Một Ngày Khác

Lượt đọc: 177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Khi về tới nhà, tôi cần phải phân tán tư tưởng. Tôi bật máy tính và đắm chìm trong tất cả những trang web ngớ ngẩn tôi thích xem khi đầu óc không thể suy nghĩ sâu hơn. Tôi không trông chờ sẽ tìm thấy điều gì đó liên quan tới mình. Nên khi nhìn thấy nó, tôi bị sốc.

Chỉ một cửa sổ mới. Một cú click chuột. Và rồi anh ấy - Nathan - anh họ giả hiệu của Steve - đang nhìn chằm chằm vào tôi.

CON QUỶ TRONG CHÚNG TA!

Ban đầu tôi nghĩ đấy là một trò đùa. Nhưng bằng cách nào? Đây đâu phải website của mấy trường phổ thông. Đây là báo của Baltimore[1]. Đây chưa hẳn là một tờ báo đáng tin, nhưng cũng tàm tạm.

Đó chắc chắn là Nathan. Nếu tôi còn chưa chắc về bức ảnh, tên của anh ở ngay trong bài viết: Nathan Daldry, 16 tuổi. Anh ấy khẳng định mình đã bị quỷ nhập sáu đêm trước. Anh ấy tỉnh giấc ngay sau nửa đêm, trên vỉa hè. Anh ấy không biết điều gì đã xảy ra với bản thân.

Nhưng tôi biết. Đó là cái đêm tôi nhảy cùng anh.

Tôi đọc bài báo trong cảm giác lặng người đi một cách kì lạ. Anh ấy không phải người đầu tiên thừa nhận đã “bị nhập”. Những người khác nói con quỷ nhập vào cơ thể họ và điều khiển họ làm những điều tội lỗi.

Riêng có Nathan không chỉ ra mình bị bắt làm điều tội lỗi nào. Anh ấy chỉ cho rằng việc không thể nhớ nổi điều gì thật tồi tệ.

Con quỷ. Họ đang bảo A là con quỷ.

Nhưng quỷ thật sẽ không giúp Kelsea. Quỷ thật sẽ không sợ hãi như thế.

Tôi không biết A là dạng gì, nhưng không phải quỷ.

Tôi nghĩ về Nathan trong chiếc cà vạt. Lúng ta lúng túng trong buổi tiệc. Tôi tự hỏi bao nhiêu phần trong đó thuộc về A và bao nhiêu phần trong đó đến từ Nathan. Tôi tự hỏi điều gì khiến anh ấy nghĩ mình bị nhập. Có vẻ như người ta đang thổi phồng câu chuyện lên, và thậm chí có cả một Đức cha đứng ra làm người phát ngôn cho anh ấy. Có phải Nathan muốn được chú ý? Hay anh ấy thực sự không biết?

Sau bữa tối, tôi tìm kiếm thêm thông tin. Câu chuyện về Nathan đã được lan truyền. Nếu A rời cơ thể của anh ấy ngay trước nửa đêm, anh ấy hẳn phải tỉnh lại mà không còn chút kí ức nào về tôi hay buổi tiệc. Hoặc anh ấy nhớ được buổi tiệc và phải tìm cách bào chữa với những cảnh sát tìm thấy mình ngủ trên vỉa hè.

Tôi mong mình biết họ của Kelsea để cũng có thể dõi theo cô ấy. Tất nhiên không phải tôi cho rằng cô ấy sẽ cập nhật trạng thái đêm nay là: “Mọi thứ đều ổn cả!” Tôi không thể hình dung ra A đã phải trải qua những gì. A đã phải làm những gì. Nhưng tôi chắc chắn rằng A đang thực hiện kế hoạch đó.

Bởi vì A không phải ác quỷ. Và A cũng chẳng phải thiên thần.

A chỉ là một con người.

Tôi đoán tôi biết điều này. A chỉ là một con người.

•••

Justin nhắn tin cho tôi sau khi anh hết giờ làm.

Đi đâu chơi nhé?

