20:07
HAI NGÀY SAU KHI TÔI RA VIỆN
CAO ỐC OXFORD, KHU VỰC LODO, DENVER
NHIỆT ĐỘ PHÒNG: 22°C
Day đã được ra viện lúc bảy giờ sáng hôm qua. Tôi đã gọi điện cho cậu ba lần kể từ lúc ấy, nhưng lần nào cũng không có người bắt máy. Phải đến vài tiếng đồng hồ sau tôi mới được nghe giọng cậu qua tai nghe. “Hôm nay cậu rảnh chứ, June?” Giọng cậu dịu dàng quá khiến tôi run rẩy. “Mình ghé qua chơi nhé? Mình muốn nói chuyện với cậu.”
“Qua đây đi,” tôi đáp. Và chúng tôi cũng chỉ nói với nhau chừng ấy.
Cậu sắp đến đây. Tôi lấy làm xấu hổ khi phải thừa nhận rằng dù đã cố giữ cho mình bận rộn trong vài giờ qua bằng cách dọn dẹp căn hộ và chải lông cho Ollie, điều duy nhất tôi có thể thật sự nghĩ tới là chuyện Day muốn nói với tôi.
Thật lạ lẫm khi lại có một nơi ở riêng cho mình, với vô vàn đồ đạc mới mẻ kỳ lạ. Ghế dài bóng bẩy, đèn chùm lấp lánh, bàn kính và sàn gỗ cứng. Những vật dụng xa xỉ mà tôi không còn thật sự cảm thấy thoải mái khi sở hữu nữa. Bên ngoài cửa sổ tuyết mùa xuân đang rắc nhẹ. Ollie đang nằm ngủ cạnh tôi trên xô pha. Sau khi tôi ra viện, quân lính hộ tống tôi bằng xe jeep về tòa Cao Ốc Oxford này - và thứ đầu tiên tôi nhìn thấy khi bước vào nhà là Ollie, đuôi vẫy liên hồi, mũi hăm hở dụi vào tay tôi. Họ nói Cử tri đã yêu cầu gửi Ollie về Denver để chăm sóc cẩn thận từ lâu rồi. Ngay sau khi Thomas bắt được tôi. Giờ thì họ đã chuyển Ollie, một di vật của anh Metias, về với tôi. Không biết Thomas nghĩ gì về toàn bộ chuyện này. Lần sau khi gặp tôi, liệu anh ta có tuân theo đúng phép tắc như từ xưa đến nay vẫn thế và cúi đầu chào tôi, thề nguyện trung thành mãi mãi? Có thể Anden đã ra lệnh bắt giam anh ta cùng với Chỉ huy Jameson và Razor. Tôi không chắc mình nên cảm thấy thế nào về chuyện đó.
Hôm qua, họ đã chôn cất Kaede. Họ đã định hỏa táng và cho cô một cái nhãn ghi danh trần trụi bé xíu trên tường tòa tháp nghĩa địa, nhưng tôi nhất định đòi một thứ tử tế hơn. Một khoảnh đất thực sự, mấy phân vuông của riêng cô. Anden, tất nhiên, đã chấp thuận. Nếu Kaede còn sống, giờ này cô sẽ ở đâu? Liệu quân Cộng hòa có cho cô vào lực lượng không quân? Day đã đến thăm mộ cô chưa nhỉ? Cậu có đổ lỗi cho bản thân về cái chết của cô, như tôi vẫn tự đổ lỗi cho mình không? Liệu có khả năng đây là lý do cậu chậm liên lạc với tôi sau khi ra viện? Giờ sẽ có chuyện gì đây? Chúng tôi biết đi tiếp về đâu?
20:12. Day đến muộn. Mắt tôi dán chặt vào cửa ra vào, không thể làm được bất kỳ việc gì khác, chỉ sợ nhỡ chớp mắt một cái thì sẽ bỏ lỡ mất cậu.
20:15. Một tiếng chuông khẽ khàng vang vọng trong căn hộ của tôi. Ollie cựa mình, dỏng tai lên, rên ư ử. Cậu đã đến. Tôi nhảy vọt ra khỏi xô pha. Day bước nhẹ tới nỗi đến chú chó của tôi cũng không nghe thấy tiếng chân cậu đi ngoài sảnh.
