Làm Dâu Cõi Chết

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38

❊ ❊ ❊

Tôi trượt nhanh và rơi thẳng xuống. Tuy cuống cuồng bấu víu thành giếng để hãm mình lại, nhưng mặt đất xốp mềm vụn vỡ dưới tay tôi. Đất đá rơi lả tả, cứa vào mặt tôi đau rát. Tay tôi trầy xước và rướm máu khi cố cào vào thành giếng. Nhưng rồi tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì nhận ra mình đã tìm được chỗ đặt chân. Bên trên tôi, Yan Hong cũng đang run rẩy tìm chỗ dừng lại. Chúng tôi chẳng khác nào hai con thằn lằn, cố bám sát vào vách giếng dựng đứng, bên dưới là lòng giếng sâu hoắm, hở hoác miệng như một vết thương. Tôi nhìn lên, thấy gương mặt trắng bệch của Lim phu nhân ngó xuống.

“Lũ ngu si!” Bà nói. “Nếu không phải tại chúng mày, con trai tao vẫn còn sống. Chúng mày đã làm cho nó hứng chịu biết bao đau khổ.”

Một hòn đá đập vào người tôi, rồi lại một hòn nữa. Tôi nghe Yan Hong thét lên đau đớn.

“Mẹ!” Chị nói. “Con xin mẹ!”

“Mày còn dám gọi tao là mẹ sao? Mẹ ruột của mày thắt cổ chết rồi. Tao sẽ nói với tất cả mọi người rằng mày đã tự tử, kéo theo cả Li Lan. Còn bây giờ, tao sẽ làm cái việc đáng ra đã phải làm từ lâu.” Bà biến mất, mặc chúng tôi kêu gào thảm thiết. Gương mặt ấy không hề xuất hiện lại.

Từ tiếng vọng của gạch đá rơi xuống, tôi biết giếng không sâu lắm. Nhưng chắc là đủ gãy cổ nếu ngã. Tôi lần mò trong bóng tối, nhưng không dám trèo xuống sâu hơn. Tôi nhắm nghiền mắt vì kinh hoàng. Ở phía trên, Yan Hong đang thút thít.

“Chị có trèo lên được không?” Tôi hỏi.

“Không được. Tôi sợ độ cao.”

Tôi ngước nhìn và nhận thấy chúng tôi đang cách miệng giếng không xa lắm, dù vách giếng dốc đứng, nhưng nếu chịu bò lên vài thước thì sẽ ra được bên ngoài. “Chị cố lần lên bằng tay ấy!” Tôi nhắc. “Gắng leo lên đi, em sẽ giúp chị tìm chỗ đặt chân.” Tôi thấy một hốc đá và đỡ cổ chân Yan Hong, hướng chị đặt chân vào đó. Cứ thế, tuy run rẩy và ngập ngừng, Yan Hong cũng trèo lên được. Tôi cố sức bò theo chị, tim đập điên cuồng, bàn tay ướt đẫm mồ hôi và máu. Nếu nhìn xuống khoảng tăm tối dưới kia, chắc chắn tôi sẽ thất bại.

Khi tới gần mép giếng, Yan Hong lại bắt đầu khóc. “Tôi không thể, tôi không làm được. Ở đây có một tảng đá chắn rồi.”

Tôi ngẩng lên và thấy chị nói đúng. Một tảng đá lớn lộ ra do sạt lở, đang nhô hẳn ra ngay phía trên. Sẽ rất khó để trèo được qua bước cuối cùng này. Mặc kệ cơn đau ở hai cánh tay, tôi cố rướn người lên cao hơn cho tới khi lần được một khe hẹp để len bàn chân vào.

“Đứng lên vai em này.” Tôi gọi Yan Hong.

Chị thút thít, vươn một cánh tay ra bám lấy tảng đá. Tôi đặt một bàn chân chị lên vai mình và gồng hết cơ bắp trước sức nặng đang dồn xuống. Khi chị chới với tìm chỗ bấu, tôi vươn cánh tay ra, “Đặt chân còn lại của chị lên tay em đi!” Tôi thở hổn hển, cố giữ thăng bằng để chị có điểm tựa. “Nhanh nào!”

