Kinh Dị Nhạc Viên

Lượt đọc: 905 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 649
Đồng Dao Kinh Hoàng (Mười Một)

❊ ❊ ❊

"Cái này... ngươi cứ cầm lấy mà dùng." Phong Bất Giác xem xong thuộc tính thẻ kỹ năng, liền quay đầu nói với Âu Bố: "Mấy người chúng ta đều không cần kỹ năng về phương diện y tế."

"Đúng vậy, trong đội ngũ của chúng ta chỉ có cậu là đúng chuyên môn." Tiểu Thán cũng nói.

"Đúng chuyên môn..." Âu Bố lặp lại bốn chữ này, sau đó nhả rãnh: "Ừm... nghe cứ như là tôi đang học lái máy xúc vậy..."

Nghe thấy có chỗ để nhả rãnh, Phong Bất Giác liền hưng phấn lên, hắn há miệng đáp ngay: "Vậy vấn đề đặt ra là..."

"Để xem ai dám hỏi." Lời nói lạnh lẽo tựa như gió rét của Nhược Vũ theo sát phía sau.

Quả nhiên... lời vị nữ hiệp này vừa dứt, không ai còn dám tiếp lời của Giác ca nữa.

"Haizz... coi như tôi chưa nói gì đi..." Phong Bất Giác nhún vai nói, "Âu Bố, cậu cất kỹ thẻ kỹ năng đi, chúng ta chuẩn bị xuất phát thôi." Nói đoạn, hắn liền xoay người đi về phía cánh cửa đã mở ra, dẫn thông tới dòng sông.

Bên ngoài cánh cửa kim loại kia chính là nước sông, không có bất kỳ bờ đê hay bậc thang nào làm đệm cả. May là dòng sông này không chảy xiết, hơn nữa mặt nước thấp hơn ngưỡng cửa khoảng nửa mét, cho nên nước sông sẽ không tràn vào trong phòng, nhiều nhất chỉ có vài tia nước bắn vào mà thôi.

Ở phía bên kia bờ sông, tức là đối diện cách đó ba mét... có một bức tường đá, một bức tường đá uốn lượn kéo dài, dường như vô biên vô tận. Độ cao của tường đá không rõ, nhưng ít nhất cũng trên ba mươi mét, chỗ cao hơn nữa... vì không có ánh sáng, trông tối đen một mảnh, không thể nhìn rõ.

Nếu như thò đầu ra từ trong cửa, nhìn về phía bên trái và bên phải một chút. Người chơi sẽ phát hiện ra... thực ra bên phía này của con sông với bên đối diện cũng chẳng có gì khác biệt, chẳng qua chỉ là một đoạn của bức tường đá được khảm một cánh cửa kim loại mà thôi.

"Chủ tuyến nhiệm vụ đã kích hoạt" Ngay khoảnh khắc Giác ca thò đầu ra khỏi cửa, gợi ý hệ thống liền hiện lên.

Mở thanh nhiệm vụ ra, liền có thể thấy chủ tuyến nhiệm vụ mới: "Xuôi dòng tiến về phía trước, tìm kiếm và mở kho báu của hải tặc."

"Giác lão sư... cái này chắc không phải là bắt chúng ta bơi qua chứ?" Bố Âu kiễng chân nhìn ngó khung cảnh bên ngoài cửa một chút, hỏi Giác ca một câu hỏi rất thực tế.

"Là thì đã làm sao?" Phong Bất Giác đáp, "Chỉ là bơi thôi mà, có phải xuống chảo dầu đâu. Hơn nữa... chúng ta cũng không nhất thiết phải bơi." Hắn chỉ chỉ bức tường đối diện, "Mọi người đều là người hơn bốn mươi cấp rồi... dựa vào hai bức tường cách nhau ba mét, thẳng đứng với mặt đất, hoàn toàn có thể dựa vào việc bật nhảy qua lại để di chuyển."

"Không sai, rất dễ dàng." Nhược Vũ lập tức biểu thị, dùng phương thức này để di chuyển... áp lực không lớn.

"Trình độ này thì tôi cũng làm được." Tiểu Linh cũng nói.

"Tôi thì thế nào cũng được... chỉ cần tốc độ không thấp hơn mười cây số một giờ, tôi có thể đi thẳng trên tường." Danh hiệu "Tật Phong Phi Yểm" của Tiểu Thán đến nay vẫn chưa thay đổi, cho nên năng lực danh hiệu "Phi Yểm Lưu Ngân" của cậu ta vẫn còn tồn tại, "Ừm... nhưng mà, nơi tôi đi qua sẽ để lại dấu chân lửa đen, mọi người tốt nhất đừng đi trên cùng một mặt phẳng với tôi, tránh bị bỏng hay gì đó."

