ANH CHÀNG NỊNH ĐẦM
Chuyến tầu không đông lắm nên Kỳ Phát từ toa cuối hạng tư lên toa hạng ba không có gì là khó khăn cả. Thiếu nữ ngồi đó có một mình, đương chăm chú đọc một cuốn truyện. Kỳ Phát cũng kiếm một chỗ gần đối diện định sẽ đợi dịp gợi chuyện làm quen, nhưng tầu chạy đã lâu mà thiếu nữ không hề ngẩng lên một phút nào cả.
Không chừng, nàng cũng không biết có một người bạn đồng hành vì đôi mắt huyền mà lên Phủ Lạng cùng chuyến tầu này!
Tầu đến Thị Cầu, Kỳ Phát đứng dậy, nhòm ra ngoài cửa sổ rồi nói:
- Tầu đến Thị Cầu rồi, chóng quá!
Thiếu nữ bỏ cuốn truyện xuống, liếc thoáng Kỳ Phát, nhìn xuống sân ga rồi lại toan nhìn vào trang sách, nhưng Kỳ Phát đã kịp hỏi:
- Tôi cứ yên trí rằng cô xuống Thị Cầu, mải xem truyện nên không biết? Vậy cô đi Bắc?
Thiếu nữ không trả lời câu hỏi, chỉ lễ phép mỉm cười:
- Vâng, truyện viết hay quá! Xin cám ơn ông!
Và nàng lại cắm cúi xem không hề nhìn qua đến Kỳ Phát nữa.
Anh chàng trinh thám trẻ tuổi của chúng ta gật gù, lẩm bẩm:
- Khôn khéo lắm, nhưng dù tài giỏi thế nào cũng không thể giấu giếm nổi ta!
Lúc này, người soát vé đến, Kỳ Phát khôn ngoan vờ ngủ để chờ cho thiếu nữ đưa vé ra bấm, chàng mới đứng dậy, liếc nhìn. Biết vé thiếu nữ lấy đi Phủ Lạng rồi, Kỳ Phát mới nói với người soát vé làm cho mình một chiếc vé cũng đi Phủ Lạng vì… lúc ra ga muộn quá mà đông người lấy, chàng phải lấy vé ketiễn, lên tầu chịu phạt vậy!
Nhìn đồng hồ, Kỳ Phát vui mừng thấy chỉ còn ít phút nữa thì đến Bắc Giang. Chàng đã sắp đặt đủ cả mọi cách hành động để theo thiếu nữ cho biết tung tích dù nàng có ý giữ hành tung bí mật. Nhưng tầu vừa tới Phủ Lạng, thiếu nữ đã xách va ly bước xuống, không để ý đến Kỳ Phát. Chàng thong thả bước theo, bỗng thấy thiếu nữ vẫy người phu xe lại hỏi rằng:
- Mợ tôi có nhà không, bác?
Thấy người phu tỏ vẻ ngạc nhiên không hiểu thì nàng đã tiếp ngay:
- Mợ tôi, bà xếp ga ấy mà!
Người phu nghe ra, gật đầu, chỉ tay nói:
- À, vâng, bà xếp có nhà đấy ạ, tôi vừa thấy bà ấy khảo gạo!
Thiếu nữ cảm ơn rồi đi về phía nhà riêng của viên xếp ga. Đứng dừng lại, thấy nàng vào rồi, Kỳ Phát mới tần ngần suy nghĩ, sau cùng chạy theo người phu lúc nẫy, hỏi:
- Này bác cho tôi hỏi thăm một tí! Cô ấy là cháu bà xếp ga ở đây phải không bác?
Người phu nhìn Kỳ Phát rồi mỉm cười, chép miệng bảo:
- Tôi cũng không rõ nữa, nhưng thấy gọi bằng mợ thì chắc hẳn là cháu!
Kỳ Phát lại hỏi:
- Thế cô ấy có hay xuống đây chơi với bà xếp ga không?
Người phu lắc đầu:
- Không, nếu xuống luôn thì tôi đã quen mặt!
Nghe câu này, Kỳ Phát bỗng kêu to lên, làm cho bác phu giật mình ngơ ngác:
- Ừ nhỉ! Rõ mình thực… cóc khô!
Rồi chẳng kịp cảm ơn người phu nữa, Kỳ Phát cắm đầu chạy về phía nhà ông xếp ga. Đúng như lời người phu vừa nói, Kỳ Phát thấy một thiếu phụ ở trong nhà đương khảo gạo nhưng ngoài người ấy ra chỉ còn mấy đứa trẻ con nữa thôi. Nàng thiếu nữ mắt huyền thì không thấy hình bóng đâu nữa! Dầu vậy, Kỳ Phát cũng vào, chào thiếu phụ rồi lễ phép thưa:
- Thưa bà, tôi hỏi thế này khí không phải, vừa rồi, hình như có một cô gái vào đây… Tôi hỏi, bác phu xe bảo thế!