Khi Yan Hong gần rướn được người qua tảng đá, chị trượt chân, và quẫy đạp điên loạn tìm chỗ bám. Tôi gồng mình hết sức, đẩy chị lên. Yan Hong vượt qua được tảng đá, nhưng tôi lại mất thăng bằng và trượt nhanh xuống dưới. Tôi hoảng loạn tới mức không kịp hét lên. Cái chết chỉ cách trong gang tấc, cổ tôi sẽ gẫy lìa khi chạm xuống đáy giếng. Bên trên tôi, Yan Hong thét lên đau đớn. “Li Lan!”

May mà níu kịp một tảng đá, nên tôi không bị trượt sâu xuống nữa. Đó là một tảng đá được đẽo gọt, phần còn lại của thành giếng sau khi vỡ vụn dưới lòng vết nứt. Bàn chân tôi khua khoắng hoảng loạn trong không trung, rồi tôi tuột tay và rơi vào bóng tối, ngã xuống lòng giếng đầy bùn lầy. Khi ngẩng lên, tôi nhìn thấy gương mặt hoảng hốt của Yan Hong từ tít phía trên cao.

“Em không sao!” Tôi hét lên với chị. “Chị mau đi chặn Lim phu nhân lại! Em chờ được!”

Yan Hong gật đầu lia lịa rồi đi mất.

Trong mấy phút sau khi chị rời đi, tôi chỉ miên man mỗi một việc là đi từ nhà chính tới khu đất này mất bao lâu. Khoảng mười lăm phút, hay hơn nữa? Dù thế nào, tôi cũng phải chờ đợi. Liệu Lim phu nhân có toan tính gì để hãm hại Tian Bai không? Yan Hong nói anh sẽ về bất cứ lúc nào. Chị hoàn toàn có thể bỏ mặc tôi ở đây. Vì rốt cuộc, nếu quả thật Yan Hong đã đầu độc Lim Tian Ching thì chị có đủ mọi lí do để muốn tôi im lặng mãi mãi. Có thể tôi thật ngốc nghếch khi giúp đỡ chị, nhưng tôi không làm sao khác được. Khi mắt quen dần với bóng tối, tôi bắt đầu xem xét đáy giếng. Bùn đất đã giảm va chạm cho tôi trong cú ngã và tránh cho tôi những thương tích nghiêm trọng, nhưng thành giếng với những mẩu đá nhô ra sắc lẻm vẫn vây kín xung quanh. Chúng ẩm ướt và phủ đầy rêu trơn trượt. Dù cố gắng đến đâu, tôi cũng không tài nào trèo lên được.

Đang lội bì bõm xem xét xung quanh, bùn lầy ngập quá mắt cá chân, tôi giẫm phải thứ gì đó cứng và dài như xương đùi người. Tôi chết lặng trước mối nghi ngờ dấy lên trong lòng, thoáng nghĩ đến người phụ nữ tự tử mà Yan Hong đã kể. Nhưng đó chỉ là câu chuyện để dọa trẻ con thôi, tôi tự nhủ, tuyệt nhiên không muốn nghĩ đến việc chính mình sẽ biến thành con ma đói dưới đáy giếng nếu Yan Hong thực sự bỏ tôi ở đây. Tôi cúi xuống, thở phào nhẹ nhõm khi mò được một cán chổi gãy. Còn vài thứ lặt vặt khác, một lưỡi rìu cũ, một cái nồi gỉ sét, nhưng chẳng có gì giúp tôi leo lên cả. Tôi ngẩng cổ ngước nhìn, bầu trời đang chuyển sang màu xám đầy hăm dọa, như thể một cơn bão sắp quét qua đây. Không khí ẩm và lạnh.

Một cơn mưa rào táp vào mặt tôi. Tôi ước mình nhẹ bẫng như khi trước để dễ dàng leo trèo. Tôi ước vẫn còn con ngựa yêu quý làm bạn. Nhưng hơn hết, tôi ước ao được gặp Er Lang. Nếu vẫn còn chiếc vảy, tôi đã có thể gọi anh tới. Nhưng khoảng cách về địa vị giữa anh và tôi quá lớn, tôi không có quyền hi vọng xa hơn. Tôi nghiến răng, tự dặn lòng không được gọi anh nữa. Tôi đủ tự tôn để không làm thế. Tôi sẽ tự cứu lấy mình.

