Martha hiểu rằng câu chuyện thơ thẩn của bà với một người đàn ông đã lập gia đình rốt cuộc chẳng đi đến đâu, rằng bà phải lòng cái ý nghĩ có một câu chuyện lãng mạn hơn là một anh thợ thơ chỉ biết uống cà phê.
Bà quay sang nghĩ về cuộc hội ngộ qua mạng với người bạn thân nhất hồi tiểu học hiện đang sống ở tận đầu kia của Trái đất, và cuộc phiêu lưu này cuốn bà đi tìm những bóng ma khác trong quá khứ.
Bà gõ tên người đầu tiên tán tỉnh bà, có thể nói là mối tình đầu của bà, Arthur Colombo cao lớn. Ảnh của ông ta hiện ra. Ông ấy vẫn đang ở Paris.
Bà gập máy tính lại và, để có thêm thời gian suy nghĩ, bà đi xuống bếp. Tối nay bà sẽ nấu một bữa tối thịnh soạn cho Sam, khổ thân thằng bé bị bỏ rơi. Từ sau lần say rượu, nó không còn gây cho bà chút phiền muộn nào nữa, ngược lại: nó dành cho bà một tình yêu bao trùm ngôi nhà bằng âm nhạc. Bà trộn trứng, hành tây, cà chua và tỏi để làm món bánh mì kẹp thịt mà nó vô cùng yêu thích. Kèm với khoai.
Arthur! Có ảnh của ông ta với một người phụ nữ trạc tuổi, và những chàng trai cao lớn chắc là con trai của ông ấy. Liên hệ với ông ấy để làm gì kia chứ?
Sam đi xuống, nhưng thay vì đến bên cây đàn piano, thằng bé lại đi thẳng vào bếp đến cạnh bà ngoại.
- Ôi bà, một chiếc bánh mì kẹp thịt! Ngạc nhiên chưa! Lâu lắm rồi đấy ạ!
- Bà biết, Sam à, gần đây bà sao nhãng cháu quá.
- Ít ra, bà không ốm đau gì đấy chứ ạ?
Bà muốn kể cho thằng bé chuyện gì xảy ra với mình đến chết được, trừ việc bà không dám thú nhận bà đã lừa dối nó đến mức nào.
- Không hề, sao cháu hỏi thế?
- Bà trở nên lạ lắm, bà không còn nói nhiều nữa. Thậm chí bà không còn làm phiền cháu với bài thi tú tài tiếng Pháp, cũng chẳng tóm tắt hay tuyệt những cuốn sách chán chết đi được nữa.
- Mà cháu vẫn đọc những cuốn đó chứ?
- Tất nhiên ạ.
- Vậy thì đó là một chiến thuật hay đấy.
- Nhưng cháu vẫn thích bà kể cho cháu hơn.
- Không có bà, cháu có hứng hơn thì phải.
- Cháu không hề có hứng. Chỉ lo lắng... và đói bụng thôi.
- Lo lắng chuyện gì?
- Khi một người thân của mình khép lòng và không hay chuyện trò nữa, đó là việc đáng lo mà.
- Chào mừng cháu gia nhập câu lạc bộ! Cháu đã đủ chín chắn để làm phụ huynh rồi. Giờ thì cháu hiểu tại sao bố mẹ cháu lại lo lắng chứ?
- Buổi tối, ở bàn ăn, cháu vẫn bình thường.
- Cháu có thấy khá hơn khi dứt được cơn nghiện không?
- Một mặt, cháu thấy khá hơn, phải thừa nhận như vậy. Nhưng mặt khác, nó thưòng xuyên khiến cháu phiền lòng. Hơn nữa, cháu không có tin tức gì của Mona, và nói thật với bà, cháu nhớ bạn ấy.
- Cháu gọi cho bạn ấy chưa?
- Bạn ấy không trả lời.
- Thế còn Cécilia? Bà tưởng cháu si mê cô bé ấy?
- Bạn ấy dễ mến, nhưng cháu không thấy có gì thực sự hấp dẫn.
- Vậy là cháu chỉ thích Mona...? Con bé đó lúc nào cũng như trên cung trăng ấy.
- Cháu muốn ở trên cung trăng với bạn ấy đấy.
- Gọi điện cho bố mẹ bạn ấy đi.
- Chắc phải thế. Nhưng để hôm khác. Tối nay, cháu phải ăn mừng bà trở lại.
- Đúng ra là sự trở về của cái bánh mì kẹp thịt?
- Cả hai ạ. À mà bà ơi, bà giúp cháu làm bài tập tiếng Pháp tối nay nhé?
- Về gì?
- Paul Éluard.
- Bà cực thích.