Gã đàn ông đeo mặt nạ gương mặt khóc bằng vàng kia, rõ ràng cũng chẳng phải dạng vừa.
Gã đã nghe ra manh mối từ lời của kẻ tổ chức, cho nên khi đặt câu hỏi đã sử dụng điều kiện tiên quyết là "chúng ta lúc này".
Thực tế, có rất nhiều người vẫn chưa nhận ra... trong lời nói của kẻ tổ chức, cũng có một điều kiện tiên quyết, đó chính là "người đã trở thành vật sở hữu của ta"; nói cách khác, trước khi trở thành "đồ vật" của hắn, hắn vẫn sẽ coi ngươi là con người mà đối đãi; mà đối với "con người", tự nhiên hắn sẽ giữ lời hứa.
Nhưng một khi ngươi đã chọn chấp nhận sự "bảo hộ", hay nói đúng hơn là... "nô dịch" của kẻ tổ chức, thì sau đó, ngươi phải chuẩn bị sẵn sàng tâm lý và sự giác ngộ tương ứng.
Cái gọi là "mất đi mọi quyền lợi của một con người", điều này không chỉ là nói chơi thôi đâu.
Bảo ngươi đi giết người, điều này vẫn còn là nhẹ nhàng đấy...
Hắn không những có thể "bắt ngươi" làm bất cứ việc gì, mà nếu ngươi không làm, hắn còn có thể làm bất cứ việc gì "lên người ngươi".
Sẽ không có ai tới cứu ngươi, giống như việc chẳng có ai đi cứu một "đồ vật" thuộc về người khác vậy.
"Hỏi mấy chuyện giết người giết chóc có ý nghĩa gì sao? Trí tưởng tượng nghèo nàn quá nhỉ." Hai giây sau, Phong Bất Giác lại lên tiếng, gã lớn tiếng nói với kẻ tổ chức ở trên tầng hai, "Ta chỉ hỏi một chút thôi... nếu muốn, các hạ có thể biến chúng ta thành rết người? Hoặc bắt chúng ta đóng phim hạng nặng với các loài vật khác, hay là sau khi làm thịt chúng ta rồi đem bán nội tạng các thứ không?"
Gã vừa dứt lời, đám đông trong hội trường đã ồ lên náo loạn.
Mặc dù giọng điệu của Phong Bất Giác khi nói những lời này rất nhẹ nhàng, nhưng gã vẫn thành công gây ra một cơn hoảng loạn nhỏ.
"Hừ..." Kẻ tổ chức lại cười, chỉ mới tiếp xúc ngắn ngủi vài phút này thôi, hắn đã cảm nhận rõ rệt... người đàn ông đeo mặt nạ quạ kia, là một kẻ tương đồng với chính mình một kẻ điên.
"Phải." Vài giây sau, kẻ tổ chức dùng giọng điệu bình thản, phát âm rõ ràng, trả lời câu hỏi của Giác ca.
Lần này, đám đông bên dưới hoàn toàn bùng nổ, tiếng xì xào bàn tán biến thành một màn ồn ào náo động.
"Muốn sử dụng những 'đồ vật' này như thế nào, đó là tự do của ta." Nhưng kẻ tổ chức lập tức nói tiếp, "Tuy nhiên... ta có thể đảm bảo với các vị, những ví dụ mà vị tiên sinh này vừa nói... từ trước tới nay chưa từng xảy ra." Hắn ngừng một chút, "Thực tế, ta cũng chưa từng bắt bất kỳ ai thất bại trong trò chơi này phải đi giết người."
Kẻ tổ chức xòe hai tay ra, dùng giọng điệu thản nhiên nói: "Nếu ta muốn một người chết, ta sẽ thuê người chuyên nghiệp xử lý, ta không có lý do gì để tìm một kẻ không chút kinh nghiệm cũng không có kỹ năng liên quan đi làm việc này cả." Nói đoạn, hắn chậm rãi quay đầu, tạo tư thế nhìn quanh toàn trường, rồi nói tiếp, "Mỗi người... đều có việc mình giỏi; không nghi ngờ gì nữa, các vị có mặt ở đây đều có tài năng vô cùng xuất chúng trong một lĩnh vực nào đó, mà thứ ta muốn, chẳng qua chính là 'tài năng' của các vị mà thôi."
