Akutagawa. Akutagawa lấy thìa từ bên trong ra rồi đưa cho tôi một cái.
Sau đó, ba người chúng tôi vừa ăn pudding vừa nói chuyện.
Miu đã được ba mẹ cho phép sống một mình rồi. Akutagawa đang tìm phòng cho cậu ấy. Trên thực tế thì vì yêu cầu của cậu ấy còn nhiều hơn cả Miu, như là phải có cửa khóa tự động, hay là cần camera chống trộm, có chỗ phù hợp yêu cầu trên nhưng lại ở gần tiệm game Pachinko nên an ninh có vẻ không tốt nên cũng không được, thế nên đến tận bây giờ cậu ấy vẫn chưa tìm được phòng, chuyện này khiến Miu rất tức giận.
- Rốt cuộc thì tôi ở chỗ nào mới khiến cậu vừa lòng hả?!
- Tất nhiên nếu cậu qua nhà tôi ở được thì là tốt nhất, như vậy tôi sẽ không phải lo lắng gì cả. Dù sao nhà tôi cũng đang trống phòng.
- Cậu nói đùa cái gì vậy?!
Miu đỏ mặt quay đầu đi. Tôi thì bật cười.
- Akutagawa về sau chắc sẽ cưng chiều con ghê lắm đây. Nếu sinh con gái thì càng đáng sợ nữa.
- Này Konoha! Sao tự dưng cậu lại lôi chuyện con cái ra nói hả?! Nghe như mình và Kazushi sẽ như vậy không bằng!
Bị Miu trừng mắt nhìn, tôi không khỏi cảm thấy sợ hãi.
- K-Không, chỉ là hôm qua mình có gặp một người quen có con nhỏ nên nói vậy thôi. Bé gái đó tên là Nozomi, dễ thương lắm ấy. Tên cô bé có nghĩa là vẻ đẹp của hi vọng, theo lời người quen của mình thì ba cô bé đã quyết định đặt cái tên này khi nhìn thấy cô bé.
Chị Rihoko vừa cười vừa nói rằng khi ấy, anh Soeda chạy từ Tokyo tới trước bệnh viện ôm lấy hai mẹ con rồi đặt tên cho em bé.
Đúng lúc này...
Có thứ gì đó hiện lên trong đầu tôi.
Câu chuyện của chị Rihoko chẳng phải cũng rất giống câu chuyện của mẹ chị Tooko mà tôi nghe được ở bệnh viện tỉnh Iwate sao?
Cô y tá đã kể với tôi rằng khi ấy vì bận việc nên chú Fumiharu đã không có mặt khi cô Yui sinh chị Tooko...
...Có lẽ mẹ cháu đã rất lo lắng khi phải một mình sinh cháu ra ở một nơi xa lạ như thế này... Trông cô ấy rất cô đơn...thường xuyên tỏ ra lo lắng về chuyện gì đó.
... Vừa kề sát mặt vào má của cháu, cô ấy vừa khẽ gọi “Tooko” bằng giọng dịu dàng. Theo lời cô ấy thì cái tên đó bắt nguồn từ “Chuyện Toono”. Rằng cô ấy đã định nếu sinh con gái thì sẽ đặt tên là “Tooko”. Trông mẹ cháu khi đó thực sự hạnh phúc.
Không, không đúng, vấn đề không phải ở đó. Rốt cuộc là cái gì chứ...
Đúng rồi, là chuyện cô Yui một mình sinh con ở bệnh viện tỉnh Iwate.
Rằng chú Fumiharu vì bận việc ở Tokyo nên đã không thể đến gặp cô ấy.
Nhưng theo những gì bác Sasaki, đồng nghiệp của chú Fumiharu, từng kể với tôi thì trước khi chị Tooko ra đời, chỉ cần giờ làm vừa kết thúc là chú Fumiharu đã ngay lập tức trở về nhà chăm sóc cô Yui. Ngay cả trong giờ làm trông chú ấy cũng rất lo lắng, không tập trung vào công việc, vì chuyện này mà chú ấy thường xuyên bị mọi người trêu chọc.
