Wildacre không phải là một căn nhà gỗ mà là nhà một tầng bằng bê tông đúc sẵn, lợp ngói đỏ với một máy phát điện ở phía sau. Nó nằm ở mé trên cửa sông Thames, bên rìa một rừng thông, giữa một cánh đồng cải dầu vàng rực phía Đông Dartford. Không khí ở đây có vị mằn mặn với những hàng thủy tùng sinh trưởng trong gió biển, bao quanh những cánh đồng, cành cây chìa vào phía bên trong đất liền như mớ tóc của ác điểu Harpy. Cách đó ba cây số về phía Bắc, ở phía bên kia cửa sông là chân trời tĩnh lặng sẫm lại thành một đường màu cát ở thị trấn biển Southend.
Jack dừng chiếc Jaguar trong làn đường được bảo vệ. Anh, Essex và Maddox nhấp nhổm không yên trên ghế ngồi khiến những chiếc nệm da kêu kẽo kẹt, quan sát ba chiếc xe Sherpa chống đạn của đội yểm trợ mặt đất đang tấp vào cùng với một xe cứu hỏa và một xe cứu thương.
Essex là người phát hiện ra chiếc xe phía trước họ, kính xe lóa sáng dưới ánh nắng.
“Cái quái gì...”
Chiếc Sierra đỗ ngay ngắn trước mũi chiếc Jaguar. Diamond bước xuống xe, cởi khuy áo vét, rút bao thuốc lá ra khỏi túi.
“Này.” Maddox mở cửa xe. “Cậu đang làm gì ở đây vậy?
Tôi bảo cậu ở lại trụ sở cơ mà.”
“Tôi đang cản trở mọi người sao?”
Jack nhảy ra khỏi xe, đấm mạnh lên mui chiếc Sierra. “Sếp đang hỏi anh đấy. Ông ấy hỏi anh đang làm cái quái gì ở đây?”
“Thanh tra Jack Caffery.” Diamond đưa tay vuốt cà vạt, chỉnh sửa những nếp gấp trên áo sơ mi rồi đi vòng qua chiếc xe, toác miệng ra cười dưới vạt nắng. “Cậu, thế nào nhỉ? Căng thẳng quá nhỉ? Có uẩn khúc riêng tư gì trong chuyện này đúng không?”
“Hơn một tuần trước, cảnh sát địa phương đã gọi điện tới thông báo manh mối liên quan tới Bliss, và anh, thanh tra Mel Diamond, anh đã ném toẹt nó đi...”
“Ôi, thôi nào,” Diamond cắt ngang. “Tôi nghĩ cậu đã tưởng tượng hơi nhiều rồi đấy, không phải vậy sao?”
“Chả có tưởng tượng gì cả. Là thực tế. Giờ thì anh lái xe ra đầu đường rồi đỗ sang một bên đi.”
“Cái gì cơ?”
“Đừng có làm ảnh hưởng tới giao thông đấy.”
“Chờ chút, chờ chút...”
“Anh sẽ phải chờ ở đó cho tới khi tôi tới tìm anh.”
“Chờ chút, tôi đếch phải cảnh sát thường nhé. Và cậu cũng không phải cấp trên của tôi, thằng nhãi ranh.” Anh ta quay sang nhìn Maddox. “Ơ hay, sếp không định làm gì ư?”
“Cậu nghe thấy cậu ấy nói gì rồi đấy.” Maddox xốc áo vét lên rồi quay đi chỗ khác. “Lên xe và biến đi cho khuất mắt tôi.”
Chiếc máy bay phản lực B0105 hai động cơ màu đen và vàng của đội yểm trợ trên không bay vòng quanh ngôi nhà khiến cỏ đổ rạp xuống, mùi xăng dầu nóng rẫy tràn ngập không khí. Khi chiếc máy bay vòng ra điểm xa nhất để quay đầu lại, thanh tra Diamond đứng ở đầu đường, dưới một gốc sồi già, lại có thể nghe thấy tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng động cơ chiếc Sierra nguội dần. Anh ta đang sờ tay vào túi áo tìm thuốc lá thì bất chợt nhìn thấy một bóng người.
Cứ như một trò ảo thuật, trên đường xuất hiện một người đàn ông nhỏ thó trong bộ vét lấm lem, chiếc túi đựng hành lý bẩn thỉu lủng lẳng trên cổ tay.
“Xin chào.” Những ngón tay trong túi áo hắn động đậy trong lúc miệng nhanh nhảu nở ra một nụ cười, để lộ những chiếc răng nhỏ, vàng ố.
“Chào.”
“Có nhiều cảnh sát xuất hiện ở đây quá nhỉ. Chúng tôi có cần cảnh giác chuyện gì không?”
Diamond nhún vai. “Không, không.” Anh ta châm thuốc, đứng thẳng người lên và thổi khói thành một vệt mỏng trong không khí. “Sẽ nhanh thôi.” Anh ta nhặt một mẩu thuốc lá dính trên môi rồi nhận ra người đàn ông nhỏ thó kia vẫn đang nhìn mình chằm chặp. “Phiền anh đi ngay cho. Trở lại đường cái. Cảnh sát đang phong tỏa từ đây tới cửa sông nên đi về phía bên này này.”
