Trần Nham Thạch gặp Lục Diệc Khả ở bệnh viện, biết được tin Hầu Lượng Bình bị đình chỉ chức vụ. Sự nhạy cảm nghề nghiệp khiến ông nhận ra, việc Hầu Lượng Bình bị điều tra và vụ con trai Trần Hải của mình bị đụng xe là những vấn đề có cùng tính chất, chính là có lẽ họ đã nhìn thấy con bài tẩy mà người khác không muốn họ nhìn thấy. Vị kiểm sát trưởng già lập tức quyết định trở lại cương vị. Hầu Lượng Bình gửi lời nhờ ông đến nhà máy Đại Phong tìm kế toán Vưu và lái xe Tiểu Tiền lái chiếc Mercedes của Thái Thành Công, để hai người này chứng minh sự trong sạch của mình. Trần Nham Thạch không dám chậm trễ, lập tức đạp xe đến nhà máy Đại Phong, do quanh năm đạp xe rèn luyện, đôi chân già của ông vẫn rất mạnh mẽ, bánh xe vừa lăn, dưới chân đã có gió cuộn lên.
Mặt trời đã lên, tuyết rơi sớm đêm hôm qua bắt đầu tan, cành cây khô cằn giờ ướt rượt, nhỏ xuống những giọt nước thấm vào nền đất khô lạnh. Trần Nham Thạch đi về phía hồ Quang Minh, trên ngọn những khóm lau sậy ven hồ vẫn còn vương chút tuyết đọng, trông như đội những cái mũ nhỏ màu trắng. Nước hồ dập dờn, tựa có muôn vàn chấm vàng đang nhảy múa.
Nghĩ đến Hầu Lượng Bình, Trần Nham Thạch cảm thấy nhói đau trong lòng. Vị cục trưởng Hầu đến từ Bắc Kinh này rốt cuộc vẫn mạnh mẽ hơn cục trưởng Trần con trai ông. Lời tố cáo của ông đã được thụ lý, Trần Thanh Tuyền tham ô phạm pháp đã bị bắt, thư ký cũ của Triệu Lập Xuân là Lưu Tân Kiến cũng đã bị bắt, đám người xấu tất nhiên hận anh muốn chết đi được, không hãm hại anh thì còn hãm hại ai?
Đi vào cổng nhà máy Đại Phong, lão Ngụy bảo vệ chào hỏi Trần Nham Thạch, ông gật đầu chào lại, dựng xe đạp lên. Dạo gần đây, Trần Nham Thạch hễ rảnh rỗi là lại đến nhà máy, quan tâm đến sự phát triển của nhà máy Đại Phong nhu thể quan tâm đứa con mới ra đời vậy. Sau khi Sa Thụy Kim thị sát nhà máy Đại Phong, các công nhân không còn phải nhảy qua cửa sổ đi làm như lũ khỉ nữa, mà có thể quang minh chính đại đi vào qua cửa lớn của các nhà xưởng. Có Lý Đạt Khang đích thân hỏi đến, khu nhà xưởng mới cũng bắt đầu được xây dựng ở khu phát triển mới bên ngoài thành phố. Trần Nham Thạch không kìm được tiếng thở dài, không có lãnh đạo cấp cao quan tâm chiếu cố, các công nhân ở dưới cơ sở muốn làm được một việc gần như còn khó hơn lên trời, đây chính là thực tế hiện nay.
Trần Nham Thạch đi vào tòa nhà văn phòng của nhà máy. Cửa phòng họp tầng 2 đang mở, Trịnh Tây Pha, lão Mã, Trịnh Thắng Lợi vừa họp về tiến độ sản xuất xong, đang định ra ngoài, Trần Nham Thạch bước tới ngăn họ lại: Này, mọi người đừng đi vội, chúng ta họp một chút nhé, tôi có chuyện cần nói! Mọi người nhìn Trần Nham Thạch, không biết ông già này có chuyện gì. Trần Nham Thạch kéo họ vào phòng họp, nói qua một lượt về việc Hầu Lượng Bình bị vu oan, cần nhân chứng. Kế toán Vưu và lái xe Tiểu Tiền đâu? Mau thông báo cho họ đến gặp tôi.