Tôi mở cửa - và sững người. Tiếng chào mắc lại trong cổ họng. Day đang đứng trước mặt tôi, xỏ tay túi quần, quyến rũ chết người trong bộ quân phục Cộng hòa mới coóng (bộ quần áo màu đen, có những đường xám sẫm dọc hai bên quần và quanh tay áo, cổ áo lệch dày cộp trên chiếc áo khoác quân đội được cắt may theo phong cách quân đoàn thủ đô Denver, một đôi găng tay trắng bằng cao su tổng hợp rất thanh lịch mà tôi thấy thò ra từ túi quần cậu, mỗi chiếc găng đều được trang trí bằng một sợi chỉ vàng mảnh). Tóc cậu bóng mượt xõa ngang vai và lắc rắc những bông tuyết đang rơi ngoài trời. Mắt cậu sáng ngời, xanh màu trời đến choáng váng, và thật đáng yêu; vài bông tuyết lấp loáng trên hàng mi dài. Cảnh tượng này khiến tôi gần như nghẹn thở. Chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra tôi chưa từng thấy cậu ăn mặc chỉn chu, chưa nói gì đến đồng phục lính. Tôi đã không chuẩn bị tinh thần để thấy hình ảnh này, để thấy vẻ đẹp của cậu dưới một hoàn cảnh góp phần tôn nó lên.
Nhận thấy phản ứng của tôi, Day cười bẽn lẽn. “Để chụp ảnh í mà,” cậu nói và chỉ vào bộ đồ, “chụp cảnh mình bắt tay với Cử tri. Mình không từ chối được. Hiển nhiên là thế. Không được phép tỏ ra hối tiếc vì đã ủng hộ anh ta.”
“Vừa chạy trốn đám đông tập trung ngoài cửa nhà cậu à?” tôi hỏi. Tôi cuối cùng đã trấn tĩnh, đủ để nhoẻn cười đáp lại cậu. “Nghe đồn người dân đang cổ vũ cậu thành Cử tri mới đó.”
Cậu nhăn nhó vẻ bực bội và bật ra một âm thanh cáu kỉnh. “Day làm Cử tri ư? Phải rồi. Mình còn chẳng thích nổi phe Cộng hòa, vẫn phải mất thời gian làm quen. Giờ mình chỉ biết chạy trốn thôi. Lúc này mình không muốn gặp ai hết.” Tôi nghe thấy nỗi buồn thấp thoáng trong câu nói, và tôi đoán cậu đã đi thăm mộ Kaede. Cậu hắng giọng khi nhận ra đang bị tôi quan sát, rồi đưa cho tôi một chiếc hộp nhung nhỏ. Trong cử chỉ của cậu, có một sự xa cách lịch sự khiến tôi bối rối. “Mình chọn trên đường đến đây đấy. Tặng cậu, tình yêu ạ.”
Tôi buột miệng khẽ reo lên ngạc nhiên. “Cảm ơn.” Tôi rón rén đón chiếc hộp, ngắm nghía nó một lúc, rồi nghiêng đầu nhìn cậu. “Nhân dịp gì thế?”
Day vén tóc ra sau tai, cố làm ra vẻ thờ ơ. “Thấy đẹp thôi.”
Tôi cẩn thận mở hộp, và nghẹn thở khi nhìn thấy thứ nằm bên trong - một sợi dây chuyền bạc cùng mặt đá hồng ngọc hình giọt lệ viền những viên kim cương li ti. Ba sợi bạc mỏng bao quanh viên đá. “Nó thật… lộng lẫy,” tôi nói. Má tôi đỏ rực. “Thứ này chắc đắt lắm.” Kể từ khi nào mà tôi bắt đầu dùng giọng điệu xã giao nửa mùa khi nói chuyện với Day nhỉ?