Thiếu phụ lộ vẻ ngạc nhiên, nhìn kỹ Kỳ Phát từ đầu đến chân rồi hỏi:
- Ông hỏi cô ấy làm gì?
Kỳ Phát không hề lúng túng, móc trong túi ra một tờ giấy bạc rồi nói:
- Thưa, lúc nẫy ở trên tầu xuống, cô ấy móc túi có lẽ đánh rơi một đồng bạc, trên toa hạng ba chỉ có tôi và cô ấy… Cô ấy xuống trước, tình cờ tôi trông thấy ở sàn tầu đồng bạc rơi, đoán là của cô ấy nên đi theo gọi trả.
Thiếu phụ lắc đầu:
- Nếu thế thì ông ra ngay ngoài cửa ga may ra cô ấy còn ở đấy, cô ấy vào đây hỏi nhầm nhà!
Kỳ Phát theo tay thiếu phụ chỉ, bước ra ngoài cửa, nhưng trước khi đi còn nói thêm:
- Xin lỗi bà, tại lúc nẫy tôi thấy bác phu bảo cô ấy là cháu bà…
Thiếu phụ cười, lắc đầu:
- Vâng, nhưng cô ấy nhầm, lúc nẫy cô ấy vào đây chào tôi bằng mợ ngay, nhưng khi thấy tôi ngạc nhiên, cô ấy hỏi lại có phải là nhà ông xếp Bách không. Lúc biết không phải cô ấy mới gửi tôi chiếc vé rồi ra lối cửa này!
Liếc nhìn chiếc vé trong tay thiếu phụ, Kỳ Phát thấy đó là một nửa chiếc vé khứ hồi thì lộ vẻ vui mừng, chào thiếu phụ mà bước ra. Nhìn quanh suốt cửa ga, Kỳ Phát không hề thấy bóng “đôi mắt huyền” đâu cả. Chàng chỉ hơi nhún vai, rồi tự nhủ: “Không bằng một người con gái nhé, khoe tài khoe giỏi nữa đi!” Nhưng chàng lại gật gù mà tiếp: “Nhưng không sao, nàng có tài trời cũng không thoát khỏi tay ta! Gọi là có trốn xuống đất ta cũng lôi lên được!”
Nhìn lại đồng hồ, vào trong ga ghi những giờ tầu chạy xuôi, ngược, rồi Kỳ Phát bắt đầu ra hỏi thăm mấy người phu xe còn lảng vảng ở đó. Chàng tả hình dáng thiếu nữ, rồi hứa sẽ thưởng một đồng bạc cho người nào tìm được người phu xe đã kéo nàng lúc nẫy và biết rõ số nhà nàng đã về đâu. Chàng lại dặn họ bây giờ chàng đi ăn cơm ở một hàng trong phố, có được tin gì thì lập tức chạy đến bảo cho chàng biết!
Sau đó, không lo ngại gì nữa, Kỳ Phát yên tâm thuê xe đi vào phố. Muốn cẩn thận hơn, trước khi đi, chàng còn cho thằng bé con bán dầu nước ở cửa ga hai hào, dặn nó hễ thấy hình dáng người con gái nào giống như chàng tả ra ga thì lập tức về báo tin cho chàng biết, chàng sẽ cho thêm mấy hào nữa!
Biết trước rằng với một tỉnh nhỏ như tỉnh Bắc, tất cả chỉ có chừng vài ba chiếc xe kéo thì việc tìm tung tích người nào cũng chẳng khó khăn gì, Kỳ Phát yên tâm vào một hiệu ăn ngồi đợi.
Trong khi chờ nhà bếp làm các món, Kỳ Phát ngoảnh lại nhìn bộ quần áo đã nhàu nát mà buổi sáng chàng đã khoác tạm, chiếc sơ mi đã có vài vết bẩn ở cổ. Kỳ Phát bỗng bật cười, tự hỏi có phải mình điên hay không mà tự nhiên lại đâm bổ đi Bắc Giang một cách vô ý thức như vậy. Nhưng chàng lại bỗng lắc đầu mà lẩm bẩm:
- Nhưng không, nàng có đôi mắt huyền lạ lùng, sâu xa và trong sáng quá! Mà vì cớ gì nàng lại liếc nhìn ta như cợt trêu, như khiêu khích?