Hết lần này tới lần khác, tôi cố trèo ra khỏi chốn tù ngục. Đã vài lần tôi bò lên được mấy bước, vô cùng đau đớn, rồi lại tuột tay khỏi thành giếng trơn trượt. Móng tay tôi nứt bầm và tứa máu, hơi thở hổn hển đứt quãng. Dựa sát vào thành giếng, tôi chua xót nghĩ về sự yếu đuối của thể xác. Cái chết luôn quẩn quanh tôi, dù tôi vừa mới thoát khỏi móng vuốt của thần chết, nhưng chẳng mấy chốc nó lại vồ lấy tôi. Tôi đã trốn thoát một lần từ Đồng bằng Người chết, nhưng tôi đã chẳng làm được như vậy nếu chỉ có một mình. Có lẽ rốt cuộc, tôi thật ngạo mạn khi nghĩ rằng mình chẳng cần ai giúp.

“Er Lang!” Tôi gào lên. “Er Lang! Anh đang ở đâu?”

Tôi dựa vào thành giếng, hai cánh tay đau nhức, chân yếu ớt run rẩy. Ánh sáng mờ dần, nước mắt nhòe nhoẹt trên mặt tôi hòa vào những giọt mưa đang tuôn xối xả. Tôi kiệt quệ, cảm tưởng sức lực đang rút đi, cũng như hơi ấm thân thể đang bị nước mưa lạnh buốt thay thế. Dù chỉ muốn được ngồi xuống, nhưng tôi vẫn cố tránh xa bùn lầy và những thứ ẩn bên dưới. Chốc chốc tôi lại hét lên kêu cứu, nhưng khu đất rộng lớn đến độ chẳng ai nghe thấy tiếng tôi, nhất là giữa mưa gió bão bùng. Thực nực cười, thậm chí là điên rồ khi nghĩ rằng tôi sắp mất mạng, ngay sau khi tốn biết bao công sức để giành lại thân xác của mình. Lão Wong nói đúng, tôi là một đứa ngu ngốc rách việc, kẻ đã tự tay quẳng đi cơ hội có được hạnh phúc, cơ hội được gả cho Tian Bai, cơ hội trở thành một người vợ, người mẹ. Đã bao nhiêu thời gian trôi qua rồi? Hàng giờ, hay chỉ mới vài phút? Răng tôi va vào nhau lập cập, những suy nghĩ trong đầu càng lúc càng rời rạc. Tôi khẩn cầu tướng quân Trịnh Hòa, viên đô đốc đã dong buồm qua vùng biển khơi năm trăm năm trước, và mẹ tôi, bất kể bà đang ở chốn nào trên Đồng bằng Người chết. Tôi lắp bắp cầu khẩn, và hứa hẹn sẽ an phận, sẽ không bao giờ phạm sai lầm tương tự nếu Er Lang xuất hiện. Chỉ thêm một lần này nữa thôi.

“Er Lang!” Tôi kêu lên lần nữa, giọng khàn đặc. “Er Lang, đồ ngốc! Đồ không biết giữ lời!”

“Đây là cách cô xin giúp đỡ đấy hả?” Và rồi anh ở đó, nhìn xuống tôi. Nước mưa tràn quanh viền chiếc mũ nan như muôn vàn chiếc kim thêu bằng bạc đan vào nhau. “Cô đang làm cái quỷ gì vậy?”

Cảm giác nhẹ nhõm khi nhìn thấy anh làm đầu gối tôi run rẩy. Tôi tự hỏi liệu anh có phải chỉ là một ảo ảnh vẽ ra bởi làn mưa loang loáng, nhưng sự tức tối trong giọng nói của anh quá đỗi chân thật. Tôi bắt đầu lắp bắp, cố giải thích về những việc đã xảy ra, nhưng anh lắc đầu, “Để sau đi.”

Trước ánh mắt hoảng hốt của tôi, anh nhảy xuống đáy giếng.

“Anh làm gì vậy? Sao anh không kiếm lấy một sợi thừng?” Tôi cuống lên, suýt bật khóc. “Anh… mất trí rồi. Làm sao chúng ta thoát được ra ngoài?”

Er Lang ngắm nghía đôi giày đang đeo với vẻ ngán ngẩm. “Đáng lẽ cô phải bảo ta rằng dưới này có bùn chứ.”

“Anh chỉ nói được thế thôi sao?” Nhưng tôi quá hạnh phúc vì được gặp Er Lang đến mức ôm anh thật chặt. Dù than vãn về đôi giày, nhưng dường như anh không thấy phiền khi tôi dán chặt gương mặt nhem nhuốc vào vai anh.