Bliss đi thơ thẩn, vừa gãi đầu vừa lẩm bẩm một mình. Hắn vòng qua khúc ngoặt ở đầu đường rồi trèo lên trên triền sông um tùm cỏ dại, nhấc chân để không giẫm vào bùn và những bụi tầm ma. Từng đường rãnh trên người hắn đều sũng mồ hôi, không phải vì cố sức mà là vì giận dữ.
Khi chiếc điện thoại - hắn đã hoàn toàn lãng quên sự tồn tại của nó - bắt đầu réo chuông trong hành lang, hắn lập tức hiểu rằng Rebecca không nói dối.
Hắn nhanh chóng làm những việc cần phải làm với cô một cách gọn ghẽ. Điện thoại đã ngừng reo nhưng hắn vẫn tiếp tục: mặc quần áo và lẳng lặng rời khỏi căn nhà trước khi cảnh sát tới nơi. Hai tai hắn ong ong, đầu đau buốt, nhưng hắn vẫn đi sâu vào trong khu rừng ẩm ướt, càng xa ngôi nhà càng tốt cho tới khi tìm thấy một hốc đá phủ đầy cỏ ẩm để ẩn núp. Trời đã tạnh mưa và hơi mặn trong không khí khiến mũi hắn ngứa ngáy. Hắn nằm trên mặt đất nghe ngóng cảnh sát tập hợp lực lượng.
Lúc này đây, khi chỉ cách chiếc Sierra chưa đầy trăm mét, hắn do dự, ngẩng mặt nhìn lên bầu trời và khịt mũi. Đứng đây, trên bờ sông, phía sau những bụi táo gai nhỏ mà dũng mãnh, hắn biết mình không bị nhìn thấy từ ngoài đường. Hắn chỉ cần tiếp tục đi tới con lộ chính rồi bắt một chiếc xe buýt. Nhưng hắn biết, với hắn, mọi chuyện đã tới hồi kết thúc. Với cái chết của Joni, có gì đó đã dâng tràn trong lòng hắn. Đằng nào thì hắn cũng chết, vì thế hắn muốn để lại dấu ấn đẫm máu trên thế giới này. Hắn muốn giao chiến.
Hắn nghĩ tới tạo tác lặng lẽ bằng xương bằng thịt mà hắn đã để lại trong căn nhà. Hắn nhắm mắt lại và mỉm cười. Đúng vậy. Đó chính là một khởi đầu tuyệt vời.
Hắn quay đầu, đi ngược trở ra đường, vừa đi vừa gãi cổ, ngâm nga hát lơ đãng, cho tới khi nhìn thấy nóc chiếc xe Sierra màu xám ở phía bên tay trái mình. Mặt trời đã nhô lên, nhưng vẫn có vài hạt mưa lất phất khi hắn tới ngang tầm chiếc xe. Hắn giảm tốc độ, dừng chân sau một cây sồi lớn phủ đầy dây thường xuân. Hắn đột nhiên có một ý tưởng thú vị. Hắn cắn môi suy tư, thò tay vào bên trong chiếc túi xách, dùng hai đầu ngón tay mập mạp hồng hào vuốt ve lưỡi cưa. Phía trước hắn, bên cạnh chiếc Sierra, vươn lên một vệt khói thuốc mỏng.
Trong chiếc áo len màu đen và áo ghi lê chống đạn, hạ sĩ O'Shea của đội yểm trợ mặt đất trông lạc lõng, tựa như một mãnh thú rừng sâu lạc trên con đường quê đẹp đẽ này. Các thành viên trong đội mặt mũi trang nghiêm, đứng ưỡn hông ra trước, khoanh tay sát nách nhìn theo chỉ huy của họ đi tới đi lui trước mặt.
“Cảnh sát địa phương đã tới trước xem xét tình hình, vào khoảng mười ba giờ có một chiếc Peugeot màu xanh trên lối đi của ngôi nhà. Chúng ta đã cố thiết lập liên lạc qua điện thoại từ mười phút trước nhưng không có ai trả lời nên chuyên gia tâm lý của chúng ta cũng đồng ý rằng: dù không muốn đi đến nước này nhưng chúng ta sẽ phải tấn công chiến thuật. Chúng ta không biết đối tượng sở hữu loại vũ khí nào; không có thông tin về súng nên có nhiều nguy cơ là hắn sẽ sử dụng một loại dao nào đó. Mọi người vì thế hãy chú ý vùng cổ và tay. Rất dễ bị thương. Kéo kính mũ bảo hiểm xuống và làm theo quy tắc bắt giữ trong việc cách ly đối tượng khỏi vũ khí. Đội xuất kích, dựa theo tình trạng này, sẽ sử dụng phương pháp tác chiến bất ngờ.”
Jack đứng cách đó vài mét hút thuốc, nhìn chăm chăm qua hàng rào ngôi nhà. Không có chiếc xe nào chạy qua, chỉ có tiếng trực thăng ồn ào trên đầu. Thi thoảng, anh chắc chắn mình nghe thấy cả tiếng chuông điện thoại reo.
