* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Bốn ngày sau, vào sáng tinh mơ thứ năm, nhiều xe tải nhẹ đổ từng tốp công nhân sáu người một xuống tất cả các giao lộ trên đường Hoàng Hôn, quãng giữa Grescent Heights và Dohenny. Tốp thứ nhất đổ bộ xuống góc đường Marmont Lane ngay dưới chân khách sạn lâu đài Marmont, lâu đời nhất và nhiều chuyện nhất Hollvwood. Ở đây tuy bị vệ sĩ của người vợ thuê giám sát chặt chẽ, John Belushi vẫn chết vì quá liều. Cũng tại đây, tất cả các diễn viên nổi tiếng của điện ảnh đều đến ở khi tình duyên tan vỡ hoặc khi bắt đầu nhen nhúm một cuộc tình mới cần giữ kín.

Các tốp thợ chuyên môn khác, tất cả đều bận quần áo lao động màu da cam, đi ủng, đội mũ bảo hộ, được thả xuống các giao lộ Sweetzer, Kingsroad, La Cienega, Sunset Plazza vv...

Họ lấy đồ nghề trên xe, xếp trên vỉa hè những đoạn ống dài, những thùng hồ dán, hộp sơn, những cuộn vinila to đùng, rồi lẳng lặng trèo lên khung các quảng cáo khổng lồ. Từng người đã biết rõ công việc của mình.

Tốp ở Marmont tháo bỏ tấm áp phích cao hai chục mét vẽ gã chăn bò nổi tiếng Marlboro lừng lững ngang khúc đường ngoặt. Xa một quãng, cách tiệm ăn Nhật Bản Imperial Gauden vài bước chân, một tốp khác xé tấm quảng cáo trận đấu giành giải vô địch thế giới hạng cân nặng tổ chức tại đại khách sạn Cesar ở Las Vegas, theo thể thức WBC.

Góc đường Larabee, bảng quảng cáo tác phẩm bán chạy nhất mới đây của Harold Robbins cũng bị xé tan.

Góc đường San Vincente, con lạc đà của Camel đang bị băm nốt thì Arnold Grimberg giám đốc kỹ thuật hãng quảng cáo Advisor tới dặn Joe Porcino đội trưởng đội 6 phải để nguyên thiết bị điện nhiệt do máy tính điều khiển cứ 22 giây lại làm chú lạc đà nhả một luồng khói xanh. Porcino gật đầu.

Grimberg trở lại xe BMW nổ máy rồi hững hờ vuốt ve đùi cô trợ lý Maggy. Cô gái tóc đỏ, không được đẹp lắm để anh ta cặp kè trước mặt mọi người nhưng cũng đủ ngon lành để làm thần kinh anh ta đỡ căng thẳng, nấp sau cửa kính mầu của chiếc xe. Cô ta có tài năng đặc biệt trong việc thừa hành các trò suồng sã này. Diễn ra ở bất cứ chỗ nào, giữa ban ngày, giữa dòng người xe nườm nượp, ngay trước mắt như mù của những người đi ngang qua sát sạt mà chẳng trông thấy gì, những cuộc làm tình kiểu này càng tăng kích thích tợn.

Maggy tưởng được mời bèn ngoan ngoãn ngả vào đùi Arnold lúc xe dừng lại trước đèn đỏ ngã tư Tower Records, ngay dưới chân khách sạn Spago. Nhưng anh ta nhẹ nhàng đẩy ra.

— Chưa đâu!

— Anh đang bực con lạc đà hử? Maggy ngồi dậy hỏi.

— Không phải con lạc đà, mà khách.

— Hắn muốn gì?

— Hắn ca cẩm. Dâng Hoàng Hôn cho hắn rồi mà vẫn không bằng lòng.

— Tại sao?

— Hắn đòi tất cả mọi chỗ.

— Thằng ngu!

— Không đâu Maggy. Một thằng cha dám vung ra hai trăm nghìn đôla để trưng quảng cáo trong tám ngày không thể là thằng ngu. Điên là cái chắc. Nnưng ngu thì không.

Maggy nhìn Arnold kính cẩn.

— Những hai trăm nghìn! Tên hắn là gì?

— Rinaldo gì đó.

— Hắn quảng cáo gì vậy?

Arnold thở ra một thứ khục khục chán chường.

— Chiều hay sẽ biết... Điên! Tất cả chúng nó đều điên hết!

Anh ta hãm xe ở ngang Larabee dừng lại trước vòi nước chữa cháy mặc kệ lệnh cấm, mở cửa xe gọi đội trưởng đội 3.

— Bill! Nhớ! 5 giờ chiều. Xong.