Trịnh Tây Pha rầu rĩ nói: Không thấy đâu nữa rồi! Kế toán Vưu và lái xe Tiểu Tiền mấy hôm trước đi Nham Đài bán chiếc xe Mercedes của Thái Thành Công, giờ cả người lẫn xe đều biến mất, đi tìm khắp nơi không thấy đâu!
Trần Nham Thạch thẫn người ra, có nằm mơ ông cũng không ngờ đến tình huống này, cả hai nhân chứng lại đã mất tích hết!
Trịnh Tây Pha cho rằng, kế toán Vưu và lái xe Tiểu Tiền có thể đã bán xe rồi ôm tiền bỏ trốn, người lên kế hoạch bán xe là Trịnh Thắng Lợi kiến nghị nên báo án. Trần Nham Thạch nghĩ một lúc rồi không đồng ý, yêu cầu lập tức phát động mọi người đi tìm. Ông nói, kể cả hai người này có bán xe bỏ trốn thì cũng sẽ để lại dấu vết gì đó, chúng ta sẽ có thể lần theo những dấu vết này mà tìm được bọn họ! Trịnh Tây Pha nhận lệnh của ông, ngay trong đêm liền tổ chức nhân thủ, bắt đầu tìm kiếm.
Trở về từ nhà máy Đại Phong, vị kiểm sát viên già Trần Nham Thạch cũng bắt đầu thấy lo lắng: Kế toán Vưu và lái xe Tiểu Tiền sao lại mất tích vào thời điểm này? Hai nhân chứng quan trọng này liệu có phải đã rơi vào tay đối thủ? Nếu vậy, có thể sẽ có hai kết quả: một là kế toán Vưu và lái xe Tiểu Tiền bị uy hiếp và dụ dỗ, đồng ý làm chứng giả, hoặc là đã bị giết người bịt miệng, không tìm thấy cả xác! Tình thế lúc này hết sức nguy hiểm.
Vậy thì, ông có nên ra mặt tìm Sa Thụy Kim hay không? Dù không thể thay đổi được gì, ít nhất cũng có thể nhắc nhở vị bí thư tỉnh ủy này một chút? Nghĩ ngợi một hồi, ông lại cảm thấy không ổn, xét cho cùng thì hai nhân chứng vẫn chưa tìm được, sự lo lắng của ông rốt cuộc vẫn chỉ là lo lắng, không có bất cứ chứng cứ nào. Huống hồ, phải chăng Sa Thụy Kim cũng có áp lực? Ông thầy phó bí thư tỉnh ủy Cao Dục Lương của Hầu Lượng Bình chẳng phải muốn đại nghĩa diệt thân đó sao? Chỉ sợ Sa Thụy Kim cũng có chỗ khó của ông ta? Nói gì thì cũng là người mới đến, đối mặt với đám bang phái đã thâm căn cố đế từ lâu...
Cao Dục Lương chuẩn bị đi tìm Sa Thụy Kim để báo cáo thì Sa Thụy Kim đã tìm ông ta trước, Điền Quốc Phú cũng có mặt. Mấy vị lãnh đạo chủ chốt của tỉnh thương lượng về việc mở cuộc hội nghị tỉnh ủy mở rộng sắp tới, tất cả tập trung ở phòng làm việc của Sa Thụy Kim. Sa Thụy Kim nói rõ về chủ đề hội nghị: Nhận thức bốn khảo nghiệm lớn mà đảng cầm quyền đang phải đối mặt, khảo nghiệm cầm quyền, khảo nghiệm cải cách mở cửa, khảo nghiệm kinh tế thị trường và khảo nghiệm hoàn cảnh bên ngoài. Ông ta muốn nói kỹ hơn trong hội nghị. Cao Dục Lương tán đồng: Hay quá, cần phải để các đồng chí biết được rằng những khảo nghiệm này rất khắc nghiệt!
Đột ngột đổi giọng, Cao Dục Lương hờ hững như không đưa chủ đề câu chuyện về quỹ đạo của ông ta: Giống như Hầu Lượng Bình, học trò của tôi vậy, cục trưởng Cục chống tham nhũng đó, vừa được điều về tỉnh ta có bốn tháng mà đã hủ bại mất rồi!