Cậu lắc đầu. “Rõ ràng phe Cộng hòa đang dùng tiền mua vui cho mình. Hồng ngọc là đá hợp mệnh với cậu phải không? Chậc, mình chỉ nghĩ là nên tặng cậu thứ bùa hộ mệnh gì đó đẹp hơn cái nhẫn kẹp ghim vớ vẩn.” Cậu vỗ đầu Ollie, rồi ngưỡng mộ ngắm nhìn căn hộ của tôi. ”Đẹp đấy. Giống căn hộ của mình lắm.” Day cũng được cấp cho một căn hộ tương tự canh phòng cẩn mật trên cùng con phố này, cách đây vài dãy nhà.
“Cảm ơn cậu,” tôi nhắc lại, cẩn thận đặt tạm chiếc hộp trên quầy bếp. Rồi tôi nháy mắt với cậu. “Nhưng mình vẫn ưng cái nhẫn kẹp ghim nhất.”
Trong một thoáng, niềm hạnh phúc tràn ngập gương mặt cậu. Tôi những muốn vòng tay ôm hôn cậu, nhưng… thái độ của cậu toát lên vẻ nặng nề gì đó khiến tôi cảm thấy mình nên giữ khoảng cách.
Tôi đánh liều ngập ngừng đoán thử nguyên nhân khiến cậu phiền lòng. “Eden sao rồi?”
“Nó rất ổn.” Day nhìn quanh phòng một lần nữa, rồi lại chăm chú nhìn tôi. “Tất nhiên là có người lo hết rồi.”
Tôi cúi đầu xuống. “Mình… rất tiếc khi nghe tin về thị lực của thằng bé. Nó…”
“Nó còn sống,” Day dịu dàng ngắt lời tôi. “Với mình vậy là đủ hạnh phúc rồi.” Tôi vụng về gật đầu đồng ý, và chúng tôi lại im lặng một lúc lâu.
Cuối cùng, tôi lên tiếng. “Cậu muốn nói chuyện với mình à?”
“Ừ.” Day nhìn xuống, mân mê đôi găng tay, rồi lại xọc tay vào túi. “Mình đã nghe nói Anden muốn đề bạt cậu.”
Tôi quay đi, ngồi xuống ghế xô pha. Mới chưa đầy bốn mươi tám tiếng đồng hồ mà tôi đã thấy tin đó xuất hiện hai lần trên các màn hình khổng lồ trong thành phố: JUNE IPARIS ĐƯỢC ĐƯA VÀO KHÓA ĐÀO TẠO ĐẦU NÃO.
Tôi nên lấy làm mừng vì Day là người đề cập đến chuyện này - tôi vẫn cố tìm cách thích hợp để kể chuyện này với cậu, nhưng giờ thì không cần thiết nữa. Dù thế, nhịp tim của tôi vẫn nhanh hơn và tôi vừa lo lắng vừa sợ hãi. Có lẽ cậu thất vọng vì tôi đã không nhắc đến chuyện này sớm hơn. “Cậu nghe được bao nhiêu rồi?” tôi hỏi khi cậu tiến đến ngồi cạnh tôi. Đầu gối cậu khẽ chạm vào bắp đùi tôi. Ngay cả sự va chạm nhẹ này cũng khiến tôi thấy nôn nao. Tôi liếc nhìn mặt cậu để xem cậu có cố tình làm như vậy không, nhưng môi Day đang mím lại căng thẳng, như thể cậu biết cậu sẽ đẩy cuộc chuyện trò này đi đến đâu nhưng lại không muốn làm thế.
“Mình nghe họ kháo nhau là cậu sẽ phải theo sát từng đường đi nước bước của Anden phải không? Cậu sẽ được đào tạo để trở thành Đầu não cho anh ta. Tất cả là thật chứ?”