Bill mỉm cười giơ ngón tay cái lên.

Arnold lại nổ máy.

Còn phải kiểm tra năm công trường nữa. Khách hàng làm anh ta băn khoăn tên là Rinaldo Kubler. Hắn chưa quá hai mươi tuổi, bận chiếc quần jean cũ kĩ, đi giầy Baskets thủng, bận áo pull cộc tay, nhưng hễ có chuyện tranh cãi là rút ngay cuốn sổ ngân phiếu ra khỏi túi như rút khẩu súng lục chĩa vào mặt người ta. Lại còn cái tật rất đáng gờm của bọn trẻ tuổi như hắn ta: hễ mở mồm cười là y như rằng phải phun ra một lời đe dọa. Hắn đã vừa cười hềnh hệch vừa cảnh cáo Arnold: "Lúc mặt trời lặn mà vẫn chưa làm xong, anh sẽ sang đòi tiền công bên Mexico".

— Điên... Arnold lẩm bẩm.

— Nào em có làm gì đâu? Maggy tưởng mình có sơ suất làm Arnold phật ý mắng mỏ nên khúm núm hỏi.

— Tôi không nói với cô.

Maggy sa sầm mặt.

— Anh thật chẳng dễ chịu chút nào!

Sự hiểu lầm còn có thể đi xa. Arnold chán nản cắt đứt.

— Tôi cho cô xuống văn phòng. Tôi về qua nhà thay quần áo.

— Anh đi phố à?

— Ừ.

— Với vợ anh?

— Ừ.

— Mụ ấy thật may mắn. Dự dạ hội chắc?

— Không hẳn. Dự đám tang.

Lúc một giờ chiều công nhân nghỉ giải lao ăn ổ bánh mì kẹp thịt, uống nước lạnh hoặc lon coca. Hai mươi phút sau Joe Porcino đứng ở giao lộ Larabeo thổi hồi còi. Toàn đội của anh nhất tề leo lên giàn giáo, chẳng thèm ngó ngàng các cô gái kỳ lạ đang tấp nập trên đại lộ Hoàng Hôn, bận những bộ áo mùa hè làm ngất ngây thiên hạ. Anh em công nhân cóc cần đến đàn bà. Mỗi giờ công họ được hai nhăm đôla. Tiếng sột soạt du dương của giấy bạc nhận được cuối tuần nghe sướng tai hơn tiếng sột soạt của những tấm váy mỏng.

*

* *

Jennifer Lewis như chết rồi. Thân hình tuyệt đẹp của cô không còn trọng lực, dập dềnh trong thùng kín chứa nước thơm có nhiệt độ chuẩn 37 độ C. Mái tóc dài đen nhánh mơn trớn đôi vai tròn trịa, nổi lập lờ trên làn da trắng ngần của đôi vú. Đêm tối hoàn toàn. Im lặng tuyệt đối. Làn nước thoáng gợn nhẹ.

— Cứt thế! Jennifer cáu kỉnh.

Thế là hỏng. Chỉ một cử động thoáng qua cũng đủ phá vỡ trạng thái khoái lạc đang tràn ngập cô ta, trạng thái không tư duy, không cảm giác. Chết chẳng là cái gì cả, cô thích được chết. Trở về với những vật lộn điên cuồng trong cuộc sống, rời bỏ sự yên tĩnh, chịu đựng sự tiến công của các thứ mùi, tiếng ồn, ánh sáng, của người xung quanh là một cực hình kinh khủng!

Nằm trong thùng cách ly, không một thứ gì, không một kẻ nào chạm được tới cô. Gã cô gặp trên bãi biển Venice cam đoan rằng mỗi khi cô vào đó ngâm mình trong nước có nhiệt độ của rau thai cô sẽ thấy lại những cảm giác thời nằm trong dạ con. Sự thực còn hơn thế, sau một giờ bập bềnh cô cảm thấy mình được tái tạo hoàn toàn mới, hoàn toàn khỏe khoắn tươi trẻ như mới lọt lòng mẹ.

Cô bực bội bước ra ngoài thùng. Tuy thời tiết ấm áp, 25 độ C, nhưng cô thấy lạnh không chịu nổi. Cô run rẩy bước đến bồn tắm mở vòi nước nóng hết cỡ đứng nép bên dưới trong nhiều phút. Lúc bước ra, thấy bóng mình trong gương, cô khinh bỉ nhún vai:

— Không hiểu bọn ngu xuẩn nó thấy mình thế nào?