“Lần trước là ở nghĩa địa, và lần này là ở đáy giếng,” anh nhận xét. “Rốt cuộc cô đang làm gì vậy?”

Khi nghe tôi giải thích, giọng anh lạnh băng. “Thế ra, cô cứu mạng một kẻ giết người và để bản thân mình bị bỏ lại đây hả? Cô mong ước được chết đi phải không?”

“Sao anh lại cáu chứ?” Gạt chiếc mũ nan ra sau, tôi nhìn ngắm gương mặt anh. Thật sai lầm khi đối diện với vẻ đẹp hớp hồn này.

“Lỡ gãy cổ thì sao? Sao cô không để mọi việc cho những người có trách nhiệm giải quyết?”

“Tôi không cố ý làm thế.” Thật không thể tin nổi, chúng tôi lại tranh cãi. “Và anh đã ở đâu suốt thời gian qua? Anh gửi cho tôi một lời nhắn thì chết à!”

“Làm sao ta gửi được khi cô chẳng bao giờ ra ngoài một mình?”

“Nhưng anh có thể đến bất cứ lúc nào kia mà. Tôi đã chờ đợi anh bao lâu, có biết không hả?”

Er Lang cáu kỉnh, “Đó là lời cảm ơn ta đáng được nhận à?”

Nếu suy nghĩ cẩn trọng, chẳng đời nào tôi dám làm thế. Nhưng tôi đã tóm lấy cổ áo choàng và kéo mặt anh lại sát phía mình. “Cảm ơn.” Tôi nói, rồi hôn anh.

Tôi định tách ra, nhưng anh giữ tôi lại, bàn tay đặt sau gáy tôi.

“Cô lại sắp than vãn đấy phải không?” Anh cất tiếng.

Tôi im lặng lắc đầu. Mặt hồng rực, nhớ lại mình đã ngu xuẩn thế nào khi phàn nàn về cái lưỡi của anh. Có lẽ Er Lang cũng nhớ lại chuyện này, vì anh đang nhìn tôi bằng vẻ mặt khó dò.

“Vậy thì mở miệng cô ra.”

“Tại sao?”

“Vì ta sắp đặt lưỡi mình vào đó.”

Thật không tưởng tượng nổi anh dám đùa cợt như thế vào lúc này. Mặc dù điên tiết, tôi vẫn lao vào vòng tay anh. Nửa buồn cười, nửa bực tức, tôi ngấu nghiến nhấn miệng mình vào miệng anh. Er Lang ghì chặt tôi vào vách giếng. Hơi lạnh từ mặt đá xuyên qua lớp vải áo ướt nhẹp làm lưng tôi lạnh cóng, nhưng nơi cổ tay tôi chỗ anh đang nắm lấy lại nóng tới rát bỏng. Tôi thở hổn hển, cảm nhận hơi ấm của Er Lang khi đầu lưỡi anh trượt vào miệng mình. Tim tôi đập dồn dập, cả cơ thể run rẩy không sao kiểm soát nổi. Chỉ còn môi anh nhấn chặt. Chỉ còn lưỡi anh trượt từng đường nóng bỏng. Tôi muốn khóc, nhưng không giọt lệ nào chảy ra. Một dòng sông băng đang tan chảy trong tôi, cốt tủy tôi mềm nhũn như nhựa sáp trong vòng tay anh. Tai tôi ong ong, chỉ còn nghe thấy tiếng thở gấp gáp của cả hai, và tiếng tim tôi đập rộn trong lồng ngực, tiếng rên cố nén nãy giờ buột khỏi miệng. Anh thở dài và buông tôi ra.

“Tháng sau cô kết hôn đúng không?”

Mặt tôi đỏ bừng, hai tay run rẩy. “Xin lỗi, đáng lẽ tôi không nên làm như vậy.”

“Chúc mừng cô. Hẳn cô phải hạnh phúc lắm.”

Tôi chẳng biết phải quay đi đâu trong không gian chật hẹp này. Er Lang cũng không nhìn vào mắt tôi, anh ngước lên khoảng trời nhỏ hẹp, đặc quánh những đám mây dông.

“Chúng ta nên ra khỏi đây.” Giọng anh thật tỉnh táo. Tôi chẳng còn biết nói gì hơn.