“Nhìn này, Jack.” Essex chỉ tay ra xa. Những đám mây đen tụ lại phía thượng nguồn như muốn chặn cửa sông. “Không phải là điềm gở đấy chứ.”
“Hắn có thời gian để làm điều đó, Paul. Cô ấy có thể đã...”
Essex nhìn vẻ mặt Jack rồi cắn môi. “Đúng vậy. Cậu nên chuẩn bị tinh thần trước đi.”
“Phương thức radio thông thường.” O'Shea gập hai bàn tay xăm trổ lại. “Đội Bảo vệ bên ngoài sẽ liên tục gọi tới để kiểm tra. Trong trường hợp không thấy cuộc gọi tới nữa và các cậu bị khống chế thì các cậu nhớ giao thức radio rồi đấy.”
Diamond nhìn theo người đàn ông nhỏ thó kia một lúc cho tới khi hắn mất dạng sau con đường. Anh ta ngáp, gãi mũi sột soạt, hút nốt điếu thuốc rồi vứt nó xuống đường nhựa. Trời bắt đầu mưa. Anh ta sờ tay vào túi tìm chìa khóa chiếc Sierra; chẳng dại gì mà đứng đây chịu ướt, cứ để cho mấy người hùng kia thể hiện. Tay anh ta vừa chạm vào cửa xe thì Bliss nhễ nhại mồ hôi từ trên bờ sông nhảy chồm xuống vai anh ta như một nhánh thường xuân ướt át.
“Xin chào,” hắn thì thầm.
Diamond đánh rớt chìa khóa, lùi bắn lại, dựa vào chiếc Sierra, miệng lắp bắp, mắt trợn trừng vì đau: Bliss đã gọn gàng túm chặt lấy dương vật anh ta. Hắn nhảy sang bên cạnh Diamond, gí đôi mắt vàng ệch của mình vào mặt anh ta. “Từ từ thôi, mày sẽ tự làm mình đau đấy.”
“Tôi là cảnh sát. Cảnh sát đây.” Anh ta cố gắng túm lấy tay Bliss để vùng ra, nhưng lưỡi cưa bắt đầu kêu rù rù và lặng lẽ nghiến xoẹt một đường qua những khớp ngón tay Diamond, không sâu nhưng đủ để máu phun ra tung tóe. Anh ta hét lên, giật tay ra. “Đừng cưa nữa, đừng cưa nữa. Tôi là cảnh sát.”
“Mày hứa sẽ giữ yên tay chứ? Giơ hai tay lên đầu.”
“Vâng, vâng, vâng.” Diamond vừa thở hổn hển vừa giơ hai tay lên chạm vào tán cây. “Vâng.”
“Hãy nói là tôi xin hứa. Nói đi.”
“Chúa ơi. Vâng, tôi xin hứa.”
“Tôi xin thề độc, tôi sẽ chết nếu không giữ lời.”
“Tôi xin thề độc, nếu không giữ lời thì tôi sẽ...” Diamond bắt đầu run rẩy. “Anh định làm gì tôi?”
“Câm miệng.” Mắt Bliss chớp chớp đầy vẻ giận dữ. “Câm miệng lại.” Nước dãi túa ra quanh miệng hắn. Nhưng hắn không thể chùi đi được vì đang một tay cầm chặt cưa, một tay giữ cái dương vật mềm oặt của viên thanh tra. Tầm mắt của họ bằng nhau và hắn có thể ngửi thấy nỗi kinh hoàng trong hơi thở lạnh lẽo của anh ta.
“Nghe này.” Diamond lập cập. “Tôi chỉ là một tên tốt đen trong vụ này. Tôi không phải là người dẫn cảnh sát tới đây. Họ còn không cho tôi lại gần ngôi nhà. Đó là lý do tại sao tôi lại lạc ở đây.”
“Ai là người ra lệnh?”
“Ra lệnh ư?” Diamond liếm môi. “Ra lệnh ư? Chính là... là...”
“Là ai?”
Diamond do dự, một tia sáng lóe lên trong mắt khi anh ta nghĩ ra. Anh ta trở nên bình tĩnh một cách rõ rệt. “Là thanh tra Caffery của chúng tôi. Jack Caffery.”
“Anh ta ư?” Bliss hỏi lại, để lộ hàm răng vàng xỉn. “Anh ta đang ở đâu?”
“Anh ta đang ở dưới chân đồi. Tôi chỉ chỗ cho anh nhé?”
“Thế thì tốt.”
“Vậy anh sẽ thả cho tôi đi chứ?”
“Để xem. Giờ thì đưa cho tao bộ đàm của mày.”
Trời bắt đầu mưa nặng hạt. Nước mưa chảy vào trong cổ áo và giày của Jack khiến chúng sũng nước. Những đám mây đen như mực đã di chuyển qua cửa sông, dường như chuẩn bị kéo lại phía trên ngôi nhà. Các cửa sổ vẫn đóng im ỉm, tối đen.
“Trả lời điện thoại đi, tên khốn kia.”