Jennifer không có tình yêu bản thân. Lần đầu tiên thấy mình trên màn ảnh cô vội vàng bỏ chạy ra ngoài phòng chiếu, không thừa nhận có mối liên hệ nào đó giữa mình với người đàn bà xa lạ đang õng ẹo kia. Sau bữa đó không lần nào cô đi xem phim có mình đóng nữa.

Từ sáng nay, đây là lần thứ mười cô mở chiếc hộp nhỏ bằng bạc đựng thuốc lá mọi khi vẫn đầy tràn Cocain: "hết nhẵn nhụi không còn một hạt. Đáng lẽ gã bán thuốc phải mang tới cho cô từ lúc trưa. Cô không có cách nào tìm ra hắn, chẳng hiểu hắn đang làm gì giữa lúc cô đang cần một đường?".

Cô hậm hực mở toang cửa căn phòng máy điều hòa dùng làm nơi cất quần áo. Nhìn dãy bộ đồ la liệt may sắm hàng tá mỗi lần bị stress thần kinh, cô băn khoăn tự hỏi nên chọn bộ nào cho thích hợp: đây là lần đầu tiên cô đi dự lễ tang.

Có quan hệ nghề nghiệp mật thiết với kẻ xấu số nên cô không thể lẩn tránh. Tuy ngay khi hắn còn sống cô đã ghét cay ghét đắng hắn về tất cả những sự lệ thuộc hắn áp đặt cho cô.

Thế mà khi lăn ra chết hắn vẫn còn buộc được cô phải diễn thêm trò giả dối này nữa: làm ra vẻ buồn phiền.

Cô lưỡng lự mân mê mấy bộ len đen và tự an ủi: đây là lần khổ sai cuối cùng.

*

* *

Từ khi ra đời cho đến nay Abundio[1] sống sót được là nhờ gặp may. Thượng đế đều đặn cấp cho gã một chỗ trú ban đêm và ít nhất một bữa mỗi ngày. Để đổi lại gã phải làm cật lực mỗi ngày mười tiếng những công việc không tên tiền công rẻ mạt, tuy cái tên do bố mẹ đặt cho đáng lẽ phải mang tới cho gã cuộc sống sung túc. Đã thế còn phải gửi một phần tiền công về gia đình ở Atotonilco, một nơi khỉ ho cò gáy gió bụi mịt mù tận phía nam Mexico, giữa Tepatitlan và Trapuato, nơi hàn thử biểu chỉ 28 độ trong những ngày rét nhất.

Gã hờ hững lia chổi theo vệt rãnh lề đường. Dù sao gã cũng nhận tiền công của sở công trình công cộng thị trấn Beverly Hills để làm ra vẻ hàng ngày quét dọn một con lộ xưa nay người dân bang Cali chưa bao giờ thấy có một hạt bụi, một chiếc lá khô hay một hòn sỏi nào.

Trong một tuần gã phải quét lượt đi và lượt về đoạn đường Whittier nằm giữa đại lộ Hoàng Hôn và Wilshire. Tuần tiếp theo, quét lộn trở lại. Đoạn đường có những dinh thự xoàng nhất cũng trị giá hai triệu đôla. Qua lại trên đường chỉ có những chiếc xe choáng lộn và những người tập môn đi bộ, họ chẳng bao giờ thèm bố thí cho Abundio một cái liếc mắt. Tựa hồ gã chỉ là một cái cây bên đường, hơn nữa, tựa hồ gã chẳng hề tồn tại.

Cả tuần đằng đẵng, chỉ có thứ năm là ngày lành tháng tốt duy nhất. Khoảng 4 giờ chiều các ngày thứ năm, đôi chân đưa gã tới gần trường cao trung ở số 605, góc đại lộ Elevado. Bọn trẻ con cỡ mười hai, mười bốn tuổi tan học ra cũng lãnh đạm với gã chẳng khác bọn to đầu, nhưng ở đây có tiếng trẻ con hò hét, có những người cảnh giới bận áo khoác màu da cam giơ biển đỏ chặn đứng dòng xe để học sinh băng qua đường Whittier, có điệu vũ của đoàn xe Rolls và Cadillac đến xếp hàng dọc bờ hè để đón rước bọn con nhà dòng dõi quí hiếm. Nhiều bận Abundio còn được bao phủ trong mùi nước hoa tinh tế của các bà mẹ cao quí mới có ba chục tuổi xuân, có dáng vóc tiên nữ, da thịt mịn màng, tóc tơ vàng óng... giấc mơ không bao giờ với tới của dân Mexico nhập cư dù hợp pháp hay bất hợp pháp.