Hắn đang nói dối.
Không phải ai cũng có thể nhìn thấu, nhưng đúng là có một vài người đã nhận ra...
Phong Bất Giác thì hiểu rõ lắm, lời của kẻ tổ chức lúc này nửa thật nửa giả, mà mục đích cốt lõi của hắn... nói trắng ra là muốn an ủi và lừa phỉnh nhóm người này, tránh lát nữa không có ai chọn chấp nhận sự "bảo hộ" của hắn.
"Tất nhiên rồi, ta cũng sẽ không khách khí quá đâu." Kẻ tổ chức là một người hiểu rõ sự thay đổi của lòng người, lại có khả năng ngôn ngữ cực mạnh, sau vài lời an ủi, hắn lại tiếp nối bằng một nội dung khá lạnh lùng, "Nếu các người cho rằng sau khi chấp nhận sự 'bảo hộ' của ta mà còn có thể nhận lương hay nghỉ phép các thứ... thì nghĩ nhiều quá rồi; thứ chờ đợi các người... chỉ có công việc tối tăm không thấy mặt trời và sự bảo đảm sinh tồn cơ bản, cho đến trước khi các người 'trả hết nợ cho ta', sẽ không có con đường nào để giải thoát đâu."
"Trả nợ cho ngươi..." Lúc này, gã đàn ông lùn mập đeo mặt nạ kinh kịch lại đặt câu hỏi, "...là chỉ số tiền ngươi bỏ ra khi chấp nhận bảo hộ của ngươi sao?"
"Hê hê... vị tiên sinh này lĩnh hội nhanh thật." Kẻ tổ chức cười đáp. "Trên thế giới này, hơn 90% sự việc đều có thể dùng tiền để giải quyết. Cho nên... dù là nợ nần hay tội lỗi, bất kể các người đã làm gì ở bên ngoài, chỉ cần sẵn lòng chấp nhận sự 'bảo hộ' của ta, ta đều có thể dùng tiền giải quyết giúp các người. Từ lúc đó trở đi, tất cả các mối quan hệ nợ nần của các người đều chuyển sang một mình ta gánh vác." Nói đến đây, hắn bắt đầu dẫn dụ thêm một bước, "Mà chủ nợ là ta đây... cũng là người biết lý lẽ; vài năm sau, nếu các người thành công trả hết nợ cho ta, còn có thể giành lại tự do... hừ... tất nhiên, cụ thể là bao nhiêu năm, điều này còn tùy thuộc vào số nợ của các vị và hiệu suất tạo ra 'giá trị lao động' của các vị nữa."
"Hừ... tương đương với việc cải tạo lao động ở chỗ ngươi sao?" Trong đám đông, lại có một người đàn ông đeo mặt nạ opera trắng, hừ lạnh một tiếng đáp lại.
"Hừ... cải tạo lao động?" Kẻ tổ chức cũng dùng tiếng hừ lạnh khinh bỉ để đáp lại, "Cải tạo lao động có thể giúp các người thoát khỏi cảnh khốn cùng trước mắt sao?" Hắn hỏi ngược lại, "Ta đã nói rồi 'thứ ta muốn là tài năng của các vị', ta sẽ để các vị tỏa sáng trên 'vị trí phù hợp với mình', chứ không phải để các người đi làm mấy công việc đơn giản ai cũng có thể hoàn thành. Nếu ta muốn tìm một đám người thích hợp làm việc trong các công xưởng bóc lột, ta đã mở một trò chơi khác, lập một danh sách khách mời khác rồi." Hắn cười cười, "Hừ... cái loại nợ mấy chục vạn tiền cờ bạc, tự biết bằng năng lực của mình cả đời cũng không trả hết nợ như vậy, thì đầy rẫy ngoài kia..."
