Thấm thoắt đã nửa năm trôi qua kể từ lần đầu cô đến chơi nhà Yasuo. Atsuo cũng đã tốt nghiệp trung học. Cậu xin vào làm ở công ty chế tạo sa bàn chính xác dùng cho các doanh nghiệp.
“Đó là một gia đình nghệ nhân làm nghề truyền thống.” Yasuo nói.
“Bố anh cũng là nghệ nhân. Ông nhận làm rất nhiều thứ từ biển quảng cáo, cho đến cờ quạt, thiết kế, rồi phối màu những thứ đó.”
Atsuo không đi tàu điện, ngay cả ngày mưa gió cậu cũng đạp xe đến chỗ làm. Cô thấy ngạc nhiên, khi hỏi Yasuo thì anh có vẻ hơi buồn.
“Con trai anh sợ các loại phương tiện. Không chỉ tàu điện đâu.” Anh nói.
“Nó sợ cả ô tô, thang máy. Thực ra anh cũng vậy. Không hiểu trong đầu bị khiếm khuyết cái gì đó (anh khua khua bàn tay trái bên thái dương), hoặc có thể quá thừa.”
Maho vẫn lặng thinh, Yasuo suy nghĩ tí chút rồi tiếp.
“Nói dễ hiểu thì (anh hất tóc lên), anh nghĩ bố con anh thuộc trường phái rùa quá độ.”
“Trường phái rùa...”
Anh gật đầu, rồi đưa ngón tay trỏ quệt nhẹ môi.
“À, thế này... có cuốn tiểu thuyết... thể loại khoa học viễn tưởng cũ.” Anh nói. “Bọn trẻ sinh ra trên tàu vũ trụ, cứ đến năm mười bốn tuổi phải trải qua một kỳ sát hạch. Đặt chân xuống một hành tinh lạ, sống ở đó một tháng. Như một kiểu nghi lễ trưởng thành ấy.”
“Vâng...”
“Và bọn trẻ sẽ có hai lựa chọn.”
Anh xoay mu bàn tay về phía Maho, ngón trỏ và ngón giữa dựng lên. Và cả ngón cái. Cô đang nghĩ là có tới ba lựa chọn nhưng không nói gì, chỉ gật đầu nghe tiếp.
“Kiểu hổ, và kiểu rùa.”
“À... rùa à...”
“Đúng vậy. Rùa đào lỗ rồi rúc vào đó, tránh rắc rối, và chờ thời khắc đến. Còn kiểu hổ, ờm... thì là ngược lại hoàn toàn so với kiểu rùa.”
“Thế anh Yasuo là rùa à...?”
“Cả Atsuo và anh đều là kiểu rùa. Bọn anh chẳng đi đâu. Duy trì hiện trạng. Tránh rủi ro, mong muốn ổn định.”
“Nhưng không phải nhiều người cũng sống như vậy hay sao?”
“Ừ. Anh cũng nghĩ chắc vậy. Bọn anh chỉ là ở mức độ cao hơn mà thôi.”
Maho muốn nói cô cũng như vậy, nhưng rồi lại chỉ gật đầu im lặng.
“Kiểu như đặc tính bất biến ấy nhỉ?” Yasuo nói.
Maho gật đầu đáp lại: “Cân bằng nội môi.[1]”
“Ồ...” Yasuo ngửa người ra sau thái quá, khiến cô cười khúc khích.
“Đúng, nó rất giống với cơ chế cân bằng nội môi đó.”
Yasuo nghểnh cổ như để hỏi, rồi rướn mày trái. Anh nở nụ cười dịu dàng.
“Bọn anh muốn giữ ổn định cho môi trường, chứ không phải cho cơ thể sinh học. Bọn anh không muốn thay đổi gì hết. Cũng giống như cơ quan thần kinh và nội tiết làm việc với cơ thể sinh học, bọn anh thì làm việc với môi trường của chính mình. Nhắc nhở nó không được thay đổi, không được thay đổi đâu đấy.”
“À... ra là thế...”
“Vì bọn anh tin điều đó sẽ làm tăng xác suất sinh tồn của mình. Với kiểu rùa...”
“Vâng.”
“Đúng, tất cả là vì xác suất sinh tồn. Duy chỉ có điều nó chưa được cập nhật phiên bản hiện đại thôi, chứ đó là lý do cho kiểu sống của bố con anh.”
“Anh nói nghe có vẻ thú vị đấy.”
Anh lại mỉm cười rồi xoa hai tay vào nhau.
“Kể cả việc đi ngủ sớm cũng vậy. Bởi mới ngày trước thôi, thế giới ban đêm đã luôn đầy rẫy nguy hiểm. Không nên ra khỏi cái tổ của mình khi đêm xuống, thế mới là thông minh. Cũng vì lý do ấy, bố con anh ngủ không sâu, nửa đêm tỉnh giấc mấy lần. Thế nhưng, như vậy chắc chắn sẽ dễ sống lâu hơn là ngủ quá sâu không ý thức được kẻ thù bên ngoài.”
“Chắc hẳn vậy,” anh nói tiếp. “Anh nghĩ vì lý do đó mà bố con anh ghét đi các phương tiện giao thông. Có thể là do sợ bị đặt vào tình thế không thể tháo chạy được.”
Anh tiếp, “Bọn anh sẽ sống lâu đấy,” rồi mỉm cười.
Maho vui khi nghe thấy lời đó.
Yêu, có lẽ là mong muốn mạnh mẽ rằng người ấy sẽ sống. Cô nghĩ thế. Mẹ chăm con, hay người yêu nhau quan tâm cho sức khỏe nửa còn lại của mình cũng vậy, bởi vì đó là tình yêu.
Cả trong mơ cô cũng không thể ngờ mình sẽ mất Yasuo chỉ mười ngày sau đó. Dự cảm mất mát luôn đi kèm với khởi đầu của tình yêu, nhưng Maho còn quá trẻ để thấu hiểu hết.
Cho nên, trong niềm hạnh phúc vô bờ, cô luôn tin tưởng những tháng ngày này sẽ kéo dài mãi mãi.
❀ ❀ ❀
[1] Sự ổn định về các điều kiện lý hóa của môi trường đảm bào cho các tế bào, cơ quan trong cơ thể hoạt động bình thường, từ đó đảm bảo cho động vật tồn tại và phát triển. Khi điều kiện lý hóa của môi trường bị biến động, dẫn đến không duy trì được sự ổn định, hoạt động của các tế bào hoặc các cơ quan sẽ bị rối loạn, sinh ra bệnh lý hoặc tử vong.