Điền Quốc Phú nhạy cảm phát hiện ra, vị phó bí thư tỉnh ủy này quả không hổ là cao thủ chốn quan trường, chẳng những giỏi ngụy biện chính trị, mà còn luôn có thể âm thầm lợi dụng chủ đề nói chuyện của lãnh đạo. Bí thư Sa đang nói về bốn khảo nghiệm, làm thế nào để tổ chức cho tốt hội nghị tỉnh ủy mở rộng lần này, Cao Dục Lương lại chuyển sang luôn chủ đề Hầu Lượng Bình. Sao ông ta lại vội vã đuổi tận giết tuyệt người học trò này như thế? Vì vậy, Điền Quốc Phú bèn lên tiếng: Đồng chí Dục Lương, giờ vẫn chưa thể đưa ra kết luận với cục trưởng Cục chống tham nhũng đúng không? Sa Thụy Kim cũng tiếp lời: Đương nhiên chưa thể đưa ra kết luận được, nhưng nhất định phải nhìn thẳng vào vấn đề! Hệ thống chính trị-pháp luật, bao gồm cả hệ thống giám sát của ủy ban kỷ luật chỗ Quốc Phú, cũng không phải là chốn thế ngoại đào nguyên đâu, không ai dám đoan chắc là không có phần tử tham nhũng! Điền Quốc Phú cười cười: Chỉ là một cục trưởng Cục chống tham nhũng mới được điều đến bốn tháng mà đã hủ bại, điều này thực khiến người ta khó mà tin nổi!
Một khi đã ra tay thì nhất thiết phải dồn đối thủ vào chỗ chết, bằng không chính là đang bồi dưỡng cho kẻ đào mồ chôn mình. Cao Dục Lương cho rằng mình đã đúng, Sa Thụy Kim không dám bao che cho Hầu Lượng Bình, đặc biệt là còn có bí thư ủy ban chính trị pháp luật lão làng không thể lên cao hơn nữa như ông ta đang nhìn chằm chằm vào! Kinh nghiệm chính trị trước đây cho ông ta biết, khi cần thiết, Sa Thụy Kim nhất định sẽ hy sinh con tốt Hầu Lượng Bình này! So sánh với đại cục công tác ở tỉnh H và sự đoàn kết ổn định của đội ngũ cán bộ, con tốt nhỏ này chẳng là gì cả. Nghĩ đoạn, ông ta bèn nói: Đồng chí Quốc Phú, anh chớ nên không tin, hiện nay tình hình chống tham nhũng khá là gai góc, những chuyện khó tin nhiều lắm! Tôi đề nghị ủy ban kỷ luật các anh chính thức lập án điều tra Hầu Lượng Bình! Điền Quốc Phú vẫn bảo lưu thái độ ban đầu: Tổ kiểm tra kỷ luật của Viện kiểm sát tỉnh chẳng phải đang điều tra rồi hay sao? Tôi vừa nghe báo cáo xong! Cao Dục Lương hiếm khi nào bày tỏ thái độ thẳng thắn như lần này: Đồng chí Quốc Phú này, không phải điều tra bình thường, điều tra cho có, ý tôi là chính thức lập án thẩm tra, phải yêu cầu Hầu Lượng Bình trả lời các vấn đề trong thời gian quy định tại địa điểm quy định! Điền Quốc Phú đưa mắt nhìn Cao Dục Lương, rồi lại nhìn Sa Thụy Kim, không bày tỏ thái độ. Cao Dục Lương cảm thấy tình hình tương đối có lợi cho mình, lại dấn thêm một bước: Đồng chí Thụy Kim, chuyện này xin anh hãy đưa ra quyết định!