Jack và Essex đứng tách biệt giữa cánh đồng, bộ đàm im ắng, không có bất cứ âm thanh nào. Hiếm khi Jack cảm thấy bản thân vô dụng như lúc này. Anh biết Rebecca đang ở trong ngôi nhà đó, trí tưởng tượng của anh đã hình dung ra một danh sách những khả năng đáng sợ. Anh chỉ có thể nhìn thấy thấp thoáng bóng dáng của đội xung kích đang tập trung thành từng nhóm ở phía cuối mảnh đất, vừa đeo găng tay vừa nâng thiết bị cạy cửa màu đỏ lên vai.
Essex quay đầu lại. Thanh tra Diamond lặng lẽ đứng ở bìa rừng, mặt cắt không còn hột máu, đang vẫy tay ra hiệu cho anh.
“Cái tên khốn này. Không biết hắn lại muốn cái quái quỷ gì đây?” Anh nhanh chóng và lẳng lặng di chuyển về phía bìa rừng. “Anh đang làm gì ở đây vậy?” anh rít lên.
“Ở đây,” Diamond thì thào và quay trở vào trong rừng.
Essex đi theo. “Anh đáng ra phải chờ ở trên đường chứ.”
“Lối này.”
“Tay anh làm sao vậy? Anh đang chảy máu...”
Từ chỗ đang nấp giữa thảm lá rụng từ năm trước, Bliss hành động một cách linh hoạt và chính xác. Chỉ bằng một động tác, hắn cưa đứt gân gót chân phải của Essex, phựt một tiếng.
“Ôi chúa ơi.” Anh ngã xuống như một cây cổ thụ, không kịp kêu lên vì quá sửng sốt, hai vai đập xuống đất, bộ đàm bắn ra xa trong lúc anh chụp lấy trong vũng máu hai đầu đoạn gân vừa bị cắt.
“Còn bên kia nữa.” Bliss, hai mắt ươn ướt vì phấn khích, nhảy bổ về phía anh, chiếc cưa kêu rù rù. Nhưng Essex nhanh nhẹn hơn vẻ bề ngoài. Anh gầm lên, lật người lại, hai tay kéo thành một hình vòng cung rắn chắc và chuẩn xác, nện xuống xương sống Bliss.
Bliss đánh rơi chiếc cưa, vừa thốt ra một từ “Ối,” đầy mệt mỏi, sửng sốt và không ra hơi, vừa lăn vào đám lá ẩm ướt.
“BLISS, TÊN KHỐN CHẾT TIỆT KIA!” Essex hét lên, tiếp tục lăn người, đè hắn dưới thân hình vạm vỡ của mình. “CÁI TÊN KHỐN CHẾT TIỆT NÀY!”
Anh gầm gừ lớn tiếng, thở hồng hộc như một con cá mắc cạn, di chuyển cho tới khi ngồi được lên lưng hắn. Bộ đàm của anh đã mất, và anh nhận thức được vết thương của mình. Anh biết chân anh đang lủng lẳng, mọi cơ bắp, mạch máu đều mở toang hoác. Vũ khí duy nhất của anh là trọng lượng cơ thể, đủ để khống chế Bliss cho tới khi có người xuất hiện.
“Diamond,” anh hét lên. “Dùng bộ đàm của tôi đi, Diamond. Gọi tất cả các đơn vị.”
Nhưng Diamond đang run lập cập, hai tay giơ lên. “Tên khốn ấy đã cưa tôi” anh ta lẩm bẩm. “Có thể đã cắt qua động mạch...”
“DIAMOND!”
“Đằng nào thì cô ta cũng chết rồi.” Bliss khạc vào đám lá mục. “Cả hai con điếm đó.”
Essex túm lấy cổ áo Bliss.
“Mày vừa nói gì, hả đồ cặn bã?” Nhưng Bliss chỉ im lặng, vẻ mặt của hắn bình tĩnh và thanh thản tới lạ thường. Essex nện khuỷu tay vào giữa lưng hắn. “Mày đã giết họ?” Anh tiếp tục nện xuống, bất chấp dây chằng đang nghiến quanh gót chân. Nhưng Bliss không hề có phản ứng. “Mày đã làm gì rồi hả thằng khốn? Mày đã giết họ sao?”
“Essex?” Jack biết có chuyện xấu đã xảy ra khi anh quay lưng lại và chỉ nhìn thấy cánh rừng trống hoác ở chỗ Diamond vừa đứng lúc nãy. Anh tiến vài bước về phía bìa rừng, bộ đàm đã bật sẵn. Anh chợt dừng lại.
Từ sâu trong khu rừng vang lên một tiếng kêu nhỏ xíu, gần như không nghe thấy được. Không giống như tiếng người. Và rồi, xen vào đó là tiếng động cơ rì rầm chập chờn thoáng qua.
“Essex?” Không có ai đáp lại. “Paul? Anh có sao không?”
Im lặng.
Có chuyện xấu đã xảy ra, Jack. Rất xấu.
Chậm rãi, bộ đàm bên hông, anh bước về phía trước. Tiếng rì rầm nhỏ đi rồi im bặt. Bụng anh thắt lại vì sợ.
“Bravo 602 gọi tất cả các đơn vị.”
Anh đi vòng qua một cụm cây phong bạc rồi khựng lại.
