Kinh Dị Nhạc Viên

Lượt đọc: 1368 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1093
Ngươi Cảm Thấy Mình Vẫn Còn Cơ Hội Sao?

❊ ❊ ❊

"Ồ?" Chân mày dưới mặt nạ của Hắc Hồ Điệp nhướng lên, nàng lên tiếng đáp lại bằng chất giọng nũng nịu, "Lời này của ngài... cụ thể là có ý gì thế?"

"Về kết quả mà tôi 'quan sát' được, đợi đến ván thứ hai tôi sẽ giải thích với cô." Phong Bất Giác vừa nói vừa đứng dậy khỏi ghế, "Còn bây giờ..."

Anh không nói hết câu, mà lật nhanh một lá bài. Giây tiếp theo, anh cúi đầu nhìn lá bài đó, rồi ngay lập tức "xoẹt xoẹt" lật tiếp hai lá bài cùng hoa văn với nó.

"Huynh đài trọng tài, báo điểm đi chứ." Do động tác của anh quá nhanh, trọng tài vẫn còn đang ngẩn ngơ, thế nên Giác ca lên tiếng nhắc nhở.

"Ư... vị... vị tiên sinh này được ba điểm, mời tiếp tục lật bài." Trọng tài khựng lại một chút rồi ấp úng tiếp lời.

Lời chưa dứt, Phong Bất Giác lại nhanh chóng ra tay, chưa đầy năm giây đã lật tiếp một bộ "1+2", vẫn là ba quân bài cùng "tướng" để ghi điểm.

"Ba... ba điểm!" Lần này phản ứng của trọng tài đã bắt kịp, lập tức báo cáo, "Mời tiếp tục..."

Tốc độ của Giác ca cũng tăng lên lần nữa, chưa đợi đối phương nói hết nửa câu sau, anh đã lật tiếp ba lá bài.

Kết quả... vẫn là cùng tướng.

Cứ như vậy, Phong Bất Giác dùng tốc độ tựa hồ có thể nhìn thấu mặt sau của quân bài để lần lượt lật mở các quân bài tướng trên bàn, còn trọng tài cũng phối hợp cực kỳ ăn ý mà liên tục báo điểm.

"Ba điểm, mời tiếp tục... ba điểm, mời tiếp tục..."

Ngay cả những người chơi và trọng tài ở các bàn khác cũng bị những tiếng thông báo gần như không ngắt quãng này thu hút, lần lượt ngoái nhìn sang...

Chỉ trong chưa đầy hai phút ngắn ngủi, Phong Bất Giác đã ghi liên tiếp 24 điểm; ngay cả bản thân anh cũng cảm thấy, trong vòng này mình vô cùng may mắn.

Có lẽ vẫn sẽ có người thắc mắc... trong mười vòng trước, "tổng số lần lật bài" của hai người đã đạt tới 75 lần, cho dù trừ đi 15 lá bài đã ghi điểm đó, thì lẽ ra phải còn 60 lá bài đã biết mới đúng, mà trong 60 lá này, ít nhất cũng phải có 30 lá có thể ghép thành bộ và ghi điểm chứ?

Sai!

Trước hết, 15 lá bài đã ghi điểm bị Hắc Hồ Điệp lấy đi, hầu như đều là những lá bài "đã bị lật mở quá hai lần", trong số đó... chỉ có một lá là bị lấy đi ngay từ "lần lật mở đầu tiên". Vì lá bài đó là lá bài chưa biết mà nàng lật được trong lượt đầu tiên của một vòng nào đó, và lúc ấy nàng vừa vặn còn nhớ rõ hai lá bài ghép cặp với nó nằm ở đâu.

Nghĩa là, chỉ riêng số bài nàng ghi điểm đã chiếm mất 14 lần trong số 60 lần "lật bài" kia rồi...

Thứ hai. Trong số các lá bài còn lại trên bàn, cũng có những lá bài bị Hắc Hồ Điệp "lật mở lặp lại", những lá đó phần lớn là do nàng lật nhầm những lá bài nằm gần các quân bài ghi điểm khi cố gắng ghi điểm thất bại.