Chẳng tốn mấy sức lực, anh nhấc tôi lên vai và bắt đầu trèo. Tôi không biết làm thế nào anh lại tìm được chỗ đặt chân, bấu tay trên vách giếng trơn trượt này và dễ dàng di chuyển. Cơ thể anh nhẹ nhàng, khỏe khoắn, khỏe hơn những người đàn ông bình thường rất nhiều, như từ lâu tôi đã nghi ngờ. Tôi thấy chóng mặt, cố bám chặt lấy anh, cảm thấy mình chẳng khác gì bao gạo. Khi tôi mở mắt, chỉ còn thấy bóng tối đen kịt phía dưới. Máu ở cổ tôi chảy rần tật. Theo mỗi bước di chuyển, tôi cảm nhận được cơ bắp ở lưng anh siết vào rồi giãn ra dưới những ngón tay mình. Lên tới nơi, anh đặt tôi xuống đất. Ôm bàn tay tứa máu của mình, tôi thực sự cảm thấy kiệt sức. Tôi sợ rằng anh sẽ bỏ tôi lại lần nữa.

“Điều gì đã xảy ra với lão Awyoung và Lim Tian Ching?” Tôi hỏi, sau một thoáng im lặng căng thẳng.

“À,” anh nói, “Cũng nhờ vào bằng chứng cô cung cấp, một số kẻ đã bị bắt giữ, bao gồm cả người trước đó đã cầu hôn cô. Chúng đã được giải tới tòa chờ phán quyết.”

“Thế còn Fan? Một con quỷ đầu trâu nói nó sẽ giải cô ta về dinh thự nhà họ Lim.”

“Fan chưa bao giờ tới đó. Ta sợ rằng chẳng còn dấu vết của ả nữa.”

Tôi im lặng, cố chấp nhận sự thật. Quả là một cái kết tồi tệ cho Fan. Er Lang không nói thêm gì, nhưng anh nhìn tôi chăm chú.

“Ta đã báo hại cô một điều,” cuối cùng anh mở lời. “Cô có quyền được biết, nhưng rồi đây cô sẽ không được sống một cuộc đời bình thường nữa rồi.”

Tôi cắn môi, “Anh tới để tước linh hồn tôi đi, phải không?”

“Ta đã nói với cô rồi, chuyện đó không nằm trong quyền hạn của ta. Nhưng cô sẽ không chết sớm đâu. Thực ra, cô sẽ không chết trong một thời gian rất dài, dài hơn nhiều so với lúc đầu ta tưởng, ta e là vậy. Cô cũng sẽ chẳng già đi một cách bình thường.”

“Vì tôi đã hút dương khí của anh?”

Anh nghiêng đầu, “Đáng lẽ ta phải dừng cô lại sớm hơn.”

Tôi nghĩ tới những năm tháng đằng đẵng phía trước, những năm tháng cô độc khi mọi người yêu thương đều đã lìa trần. Đám con cháu kiểu gì cũng thắc mắc về sự trẻ trung kì quái của tôi, cho rằng tôi thật bất thường, luôn rầm rì niệm phép như những người phụ nữ Java xâu kim vàng lên mặt và ăn thịt trẻ con. Trong văn hóa Trung Hoa, không gì may mắn hơn là được chết đi khi đã đủ già và được cháu con toàn gia tộc tưởng nhớ kính yêu. Sống lâu hơn con cháu và kéo dài mãi kiếp góa phụ khó mà được coi là phúc phần. Nước mắt dâng tràn mi tôi. Không hiểu tại sao, thái độ của tôi khiến Er Lang bực tức, quay mặt đi hướng khác. Nếu tồn tại vẻ đẹp nào hơn cả sự hoàn mĩ, thì đó chính là gương mặt nhìn nghiêng của anh lúc này. Và tôi khá chắc rằng, anh hoàn toàn ý thức được mình tuấn tú thế nào.

“Đó không hẳn là điều tốt, nhưng cô sẽ thấy được thế kỉ sau ra sao, và ta nghĩ đó là một kỉ nguyên thú vị.”

“Đó chính là điều Tian Bai đã nói.” Tôi cay đắng. “Tôi sẽ sống lâu hơn anh ấy bao lâu?”

“Đủ lâu.” Anh đáp, rồi hạ giọng, “Dù thế nào cô cũng sẽ có một cuộc hôn nhân hạnh phúc.”