Diamond đang tựa vào một thân cây đổ, ôm lấy cánh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào Essex đang nằm cách đó khoảng mười mét, sâu trong rừng, gương mặt đông cứng và tím tái, đang ghim chặt Bliss dưới đất. Một tay Bliss co lại sau lưng, mắt hắn trợn trừng, lộ cả khóe mắt hồng hồng, cách đó vài phân, giữa đám lá rụng là chiếc cưa máy vẫn đang cật lực xoay tròn như một con chó rã rời đuổi theo chiếc đuôi của mình.
“Chúa ơi, Paul.”
Essex nhìn lên. “Hắn nói hắn đã giết họ, Jack.”
“Được rồi, giữ lấy hắn.” Anh cẩn thận bước về phía họ, tay chìa ra. “Bình tĩnh, giữ lấy hắn...”
Nhưng Diamond bất chợt vung tay ra, túm lấy khuỷu tay anh. “Tôi không thể làm gì được, không thể. Nhìn đi.” Anh ta chìa tay ra. “Nhìn máu này, nhìn thấy màu của nó không?” cái miệng xám ngoét của anh ta run rẩy. “Đỏ sậm thế này, hắn đã cắt quá sâu.”
“Diamond.” Jack xoay người lại, không suy nghĩ, cũng không hề chùn bước, đấm thẳng vào cái mũi nhỏ thoa đầy mỹ phẩm của Diamond khiến nó gãy làm đôi. “Tôi đã cảnh cáo anh rồi.”
Diamond chúi xuống, ôm lấy mặt, kêu gào thảm thiết. “Cậu đánh tôi làm cái quái gì? Hả đồ chết tiệt?”
Cách đó hai mươi mét, Bliss thấy cơ hội của mình. Hắn kéo chiếc cưa máy lại gần, dùng bàn tay mềm oặt, trơn trượt nhẹ nhàng nghiến cưa vào cánh tay phải của Essex và cắt đứt gân cổ tay yếu ớt. Máu ộc ra, phun trào, miệng Essex mở to và rống lên.
Jack nhảy chồm lên trước. “PAUL!”
Nhưng Bliss rất nhanh, chớp mắt tập trung vào công việc đồ tể của mình. Hắn lăn sang một bên giữa tiếng la hét và cơn mưa máu, ghì chặt cánh tay trái của Essex và gọn gàng kéo cưa cắt ngang qua mạng lưới mô và mạch máu yếu ớt. Trước khi Jack lao tới được chỗ họ, Bliss ngồi dậy, lùi bắn ra phía sau, máu từ các động mạch của Essex phun lên người hắn. Hắn loạng choạng trượt trên đám lá ướt, lập cập xoay người, lấy lại thăng bằng rồi bỏ chạy ra khỏi rừng, hai cánh tay ngắn ngủn vung vẩy.
“Paul?” Jack lao tới bên cạnh Essex, áp mặt vào bờ má lạnh lẽo của anh. “Hắn đã chạm tới cả hai tay à?”
Essex gật đầu, mắt rúm lại vì đau đớn. Những dải máu tươi phun qua ngực áo anh.
“Diamond! Tới đây mau.” Jack nhảy chồm lại, túm lấy lưng áo của Diamond và lôi anh ta về phía Essex. “TỚI MAU! Đưa tay anh cho tôi...”
“Mẹ nó, thả tôi...”
“Đưa tay anh cho tôi. Đặt vào đây.” Anh gỡ các ngón tay Diamond ra khỏi cái mũi đầy máu và đặt nó đè lên động mạch cánh tay phía dưói nách Essex. “Ấn đi. Mạnh hon nữa.” Anh xé toạc áo vét và cà vạt của mình ra, tháo bộ đàm rồi vứt dưới chân Diamond. “Ấn vào mấy động mạch này rồi gọi bộ đàm để được hỗ trợ.”
Diamond ngước đôi mắt đỏ vằn lên nhìn anh. “Đồ khốn.” “Nghe này...” Jack đứng dậy, túm lấy tai Diamond, nhấc đầu anh ta lên. “Nghe tôi nói gì chưa?”
“Được rồi, được rồi, thả tôi ra.”
“Làm đi.” Jack ném anh ta xuống rồi đuổi theo Bliss.
Anh chỉ còn cách khoảng một trăm mét. Ở nơi rừng cây nhòe vào làm một, một bóng người trắng hồng run rẩy hối hả dưới mưa. Bliss chạy rất nhanh. Nhưng Jack còn nhanh hơn, khỏe hơn và nhẹ hơn. Anh chạy hết tốc lực, băng qua những bụi cây, chỉ nghe thấy hơi thở của chính mình và tiếng những giọt mưa từ tán cây trên cao rơi xuống.
Anh không hề la hét. Quá tốn sức. Bùn và lá cây văng tung tóe sau lưng anh, và anh nhanh chóng áp sát hắn. Chẳng bao lâu sau anh đã nghe thấy tiếng Bliss thở dốc và nhìn thấy hai cánh tay nhỏ thó của hắn vung vẩy.