Tôi thở dài, buông thõng vai và vùi đầu vào bàn tay. Nghe Day nói điều này, tôi đã cảm nhận được sức nặng của sự cam kết tôi sắp phải đưa ra. Dĩ nhiên tôi hiểu được những lý do thực tế khiến Anden đưa ra đề nghị này với tôi - tôi hy vọng tôi là người có thể góp phần thay đổi nền Cộng hòa. Mọi kỹ năng quân sự tôi được học, mọi điều anh Metias từng kể với tôi - tôi biết tôi rất phù hợp với chính phủ Cộng hòa. Nhưng… “Ừ, là thật hết đó,” tôi đáp, rồi vội nói thêm, “Nó không phải lời cầu hôn đâu - không hề. Nó là một vị trí chuyên nghiệp, và mình chỉ là một trong các ứng viên thôi. Nhưng như thế nghĩa là nhiều tuần… chậc… có khi nhiều tháng. Không được gặp…” Tôi những muốn nói là không được gặp cậu. Nhưng như vậy nghe sến quá, nên tôi quyết định bỏ dở câu. Thay vào đó, tôi kể hết cho cậu những chi tiết đang nảy ra trong đầu tôi. Tôi kể về chương trình mệt nhoài dành cho ứng viên Đầu não, kế hoạch xả hơi của tôi nếu tôi đồng ý nhận đề nghị này, rằng tôi không chắc mình muốn hy sinh đến đâu cho nước Cộng hòa. Sau một lúc, tôi biết mình bắt đầu nói huyên thuyên, nhưng thật nhẹ nhõm vì đã nói ra được hết những điều ấy, phơi bày những rắc rối của mình với chàng trai tôi quan tâm, rằng tôi không cần phải dè chừng. Nếu trong đời tôi, có ai xứng đáng được nghe tất cả mọi điều, vậy thì người đó chính là Day.
“Mình không biết nên nói gì với Anden,” tôi chốt lại. “Anh ta không thúc ép mình, nhưng mình cần trả lời anh ta sớm.”
Day không đáp. Những câu những chữ tuôn ra như thác lũ của tôi mắc kẹt trong bầu không khí im lặng giữa chúng tôi. Tôi không thể diễn tả được biểu cảm trên mặt cậu - có gì đó mất mát, có gì đó đã bị giằng ra khỏi ánh nhìn chăm chăm của cậu và trãi ra khắp sàn. Một nỗi buồn sâu sắc và lặng lẽ khiến tôi như bị xé làm đôi. Day đang nghĩ gì? Cậu có tin tôi không? Cậu có nghĩ, như tôi từng nghĩ khi lần đầu nghe thấy đề nghị đó, rằng Anden đưa ra đề nghị này xuất phát từ mối quan tâm cá nhân dành cho tôi? Có phải cậu thấy buồn vì nó đồng nghĩa với việc chúng tôi gần như sẽ không được gặp nhau suốt mười năm? Tôi nhìn cậu và chờ đợi, cố đoán xem cậu sẽ nói gì.
Dĩ nhiên cậu sẽ không lấy gì làm vui vẻ với đề nghị đó, dĩ nhiên cậu sẽ phản đối nó. Tôi cũng không vui vẻ gì khi…
Day bỗng nhiên lên tiếng. “Hãy nhận lời đi,” cậu lẩm bẩm.
Tôi ngả người về phía cậu, đoán chắc mình đã nghe nhầm. “Sao cơ?”
Day chăm chú nhìn tôi. Bàn tay cậu khẽ động đậy, như thể cậu muốn đưa tay lên chạm vào má tôi. Thay vì thế, nó vẫn nằm yên bên sườn cậu. “Mình đến đây để bảo cậu hãy chấp nhận đề nghị đó,” cậu khẽ nhắc lại.
Tôi chớp mắt. Cổ họng tôi đau đớn, tầm nhìn chìm trong màn ánh sáng nhạt nhòa. Đây không thể là câu trả lời đúng được - tôi đã trông đợi hàng tá câu trả lời khác nhau từ cậu, nhưng không phải câu này. Hoặc có lẽ không phải câu trả lời đó mà chính cách cậu nói mới khiến tôi choáng váng đến thế. Như thể cậu đã buông xuôi. Tôi nhìn cậu chằm chằm một lúc, tự hỏi không biết mình đã bao giờ tưởng tượng ra tình huống này chưa. Nhưng vẻ mặt cậu - buồn bã, xa cách - vẫn không hề thay đổi. Tôi quay người ngồi dịch về mép ghế, và trong sự mụ mẫm tâm trí, tôi chỉ nhớ ra mà thì thầm mỗi một câu, “Vì sao?”