Mấy đoạn lời này của kẻ tổ chức, giống như cái kẹo và cây roi, hắn vừa cho đám người bên dưới chút ít cảm giác ưu việt, nhưng cũng không thiếu cảm giác chân thực, quan trọng nhất là... còn cho họ "hy vọng".
Nhóm người này vốn dĩ là kiểu người đường cùng, đánh cược tất cả.
Dưới sự dẫn dụ như vậy, họ rất dễ dàng nghiêng về phía "may mắn".
Không sai, chấp nhận sự "bảo hộ" của kẻ tổ chức rất đáng sợ; thế nhưng... quay trở lại bờ thì thế nào chứ?
Quay lại bờ, thứ phải đối mặt chính là khoản nợ khổng lồ, hoặc là cảnh tù tội, thậm chí là cả hai.
Ngày qua ngày sống trong bóng tối của nợ nần, hoặc là trải qua năm tháng dài đằng đẵng sau song sắt, sau khi ra tù lại trở thành những kẻ bên lề khó hòa nhập xã hội...
Liên lụy gia đình, bị bỏ rơi, bị người đời kỳ thị, cuộc đời... không còn cơ hội nữa.
Là một nhóm người từng chiếm giữ nguồn lực xã hội nhất định, họ hiểu rõ cách vận hành của thế giới này hơn những kẻ chưa từng đứng trên cao, họ từng nhìn thấy nhiều bóng tối hơn, cũng hiểu rõ hơn về cái gọi là nhân tính...
Họ biết, rơi xuống cũng không đáng sợ... đáng sợ là mất đi cơ hội leo ngược lên trên. Trên thế giới này, "cơ hội" chưa bao giờ nằm trong tay số đông, hầu hết mọi người đều chỉ tầm thường trôi theo dòng nước, dù cho có nhìn thấy một tia sáng từ trên cao chiếu xuống, cũng sẽ bị những kẻ vốn đã chiếm giữ nhiều tài nguyên hơn dễ dàng cướp lấy trước.
Vì vậy, họ cũng hiểu rõ, rời khỏi con tàu này... đồng nghĩa với việc từ bỏ "cơ hội" cuối cùng.
So với "sự tuyệt vọng nhìn thấy rõ ràng", có lẽ, "vực thẳm mơ hồ" mà kẻ tổ chức cung cấp... đối với họ lại có sức hấp dẫn hơn.
"Ta làm được."
"Ta từng trải qua bao nhiêu sóng gió, chuyện này chẳng đáng là gì."
"Chẳng qua là làm việc ngày đêm không nghỉ thôi. Giống như khoản vay lãi cao thế chấp bằng sức lao động vậy..."
"Dù thế nào đi nữa, vẫn tốt hơn là ra ngoài làm công việc tầng đáy, còn bị người ta đòi nợ mỗi ngày."
"Cắn răng một cái, với năng lực của ta, mười năm... không. Năm năm là có thể trả hết, đến lúc đó ta còn có thể quay ra ngoài gây dựng lại sự nghiệp."
"Hơn nữa..."
"Ta... chưa chắc đã thua!"
"Đúng, chỉ cần thắng là được..."
"Nếu thắng thì không những trả hết nợ, còn dư dả nữa."
"Có tận tám suất cơ mà."
"Người ưu tú như ta, sao có thể đến top tám cũng không vào nổi chứ?"
Trong quá trình kẻ tổ chức phát biểu, nội tâm các vị khách cũng đều đang giằng xé, cân nhắc lợi hại của hai lựa chọn...
Mà dưới sự may mắn cộng với ảo giác kép là "ta có thể thắng" và "chấp nhận bảo hộ cũng có thể lật kèo", đa số mọi người đều nghiêng về lựa chọn thứ hai.