Chết tiệt. Anh nhìn thấy lớp nhựa đen của một con lộ nhỏ ven biển phản chiếu qua các kẽ lá. Là đường công cộng - nó đã bị phong tỏa chưa? Cảnh sát địa phương đâu? Đội yểm trợ mặt đất nữa? Bờ giậu kia chắc phải có đội hỗ trợ vòng ngoài nằm chờ sẵn rồi.
Ở phía trước, Bliss đột ngột chui qua một cành cây thấp, chạy vụt dưới những tán lá sũng nước mưa rồi bò về phía một con mương. Hắn trượt xuống bờ mương và tiếp tục tăng tốc cho tới khi cả người lao vào một hàng rào kẽm gai cuối đường.
Essex nằm nghiêng sang một bên, mặt dúi vào đám lá, miệng trề ra. Anh biết anh không còn tỉnh táo được bao lâu nữa. Ngay cả xương cốt cũng lạnh toát.
Thật lạ khi cảm thấy lạnh thế này vào giữa tháng Sáu...
Anh nhìn xuống hai bàn tay mình, chúng nằm ngay trước mặt anh, bất động dưới đất như thể thuộc về một người khác. Diamond đang cố cầm máu, dùng tấm áo khoác rách để ấn lên các vết thương, che đi đống hổ lốn Bliss đã tạo ra. Thi thoảng, anh ta dừng lại, giơ những ngón tay đầy máu lên thận trọng xoa cái mũi bị đấm vỡ của mình, cách anh ta vài bước, bộ đàm của Jack nằm ngửa trên bùn. Giọng nói rè rè của Maddox từ xa xăm vọng lại gọi thanh tra của mình:
“ Bravo 602, đây là Bravo 601.”
Phía trên đầu, chiếc máy bay trực thăng lượn vòng quanh ngôi nhà. Đội yểm trợ mặt đất chuẩn bị xông vào. Đã quá muộn, Essex thầm nghĩ. Hai cô gái đều đã chết. Chẳng thể giúp gì cho họ nữa. Còn Jack thì đang đuổi theo Bliss. Đâu đó trong rừng - không có bộ đàm.
“Diamond...” Anh cố gắng hết sức. Nó khiến đầu anh giật thình thịch. “Diamond, bộ đàm...”
Diamond không hề phản ứng.
“Diamond!”
“Gì?” Anh ta ngẩng đầu lên. Tức tối. “Tôi không điếc, được chứ?”
“Bộ đàm...”
“Ừ, biết rồi.” Anh ta cột hai đầu mảnh vải quanh cổ tay Essex. “Tôi đang cố hết sức đây.” Anh ta lăn ra xa, nhăn nhó, một tay che mặt, lôi chiếc bộ đàm ra khỏi đám lá cây, ấn vào nút ưu tiên màu da cam - phát tín hiệu cấp cứu trong vòng mười giây, can thiệp tới mọi kênh truyền.
“Bravo 603 gọi tất cả các đơn vị. Cần hỗ trợ khẩn cấp, nhắc lại, cần hỗ trợ khẩn cấp...”
Essex kiệt sức gục đầu xuống. Một con đau bao trùm lấy cơ thể anh, khiến anh run lẩy bẩy. Thị giác của anh - tầm nhìn của anh đến khu rừng, bầu trời, những cành cây gãy và giọng nói hối hả giận dữ của Diamond trong bộ đàm - phồng lên, trở nên biến dạng, như thể ngay cả không khí cũng đang trương phồng lên, cuồn cuộn về phía anh. Anh lờ mờ cảm nhận được cả ánh sáng mặt trời cũng đang thay đổi: mỗi lúc một xanh và lạnh lẽo hơn.
Trái tim của mày đang yếu dần, Paul, anh nghĩ xa xăm. Cái gã già nua, bất cẩn này, đây đúng là một bài học cho mày. Trái tim chết tiệt của mày đang bỏ cuộc...
Đà chạy khiến anh trượt xuống dưới mương, hai tay đưa ra phía trước, chực xô vào hàng rào. Anh ấn hai gót chân xuống đất, tay túm vào những sợi dây thép nhẵn nhụi giữa đám cọc gai, dừng lại cách nguy hiểm vài phân, tim đập thình thịch. Anh lập tức lấy lại thăng bằng, xoay người, thở hổn hển, sẵn sàng lâm trận.
Nhưng cách đó hai mét, Bliss lại không may mắn như vậy.
Cả người hắn đổ vào hàng rào. Hắn khẽ nhúc nhích, hai chân để bằng phẳng trên mặt đất, đầu gối hơi khuỵu xuống, hai tay giơ lên như một con rối. Những mũi thép gai xuyên qua da hắn, tóc hắn, đâm sâu dưới dây chằng. Hắn không tạo ra tiếng động nào, chỉ chớp mắt một hay hai lần, vẻ mặt căng thẳng, im bặt.
Jack chậm rãi thả hai tay xuống. “Bliss?”
Không có tiếng trả lời.
Chúa ơi, lại trò gì đây?
Anh ngần ngừ tiến lại gần hơn.
“Bliss?”
Tại sao hắn không giãy giụa?
