Cứ như vậy, đến lượt Hắc Hồ Điệp lật bài...
Sau khi thuận lợi lấy được ba điểm đã biết, điểm số của Hắc Hồ Điệp tăng lên 33 điểm. Tất nhiên, lúc này cô ta là người đang dẫn trước, nên "điểm xoay chuyển" này không có ý nghĩa gì lớn lắm.
Nhưng mấu chốt là... trước mắt, vị trí của hai lá "Cực Lạc Tịnh Thổ" đều đã được xác định.
Có nghĩa là, kể từ lúc này, chỉ cần trên bàn lật mở thêm "Sáu Tướng", tức là khi "tổng số Tướng cả hai bên lật mở đạt đến hai mươi lăm Tướng", bên nào nắm quyền lật bài sẽ có cơ hội rất lớn để trực tiếp giành chiến thắng.
"Hóa ra là vậy... Hình như ta hiểu hắn định làm gì rồi..." Sau khi lấy được ba điểm, Hắc Hồ Điệp không lập tức đi lật lá bài chưa biết mới, mà suy tư: "Ba lần lật bài vừa nãy của hắn, nhìn qua thì như hành động ngu xuẩn, nhưng thực tế... lại là cái bẫy! Ý đồ của hắn chính là khiến xác suất ghi điểm của ta trong vòng này tăng lên..."
Nghĩ đến đây, Hắc Hồ Điệp cười lạnh một tiếng, nói với Giác ca: "Hừ... ngươi đúng là xấu xa thật đấy~ Ngài Quạ."
Phong Bất Giác không có bất kỳ phản hồi nào với câu nói này, vẻ mặt dưới lớp mặt nạ của hắn cũng chẳng hề thay đổi.
"Ngươi hào phóng 'giúp ta' như vậy, nói trắng ra là vì muốn ta tiếp tục tấn công, mở thêm vài lá bài chưa biết chứ gì?" Hắc Hồ Điệp tiếp lời.
"Ồ... nhìn thấu rồi sao..." Phong Bất Giác vừa nghe đối phương nói vậy, liền biết đã không còn gì phải giấu nữa.
"Cũng chẳng phải chuyện khó nhìn thấu gì cho cam..." Hắc Hồ Điệp đắc ý lên: "Giờ nghĩ lại... điều ngươi cân nhắc, chưa bao giờ là 'vòng này' hay 'vòng sau', mà là 'cả một ván đấu'. Ngay từ vòng đầu tiên, ngươi đã luôn quán triệt tư duy này, thế nên, ngoài những vòng mà ngươi cho rằng nên tranh điểm, thì vòng nào ngươi cũng đang lật 'lá bài chưa biết'." Cô ta dừng lại một chút, nói tiếp: "Nếu chỉ xét quy luật, để 'phân định thắng thua', cần phải thỏa mãn ba điều kiện: Một, trên bàn đã lật mở hai mươi lăm Tướng; Hai, hai lá 'Cực Lạc Tịnh Thổ' đã rõ; Ba, khi thỏa mãn hai điều kiện trước, bên nắm quyền lật bài phải cầm trong tay ít nhất 33 điểm."
Nói đến đây, Hắc Hồ Điệp cười lạnh: "Hừ... nhưng đây chỉ là biểu hiện bề ngoài dễ thấy mà thôi, vẫn còn một 'điều kiện' không rõ ràng như vậy. Chỉ nhìn quy tắc thì không thể nghĩ ra được. Đó là trong khi thỏa mãn ba điều kiện trước đó, số lượng lá bài đã biết chưa lật mở trên bàn phải đạt đến một con số nhất định."
"Hừ... không tệ." Phong Bất Giác nghe tới đây, cười đáp một câu.
"Không cần khen ta, ta cũng chỉ ở mức 'người bình thường' thôi." Hắc Hồ Điệp đáp: "Bởi vì cũng phải đến tận lúc này, ta mới vừa nhận ra ý đồ của ngươi..." Cô ta lắc đầu, dùng giọng điệu bất lực nói: "Phải thừa nhận... ngoài khả năng ghi nhớ ra, ngươi còn vượt trội hơn ta ở phương diện tính toán... Nếu lấy việc đánh cờ ra làm ví dụ, chỉ cần là người hiểu quy tắc thì đều có thể tính được một hai bước; nhưng ngươi... ngay từ bước đi đầu tiên, ngươi đã đặt tầm mắt vào toàn cục, lúc nào cũng đi trước người khác năm bước, thậm chí là mười bước trở lên." Vừa nói, cô ta vừa dùng tay gõ gõ mặt bàn: "Xét theo cục diện trước mắt, dường như ta là bên chiếm ưu thế, vì ta đã ở rất gần 'ba điều kiện bề ngoài' kia, nhưng thực tế... điều kiện cuối cùng mới là mấu chốt chiến thắng thực sự...
"Người nắm giữ đủ nhiều chất bài của các lá bài ẩn, lúc nào cũng có thể thắng; ngược lại, với những kẻ không nhớ rõ hoặc hoàn toàn không biết gì về các lá bài ẩn đó, dù điểm số có tiến gần tới 'chiến thắng' bao nhiêu đi chăng nữa, cuối cùng vẫn không thể bước ra bước cuối cùng đó..."