“Sao lại không chứ?” Day hỏi. Giọng cậu lạc lõng, rã rượi như bông hoa tàn.
Tôi không hiểu. Có lẽ cậu đang mỉa mai. Hoặc có lẽ cậu định nói rằng cậu vẫn muốn tìm cách để chúng tôi được ở bên nhau. Nhưng cậu không thêm gì vào câu trả lời đó. Sao cậu lại khuyên tôi nhận đề nghị này? Tôi tưởng cậu phải cảm thấy vui mừng vì chuyện này cuối cùng đã kết thúc, vì chúng tôi có thể thử sống một cuộc đời tạm gọi là bình thường bên nhau, hay đại loại vậy. Tôi không thiếu gì cách dàn xếp với lời đề nghị của Anden, thậm chí là từ chối thẳng thừng. Sao cậu không đề nghị tôi làm thể? Tôi cứ tưởng trong hai chúng tôi, Day là người sống bằng cảm xúc hơn chứ.
Day mỉm cười chua chát khi thấy tôi không trả lời ngay. Chúng tôi cứ ngồi đó, tay cách xa tay, để mặc thế giới nặng nề chắn giữa chúng tôi, nghe từng giây trôi qua câm lặng. Sau một vài phút, cậu hít một hơi thở sâu rồi nói, “Mình, ừm… có điều này nữa muốn nói với cậu.”
Tôi lặng lẽ gật đầu, chờ cậu nói tiếp. Lo sợ điều cậu sắp nói. Lo sợ cậu sẽ giải thích tại sao.
Day ngần ngừ một lúc lâu, nhưng khi định nói, cậu lại lắc đầu và bật cười đau khổ. Tôi dám chắc cậu đã đổi ý, giữ lại bí mật đó, cất nó trong lòng. “Cậu biết đấy, đôi lúc mình tự hỏi sẽ thế nào nếu mình… đơn giản là gặp cậu vào một ngày nào đó. Như những người bình thường. Tình cờ bước qua nhau trên phố vào một buổi sáng ngập nắng và thấy cậu thật dễ thương, rồi dừng lại, bắt tay cậu và nói ‘Xin chào, mình là Daniel.’ ”
Tôi nhắm mắt nghĩ đến điều quá đỗi ngọt ngào đó. Thật phóng khoáng làm sao. Dễ chịu làm sao. “Giá như được thế,” tôi thì thầm.
Day bứt sợi chỉ vàng trên găng tay. “Anden là Cử tri Primo của cả Cộng hòa. Có lẽ sẽ không bao giờ có cơ hội nào như thế nữa đâu.”
Tôi biết cậu đang cố nói gì. “Đừng lo, đâu phải mình không có cách gây ảnh hưởng đến nước Cộng hòa nếu từ chối đề nghị này, hoặc tìm một con đường trung lập. Đây không phải lựa chọn duy nhất…”
“Nghe mình nói này, June,” cậu dịu dàng nói, giơ cả hai tay lên để ngăn tôi nói tiếp. “Mình không biết liệu sau này còn đủ dũng khí để nói lại tất cả những điều này nữa không.” Tôi run rẩy trước cách cậu gọi tên tôi. Cậu mỉm cười, khiến lòng tôi tan nát. Tôi không biết vì sao, nhưng vẻ mặt cậu cứ như thể đây là lần cuối cùng cậu gặp tôi vậy. “Thôi nào, cả cậu và mình đều biết nên làm gì mà. Chúng ta mới quen nhau được vài tháng. Nhưng mình đã dành cả đời đấu tranh với cái chế độ mà Cử tri đang muốn thay đổi. Và cậu… ừm, gia đình cậu cũng phải chịu nhiều đau khổ như gia đình mình.” Cậu ngừng nói, đôi mắt nhìn về xa xăm. “Có thể mình giỏi phát biểu vớ vẩn từ trên nóc nhà và khuấy động đám đông. Nhưng mình không biết gì về chính trị. Mình chỉ có thể là một tên bù nhìn. Còn cậu… cậu lúc nào cũng đại diện cho tất cả những gì người dân cần. Cậu có cơ hội thay đổi mọi chuyện.” Cậu cầm tay tôi, chạm vào ngón tay nơi từng đeo chiếc nhẫn của cậu.