Cô Yui ở bệnh viện tỉnh Iwate.
Chú Fumiharu chưa từng tới gặp cô Yui.
Nếu vậy sau khi rời khỏi nơi làm việc chú Fumiharu đi gặp ai chứ?!
Miệng tôi bỗng trở nên khô khốc.
Mặc dù trong Cánh cửa tội lỗi, tác giả Arisa và biên tập viên Haru chưa từng có quan hệ nam nữ.
Cô Kanako cũng nói với những người xung quanh mối quan hệ giữa cô ấy và chú Fumiharu là một cuộc “hôn nhân màu trắng”.
Nhưng thật sự giữa chú Fumiharu và cô Kanako chưa từng xảy ra quan hệ nam nữ sao? Nếu như chú ấy đã ngoại tình với cô Kanako trong khi cô Yui mang bầu thì sao? Không đúng, có thể chuyện đó đã xảy ra từ trước nữa!
Thế nên khi ở bệnh viện, cô Yui mới buồn bã như vậy.
Toàn thân tôi run lên khi trong đầu “tưởng tượng” ra một điều.
Không thể nào... Chẳng lẽ ý của Ryuuto khi nói ra những lời đó là vậy sao! Rằng người hạ độc chính là...?!
- Konoha, cậu làm sao vậy?
Miu nhíu mày hỏi tôi. Chẳng hiểu sao tôi nghe giọng cậu ấy lại có vẻ xa xôi.
- Xin lỗi. Mình chợt nhớ ra mẹ có nhờ mình một chuyện. Mình phải về đây.
Sau khi kiếm cớ, tôi vội rời khỏi bệnh viện. Trên con đường với những hàng cây nhuộm ánh chiều tà, tôi tiến về phía trước, tim đập mạnh như muốn vỡ ra.
Chị Tooko từng nói với tôi, buổi sáng ba mẹ chị ấy qua đời, cô Yui và Ryuuto ăn đồ ăn bình thường, còn chú Fumiharu và chị Tooko ăn “bữa com” mà cô Yui viết.
Sau đó chú Fumiharu pha cà phê cho cả chú ấy và cô Yui.
Tại sao tôi lại bỏ sót một vấn đề quan trọng như vậy chứ.
Nếu thứ duy nhất hai người cùng cho vào miệng chỉ có thứ đó, vậy thì chất độc phải nằm trong cà phê. Và người pha cà phê lại chính là chú Fumiharu.
Nói cách khác, người bỏ độc chính là...
Đầu tôi nóng rực lên.
Những lời của Ryuuto vang vọng trong tai tôi một cách kì dị.
“... Có những chuyện... anh Konoha... không biết vẫn tốt hơn... Nếu biết... anh sẽ không thể quay lại được đâu... “
Tại sao Ryuuto lại tuyệt vọng đến vậy? Đó là vì nó đã biết người bỏ độc không phải cô Yui, cũng chẳng phải cô Kanako, mà chính là chú Fumiharu sao?
Đầu tôi hiện lên khung cảnh mơ hồ mà Ryuuto nói ra trong cơn say.
“Cô ấy bỏ thìa vào trong máy pha cà phê và quay tròn quay tròn... chất bột màu bạc vẽ thành từng đường tròn rồi dần hòa tan.”
“Khi em định giúp cô ấy đổ cà phê ra tách, Yui bảo em còn nhỏ nên rất nguy hiểm, rồi cô ấy nâng bình cà phê lên rót vào chiếc tách với họa tiết cánh hoa. Rồi mặt đất vỡ ra, mọi thứ trở nên tối thui.”
Nói như vậy, Ryuuto đã đứng bên cạnh nhìn chú Fumiharu pha cà phê sao?
Mặc dù có thể như Ryuuto nói, người đem chiếc bình hình trái tim bỏ vào trong hộp giấu đi là cô Yui. Còn người đưa cái bình đó cho cô Yui chính là Suwa Takumi đã qua đời trong tai nạn giao thông.