Tóm lại, khi vòng thứ mười một này bắt đầu, trên bàn căn bản không còn tới 60 lá bài đã biết. Thực tế là... chỉ có hơn 40 lá mà thôi. Mà trong bốn mươi mấy lá bài này, còn bao gồm hai lá "Vô Gian Địa Ngục" đã bị Giác ca lật ra trong vòng đầu tiên, cùng một lá "Cực Lạc Tịnh Thổ" bị Hắc Hồ Điệp lật được ở vòng thứ bảy; cho nên, những lá bài "Tam Tướng Giai Minh" thực tế có thể ghép để ghi điểm ngay lập tức, chỉ vỏn vẹn có 9 lá.

Vậy vấn đề lại nảy sinh... tất nhiên, vấn đề lần này không phải là "tại sao Giác ca chỉ được 24 điểm", mà là "Giác ca đã lấy được 24 điểm đó như thế nào"?

Tình huống là thế này...

Từ vòng đầu tiên của ván này, Phong Bất Giác chưa từng lật "bài đã biết"; cho đến vòng trước mắt này, mỗi một vòng, mỗi một lượt lật bài của Giác ca... đều là những lá bài chưa biết chưa từng bị lật mở. Ngay cả khi trước đó đã xuất hiện hai lá bài cùng hoa văn với lá anh lật, anh cũng không quay lại lật những lá bài đã biết đó để ghi điểm... giống như những gì anh đã làm trong vòng thứ ba.

Nhưng đến vòng thứ mười một này. Chiến thuật của anh... đột nhiên thay đổi.

Trong hai lượt lật bài đầu tiên của vòng này, anh vẫn áp dụng phương thức tấn công "lượt đầu lật bài chưa biết", nhưng hai lần này, sau khi lật thành công lá bài mới mà "đã có hai lá cùng hoa văn được lộ diện", anh đã chọn quay lại ghi điểm; sau khi lấy được 6 điểm như vậy, anh lần đầu tiên áp dụng chiến thuật "lượt đầu không lật bài chưa biết", chuyển sang lấy đi "9 điểm đã biết" trên bàn...

Chưa nói đến ý nghĩa ẩn sau chuỗi hành động này của anh, ít nhất trong mắt Hắc Hồ Điệp, điều mà đối thủ đã hoàn thành chính là chỉ trong một vòng đã san bằng cách biệt điểm số với mình nhờ vào ghi điểm liên tục.

Sự biến cố này... không nghi ngờ gì đã khiến nội tâm Hắc Hồ Điệp nảy sinh dao động.

Tuy nhiên. Vẫn chưa kết thúc...

Tiếp theo, Phong Bất Giác lại áp dụng chiến lược "lượt đầu lật bài chưa biết", và lại thành công thêm ba lần nữa, nâng điểm số lên 24 điểm.

Tình cảnh này, cũng khiến nỗi dao động kia của Hắc Hồ Điệp nhanh chóng chuyển hóa thành sự hoảng loạn và sợ hãi...

"Cô có phải cảm thấy, điều này có chút khó tin không?" Vào thời điểm thích hợp này, Phong Bất Giác lên tiếng.

"Hừ..." Hắc Hồ Điệp gượng ép nặn ra một nụ cười, "Không biết Ô Nha tiên sinh... đã dùng thủ đoạn gì..."

"Tôi không hề dùng phương pháp đặc biệt nào cả." Phong Bất Giác như thể có thể nhìn thấu tâm tư của đối phương, trực tiếp ngắt lời Hắc Hồ Điệp, rồi tiếp lời. "Mọi chuyện xảy ra đến nay, xét trên bình diện xác suất mà nói thì cũng là chuyện bình thường; trong mắt tôi... là cực kỳ tẻ nhạt, bởi vì đây căn bản không xứng gọi là 'đánh bạc', nhiều lắm chỉ coi là 'trò chơi' mà thôi."

"Điều này sao có thể..." Hắc Hồ Điệp cuối cùng cũng không nhịn được nữa, nàng thu lại giọng điệu nũng nịu, dùng tông giọng và tốc độ nói tương đối bình thường để hỏi, "Người bình thường có thể ghi liên tiếp hai mươi bốn điểm trong trò chơi kiểu này sao?"