Tôi cảm nhận được những vết chai trong lòng bàn tay cậu, sự dịu dàng đến đớn đau trong cử chỉ của cậu. “Đây là quyết định của cậu, dĩ nhiên, nhưng cậu biết phải làm gì mà. Đừng quyết định chỉ vì cậu thấy áy náy hay sao đó. Đừng lo về mình. Mình biết đó là lý do khiến cậu chần chừ - mình có thể nhìn thấy nó trên mặt cậu.”
Tuy nhiên, tôi vẫn không nói gì. Cậu đang nói gì vậy? Nhìn thấy gì trên mặt tôi? Lúc này trông tôi thế nào?
Day thở dài khi thấy tôi vẫn im lặng. Khuôn mặt cậu khiến tôi không sao chịu nổi. “June,” cậu nói chậm rãi. Đằng sau câu chữ, giọng cậu dường như có thể vỡ ra bất kỳ lúc nào. “Chuyện giữa chúng ta sẽ chẳng khi nào, không bao giờ có kết thúc tốt đẹp đâu.”
Thì ra đây là lý do thực sự. Tôi lắc đầu, không muốn nghe phần còn lại. Không phải điều này. Làm ơn đừng nói ra, Day, mình xin cậu đừng nói. “Chúng ta sẽ tìm được cách,” tôi bắt đầu nói. Suy nghĩ của tôi cứ thế tuôn ra theo lời nói. “Mình có thể làm việc một thời gian ở các đội tuần tra thủ đô. Lựa chọn đó dù sao cũng khả thi hơn mà. Hay làm trợ lý cho một Thượng nghị sĩ, nếu mình thực sự muốn đi theo con đường chính trị. Mười hai Thượng nghị sĩ…”
Day thậm chí không thể nhìn tôi. “Chúng ta không dành cho nhau. Có quá nhiều… quá nhiều chuyện đã diễn ra.” Cậu hạ thấp giọng. “Quá nhiều chuyện.”
Sức nặng của nó đánh thẳng vào tôi. Việc này không liên quan gì đến vị trí Đầu não, nó chỉ liên quan đến một chuyện khác. Day sẽ vẫn nói ra những điều này dù cho Anden chẳng bao giờ đưa ra bất kỳ đề nghị nào. Cuộc tranh cãi giữa chúng tôi dưới hầm. Tôi muốn nói cậu đã sai lầm biết bao, nhưng tôi thậm chí còn chẳng thể cãi lại luận điểm của cậu. Bởi vì cậu đã nói đúng. Làm sao tôi có thể nghĩ rằng chúng tôi sẽ không bao giờ phải gánh chịu hậu quả từ những gì tôi đã gây ra cho cậu? Làm sao tôi có thể ngạo mạn đến nỗi mặc định là cuối cùng mọi chuyện giữa chúng tôi sẽ ổn, rằng vài hành động tử tế của tôi có thể bù đắp cho mọi nỗi đau tôi đã gây ra cho cậu? Sự thật sẽ chẳng bao giờ thay đổi. Dù cậu có cố gắng đến đâu, mỗi lần nhìn thấy tôi, cậu sẽ nhớ lại chuyện đã xảy ra với gia đình mình. Cậu sẽ nhìn thấy những gì tôi đã làm. Nó sẽ mãi mãi ám ảnh cậu, nó sẽ mãi mãi chắn giữa hai chúng tôi.
Tôi cần phải để cậu ra đi.
Tôi có thể cảm thấy nước mắt chực trào ra, nhưng tôi không dám để mặc cho chúng rơi xuống. “Vậy,” tôi thì thầm, giọng run rẩy vì gắng sức. “Là thế thôi hả? Sau tất cả mọi chuyện?” Ngay cả khi nói ra những điều này, tôi vẫn biết chẳng ích lợi gì. Tổn thương đã bị gây ra rồi. Chẳng thể vãn hồi được.