Nhưng nếu người rót cà phê là chú Fumiharu, còn Ryuuto vì trí nhớ lẫn lộn nên đã cho rằng cả người pha cà phê và bỏ độc đều là cô Yui thì sao?
Thế nên khi ấy nó đã nhận ra.
Rằng người kết thúc mọi thứ chính là chú Fumiharu.
“Ai đó chỉ tay về phía kệ tủ... Rồi người đó ở đó có bột ngủ của Ole Lukoje...”
Khi lấy ngón tay chỉ về phía đó, khuôn mặt của Ryuuto trông không khác gì khuôn mặt của chú Fumiharu mà tôi chỉ được nhìn thấy trong ảnh. Đó là một nụ cười yên bình...
Tôi không rõ điều gì trong tấm hình giáng sinh đã khiến Ryuuto sốc đến vậy. Cũng không biết sau đó nó đã tìm ra được thứ gì.
Nhưng nếu chú Fumiharu đã ngoại tình với cô Kanako và khiến cô Yui đau khổ... nếu chú ấy biết được việc cô Yui đang có độc dược thì sao? Nếu chú Fumiharu vì muốn tạ tội mà sử dụng nó thì sao?
Nếu như người quyết định tự tử không phải cô Yui, mà là chú Fumiharu...
Hiện thực và ảo tưởng quay cuồng trong đầu tôi tựa như tiểu thuyết của cô Kanako. Đủ loại cảm xúc giao thoa vào nhau, tôi không biết được đâu mới là sự thật.
Tất cả những chuyện này đều là tưởng tượng của tôi.
Tôi vừa bước đi thật nhanh vừa lấy điện thoại ra gọi vào số của Ryuuto.
Nhưng vang lên bên tai tôi lại là tiếng trả lời tự động.
- Anh Inoue đây. Anh muốn gặp em nói chuyện, liên lạc lại với anh nhé.
Sau đó, tôi đi thẳng tới cửa tiệm mà Ryuuto thường xuyên lui tới.
“Nếu uống thuốc độc, anh Fumiharu sẽ như thế nào? Anh có chết không? Hay là khác với bọn em, anh sẽ chẳng việc gì cả?”
Khi mọi người đang quây quần ăn cơm cùng nhau, mình đã hỏi như vậy, bởi vì khi đó trái tim mình sắp tan vỡ rồi.
“Em có thuốc ngủ của Ole Lukoje. Nhưng nếu chúng ta cùng uống nó và chỉ có em ngủ mãi, còn anh Fumiharu lại tỉnh dậy thì thật là chán.”
Mặc dù chỉ là nói đùa... nhưng mình lại thật sự hi vọng như vậy.
Sẽ thật tốt nếu chỉ có mình ngủ say vĩnh viễn, còn anh Fumiharu được tự do.
Khi ấy, Kana trừng mắt nhìn mình, còn anh Fumiharu thì vừa cười vừa trả lời.
“Anh cũng chưa uống thuốc độc bao giờ nên cũng không biết. Nhưng anh nghĩ đối với sinh vật sống thì thuốc và độc dược đều có một tác động chung ở mức độ nào đó. Tuy nhiên anh không khoái kiểu chết vì bị người khác hạ độc lắm. Nếu đằng nào cũng phải chết thì anh thật sự hi vọng mình được chết vì một điều gì đó quan họng hơn.”
“Điều quan trọng?”
“Ừ, anh là một sinh vật sống nhờ lương thực mà tác giả viết ra. Thế nên anh muốn báo đáp ân tình này.
Anh muốn trở thành cội nguồn sáng tạo của tác giả. Thế nên anh mới lựa chọn công việc là biên tập viên này.
Nếu như anh chết, anh hi vọng sẽ có ai đó dùng cái chết của anh làm nguồn cảm hứng để viết. Kanako, nếu tôi chết, cô có thể viết về cái chết của tôi không?”
Ánh mắt của anh Fumiharu khi đó thật dịu dàng, như đang nhìn thấy một giấc mộng đẹp.
Kana chỉ tỏ ra tức giận và nói với vẻ không vui rằng “Đừng nói những chuyện ngu ngốc như vậy!”