"Được rồi... ta nghĩ, các vị cũng đã hiểu rõ hai con đường ra sau khi thất bại rồi." Kẻ tổ chức không để họ suy nghĩ quá lâu. Hắn lên tiếng, "Ta không muốn lãng phí thời gian đi trả lời từng chi tiết cụ thể đến từng 'sự việc' nữa..."
Khi nói câu này, hắn cố ý nhìn về phía Phong Bất Giác một cái. Dù có đeo mặt nạ, Giác ca cũng nhận ra ánh nhìn này, và đáp lại bằng một cái cười lạnh.
"Tóm lại, quyền lựa chọn nằm trong tay các người, ta sẽ không ép các người phải chấp nhận sự 'bảo hộ' của ta, sau khi thất bại muốn xuống tàu, xin cứ tự nhiên." Kẻ tổ chức nhún vai nói, "Tuy nhiên... trước khi ta tuyên bố quy tắc trò chơi, các vị nhất định phải đưa ra lựa chọn trước."
Hắn vừa dứt lời, mấy lối vào ở tầng một liền lần lượt được mở ra, vài gã mặc vest đeo kính râm đẩy xe đẩy, mặt không cảm xúc bước ra.
Những thứ đặt trên xe đẩy đều giống hệt nhau: bút, hợp đồng, tiền mặt.
"Chư vị. Lời tiếp theo của ta chỉ nói một lần, cho nên xin hãy nghe cho rõ." Khi kẻ tổ chức nói lời này, mấy gã mặc vest đã thành thục đẩy xe đến những vị trí được chỉ định, lần lượt đứng vào chỗ, "Trò chơi chúng ta tiến hành hôm nay không chỉ có một, và cái nào cũng cần dùng đến 'chip', mà số chip này, sẽ do ta 'cho' các người 'vay'."
Lúc này, sự chú ý của đám đông cơ bản đã bị những "núi tiền mặt" nho nhỏ xung quanh thu hút, thứ đặt trên xe đẩy đều là đô la Mỹ, ước lượng sơ qua, mỗi xe đều chất đống hơn năm triệu đô tiền giấy (Trong vũ trụ mà Phong Bất Giác đang ở, đế quốc Mỹ vạn ác vì để giảm bớt tỷ lệ tội phạm ở một mức độ nhất định, cũng như xóa bỏ rào cản thực thi chính sách lãi suất âm, từ nhiều năm trước đã hủy bỏ tiền mặt mệnh giá 100 và 50 đô, cho nên, hiện tại trên những chiếc xe đẩy này đều là tiền giấy 20 đô).
"Mỗi vị khách đều có thể đến chỗ nhân viên công tác để vay tiền, hạn mức vay từ hai vạn đến mười vạn đô la Mỹ." Lời giải thích của kẻ tổ chức vẫn tiếp tục, "Xin đừng vay với đơn vị dưới 'vạn', như vậy quá lãng phí thời gian. Sau khi vay xong, số tiền các vị nhận được sẽ dùng cho các trò chơi sau này... tất nhiên rồi, số tiền này cũng phải hoàn trả." Hắn nói đến đây, có ý thức ngừng lại hai giây, "Người thắng trò chơi thì không cần phải nói, đối với các người mà nói, chút tiền này đã không là gì, sau này các người trả cũng không sao; mà trong số những kẻ thất bại... những ai chọn chấp nhận 'bảo hộ' của ta, cũng không cần để ý đến chuyện này, phần các người không trả nổi, sẽ được tính gộp vào khoản vốn 'các người nợ ta'; thế nhưng, những kẻ chọn rời tàu sau khi thất bại... các người tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý, ta không ăn cái bài 'nợ nhiều không lo' đó đâu. Một khi đã xuống tàu của ta, thì không còn là 'khách' của ta nữa; đến lúc đó, ta chỉ cho các người một tháng để trả lại tiền, một tháng sau, ta sẽ dùng phương thức hiệu quả hơn bất kỳ loại lãi nặng nào mà các người biết để bắt các người trả sạch nợ."