"Hừ... 'người bình thường' mà cô nói..." Phong Bất Giác nghe vậy, cười nói, "Là chỉ loại người có trí nhớ ngắn hạn yếu đến đáng thương, khả năng quan sát hữu danh vô thực sao?" Anh dừng lại một giây rồi tiếp lời, "Ừm... nghe cô nói vậy... trình độ trung bình của con người hiện đại đại khái là như thế. Lấy người da trắng làm ví dụ, năng lực ghi nhớ một chuỗi số thập phân ngẫu nhiên của một người trưởng thành thường nhỏ hơn hoặc bằng mười ba chữ số... Đây vẫn là trong điều kiện có ý thức muốn ghi nhớ đấy." Anh dang hai tay, rủ mắt nhìn mặt bàn, "Giống như trò chơi suy nhược thần kinh ba lớp này, có tới 102 lá bài, trên bài lại in những hình vẽ mà hầu hết mọi người đều không quá quen thuộc, nếu để hai 'người bình thường' chơi, e là chơi đến hơn năm mươi vòng cũng không phân thắng bại."

Nói đến đây, giọng điệu anh chuyển hướng: "Nhưng... vừa rồi tôi nói là, 'bình thường trên bình diện xác suất', tôi đâu có nói mình là 'người bình thường'." Anh khựng nửa giây, giọng điệu ngông cuồng nói, "Tôi ấy à... là một người 'có thể ghi nhớ rõ ràng tất cả các lá bài đã xuất hiện', và 'biết rõ những lá bài nào vẫn chưa bị lật mở'."

Đối với lời này, Hắc Hồ Điệp không lên tiếng.

Nói đạo lý mà xét... nếu là năm phút trước, nàng tuyệt đối sẽ không tin những lời này, nhưng bây giờ, nàng bán tín bán nghi.

"Không quá tin đúng không? Không sao." Phong Bất Giác lại một lần nữa nói trúng tâm tư đối phương, rồi tự mình tiếp lời, "Cứ nghe tôi nói tiếp đi..." Anh cũng chẳng đợi Hắc Hồ Điệp phản hồi, trực tiếp bắt đầu giải thích. "Trước hết, trong mười vòng đầu, tôi chắc chắn là có cơ hội ghi điểm, ví dụ như lá 'Thanh như Phạm Vương tướng' kia... Ha ha... Nhắc mới nhớ, cô thực sự cảm thấy chiêu làm bộ làm tịch kia của cô sẽ có tác dụng sao? Thứ lỗi cho tôi nói thẳng... cho dù đối thủ của cô là một kẻ háo sắc không thuốc chữa, trong ván cược quan trọng liên quan đến nửa đời sau của chính mình thế này, hắn cũng sẽ không vì yếu tố đó mà mất tập trung đâu."

"Ý của anh là... lúc đó anh cố tình không ghi điểm?" Hắc Hồ Điệp tiếp lời.

"Đương nhiên rồi." Phong Bất Giác đáp, "Ở vòng thứ ba khi tôi lật lượt bài đầu tiên, số bài đã lật trên mặt bàn tổng cộng chỉ có mười hai lá, trừ khi **** của cô có dị năng xóa trí nhớ người khác hoặc ăn mất chỉ số thông minh của người khác thông qua thần kinh thị giác, nếu không thì... cho dù là 'trình độ trung bình của người da trắng', ở vòng đó cũng đều có thể ghi điểm mà?"

"Hừ..." Đối với sự châm chọc của Giác ca, Hắc Hồ Điệp chỉ đành hừ lạnh một tiếng, dù sao chuyện này... nàng cũng chẳng có gì để phản bác.

"Vậy anh muốn làm gì?" Hắc Hồ Điệp lúc này đã dùng tông giọng không mấy thiện cảm.

"Quan sát." Phong Bất Giác đáp lại ngắn gọn súc tích, rồi bổ sung thêm, "Mặc dù từ bỏ điểm số có thể lấy được trong mười vòng này, nhưng tôi đã thu được tin tức quý giá: mô hình tư duy của cô, giới hạn năng lực ghi nhớ, phong cách đối đầu, vân vân, tôi cơ bản đã nắm được hết rồi."