Chợt nhớ đến người bạn mình đã “bỏ rơi” trên ga Hàng cỏ, Kỳ Phát mỉm cười:
- Chắc anh chàng cho ta là si tình, vừa bị đánh trúng “tiếng sét” của ông thần mù mắt giương cung đây!
Một lát sau nhà bếp mang món ăn lên, đương lúc đói ngấu, tuy các thức làm chẳng được khéo léo cho lắm Kỳ Phát cũng thấy ngon miệng. Khi chàng ăn xong, vừa gọi cà phê thì ngoài cửa đã thấy lấp ló tên phu xe đương ra ý tìm tòi. Gọi vào, Kỳ Phát thấy hắn nói:
- Thưa ông, con tìm thấy nhà rồi, mời ông uống nước xong rồi con kéo lại!
Kỳ Phát gật đầu, vừa cầm lấy cốc cà phê thì lại đã thấy thằng bé bán dầu nước hốt hoảng chạy đến, vừa thở vừa nói:
- Ông ra ga ngay mới kịp! Tầu sắp chạy rồi, cô ấy đương bấm vé!
Không kịp hỏi thêm gì, Kỳ Phát đứng dậy, mặc áo, ra trả tiền ăn rồi cho luôn thằng bé năm hào. Thưởng cho người phu xe đồng bạc, Kỳ Phát giục:
- Bác kéo hết sức nhanh ra ga kịp được tầu thì tôi cho thêm tiền nữa!
May mắn làm sao, lúc Kỳ Phát đến ga tầu vẫn chưa chạy. Chàng lấy vé, nhẩy vội lên tầu, ngơ ngác tìm suốt mấy toa hạng ba mà không hề thấy bóng nàng thiếu nữ mắt huyền đâu cả. Kỳ Phát lo lắng lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ ta lại bị lừa lần nữa!
Sau mấy phút nghĩ ngợi, chàng chuyền tầu xuống toa hạng tư. Lúc này tầu đã chạy, Kỳ Phát nghĩ bụng: “Ta tìm hết các toa mà không thấy thì ga đầu tiên tầu đỗ ta sẽ xuống, trở về Bắc chứ không đời nào chịu!”
Nhưng Kỳ Phát đã quá lo xa. Lúc chàng xuống đến gần toa cuối thì thấy ngay thiếu nữ đương đứng, tay vịn vào mấy bồ hàng xếp ngổn ngang, dưới chân vẫn có hai chiếc va ly mang đi buổi sáng. Chuyến tầu này đông quá, trên ghế người ta đã ngồi thích cánh và vẫn còn nhiều người phải đứng.
Thấy người mình đương lùng tìm, Kỳ Phát mừng quá, nhất định sẽ không rời ra nửa bước, thử xem nàng thiếu nữ bí mật này còn lẩn trốn được đi đâu! Nhưng ngay lúc này, thiếu nữ ngoảnh nhìn lại. Tia sáng của đôi mắt huyền đã gặp cặp nhỡn tuyến của chàng trinh thám trẻ tuổi. Nàng lộ vẻ nửa ngạc nhiên nửa tức tối còn chàng thì như thầm bảo: “Trêu vào tay Kỳ Phát thì trêu sao nổi!”
Kỳ Phát không ngờ rằng có một người đương để ý đến mình. Đó là một chàng thanh niên tuổi trạc hai lăm, vận bộ quần áo tây mầu xám, mắt đeo kính đen, ngồi ở chỗ gần đầu toa. Chàng ta bỗng mỉm cười, hỏi thiếu nữ rằng:
- Thưa, cô đi Hà Nội?
Thiếu nữ trong chớp mắt quan sát người vừa hỏi mình suốt từ đầu đến chân rồi cũng lễ phép trả lời:
- Thưa ông, vâng, chúng tôi về Hà Nội!
Chàng thanh niên vui vẻ đứng dậy, nói:
- Nếu thế thì xin mời cô ngồi chỗ này, kẻo đứng lâu chồn chân, cô chịu sao nổi!
Thiếu nữ cảm ơn rồi không hề ngại ngần ngồi ngay xuống chỗ của anh chàng vừa nhường. Nhưng nàng còn lúng túng chưa biết xếp hai chiếc va ly của mình vào đâu thì anh chàng kia đã đỡ lấy, để một chiếc lên trên giá cao, một chiếc để gọn vào dưới chân thiếu nữ, sau khi bỏ chiếc va ly của chàng trước để ở trên giá xuống!
Vừa xếp lại gọn gàng, anh chàng lịch thiệp này vừa vui vẻ nói:
- Thôi, va ly của tôi để ở dưới này cũng được vì tôi cũng sắp xuống rồi. Còn chiếc va ly lớn của cô thì để lên trên giá kia cho rộng chỗ.