"Phương thức" mà hắn nói, thực ra trong hội trường này có không ít người biết...
Gạt bỏ các yếu tố về giới tính và ngoại hình, trên người mỗi người trưởng thành khỏe mạnh, ít nhất cũng có thể vắt kiệt ra giá trị khoảng năm mươi vạn (nhân dân tệ).
Tính theo tỷ giá hối đoái (vũ trụ đó, niên đại hiện tại), gần như chính xác là mười vạn đô la Mỹ.
Tất nhiên rồi... kết quả của việc "vắt kiệt" này, thường cũng đồng nghĩa với mất mạng.
"Ta đã chuẩn bị hai loại hợp đồng vay tiền, một phần dành cho 'kẻ xuống tàu sau khi thất bại', một phần dành cho 'người chấp nhận bảo hộ sau khi thất bại', xin các vị hãy tự cân nhắc xem nên ký phần nào, và... nên điền bao nhiêu tiền." Kẻ tổ chức vừa nói vừa xua xua tay, ra hiệu cho những gã mặc vest đang bưng tủ kính bên cạnh hắn có thể rời đi, "Các người có mười lăm phút để đưa ra quyết định, sau đó dùng hợp đồng để đổi lấy tiền mặt." Nói xong câu này, giọng điệu hắn thay đổi nhẹ, bổ sung thêm, "Ồ, đúng rồi. Xin các vị đừng ký mấy cái tên linh tinh, cố gắng đục nước béo cò lên hợp đồng, bởi vì khi vay tiền cần các người giao cả 'thẻ từ' phòng mình ra, danh tính của các người sẽ không bị nhầm lẫn đâu... hành vi ký tên bừa bãi các thứ, cũng chỉ là tự làm nhục mình mà thôi."
Nói đoạn, kẻ tổ chức lại ngừng một giây, rồi lùi lại nửa bước, hết sức lịch sự nói một câu: "Vậy thì... chư vị, xin thứ lỗi cho ta rời đi một lát."
Sau khi kẻ tổ chức rời khỏi đại sảnh, một sự im lặng đầy áp bức liền ập xuống.
Những nhóm nhỏ vừa nãy còn trò chuyện vui vẻ, tưởng như gặp nhau quá muộn, lúc này cũng đều im lặng không nói lời nào.
Mỗi người đều đang đấu tranh tư tưởng, tính toán khoản nợ của riêng mình.
Không ai đi bàn bạc với người khác... bởi vì ở đây, không có ai thực sự tin tưởng người khác.
Rào rào
Ngay trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, đột nhiên, từ nơi nào đó truyền đến âm thanh lật giấy.
Khoảnh khắc này, ánh mắt của mọi người tự nhiên cũng đều bị âm thanh này thu hút tới.
Mà vào lúc họ nghe tiếng quay đầu lại, Phong Bất Giác đã nhấc bút lên, điền con số 100000 vào hợp đồng, rồi ký cái tên "Tưởng Đạo Đức" một cách gọn gàng dứt khoát.
"Lấy tiền." Sau khi ký xong, Giác ca liền đưa hợp đồng và thẻ từ của mình tới trước mặt vài gã mặc vest, súc tích ngắn gọn nói hai chữ này.
Để tránh có kẻ đục nước béo cò, bên cạnh mỗi chiếc xe đẩy đều đứng ba gã mặc vest.
"Á..." Sau ba, bốn giây ngẩn người tập thể, một trong số những gã mặc vest mới phản ứng lại, nhận lấy hợp đồng và thẻ từ của Phong Bất Giác.
Hắn liếc nhìn con số và chữ ký trên hợp đồng, liền đọc lên: "Mười... mười vạn sao..."
Tiếp theo, hắn lại quay đầu nhìn đồng nghiệp bên cạnh, gật gật đầu.
Gã mặc vest còn lại cũng gật đầu đáp lại, rồi lập tức cầm lấy một túi nhựa có thể niêm phong, bắt đầu bỏ tiền vào trong đó.