"Hừ... vậy sao?" Đối với hai câu này của Giác ca, Hắc Hồ Điệp rõ ràng là không tin; dù nàng tin Giác ca có trí nhớ siêu phàm, cũng sẽ không tin đối phương có thể nhìn thấu tư tưởng của mình.

Hắc Hồ Điệp bước vào chốn phồn hoa danh lợi từ năm mười sáu tuổi, hai mươi tuổi đã là đóa hoa xã giao từng vang danh một thời; nàng cũng từng ngây thơ, từng yếu đuối, từng cả tin, thế nên nàng từng bị tổn thương, từng đau đớn, từng hối hận. Năm nay nàng ba mươi tuổi, nàng đã kiên cường hơn, trưởng thành hơn, lạnh lùng hơn.

Nàng thậm chí không cần chiếc mặt nạ hồ điệp này. Bởi vì nàng sớm đã đeo lên một chiếc mặt nạ vĩnh viễn không bao giờ tháo xuống; không ai thực sự biết nàng đang nghĩ gì, ngay cả khi nàng trút bỏ xiêm y trước mặt một người, nàng cũng sẽ không mở lòng dù chỉ một chút.

"Phải hay không, đến ván thứ hai cô sẽ hiểu thôi." Giác ca tiếp lời. "Ván thứ nhất này thì... tôi để cô xác nhận 'năng lực ghi nhớ' của tôi trước đã..." Anh vừa nói vừa lật thêm một lá bài chưa biết, "Ừm... xem ra, điểm số vòng này của tôi dừng lại ở 24 thôi." Nhìn thấy lá bài, anh nói như vậy.

Hắc Hồ Điệp nhìn lá bài đó một cái, tiếp lời: "Sao vậy? Lá này đâu phải thiên đường hay địa ngục. Nếu anh nhớ hết, thì đáng lẽ có thể ghi..."

"Chính vì tôi nhớ hết nên mới biết là không được." Phong Bất Giác lại một lần nữa thô bạo ngắt lời đối phương, rồi tiếp lời, "Cho đến thời điểm hiện tại, trong số các lá bài đã lộ diện trên bàn, trừ lá địa ngục và lá tịnh thổ, còn lại sáu lá bài có thể 'ghép cặp', tức là đã lộ diện 'hai tướng'; còn những lá khác... đều là hoa văn chỉ mới lộ diện 'một tướng'.

"Trong trò chơi [Tam Trọng Suy Nhược Thần Kinh] yêu cầu 'ba màu cùng tướng' mới có thể ghi điểm này, những lá chỉ mới lộ diện 'một tướng' là vô dụng... ví dụ như lá bài này tôi vừa lật được.

"Trừ khi tôi lật tiếp một lá bài chưa biết cùng hoa văn với cái này, nếu không, tôi chẳng những không ghi được điểm, mà còn tạo thêm cho cô một cơ hội ghi điểm của 'hai tướng'.

"Hừ... tất nhiên, điều kiện tiên quyết là cô phải nhớ rõ vị trí của những 'đôi' đó..."

Nói xong, anh lại nhanh chóng lật hai lá bài chưa biết chưa từng lộ diện, kết thúc vòng này của mình.

"Nói nhiều như vậy..." Hắc Hồ Điệp lần này không vội lật bài, mà hỏi, "Anh vẫn chưa giải thích, tại sao anh nói việc mình làm trong vòng này... 'xét trên bình diện xác suất mà nói thì cũng là chuyện bình thường'."

"Rất đơn giản." Phong Bất Giác đáp, "Lấy việc tôi 'ghi nhớ rõ ràng tất cả các lá bài đã xuất hiện' làm nền tảng để suy nghĩ, cô sẽ hiểu thôi...

"Khi vòng này bắt đầu, tôi đã biết tổng cộng có chín lá bài 'tam tướng' có thể trực tiếp ghi điểm, cùng mười sáu lá... tổng cộng tám cặp bài 'hai tướng'. Trừ đi mười lăm lá bài cô lấy đi, lại trừ đi tất cả các lá bài đã biết, xác suất rút được lá bài có thể ghi điểm từ những lá bài còn lại trên bàn là trên 20% - xác suất lật năm lá sẽ xuất hiện một lá.