“Tôi không nghĩ về anh ấy.” Tôi trả lời. “Tôi nghĩ về mẹ tôi. Đến lúc tôi chết, bà hẳn đã đầu thai kiếp khác từ rất lâu rồi. Tôi chẳng bao giờ được gặp bà nữa.” Tôi òa khóc nức nở, nhận ra mình đã mù quáng hi vọng được gặp lại mẹ đến mức nào, dù biết rằng mẹ sẽ hạnh phúc hơn nhiều nếu được rời khỏi Đồng bằng Người chết. Thế là kiếp này chúng tôi sẽ rời xa vĩnh viễn, kí ức của bà sẽ bị xóa sạch và linh hồn bà sẽ lãng quên tôi.

“Đừng khóc.” Er Lang vòng tay ôm lấy tôi, và tôi vùi mặt vào ngực anh. Mưa tiếp tục trút xuống, dày đặc như tấm rèm nước vây quanh. Thế nhưng tôi không hề bị ướt.

“Nghe này,” anh nói, “Khi mọi người quanh cô đều đã qua đời, và cô thấy không thể giả vờ như mọi chuyện vẫn bình thường được nữa, ta sẽ quay lại bầu bạn cùng cô.”

“Có thật vậy không?” Một niềm hạnh phúc lạ lẫm bắt đầu nhen nhóm, cuộn lấy và siết chặt trái tim tôi.

“Ta sẽ không bao giờ nói dối cô.”

“Giờ tôi đi với anh luôn không được à?”

Anh lắc đầu, “Chẳng phải cô sắp kết hôn sao? Thêm nữa, ta thích phụ nữ lớn tuổi. Chắc khoảng năm mươi năm nữa cô mới hợp với ta.”

Tôi lườm anh, “Nếu tôi không muốn đợi thì sao?”

Anh nheo mắt, “Ý cô là không muốn kết hôn với Tian Bai nữa?”

Tôi cụp mắt.

“Đi cùng ta không phải là việc dễ dàng với cô đâu.” Anh nói bằng giọng cảnh cáo. “Cô sẽ gần hơn với thế giới tâm linh và chẳng thể sống cuộc đời bình thường được nữa. Công việc của ta đòi hỏi phải ẩn thân, nên ta không thể cho cô mở mày mở mặt được. Sẽ chỉ có một căn nhà nhỏ trong một thị trấn xa lạ nào đó. Ta không thể túc trực bên cô mọi lúc, và cô phải sẵn sàng di chuyển mỗi khi có chỉ thị.”

Tôi lắng nghe, càng lúc càng ngỡ ngàng, “Anh đang đề nghị tôi làm tình nhân hay làm người hầu theo giao ước vậy?”

Khóe miệng anh giật nhẹ, “Ta không nuôi tình nhân, phiền phức lắm. Ta đang hỏi cưới em, dù sau này chắc sẽ hối hận. Và nếu em cho rằng nhà họ Lim làm khó em trong cuộc hôn nhân này, thì cứ chờ đến khi gặp họ hàng nhà ta rồi biết.”

Tôi siết chặt thêm vòng tay đang ôm anh.

“Cuối cùng cũng chẳng nói nổi nữa kìa.” Er Lang càu nhàu. “Cứ ngẫm nghĩ về những lựa chọn em có. Thẳng thắn mà nói, nếu ta là phụ nữ, chắc ta sẽ chọn cái đầu tiên. Ta không bao giờ đánh giá thấp tầm quan trọng của gia đình.”

“Nhưng trong năm mươi năm ấy thì anh sẽ làm gì?”

Đúng lúc anh định trả lời thì tôi nghe thấy tiếng gọi yếu ớt từ đằng xa vọng tới, và thấp thoáng sau làn mưa mau hạt, tôi lờ mờ thấy bóng Yan Hong chạy ra từ những tàng cây, Tian bai đang chạy ngay cạnh cô.

“Hai tuần nữa hãy cho ta câu trả lời.” Er Lang nói, rồi biến mất.

ẽ được giá đấy. Vẫn còn nhiều thứ khác. Những món đồ cổ cha sưu tầm, rốt cuộc cũng có đôi chút tác dụng.” “Được bao nhiêu ạ?” Tôi hỏi. “Không đủ. Nhưng ta định tuyên bố phá sản. Những thứ này để dành cho con. Chúng ta sẽ quy đổi chúng ra ti
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Yangsze Choo

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.