Gương mặt Malcolm Bliss mang vẻ thâm trầm và nhẫn nại, chỉ có xương hàm hắn hơi động cựa như thể hắn đang tập trung - cố gắng giữ trạng thái hoàn toàn bất động. Jack giật mình vỡ lẽ.
Cử động là đau đớn.. Hắn bị mắc kẹt.
Anh thở phào.
Nó đang ở đây, bị mắc kẹt ngay trước mặt anh. Con mồi của anh xuất hiện bằng xương bằng thịt. Điểu Nhân.
Anh run run quệt mồ hôi trên trán, nhoài người về phía trước - thận trọng không dám thả lỏng hay quá tin tưởng vào vận may bất chợt này. Bliss cứng đơ trong sợi cương bằng thép gai, cam chịu nhìn Jack tiến lại gần và đánh giá hắn một cách nhanh chóng, chính xác. Mắt anh lướt qua hàng rào thép gai, xác định hắn bị thương ở đâu, vì sao bị thương và điều đó đem lại cho anh một đòn bẩy như thế nào. Anh đếm được vô số những vết thương nhỏ đều nhau, rồi anh tìm thấy điểm tựa của mình - một đoạn dây thép nhọn đâm ngập vào cổ. Máu chưa chảy ra nhưng phần thịt hồng xung quanh đã khẽ phập phồng. Động mạch cảnh sẽ bị vỡ và rút cạn máu hắn bất cứ lúc nào.
“Ở đây,” anh thì thầm vào mặt Bliss, đặt tay lên đoạn dây thép đó. “Chính là điểm mấu chốt.”
Anh hơi ấn sợi dây thép xuống để xác định vị trí mà hắn bắt đầu cảm thấy đau đớn. Bliss hít vào qua lỗ mũi, nhắm mắt chịu đựng hành vi trẻ con này của Jack, giống như hắn đang bị một kẻ bắt nạt ấu trĩ nhạo báng chứ không phải đang chịu đau. Jack buông tay ra trong giây lát trước khi vặn sợi dây thép theo chiều ngược lại.
“Phương thức này hèn hạ quá, thanh tra Caffery,” Bliss đột nhiên lên tiếng, giọng nhừa nhựa và căng thẳng. “Một phương thức hèn hạ.”
Jack ghé sát hơn vào mặt hắn. “Mày đã làm việc đó rồi? Có phải vậy không? Mày đã giết họ?”
“Đúng vậy.” Bliss nhắm mắt lại. “Và hiếp chúng nữa. Chớ quên điều đó.”
Jack nhìn chằm chằm vào hắn, những ngón tay anh đông cứng trên sợi dây thép. Phía trên những ngọn cây, chiếc máy bay trực thăng đột nhiên đổi hướng, rời khỏi ngôi nhà, bay ra phía đường lộ. Tiếng động cơ càng trở nên ầm ĩ, khiến mặt đất rung chuyển và nước mưa từ trên những tán cây trút xuống rào rào. Nhưng Jack vẫn đông cứng, không còn ý thức được bất cứ điều gì khác ngoài cơn thịnh nộ của chính mình. Anh nhìn chòng chọc vào khuôn mặt Bliss, cảm nhận cơ hội này, sống động và nhức nhối đến mức anh bắt đầu rớm nước mắt.
Và rồi nó biến mất, một cách đột ngột.
Anh thở hắt ra, lau mồ hôi túa ra trên mặt và lắc đầu, trái tim nặng trĩu. Anh lẩm bẩm gì đó, buông sợi dây thép ra, không thèm nhìn Bliss lấy một lần, chậm rãi leo trở lại bờ mương.
Chiếc trực thăng vừa bay qua. Essex nhìn trân trân lên bầu trời xám bên trên những chiếc lá màu bạc xào xạc. Một chú chim lượn vòng, nghiêng mắt nhìn anh. Trái tim anh tiếp tục chống chọi theo bản năng, bơm những giọt máu vô dụng cuối cùng ra khỏi những lỗ hổng trên cổ tay anh.
Lạ thật, anh nghĩ, mình không thể cảm nhận được những hạt mưa rơi trên mặt. Tại sao mình lại không cảm nhận được những hạt mưa đang rơi trên mặt?
Hai mươi giây sau, trái tim anh, với phần thành trong dính nhớp giống như mạng nhện và đã gần như khô cạn, khẽ rùng mình rồi ngừng đập. Những hạt mưa trong suốt, cứng như những viên bi rơi xuống đôi mắt vẫn mở trừng trừng của anh.
Chiếc máy bay trực thăng không phát hiện ra Jack và Bliss - nó bay cách con mương gần bốn trăm mét và tiếp tục dọc theo đường lộ về phía cửa sông.
Cách đó một đoạn xa, dưới một tán cây, Jack vừa leo tới miệng con mương thì có gì đó khiến anh khựng lại.
Anh day day hai bên thái dương như thể cơn đau phía dưới có thể nhờ anh mát xa mà biến mất. Anh quay đầu lại, nhìn Bliss đang kiên nhẫn chờ đợi, cả người đầy máu và nước mưa. Một con chim sẻ ức đỏ bị thu hút bởi vật đang mắc giữa đám kẽm gai, bay tới đậu trên một cây sung dâu non cách Bliss chưa đầy một mét. Nó chỉ to bằng nắm tay trẻ con. Mắt nó hấp háy, đánh giá miếng ăn, đầu ngoẹo sang một bên. Jack quan sát nó một lúc lâu trước khi hít vào một hơi thật sâu rồi tụt trở lại xuống mương, kéo tay áo trùm lấy ngón tay, nắm lấy sợi dây thép.