"Còn tôi ấy à..." Phong Bất Giác gối hai tay ra sau đầu, vẻ mặt nhẹ nhõm nhìn các đồng đội nói, "Tôi có thể tùy ý đi bộ hoặc đứng trên mặt nước, không chút áp lực."

"Ừm... Địa Ngục Tiền Tuyến... quả nhiên ai nấy đều thân mang tuyệt kỹ..." Trong giọng nói bất lực của Âu Bố lộ ra vẻ kính ngưỡng sâu sắc, "Tôi sẽ cố gắng theo kịp các vị."

"Tôi... tôi cũng sẽ cố gắng đuổi kịp mọi người..." Trên gương mặt tròn trịa của Bố Âu có những giọt mồ hôi lăn xuống, "Bằng cách bơi..."

"Này Bố Âu... cậu chắc là nổi được trên mặt nước chứ nhỉ..." Phong Bất Giác dùng vẻ mặt trầm tư nhả rãnh.

"Hả? Giác lão sư, sao thầy biết vậy?" Bố Âu kinh ngạc nói.

"Hả?" Giác ca vốn dĩ chỉ dùng câu này để nhả rãnh về thể hình của đối phương mà thôi, không ngờ lại là thật, "Thật sự được á?"

"Đúng vậy." Bố Âu đáp, "Tôi có một kỹ năng, có thể thông qua việc điều chỉnh hàm lượng nguyên tố hydro trong cơ thể, để thay đổi trọng lượng của bản thân."

"Không phải chứ..." Khóe miệng Phong Bất Giác giật giật nói.

Bố Âu nói tiếp: "Những lúc cần thiết, tôi có thể trôi nổi lên như bong bóng, hoặc nổi trên mặt nước..."

"Vậy... hiện tại cậu định nằm nổi trên mặt sông, dùng kiểu bơi rùa biển để theo kịp chúng tôi hả?" Phong Bất Giác hỏi.

"Ừm... đúng vậy." Bố Âu gật đầu nói, "Thầy cứ yên tâm, Giác lão sư, tôi từng thử qua ở kịch bản khác rồi... nếu thuận theo dòng nước, kiểu bơi này cũng không chậm đâu."

"Được rồi..." Phong Bất Giác hơi ngượng ngùng đáp một câu, sau đó xoay người, là người đầu tiên bước ra khỏi cánh cửa kim loại.

Có đôi giày cấp truyền thuyết "Đạp Hư" trợ giúp, Giác ca có thể nói là dư dả thừa thãi. Hắn rất bình tĩnh đứng trên mặt sông, chờ các đồng đội đi ra.

Bố Âu là người thứ hai đi ra, chỉ thấy cậu ta úp mặt xuống, trực tiếp nằm xuống sông một cái...

Sau tiếng "ào" vang lên... cậu ta thực sự nổi lên rồi...

Hai giây sau, Bố Âu ổn định lại thân hình liền ngẩng đầu lên, khẽ vẫy tay chân, dùng một tư thế tương tự như nằm trên ván lướt sóng quạt nước, thuận theo dòng sông trôi về phía trước.

"Giác lão sư, tôi đi trước đây~" Khi Bố Âu "trôi qua" trước mắt Phong Bất Giác, còn không quên ngẩng đầu chào hỏi thần tượng một tiếng.

"Được... chúng tôi sẽ nhanh chóng đuổi theo." Khi Phong Bất Giác đáp lời này, hắn nảy sinh một cảm giác xuyên không khó hiểu. Có khoảnh khắc, hắn cảm thấy mình là một nhân vật trong truyện cổ tích, ví dụ như bồ nông chẳng hạn, còn Bố Âu thì là một con rùa biển đang đi ngang qua trước mặt hắn...

"Chúng ta cũng xuất phát thôi." Một câu của Nhược Vũ đã kéo Giác ca ra khỏi sự thẫn thờ.

Khi nói chuyện, cô đã chợt nhảy lên, nhảy ra khỏi ngưỡng cửa, đi tới bức tường đá đối diện. Mũi chân cô chỉ khẽ điểm vào mặt tường, thân hình liền tựa như chim nhạn bay vút ra. Chỉ vài lần qua lại... cô đã đuổi kịp Bố Âu ở phía trước... thật đúng là bay nhanh như chim, bước đi nhẹ nhàng trên sóng nước.

Ngay sau đó, Tiểu Linh, Tiểu Thán và Âu Bố ba người, cũng lần lượt nhảy ra khỏi cánh cửa kim loại, bắt đầu đạp tường mà đi...