Day gập người xuống, ép hai bàn tay lên mắt. “Mình xin lỗi,” cậu lí nhí.
Những giây dài dằng dặc trôi qua.
Sau một khoảng thời gian tưởng như vô tận, tôi khó khăn nuốt nước bọt. Tôi sẽ không khóc. Tình yêu không có logic, nhưng tình yêu để lại hậu quả - tôi đã tự gây ra điều này, và tôi nên gánh chịu nó. Vậy thì hãy gánh chịu đi, June. Tôi mới là người cần phải nói lời xin lỗi. Cuối cùng thì, thay vì nói những điều muốn nói, tôi lại cố gắng nén sự run rẩy trong giọng nói của mình và đưa ra một câu trả lời phù hợp hơn. Điều tôi nên nói. “Mình sẽ trả lời Anden.”
Day đưa tay lên cào tóc, mở miệng định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Tôi dám chắc trong chuyện này còn có một bí mật khác, nhưng tôi không gặng hỏi. Dù sao nó cũng chẳng làm tình hình khác đi được - đã có đủ lý do tại sao chúng tôi không phải dành cho nhau. Cậu nhìn ánh trăng tràn từ cửa sổ vào phòng. Thêm một lúc nữa trôi qua, không có âm thanh nào khác ngoài tiếng thở khẽ. “Vậy, mình…”
Giọng Day vỡ vụn, và cậu siết chặt hai tay. Cậu cứ thế một lát, cố bĩnh tĩnh lại. “Mình nên để cậu đi nghỉ thôi. Hẳn là cậu mệt rồi.” Cậu đứng dậy, vuốt phẳng áo khoác. Chúng tôi gật đầu chào từ biệt nhau. Rồi cậu cúi đầu lịch sự chào tôi, quay người, dợm bước rời đi. “Chúc ngủ ngon, June.”
Trái tim tôi bị xé toạc, nát bươm, rỉ máu. Tôi không thể để cậu ra đi như thế này được. Chúng tôi đã trải qua quá nhiều điều cùng nhau để có thể coi nhau như người lạ. Cuộc chia tay giữa chúng tôi không nên dừng lại ở một cái cúi chào lịch sự. Đột nhiên, tôi tìm lại được cảm giác ở đôi chân và chạy đuổi theo ngay khi cậu vừa ra đến cửa. “Day, chờ đã…”
Cậu quay ngoắt lại. Trước khi tôi kịp nói gì, cậu đã tiến lại đưa hai bàn tay ôm mặt tôi. Và cậu hôn tôi lần cuối, khiến tôi choáng ngợp bởi hơi ấm của cậu, truyền qua hơi thở cho tôi cả cuộc đời, tình yêu và nỗi đau nhức nhối. Tôi vòng tay qua cổ cậu trong khi cậu ôm trọn eo tôi. Đôi môi tôi tách ra đón cậu, và miệng cậu tuyệt vọng khuấy động trên miệng tôi, ngấu nghiến tôi, cướp đoạt mọi hơi thở của tôi. Đừng đi, tôi câm lặng van nài. Nhưng tôi có thể nếm thấy vị chia ly trên môi cậu, và giờ tôi không cầm được nước mắt nữa. Cậu run rẩy. Mặt cậu ướt đẫm. Tôi bám lấy cậu như thể nếu tôi thả ra, cậu sẽ biến mất, như thể tôi sẽ bị bỏ lại một mình trong căn phòng tối tăm này, đứng giữa không gian trống rỗng. Anden có thể là người đàn ông quyền lực nhất nước Cộng hòa… nhưng Day, chàng trai đường phố chẳng có gì ngoài tấm áo che thân và nhiệt tình trong đôi mắt, mới là người có được trái tim tôi.
Cậu đẹp đẽ, cả nội tâm lẫn ngoại hình.
Cậu là bầu trời tươi sáng sau cơn mưa giữa một thế giới tăm tối.
Cậu là ánh sáng của tôi.