Sa Thụy Kim thoáng trầm tư, lắc đầu như thể đã có tính toán sâu xa: Các anh bảo tôi quyết định, tôi cũng không tiện quyết định! Tại sao? Chứng cứ không đủ chắc chắn! Ngộ nhỡ nhầm lẫn, trách nhiệm này ai gánh đây? Đồng chí Dục Lương, anh gánh được trách nhiệm này không? Cao Dục Lương cười gượng nói: Cũng phải, hai bề đều khó mà! Đặc biệt là tôi lại càng khó hơn! Hôm trước đi họp gặp Lý Đạt Khang, Lý Đạt Khang còn hỏi tôi nữa, tôi thực không biết nên nói với anh ta thế nào! Sa Thụy Kim chú ý, đưa mắt nhìn Cao Dục Lương: Đồng chí Đạt Khang hỏi chuyện gì vậy? Cao Dục Lương nói úp mở: Còn phải nói nữa sao? Vợ cũ của anh ta nhận của Thái Thành Công một tấm thẻ ngân hàng liền bị bắt luôn, Hầu Lượng Bình cũng nhận một tấm thẻ ngân hàng, lại thế nào chứ? Người tố cáo đều là tên Thái Thành Công kia, cũng đều là thẻ ngân hàng! Anh xem chuyện này nên làm thế nào?! Điền Quốc Phú phản bác: Hai chuyện không giống nhau! Theo tôi được biết, Hầu Lượng Bình và Viện kiểm sát tỉnh xử lý vụ Âu Dương Thanh không chỉ dựa vào lời tố cáo từ một phía của Thái Thành Công, cũng không chỉ dựa vào một tấm thẻ ngân hàng, họ chỉ hành động sau khi Âu Dương Thanh sử dụng thẻ ngân hàng, xác thực chứng cứ rõ ràng! Trước đó, bọn họ cực kỳ thận trọng, điều tra hoàn toàn không có khẩu cung gì cả!
Cao Dục Lương lại đổi sang một chủ đề khác: Ngoài xã hội luôn có người bịa chuyện, nói tỉnh ta có phe chính pháp gì đó, còn thêu dệt tôi thành trùm phe phái gì đó nữa. Hầu Lượng Bình là học trò của tôi, cũng thuộc về hệ thống chính trị pháp luật, vào thời điểm này tôi mà không có thái độ rõ ràng, vậy thì sao được? Sa Thụy Kim lập tức tiếp lời: Đồng chí Dục Lương, nếu hôm nay anh đã chủ động nhắc đến chuyện này, vậy tôi phải hỏi ngay một câu, tỉnh ta thực sự có loại phe nhóm bè cánh cán bộ như vậy hay không? Cao Dục Lương thản nhiên đáp: Nói thế nào nhỉ? về mặt chủ quan là không có, xét về khách quan, có lẽ thực sự tồn tại. Sa Thụy Kim bật cười: Chà! Rốt cuộc vẫn là giáo sư, phép biện chứng giỏi thật! Tại hạ xin được nghe rõ hơn!
Cao Dục Lương cảm giác rất thoải mái, mỉm cười hùng hồn giải thích: Từ góc độ chủ quan, tôi chưa từng nghĩ đến việc Lợi dụng quyền lực mà nhân dân trao cho để dùng bất cứ người học trò nào, nhưng xét về khách quan, thì cũng đã thế mất rồi. Làm giáo sư ngành luật bao nhiêu năm, dạy học bao nhiêu năm, học sinh không phải là ít, ai mà không có tình cảm với học sinh của mình chứ, lúc dùng người khó tránh khỏi sự thiên vị. Điền Quốc Phú nửa đùa nửa thật chen vào: Ví dụ như đối với Kỳ Đồng Vĩ, anh đã quá thiên vị rồi! Cao Dục Lương giật nẩy mình, vội vàng biện bạch: Đồng chí Quốc Phú, đối với Hầu Lượng Bình tôi cũng thiên vị không ít đâu, đợt trước còn mời cậu ta đến nhà ăn cua nữa! Nhung mà, tình cảm cá nhân là tình cảm cá nhân, lập trường nguyên tắc là lập trường nguyên tắc!
Khuynh hướng của Sa Thụy Kim rốt cuộc cũng bộc lộ ra. Ông ta biểu thị hoàn toàn hiểu được chỗ khó xử của Cao Dục Lương, cũng hiểu được tâm tình của Cao Dục Lương lúc này, nhưng càng vào thời điểm thế này, thì càng phải có bản lĩnh! Không thể vì sợ người khác nói mình bao che học sinh mà nhất định bắt Hầu Lượng Bình trong khi chứng cứ vẫn chưa đầy đủ. Điền Quốc Phú ở một bên phụ họa theo: Thì đó, đối với việc chính thức lập án điều tra, chúng ta nhất định phải cực kỳ cẩn trọng mới được!