"Hừ... cái đó cũng chưa chắc." Phong Bất Giác nói: "Giả sử bước đi đó dẫm lên bậc thang mang tên 'vận may cực lớn' thì vẫn có khả năng bước tới chiến thắng, không phải sao?"
"Vận may cực lớn?" Hắc Hồ Điệp lại cười lạnh. "Hừ... cái gọi là 'vận may cực lớn' của ngươi, chẳng lẽ là ám chỉ việc từ nước đi này, dựa vào vận khí mà 'liên tiếp lật mở sáu Tướng' sao? Hừ... ta mà có thứ vận khí đó... thì đã chẳng phải lưu lạc đến con tàu này rồi."
Nói đoạn, cô ta bắt đầu lật bài, và không chút do dự lật ba lá bài đã biết, kết thúc lượt của mình.
"Ồ... đây là chiến lược ứng phó của cô sao?" Phong Bất Giác thấy vậy, ủ rũ nói: "Vậy ta tạm hỏi một câu, nếu từ vòng này trở đi, ta cũng học theo bộ dạng của cô chỉ lật bài đã biết, thì sau hai vòng... cô định chịu phạt điểm, hay là định lật tối thiểu một lá bài chưa biết đây?"
Hắc Hồ Điệp nghe vậy, cười quyến rũ: "Ngươi có thể đợi hai vòng sau rồi tự xem mà~"
"Hê hê..." Phong Bất Giác cười: "Nhìn bộ dạng ỷ thế hiếp người của cô kìa, dù có đeo mặt nạ cũng không thể che giấu suy nghĩ của chính mình..." Hắn vừa nói, vừa đứng dậy khỏi ghế: "Cô đã tính toán xong... muốn phân thắng bại, trên sân ít nhất còn phải lật mở từ bảy đến chín lá bài chưa biết mới được, cho nên mới không vội. Dù sao thì cô cứ lật theo nhịp độ mỗi ba vòng chỉ lật một lá bài chưa biết, vận khí tốt thì biết đâu còn được điểm, vận khí không tốt... cũng chẳng qua là cho ta cơ hội ghi điểm mà thôi; hiện tại cô đã có được 33 điểm - mấu chốt xoay chuyển tình thế, cho dù tiếp theo để ta ghi liên tiếp 15 điểm cũng không sao. Thứ cô muốn tranh đoạt... chỉ có 'Tướng thứ hai mươi lăm', những cái khác đều không quan trọng. Mà trước đó, giả như ta cũng giống cô, cứ mỗi ba vòng chỉ lật một lá bài chưa biết để tiêu hao số vòng, cô cũng rất vui vẻ... bởi vì khả năng ghi nhớ của cô không chiếm ưu thế, chuyện tốt như lặp đi lặp lại củng cố trí nhớ này, là thứ cô cầu còn không được."
Đoạn này của hắn, cơ bản đã nói trúng tám chín phần mười chiến thuật mà đối phương đã vạch ra.
Hắc Hồ Điệp cũng không phủ nhận, lập tức đáp: "Biết rồi thì đã sao?" Đến lúc này, cô ta đã sớm vứt bỏ hình tượng õng ẹo đó, hoàn toàn dùng bản tính để giao tiếp với Giác ca: "Dù có biết, cục diện cũng sẽ không thay đổi. Muốn trách... thì trách chính ngươi quá tự phụ, căn bản không ngờ chiến thuật sẽ bị ta nhìn thấu; bây giờ thì... có hối hận cũng không kịp nữa rồi." Cô ta làm bộ làm tịch thở dài một tiếng, dùng giọng điệu khiêu khích nói tiếp: "Ây... Ngài Quạ, không bằng ta cũng thử đoán suy nghĩ của ngươi xem sao, lúc này có phải ngươi đang nghĩ 'sớm biết thế này, ngay từ đầu cứ theo phương pháp thông thường mà đối đầu tranh điểm với cô ta, biết đâu cũng thắng rồi'?"
"'Biết đâu'?" Phong Bất Giác lặp lại ba chữ đó, lạnh lùng đáp: "Cái gì gọi là biết đâu?" Hắn vừa nói vừa vươn tay ra, chuẩn bị lật bài: "Ý cô là... vứt bỏ lợi thế của bản thân trên mọi phương diện, rồi quyết thắng bại với đối thủ trong không gian bố cục có hạn, ở cái tầng mà vận khí chiếm tỉ trọng rất lớn sao?"
Trong lúc nói chuyện, hắn đã lật mở một lá bài chưa biết.
"Xin lỗi..." Giác ca đặt lá bài mới "Một Tướng đã rõ" xuống, tiếp lời: "Ta và cô... không phải là mối quan hệ có thể cùng chơi 'trò chơi nhẹ nhàng' kiểu đó. Cho dù trò chơi trước mắt này trong mắt ta không tính là thú vị, nhưng dù sao đây cũng là một cuộc 'thắng thua' liên quan đến lợi hại, ta... không định thua đâu." (Còn tiếp.)