Dĩ nhiên Abundio không điên đến mức dám phạm vào tội đáng chết là đưa mắt nhìn họ. Có một quy tắc bất thành văn buộc các cộng đồng khác nhau không được biết đến nhau.

Không được nhìn, không được nói với nhau. Tiếp xúc với nhau qua trung gian của các ngân phiếu và chủ khách sạn.

Những chiếc xe đầu tiên đã tới. Abundio đứng cách xa năm chục mét cúi gầm xuống quét mạnh mẩu vỉa hè vẫn sạch bong, có thể dọn ăn trên đó được.

Gã liếc nhìn các tốp trẻ con ra khỏi cổng trường. Một số được các tài xế trịnh trọng mở cửa đón lên xe. Một số khác trèo lên xe với mẹ hoặc người hầu phòng. Sau mươi phút, tất cả đã đi hết. Đại lộ trở lại vắng vẻ yên tĩnh.

Abundio ngẩng mặt, tì vào cán chổi.

Và trông thấy cô bé. Có lẽ chỉ trạc độ mười hai mười ba tuổi. Nó dừng lại trên ngưỡng cửa trường, lưỡng lự. Cô bé bận bộ đồ thể thao mầu trắng có hai vạch chéo mầu xanh rộng bản, vài ba cuốn sách và vài tập vở buộc dây treo tòn teng nơi ngón tay. Theo phản xạ Abundio vội lia chổi quét đường, mắt vẫn không rời cô bé, tự hỏi không biết cô bé sẽ đi về phía Wilshire nơi có khách sạn Beverly Hilton đối diện với cửa hiệu Robinson, hay đi về phía gã.

Sao nó chỉ có một mình?

Cô bé băng qua đường, ngập ngừng lướt về phía Abundio. Gã bối rối, giả bộ cúi nhặt những mảnh rác tưởng tượng. Lúc nó đi ngang qua, gã ngồi xổm nhìn ngược lên thấy con bé khá cao, tóc vàng. Nó đi cách gã có vài xăngtimét thôi và vì thế mà gã cảm thấy khó chịu; không một giây nào nó đưa mắt nhìn xuống gã, điều ấy đã đành, nhưng không hiểu sao đôi mắt to mầu biếc của nó cứ nhìn đăm đăm vào một điểm cố định tận chân trời xa, như không trông thấy gì hết.

Cô bé đi như cái máy qua chỗ Abundio ngồi. Đi quá độ mười mét nữa, nó tạt vào thảm cỏ bên đường, vẫn với dáng đi của người mộng du. Abundio lo lắng đứng bật dậy nhìn cho rõ. Cô bé tiến thẳng đến cây cọ đứng lừng lững giữa bãi cỏ, hình như không nhận biết có vật cản chắn đường. Gã định kêu lên: muộn mất rồi.

Không đi chậm lại, không một cử chỉ che đỡ, cô húc thẳng vào gốc cọ, trượt theo thân cây ngã vật xuống thảm cỏ.

Abundio định vọt tới cứu cô bé. Nhưng gã đứng khựng nguyên tại chỗ, gã ở trong một tình thế không bình thường, bất cứ kẻ nào bắt gặp gã đi đến chỗ cô bé cũng có thể nghi ngờ gã dính líu vào tai nạn. Là người Mexico ở cái đất Beverly Hills này, trước hết là phải thấy mình có tội. Gã vừa nóng lòng muốn chạy tới cứu giúp, lại vừa phải hết sức kìm giữ mình không được đến.

Trong chớp mắt gã chợt thấy mình bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ, phải quay về Atotonilco, lê trong bụi cát với bạn bè đồng lứa, không việc làm, không hy vọng. Gã đột nhiên quyết định phải mau mau rời thật xa con bé đang nằm sóng soài trên cỏ, càng xa càng tốt: cứu nó là tự sát. Gã không thể giúp gì cho nó. Gã quay gót.

— Này! Có tiếng gọi. Abundio rảo bước giả bộ không nghe thấy

Nghe loáng thoáng "Ôi, lạy Chúa!", sau khi đi được độ hai chục bước gã mới đánh liều liếc mắt về phía sau. Gã thấy một chiếc xe đỗ lại bên hè, cửa xe mở toang, trên thảm cỏ có người đàn ông to béo mặc bộ đồ xanh lam thắt nơ con bướm màu đen đang cúi xuống cô bé.

Bất giác Abundio đứng lại. Gã to béo bận đồ xanh lam ngẩng lên nhìn gã và giận dữ thét to.

— Này anh kia! Còn đợi gì không đến đây giúp một tay? Không thấy con bé này chết rồi à?

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng Tây Ban Nha có nghĩa là: Đầy đủ, sung túc.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.