Cao Dục Lương đành phải nhượng bộ: Được, đằng nào thì những điều cần nói tôi đều đã nói cả rồi, hai vị định đoạt thôi! Sa Thụy Kim ngẫm nghĩ giây lát rồi nói: Ý kiến của tôi là, động không bằng tĩnh, vẫn cứ duy trì hiện trạng đi! Tiếp tục điều tra, xác thực chứng cứ, làm rõ hư thực lời tố cáo rồi tính sau! Cao Dục Lương vẫn không thôi, lại đi một nước cờ khác: Tình trạng hiện giờ là, hai nhân chứng quan trọng đột nhiên biến mất, vấn đề của Hầu Lượng Bình nhất thời có lẽ không thể tra rõ ràng. Điền Quốc Phú chứng thực: Đúng là có chuyện này, sự việc đã trở nên có chút phiền phức. Cao Dục Lương thăm dò, đưa ra kiến nghị: Chúng ta có nên nghĩ đến việc điều chuyển Hầu Lượng Bình ra khỏi hệ thống chính trị pháp luật không? Sa Thụy Kim thoáng trầm tư, đưa ra chủ ý ngoài dự đoán của mọi người: Thôi được rồi, tôi thấy hay là dứt khoát để người này trở về Bắc Kinh, ở đâu đến thì về chỗ đó, chúng ta cũng bớt phải nghĩ! Mắt Cao Dục Lương sáng bừng lên: Ô, đây cũng là một lựa chọn tốt...
Sa Thụy Kim không tiếp tục chủ đề này, chuyển sang thông báo với hai người cấp phó một sự việc. Tờ Tấm Gương số mới nhất của Hồng Kông có đăng một bài viết, mắng chửi ông ta không ra gì, nói ông ta vừa đến tỉnh H liền kéo bè kéo đảng, lập ra bang phái họ Sa. Sa Thụy Kim phẫn nộ nói: Tôi có kéo bè kéo cánh hay không không quan trọng, quan trọng là, bài viết công kích tôi phủ định việc cải cách mở cửa của tỉnh H... đây là chỗ yếu hại nhất của bài viết này! Tôi đang định để ban truyền thông lên phương án phản kích lại bài viết đó đây. Điền Quốc Phú khuyên giải: Báo chí chính trị bên Hồng Kông thường xuyên đăng bài kiểu vậy, không cần thiết phải để ý làm gì. Sa Thụy Kim vỗ bàn nói: Những bài viết này khiêu khích ly gián, lãnh đạo tiền nhiệm và các đồng chí cũ xem rồi sẽ nghĩ thế nào? Đặc biệt là đồng chí Triệu Lập Xuân! Dụng tâm của bọn họ thật độc ác hết sức!
Đặc biệt là đồng chí Triệu Lập Xuân! Đây mới là trọng điểm! Cao Dục Lương lẳng lặng để ý quan sát bí thư tỉnh ủy đang trong cơn giận dữ, thầm nhủ, xem ra vị đại quan chốn biên cương này vẫn còn điều phải cố kỵ! Nghĩ đoạn, ông ta bèn tiếp lời, cảm khái cất tiếng: Đúng vậy, đúng vậy, đồng chí Triệu Lập Xuân làm chủ tịch tỉnh tám năm, bí thư tỉnh ủy mười năm, đã viết nên một trang quan trọng trong lịch sử cải cách của tỉnh nhà, giờ lại là một trong những vị lãnh đạo Đảng và nhà nước...
Lúc ra khỏi phòng làm việc của Sa Thụy Kim ở tòa nhà số 1, tâm trạng Cao Dục Lương thoải mái hơn rất nhiều, ông ta nhận định mình đã đọc được bài của vị bí thư tỉnh ủy mới này. Đó chính là, trận lửa đốt đồng hoang ở tỉnh H này đốt thế nào thì đốt cũng phải có sự khống chế nhất định, Sa Thụy Kim sẽ không cho phép trận lửa này đốt lên đến đầu nhà họ Triệu ở Bắc Kinh, vì vậy chủ động đề nghị để Hầu Lượng Bình trở về Bắc Kinh. Chuyện này có hơi ngoài dự kiến của ông ta. Đương nhiên, Sa Thụy Kim rất thận trọng, cũng không hy vọng có đối thủ nào hại chết Hầu Lượng Bình, nói vậy, ông ta hẳn cũng nên điều chỉnh lại sách lược của mình một chút.