Tới 4 giờ 15 phút chiều, sau mười hai cuộc nói chuyện giống hệt nhau, Kim đập đầu xuống mặt bàn. Có gì đó thật dễ chịu khi đầu cô nện vào mặt gỗ.
“Tôi biết ý cô là gì, sếp ạ,” Bryant nói. “Hình như chúng ta đang nói tới một vị thánh dưới cõi trần.”
Anh lấy một gói kẹo ngậm ho mentholyptus trong túi. Cô đếm được đó đã là viên thứ năm.
Hai năm trước, hội chứng nhiễm trùng ở lồng ngực đã khiến bác sĩ buộc Bryant bỏ thói quen hút ba mươi điếu thuốc mỗi ngày. Để thoát khỏi những cơn ho xé phổi, anh ăn kẹo ngậm không ngừng. Chứng nghiện thuốc đã biến đi nhưng chứng nghiện kẹo ngậm ho thì hãy còn.
“Anh thực sự nên ăn ít cái đó đi, anh biết mà.”
“Hôm nay là một ngày kinh khủng kiểu đó đấy.”
Và cũng giống như một con nghiện thuốc lá lâu năm, ông càng thèm muốn nó hơn khi căng thẳng hoặc buồn chán.
“Tới lượt ai đây?”
Bryant xem danh sách. “Joanna Wade, giáo viên tiếng Anh.”
Kim đảo mắt khi cửa mở ra. Một phụ nữ bận quần may đo màu đen và áo lụa màu hoa tử đinh hương bước vào. Mái tóc vàng dài của cô được buộc thành bím để lộ quai hàm vuông mạnh mẽ và khuôn mặt gần như không trang điểm.
Cô ta ngồi xuống mà không đưa tay ra, vắt chân phải qua chân trái. Tay cô ta đặt gọn gàng trên đùi.
“Chúng tôi sẽ không làm mất nhiều thời gian của bà đâu, bà Wade ạ. Chúng tôi chỉ muốn hỏi bà vài câu thôi.”
“Cô.”
“Xin lỗi.”
“Là cô, Thanh tra ạ, không phải bà, nhưng làm ơn hãy gọi tôi là Joanna.”
Giọng cô ta trầm và bình tĩnh, hơi lơ lớ giọng miền bắc.
“Cảm ơn, cô Wade. Cô quen Hiệu trưởng Wyatt được bao lâu rồi?”
Người giáo viên mỉm cười. “Tôi được Hiệu trưởng Wyatt nhận vào làm cách đây gần ba năm.”
“Quan hệ công việc giữa hai người như thế nào?”
Cô Wade nhìn chằm chằm vào Kim và hơi nghiêng đầu. “Thế đấy, Thanh tra ạ, không có màn dạo đầu nào hay sao?”
Kim lờ đi ẩn ý đằng sau câu nói đó và đáp trả lại cái nhìn của cô ta.
“Làm ơn hãy trả lời câu hỏi.”
“Dĩ nhiên. Trong công việc, quan hệ của chúng tôi ở mức chấp nhận được. Không phải là không có lúc thế nọ thế kia, điều xảy ra giữa phần lớn phụ nữ với nhau, tôi thấy thế. Teresa là một hiệu trưởng cực kì quyết đoán, có niềm tin và nhận thức không gì lay chuyển nổi.”
“Theo cách như thế nào?”
“Phương pháp giáo dục đã thay đổi so với thời Teresa còn dạy học. Cần nhiều sự sáng tạo để có thể truyền thụ kiến thức cho những trí óc non nớt, thông minh đó. Tất cả chúng tôi đều cố gắng thích nghi với phương thức mới nhưng Teresa thì lại tin rằng lối học yên tĩnh, kỉ luật, sách vở là phương pháp giảng dạy duy nhất và bất kì ai thử làm khác đi đều bị chỉ bảo tận nơi.”
Trong khi Joanna Wade nói, Kim đánh giá điệu bộ cơ thể cô ta có vẻ cởi mở và thành thật. Cô cũng nhận thấy người phụ nữ này không liếc nhìn Bryant lấy một lần.
“Cô có thể cho tôi một ví dụ không?”
“Hai tháng trước, một học sinh của tôi nộp bài viết mà phân nửa những lời văn trong đó được viết bằng những từ viết tắt thường được dùng để nhắn tin hay viết trên Facebook. Tôi bắt hai mươi ba học sinh của mình ra tủ lấy điện thoại di động. Sau đó, tôi bảo chúng dành mười phút nhắn tin cho nhau bằng tiếng Anh chuẩn mực, chấm phẩy đàng hoàng. Việc này hoàn toàn lạ lẫm với tất cả nhưng chúng đều hiểu được mục đích của bài học.”
“Là?”
“Các phương thức liên lạc không thể dùng lẫn lộn với nhau. Từ đó chuyện này không xảy ra nữa.”