"Ở lượt đầu tiên, tôi căn bản không cần cân nhắc xác suất này; nếu tôi không rút được lá bài có thể ghi điểm, tôi chỉ cần tiếp tục lật bài mới, rồi lại quan sát cô một vòng là được. Nhưng tình hình thực tế là tôi đã rút thành công... thế nên tôi đã lấy trước ba điểm đó.

"Tiếp đó, tôi giành được cơ hội lật bài của vòng thứ hai, lượt đầu của vòng này rất then chốt, xác suất cơ bản không thay đổi, nhưng vạn nhất không lật được lá bài có thể ghi điểm, tôi cũng chỉ đành chịu.

"Kết quả, vẫn lật được, lại để tôi xử lý được một cặp bài 'hai tướng'.

"Từ đây bắt đầu, tôi không lật bài mới nữa, mà lấy đi số điểm chắc chắn 100% có thể đạt được, thu sạch chín lá bài 'tam tướng giai minh', san bằng tỉ số điểm số.

"Sau khi hòa điểm... thực ra tôi đã chuẩn bị tinh thần dừng ghi điểm, vì còn lại sáu cặp bài đã biết, và sau mỗi lần lật ra một lá bài chưa biết có thể ghi điểm, xác suất lật được lá tiếp theo sẽ giảm đi rất nhiều. Tình trạng phải đánh cược vận may kiểu này, tôi thực sự không có lòng tin...

"Điều khiến tôi có chút bất ngờ là, cuối cùng tôi vẫn thành công lật ra ba cặp, mà lúc này... xác suất lật được lá bài có thể ghi điểm đã giảm xuống còn khoảng 7%, từ việc lật năm lá có thể xuất hiện một lá, biến thành lật mười bốn lá mới có một lá, kết quả... như cô đã thấy."

Nghe đến đây, đôi môi không bị mặt nạ che khuất của Hắc Hồ Điệp đã hơi run rẩy, bây giờ nàng có thể chắc chắn hai điều: thứ nhất, bản thân mình đã hơi không theo kịp tư duy của đối thủ; thứ hai, cảm giác "không rõ cảm thấy rất lợi hại" này e là đồng nghĩa với việc điều đối phương nói "nhớ tất cả các lá bài đã lật mở, và có thể tính ra lá bài nào chưa lật mở" là sự thật.

Bộp bộp bộp.

"Được rồi... được rồi..." Sau khi im lặng một lát, Hắc Hồ Điệp giơ hai tay lên, vỗ tay cho Giác ca, và khôi phục lại thái độ giả tạo đó, "Ô Nha tiên sinh, tôi thừa nhận năng lực ghi nhớ của ngài ở trên tôi, và đối với điều này tôi bày tỏ sự kính phục."

"Quá khen." Lúc này, Phong Bất Giác đã ngồi lại ghế, dùng ống hút hút sâm panh, thong dong đáp.

"Chỉ là... người như ngài ấy..." Hắc Hồ Điệp cười mị hoặc, "Có phải hơi quá thích thể hiện rồi không?" Nàng lại cúi người về phía trước, chống khuỷu tay lên bàn, một tay chống cằm, phô diễn phúc lợi, "Giả sử ngài im lặng đợi thêm vài vòng, chỉ lấy đi một cách thích hợp một ít điểm số, rồi đợi đến khoảnh khắc hai lá 'Cực Lạc Tịnh Thổ' đều trở thành lá bài đã biết, một hơi nâng số lượng minh tướng trên bàn lên 'hai mươi lăm tướng', và lập tức lật ra hai lá Tịnh Thổ để lật ngược tình thế giành chiến thắng... thì khi đó, chẳng phải tôi hoàn toàn không còn cơ hội nào sao?"

"Ồ?" Phong Bất Giác cười cợt nhả, đáp, "Ý của cô là... trong tình thế hiện tại, cô cảm thấy mình vẫn còn cơ hội sao?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:885
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tam Thiên Lưỡng Giác

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.