Chỉ chiếc va ly nhỏ để ở dưới chân thiếu nữ chàng ta vừa cười vừa tiếp:
- Chiếc va ly này, cô phải coi chừng mới được, kẻo mà kẻ cắp nó lấy đi thì xong, con đường này bây giờ cũng nhộn lắm!
Một bà già thấy anh chàng cẩn thận thế thì cười mà nói:
- Ông lo xa thế chứ ban ngày ban mặt, ngồi đông đúc thế này, có tài trời thì cũng không nhấc đi được!
Kỳ Phát suốt từ nẫy đến giờ vẫn chăm chăm nhìn chàng trẻ tuổi. Cau mặt, tức giận, Kỳ Phát nghĩ thầm: “Thằng cha nịnh đầm đáng ghét quá, nhe mãi chiếc răng vàng ra tưởng là sang trọng lắm đấy!”
Một hồi còi tầu thét rức tai… Đoàn tầu chạy chậm lại, rẽ vào ghi rồi đỗ lại trước một ga xép. Sau mấy phút ồn ào, kẻ lên người xuống, tầu lại bắt đầu chạy, chầm chậm rồi nhanh dần. Bỗng chàng thanh niên kêu thét, chỉ tay về phía trước:
- Chết rồi, có người chẹt tầu kìa!
Mọi người cùng nhao nhao đứng dậy, kẻ thì cố ghé đầu ra ngoài cửa sổ, xôn xao hỏi nhau tíu tít: “Cái gì? Đâu đâu? Có chết không?” Thừa lúc không ai chú ý, chàng thanh niên đã vụt cúi xuống, rồi nhanh như cắt, toan giật lấy chiếc va ly của thiếu nữ để trước mặt! Nhưng chàng đã tính nhâm từ trước, thiếu nữ khôn ngoan đã dùng chân chặn lấy chỗ sợi dây da buộc va ly còn thừa ra trên mặt sàn, nên bị vướng anh chàng không giật được. Thiếu nữ đã vụt đứng dậy. Không dám chậm một phút, anh chàng ăn cắp hụt đã với tay xách chiếc va ly của mình, chạy vọt ra phía ngoài cửa tầu… Cũng chẳng vừa, thiếu nữ đuổi sấn theo, rồi với kịp tay, kéo lấy chiếc va ly của chàng kia. Chẳng dám vì tiếc của mà bị bắt, anh chàng đành bỏ ra, nhẩy lao mình xuống đường sắt trong lúc tầu đương chạy nhanh!
Việc xẩy ra nhanh quá làm cho mọi người trong tầu không ai kịp nghĩ đến việc giúp đỡ thiếu nữ ngăn cản hoặc bắt kẻ gian. Lúc nó đã nhẩy thoát xuống đường rồi, ai nấy mới nhao nhao lên bàn tán:
- Người ăn mặc sang trọng thế mà là quân cướp giật thì ai mà ngờ được!
- Nó đã khôn nhưng không ngoan thành ra chính mình bị thiệt!
- Tôi không ngờ trông cô ấy nhỏ bé mà nhanh nhẹn đến thế đấy! Phải người khác thì bây giờ đã ngồi trơ ra tiếc của!
Có người lại tò mò hỏi thiếu nữ:
- Chắc nó theo cô từ lâu, biết trong va ly có nhiều tiền bạc nên mới lập mẹo ăn cắp. Cô cũng đã để ý đề phòng từ trước phải không?
Thiếu nữ lắc đầu:
- Thoạt tiên thì tôi cũng không ngờ, nhưng về sau thấy nó săn đón quá, tôi mới sinh nghi, nhất là từ lúc nó cứ nhìn trước nhìn sau rồi kéo dần mãi chiếc va ly của nó ra phía gần cửa toa thì tôi không còn sợ đoán sai nữa!
Một bà cụ hỏi lẩn thẩn:
- Nhưng nghĩ cũng buồn cười, nó đã chủ tâm đi cướp giật, sao lại còn mang đèo một chiếc va ly cho bận rộn khó chạy.
Thiếu nữ cười, cắt nghĩa:
- Đó cũng là mánh khóe của bọn chạy dọctrộm cắp trên tầu. Chúng cần phải mang theo một chiếc va ly như vậy thì mình mới không ngờ vực gì cả, tin chắc chúng cũng là hành khách lương thiện như mình!
Rồi thiếu nữ lại liếc Kỳ Phát mà nói tiếp:
- Nhưng chúng lừa thế nào nổi được tôi… Những kẻ nào dám trêu vào tay tôi thì chỉ có thiệt hại!