“Và Teresa không hài lòng về việc này?”
Cô Wade lắc đầu. “Không hề. Bà ta cho rằng thằng bé phạm lỗi phải bị đình chỉ, như thế sẽ gửi tới bọn học sinh một thông điệp rõ ràng hơn. Tôi đã dám cãi lại bà ta và thế là Teresa ghi dòng không tuân thủ cấp trên vào hồ sơ của tôi.”
“Điều này không khớp với miêu tả của những nhân viên khác ở đây, cô Wade ạ.”
Người phụ nữ nhún vai. “Tôi chẳng thể nói thay cho ai được, tuy nhiên, tôi dám nói có những giáo viên ở đây đã đầu hàng. Phương pháp kết nối với trẻ của họ không còn tác dụng, và họ chỉ biết lê lết chờ tới khi nghỉ hưu. Họ chấp nhận đánh mất cảm hứng của mình và chẳng truyền thụ cảm hứng cho ai khác. Tôi, ngược lại, không chấp nhận như thế.” Một lần nữa, đầu cô ta lại nghiêng sang một bên, môi hé nở một nụ cười. “Dạy cho thiếu niên thời nay biết trân trọng cái đẹp và sự tinh tế của tiếng Anh thực sự là một việc khó nhằn. Nhưng tôi hoàn toàn tin tưởng chúng ta không được phép chùn bước trước thử thách. Cô có đồng ý không, Thanh tra?”
Bryant ho một tiếng.
Kim nở nụ cười đáp lại. Sự tự tin của người phụ nữ cùng cuộc nói chuyện cởi mở đúng là một luồng không khí trong lành so với mười hai cuộc phỏng vấn giống hệt nhau kia. Sự bông đùa trắng trợn cũng thật khôi hài.
Kim ngả người ra sau. “Cô có thể nói gì với tôi về Teresa, dưới góc độ một phụ nữ?”
“Cô có muốn tôi tôn trọng ranh giới và nói những lời lẽ chuẩn mực dành riêng cho người vừa khuất núi - hay liệu tôi nên nói ra một cách thẳng thừng?”
“Chúng tôi trân trọng sự thành thực của cô.”
Cô Wade đảo lại chân. “Với tư cách một Hiệu trưởng, Teresa rất quyết đoán và có mục tiêu. Về mặt con người, tôi cảm giác bà ấy là người khá ích kỉ. Như cô có thể nhìn thấy trên bàn làm việc này không có ảnh chụp đồ vật hay người nào thân thiết với bà ta. Bà ta không ngần ngại ép buộc mọi người ở đây làm việc tới 8, 9 giờ tối. Bà ta dành rất nhiều thời gian đi spa, đi mua hàng hiệu và đặt vé những kì nghỉ đắt tiền.”
Bryant ghi chú lại.
“Còn thông tin nào khác cô cho rằng có thể giúp ích cho cuộc điều tra không?”
Người phụ nữ lắc đầu.
“Cảm ơn cô đã dành thời gian, cô Wade ạ.”
Người phụ nữ rướn người ra trước. “Nếu cô muốn biết chứng cứ ngoại phạm, Thanh tra ạ, khi ấy tôi đang ở phòng tập Liberty luyện những động tác yoga. Rất tốt để tăng sự dẻo dai của các cơ bắp. Nếu cô quan tâm đến điều này, tôi đến đó tất cả các buổi tối thứ Năm.”
Kim bắt gặp ánh mắt cô ta. Cặp mắt xanh dương trong trẻo lấp lánh sự thách thức. Cô ta thong thả bước đến bàn và lấy ra một tấm danh thiếp.
Kim không còn cách nào khác phải đưa tay ra nhận. Người phụ nữ đặt tấm danh thiếp vào lòng bàn tay Kim và nhân tiện dành cho cô một cái bắt tay. Cú chạm mát lạnh và chắc nịch. Khi đã buông ra rồi, cảm giác về những ngón tay đó vẫn còn nán lại trong lòng bàn tay Kim.
“Đây là số của tôi. Cô cứ gọi thoải mái nếu cần tôi hỗ trợ thêm bất cứ chuyện gì.”
“Cảm ơn cô Wade, cô luôn giúp tôi nhiều nhất.”
“Lạy Chúa Giêsu, thưa sếp!” Bryant nói khi cánh cửa đóng lại. “Chẳng cần xem sách cũng hiểu được những tín hiệu đó.”
Kim nhún vai. “Anh có thể đã hiểu đấy hoặc chẳng hiểu gì cả.”
Cô đặt tấm danh thiếp vào túi áo khoác của mình. “Còn ai nữa không?”
“Không, cô ấy là người cuối cùng.”
Cả hai đứng dậy. “Hôm nay thế là xong. Về nhà nghỉ ngơi thôi,” Kim nói.
Cô có cảm giác họ sẽ cần đến nó.