Nhưng mình nghĩ... cho dù vậy, chắc hẳn Kana sẽ viết.
Nếu như bọn mình chết đi, chắc chắn Kana sẽ viết về cái chết của bọn mình.
Khi đến cửa tiệm, tôi lại gọi điện cho Ryuuto và để lại lời nhắn rằng bây giờ tôi đang ở tiệm của chị Harumi và hi vọng nó tới gặp tôi.
Khi mang trà sữa ra cho tôi, chị Harumi cũng tỏ ra rất lo lắng cho Ryuuto.
- Dạo gần đây Ryuu lạ lắm. Mặc dù bình thường trông cậu bé giống như một đứa trẻ to xác rất thích làm nũng, nhưng dạo gần đây thì tâm tình của Ryuu lại đặc biệt mãnh liệt... Rốt cuộc không biết có chuyện gì với cậu bé vậy nhỉ.
Tôi gọi điện cho mẹ báo tối nay sẽ không ăn cơm ở nhà, sau đó ngồi chờ ở cửa tiệm tới gần chín giờ.
Mặc dù ban ngày đây là một tiệm thức ăn nhanh, nhưng đến đêm thì lại chuyển sang kinh doanh quầy bar, bởi vì khách tới uống rượu dần đông lên nên tôi đành đi ra ngoài.
Dọc theo con đường nhiều xe cộ qua lại được ánh đèn neon chiếu rọi, tôi lấy điện thoại ra và định gọi cho Ryuuto một lần nữa.
Đúng lúc này, tôi bắt gặp người tôi đang tìm ở phía trước.
- !
Lưng tôi không khỏi run lên.
So với lần gặp tôi vào tối thứ Bảy, Ryuuto như sắp suy sụp tinh thần. Trông nó chẳng khác nào một bóng ma đang lang thang, bị nỗi đau khổ giày vò và muốn từ bỏ mọi thứ, hệt như Kurosaki mà tôi gặp ở tang lễ của bạn Amemiya. Đôi chân nó lảo đảo, trông nó như không biết bản thân đang đứng ở đâu, đang định đi về đâu.
- Ryuuto!
Tôi chạy tới cạnh nó. Ryuuto cúi xuống nhìn tôi với ánh mắt lơ đãng.
Người nó đầy mùi mồ hôi, thằng này mấy ngày rồi không tắm vậy?
- ...Anh Konoha.
- May mà gặp được em, em nghe được lời nhắn của anh rồi phải không?
- ...Lời nhắn?
- Không phải vậy sao?
- ...Em vứt điện thoại rồi.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Giọng của Ryuuto rất khàn, hơi thở cũng hỗn loạn, cặp mắt đục ngầu đầy tơ máu cũng không có tiêu điểm. Nỗi tuyệt vọng và đau đớn đến phát điên lập lòe trong tròng đen của nó như một ngọn đèn đường bị hỏng.
- Không ai... chịu giết... em cả... Mọi người đều nói họ thích em, yêu em, nhưng khi em yêu cầu họ giết em, tất cả đều hoảng sợ bỏ chạy...
Giọng nói thì thầm đứt quãng của nó khiến tôi giật mình.
- Anh biết không... con của em sẽ ra đời vào mùa thu này đấy. Nếu bây giờ em chết, em sẽ lại đầu thai trở thành đứa bé đó... lại sinh ra từ trong bụng Maki... lại gọi mẹ của mình là Maki... lại lặp lại mọi thứ...
Mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng tôi. Cứ như có ai đó đang dùng một con dao khẽ lướt qua cổ, toàn thân tôi không thể ngừng run rẩy được.
Đột nhiên, Ryuuto nhìn về phía con đường nhiều xe cộ và lẩm bẩm.
- ...Có con mèo.
Ánh đèn pha của những chiếc xe lướt qua chúng tôi. Tôi không nhìn thấy bóng dáng cũng như nghe thấy tiếng kêu của con mèo nào cả.
- Em đang nói gì vậy Ryuuto?!