"Hừ... nhiệm vụ đi dọc theo con sông này, chắc chắn là có âm mưu gì đó..." Thấy các đồng đội đều đã lên đường, Phong Bất Giác mới không nhanh không chậm sải bước, dùng nhịp độ như chạy bộ sau bữa ăn đuổi theo, "Dù sao cũng có tôi đoạn hậu, tôi muốn xem thử... 'ngươi' rốt cuộc có thể giở trò gì."

Cùng lúc đó, Câu lạc bộ suy luận.

"Ngươi tốt nhất đừng đến phiền ta, ta đang đau đầu đây..." Chuyên Hiệt Tôn (lúc này biến thân thành bộ dạng một con cú mèo) đứng trên đỉnh một giá sách, dùng vẻ mặt như đang táo bón, nói với "người đầu lợn" trước mặt mình.

"Ta chỉ tới gửi một món đồ, ngươi nhận lấy, ta tự nhiên sẽ đi." Oink ngẩng đầu nhìn Tôn ca nói.

"Ngươi từ khi nào biến thành một tên đưa thư rồi?" Chuyên Hiệt Tôn đáp.

"Hừ..." Oink cười lạnh, "Hình như là bắt đầu từ lần 'gửi vũ khí cho Phong Bất Giác' đó thôi..."

"Trách ta à?" Chuyên Hiệt Tôn lầm bầm.

"Đương nhiên rồi." Oink đáp, "Ta trước kia là đồ tể, đầu bếp, sát thủ, quản trị viên... mà giờ trở thành shipper rồi."

"Ngươi không thích làm, thì có thể không làm mà." Chuyên Hiệt Tôn nói tiếp.

"Nói nghe dễ thật..." Oink hừ lạnh, "Lẽ nào ta có thể đứng trước mặt Chúng Ma Chi Thủ, nhìn vào mắt hắn mà nói 'Bố mày không làm, ngươi đi tìm người khác đi'? Ha! Nếu ta nói vậy... ngươi đoán xem giây tiếp theo hắn sẽ làm gì?" Hắn dừng một chút, "Ồ... không đúng, hắn căn bản không đợi được một giây, khi ta vừa nói đến chữ 'ngươi' hoặc chữ 'tìm', hắn đã ra tay rồi." Hắn lắc đầu nói, "Hắn sẽ xé toạc bụng ta ra, xé đi từng miếng thịt ở đó, sau đó mang đi để cùng với tóc của Medusa, hầm thành một nồi thịt lợn hầm miến... vâng, đó chính là việc hắn sẽ làm."

"Được rồi được rồi... ta hiểu rồi." Chuyên Hiệt Tôn nói, "Thứ gì, mau đưa đây."

"Ngươi chờ chút." Oink nói một câu, sau đó nghiêng người, cầm lấy một con dao phay bên hông, xé mở một vết nứt không gian (hắn là một trong số rất ít NPC có năng lực xuyên không gian không phân biệt, người có năng lực tương tự chính là Bugs Bunny), "Ưm... chết tiệt... ta cá thứ này ít nhất nặng một tấn..." Hắn vừa càu nhàu, vừa kéo ra từ trong vết nứt một chiếc hộp khổng lồ.

"Trong hộp là cái gì?" Chuyên Hiệt Tôn hỏi.

"Ngươi không nhìn thấy à?" Oink hỏi ngược lại.

"Nhìn thấy thì ta hỏi ngươi làm gì..." Chuyên Hiệt Tôn nói, "Ta chẳng phải đã nói rồi sao, ta đang đau đầu đây..." Hắn nâng một bên cánh lên, xoa xoa đầu mình, "Có một thứ đang tác oai tác quái trong đầu ta, gây ra ảnh hưởng rất tồi tệ cho ta... Hiện tại ta tạm thời không nhìn thấy 'Chân Lý Trình Tự' nữa."

"Ồ..." Oink sắc mặt thả lỏng, "Hèn chi giọng điệu nói chuyện của ngươi có chút không bình thường, ta còn tưởng ngươi là hàng giả chứ."

"Được rồi... mau nói đi, rốt cuộc trong hộp là thứ gì?" Chuyên Hiệt Tôn nói, "Việc của ngươi xong rồi, ta còn có việc khác phải bận đây." Đối với Tôn ca lúc này mà nói, hỗ trợ Phong Bất Giác đuổi vị khách không mời mà đến trong đầu mình ra ngoài, mới là việc ưu tiên nhất.

"Ồ." Oink nói, "Đây là Ma Thủ đặc ý bảo ta mang đến cho ngươi..." Biểu cảm của hắn đột nhiên nghiêm túc lại, "SCP-762..."

Mã số dự án: SCP-762

Phân loại dự án: Safe

Mô tả: SCP-762 là một thiết bị tra tấn tương tự như chiếc Trinh Nữ Sắt Nuremberg khét tiếng. Nó được thu hồi vào năm 19"Dữ liệu xóa bỏ", nằm trong một chiếc hộp dưới tầng hầm tại "Dữ liệu xóa bỏ" của "Dữ liệu xóa bỏ" ở Áo.