Một vệt máu tươi mỏng phun vào không khí - mạch máu đã bị đâm toạc. Bliss thét lên, giãy giụa, chân chới với, hai tay vung lên theo phản xạ về phía cổ. Jack nín thở, siết chặt nắm tay, và động mạch vỡ phụt, máu phun lên thành vòi vào tóc và cái cổ trắng hếu của Bliss.
Jack lùi lại, lặng lẽ quan sát, lơ đãng bấm ngón cái thâm đen vào lòng bàn tay trong lúc sự sống của Bliss trút cạn xuống đất. Chứng kiến một sự sống đang tới hồi kết thúc, anh không hề rúng động - ngược lại, anh chỉ cảm thấy hân hoan, một niềm hân hoan nhẹ nhõm.
Sau đó, anh đếm tới một trăm để chắc chắn mọi chuyện đã kết thúc rồi mới chỉnh lại áo sơ mi, quay người leo lại lên mương.
Lính của hạ sĩ O'Shea tìm thấy thi thể Joni nằm chặn ở hành lang hẹp. Chỉ cần nhìn qua cũng biết là cô đã chết. Không ai có thể sống với những vết thương tương tự: cột sống gần như bị bẻ gãy, một chai thủy tinh vỡ cắm vào âm đạo. Quinn tiến vào bên trong căn hộ với đội chụp ảnh pháp y. Hai mươi phút sau, cô trở ra, mặt mũi tối sầm, để đưa Jack và Maddox vào trong.
“Hắn để nạn nhân thứ hai ở kia.” Cô bật đèn pin, rọi vào hành lang tối tăm. “Trong phòng khách.” Cô dừng lại, quay sang nhìn họ. “Các anh thật sự muốn nhìn chứ?”
“Dĩ nhiên rồi,” Jack thì thào. Áo sơ mi của anh sũng nước mưa và máu. “Dĩ nhiên rồi.”
Quinn đẩy cánh cửa ra.
Căn phòng có mùi của một căn nhà nghỉ cuối tuần. Rèm cửa được kéo xuống, đồ đạc được bày ra. Những chiếc gối họa tiết hoa sặc sỡ dựng trên những chiếc ghế mây ở bàn ăn. Ai đó đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, một bữa tiệc sinh nhật kiểu trẻ con. Những vệt bánh kem nhem nhuốc khắp bàn. Bóng bay vấy đầy máu nhún nhảy đập vào trần nhà.
“Ở đây.” Quinn bước vào phòng. “Quay lưng lại là thấy.”
“Đâu cơ ?”
Quinn rọi đèn pin về phía cửa xoay, rồi hướng lên trần bếp.
Maddox hít một hơi. “Ôi chúa ơi.”
Rebecca bị treo ngược lên, mặt chúc xuống đất, như một tấm lều bạt đong đưa phía trên bếp. Dây điện cột chặt hai cổ tay cô và gài vào một chiếc móc treo trên trần nhà, rồi vòng ngược lại cột cả hai cổ chân cô. Cả người cô trần trụi, phần đầu và vai bị quấn chặt sau nhiều lớp màng gói thực phẩm. Y như một xác ướp. Một tia nắng hắt lên những vệt máu chảy ngang đùi.
Quinn đặt tay lên cánh tay Jack. “Sếp, đợi pháp y đã.”
“Không.” Anh bước vào phòng.
“Jack,” Maddox lên tiếng can gián. “Jack, chúng ta phải để bên pháp y vào trong trước. Jack...”
Jack chậm rãi đi ngang qua phòng, trái tim anh co rút lại, và cơ thể anh theo bản năng đã kịp thời che giấu những phản ứng của nó. Dưới chân, tấm vải sơn lót sàn dính nhớp nháp. Những ngón chân anh khẽ chạm vào vách ngăn phòng bằng kim loại. Anh dừng lại, tay đặt trên cánh cửa xoay.
Cái sinh vật gớm ghiếc kia khẽ vặn vẹo như thể bị gió thổi đung đưa. Dưới lớp màng bọc thực phẩm, khuôn mặt sưng vù của Rebecca bẹt ra.
Anh chậm chạp, cẩn thận lấy lại nhịp thở.
Thấy không, Jack, trí tưởng tượng của mày không hề vĩ đại như mày vẫn tưởng - nó không thể nào nghĩ ra được chuyên này. Thế mà mày vẫn tin rằng mày muốn tìm được Ewan. Thế mà mày vẫn nghĩ rằng mày muốn chứng kiến.
Một giọt nước mắt ngập ngừng nhỏ ra giữa nếp gấp của lớp màng thực phẩm dưới mũi Rebecca.
“Becky?” Giọt lệ rơi xuống sàn. “Becky?”
Một tĩnh mạch trên cổ cô rần rật.