Ryuuto vẫn đang nhìn chằm chằm về phía con đường.
- Anh nhìn kìa, ở đằng kia... ngay giữa đường, không phải đang có một con mèo đen kêu meo meo sao...
Suwa Takumi bị xe tông vì bảo vệ một con mèo... Ngực tôi lạnh buốt khi trong đầu hiện lên câu nói của chị Maki.
Rõ ràng ờ đó chẳng hề có con mèo nào cả, nhưng trong mắt Ryuuto, nó lại đang tồn tại?!
Như bị mộng du, Ryuuto lê những bước chân loạng choạng đi về phía con đường.
- Khoan đã Ryuuto, ở đó không có con mèo nào cả!
Tiếng hét của tôi bị tiếng động cơ dập tắt. Ryuuto không dừng lại, nó vẫn tiến về phía trước.
Khi tôi định vươn tay ra túm lấy nó...
- Ryuu.
Một giọng nói vui vẻ vang lên.
Mặc áo khoác màu trắng sữa, Takeda đứng trước mặt Ryuuto. Cô bé chắp tay sau lưng ngước lên nhìn nó với vẻ mặt đáng yêu như một chú cún.
Chuyện xảy ra kế tiếp chẳng khác nào một cảnh quay chậm trên tivi.
Vẫn nở nụ cười trên môi, Takeda từ từ tiến về phía Ryuuto.
Sau lưng cô bé hiện lên một con dao sáng quắc.
Rồi cô bé dùng con dao đó.
Đâm thật sâu... vào ngực Ryuuto!
Con dao mà Takeda đang cầm chính là con dao xếp mà Kotobuki đã ném đi ở dưới hầm ngầm thư viện.
- !
Ryuuto mở to hai mắt cúi xuống nhìn Takeda với vẻ khó tin.
Takeda dùng hai tay nắm chặt con dao, khóe mắt hiện lên một nụ cười ngọt ngào.
Nụ cười dịu dàng, ấm áp.
Ryuuto cũng nheo mắt lại.
Khóe miệng nó khẽ mỉm cười, trên khuôn mặt hiện lên vẻ thỏa mãn như thể đó là giây phút hạnh phúc nhất trong cuộc đời nó từ trước tới giờ.
Âm thanh dần rời xa.
Những chiếc xe lướt ngang qua hai người.
Ryuuto vươn tay ra ôm lấy Takeda. Tựa má vào mái tóc bồng bềnh của cô bé, hít thở mùi hương tỏa ra từ đó, trong một thoáng, ánh mắt nó tựa như đau thương, nét mặt như chực khóc, nhưng rồi nó lại mỉm cười. Rồi nó nhắm mắt lại chờ đón giấc ngủ vĩnh hằng.
Vẫn tựa vào người Takeda, Ryuuto gục xuống.
Vẫn ôm lấy Ryuuto, Takeda khuỵu người xuống giữa đường.
Khuôn mặt của cô bé dần trở nên trống rỗng.
Máu từ ngực Ryuuto chảy ra thấm đẫm lề đường, có tiếng ai đó đi ngang qua hét lên...
Tôi kinh ngạc chứng kiến toàn bộ tình yêu và thảm kịch xảy ra trước mắt.
Có một người mà vận mệnh đã khiến người đó phải viết cho dù người đó không muốn viết nữa.
Có một người mà bất luận căm hận, đau khổ, bi ai... cái chết, sự mất mát của người thân... người đó đều phải sử dụng chúng để làm cội nguồn tiếp tục sáng tác.
Có một người cần phải làm vậy để đến được nơi chí cao mang tên Chúa.
Đó đến cùng là nguyền rủa. Hay là chúc phúc.
Kana à.
Rốt cuộc mình có thể làm được gì cho Kana?
Nếu mình biến mất hoàn toàn khỏi thế giới này, Kana sẽ yêu thương Tooko và Ryuu chứ?
Anh Fumiharu sẽ được hạnh phúc chứ?
Mình thua rồi.
Xin lỗi vì đã khiến cậu phải đau khổ lâu như vậy.
Vĩnh biệt.