Bất kỳ nhân sự nào bị đặt vào trong SCP-762, đều sẽ rơi vào một trạng thái giả chết. Người thử nghiệm khi ở bên trong SCP-762 sẽ không còn cần thức ăn, nước, thậm chí là không khí. Đồng thời, người thử nghiệm khi ở trong SCP-762 dường như miễn nhiễm với ảnh hưởng gây ra bởi bệnh tật và vết thương, bao gồm cả những vết thương to lớn do chính SCP-762 gây ra. Mặc dù vậy, người thử nghiệm vẫn sẽ giữ lại ý thức, và mô tả trải nghiệm vô cùng đau đớn.

Một khi người thử nghiệm được di chuyển ra khỏi bên trong SCP-762, tất cả vết thương do thiết bị gây ra sẽ lập tức hồi phục. Do khi ở trong SCP-762, tất cả các chức năng sinh lý ngoại trừ ý thức đều sẽ tạm dừng, cho nên nhân sự bị đặt vào bên trong nó dường như sẽ không lão hóa.

"Ừm?" Khoảnh khắc này, ngoại hình của Chuyên Hiệt Tôn thay đổi, hắn biến thành một chai Coca hai lít, nhìn có vẻ... hắn muốn dùng cách này để che giấu phản ứng tiếp theo của mình (chủ yếu là biểu cảm), "Đây có ý gì? Bên trong đó chắc không phải còn chứa người nào chứ?"

"Không, bên trong trống rỗng." Oink đáp, "Ma Thủ nói, ngươi rất nhanh sẽ dùng đến cái này; còn nói... sau khi ngươi dùng xong, nhớ trả lại cho hắn..." Nói đến đây, Oink dường như nhận ra điều gì đó, "Khoan đã... ngươi vừa nói, có một 'thứ' đang tác oai tác quái trong đầu ngươi?"

"Được rồi, ngươi không cần hỏi tiếp nữa..." Chuyên Hiệt Tôn xoay xoay thân chai đáp, "Ta đã biết ý của Chúng Ma Chi Thủ rồi." Hắn dừng lại hai giây, sủi bọt nói, "Ta cũng đã biết kẻ xâm nhập vào trong đầu ta là ai rồi..."

Chuyện chia làm hai hướng, lại xem phía bên Giác ca họ.

Sáu người chơi xuôi theo hướng dòng nước đi được khoảng mười mấy phút, khung cảnh trước mắt vẫn chưa có gì thay đổi.

Đập vào mắt họ, vẫn luôn là... dòng sông vàng óng, lòng sông phủ đầy kho báu, bức tường đá mênh mông vô tận, cùng với bóng tối sâu thẳm xa xôi trên đỉnh đầu.

Trải qua khoảng thời gian này, khoảng cách giữa các người chơi đã bị kéo giãn. Đây cũng là điều không thể tránh khỏi... bởi vì, ngoại trừ Phong Bất Giác và Bố Âu ra, phương thức di chuyển của bốn người còn lại đều không tiện dừng lại.

Tất nhiên, họ muốn dừng lại cũng được thôi, nhảy xuống nước là xong. Nhưng nói chung, trong điều kiện không gặp phải tình huống đặc biệt gì, sẽ không ai làm như vậy.

Thế là, liền xuất hiện tình huống như thế này...

Tiểu Thán với tốc độ mười cây số một giờ, dọc theo một bức tường không ngừng đi về phía trước... trong lúc vô tri vô giác, liền đi tới vị trí đầu tiên; người thứ hai đuổi theo phía sau cậu ta là Nhược Vũ; Tiểu Linh xếp ở vị trí thứ ba; mà người thứ tư, là Bố Âu đang trôi theo dòng sông...

Xếp thứ năm là Âu Bố, dù sao cũng là người chơi chuyên tinh y tế, phương diện thể thuật không mạnh lắm... tuy chỉ là bật nhảy qua lại trên tường đơn giản để tiến lên, nhưng đối với cậu ta mà nói cũng chẳng hề dễ dàng. So với Nhược Vũ, Tiểu Linh cùng áp dụng phương pháp di chuyển tương tự, Âu Bố bị tụt lại thực sự là hơi nhiều.

Còn người xếp cuối cùng của đội ngũ, vẫn là Phong Bất Giác... hắn vẫn đang quán triệt lý niệm đoạn hậu, có ý thức "chậm rãi" chạy bộ.

Mà lúc này Giác ca, cơ bản cũng đã đoán được... chuyện sắp sửa xảy ra...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:505
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tam Thiên Lưỡng Giác

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.