Tôi không có tâm trạng, nên tôi bảo mình đang mệt.

Anh không nhắn tin lại.

Tôi cứ nghĩ mãi về Kelsea suốt cả đêm, tự hỏi điều gì sẽ xảy ra sau khi A biến mất.

Đến sáng, tôi không nhịn nổi nữa. Tôi nhận ra mình vẫn có số điện thoại nhà cô ấy. Tôi có thể gọi để chắc chắn rằng cô ấy vẫn ổn. Tôi có thể giả vờ gọi nhầm số. Tôi chỉ muốn nghe thấy giọng nói của ai đó. Tôi muốn có thể rút ra điều gì từ giọng nói của cô ấy hoặc bố cô ấy.

Chín giờ sáng. Không ai nghe máy.

Tôi gọi lại. Họ không thể vẫn đang ngủ. Chuông điện thoại hẳn đã đánh thức họ dậy.

Nên chắc họ vắng nhà.

Tôi email cho A:

Chào A,

Tớ hi vọng hôm qua mọi chuyện thuận lợi. Tớ vừa gọi điện thoại tới nhà cô ấy và không ai ở nhà... Cậu có nghĩ họ đang nhờ người giúp không? Tớ đang cố cho rằng đây là một dấu hiệu tốt.

Còn một việc nữa, đây là một liên kết cậu cần xem. Điều đó đã tuột khỏi kiểm soát.

Cậu đang ở đâu hôm nay?

R.

•••

Tôi nghĩ cậu ấy cần phải biết Nathan đang nói gì, và sự thật rằng người ta đang theo dõi.

Tôi tự hỏi cậu ấy đã từng phải đương đầu với tình thế này chưa.

Rồi tôi lùi một bước và nhận ra thật là kì lạ khi tôi đã thừa nhận tất cả những điều liên quan. Ý tôi là vẫn cần thêm chứng cứ. Đến từ nơi sẽ cung cấp ý tưởng cho điều tôi làm tiếp theo.

Tôi tiếp tục tìm kiếm trên Internet.

Một giờ sau, có một email từ A.

Chào Rhiannon,

Tớ nghĩ đó là một dấu hiệu tốt. Bố của Kelsea đã nhận biết điều gì đang xảy ra và trước khi tớ rời đi, ông ấy đang suy tính những gì cần làm. Vì vậy, nếu họ không có nhà, có khả năng họ đang tìm sự trợ giúp, cảm ơn cậu đã ở đó... Tớ hẳn đã làm những điều sai lầm nếu không có cậu.

Tớ chắc cậu biết điều này, nhưng dẫu sao tớ cũng phải nói: Tớ không phải là quỷ. Nathan đã có phản ứng tiêu cực với chuyện tớ rời khỏi anh ấy... Hoàn cảnh lúc đó không thực tốt, và tớ vẫn thấy áy náy lắm. Nhưng anh ấy đã đột ngột đi đến, hoặc bị đẩy tới kết luận sai lầm.

Hôm nay tớ là một anh chàng tên Hugo. Tớ sẽ tham dự buổi diễu hành ở Annapolis với mấy người bạn của cậu ấy. Chúng ta gặp nhau ở đó được không? Tớ chắc rằng sẽ có cách nào đó để tớ chuồn ra ngoài trong chốc lát, và tớ vô cùng muốn nhìn thấy cậu. Cho tớ biết nếu cậu có thể tới. Hoặc nếu cậu không thể tiếp cận được tớ, hãy tìm một anh chàng Brazil mặc áo phông “chuẩn” Avril Lavigne, tớ không chắc tớ có thể tìm kiếm khi đang diễu hành. Theo tớ hình dung, cái áo phông ấy chắc hiếm ai mặc.

Mong được trông thấy cậu.

Thân mến,

A.

Tuy Annapolis không quá xa, nhưng vẫn xa. Đặc biệt khi không cách nào chắc chắn tôi sẽ nhìn thấy cậu ấy.

Tôi không có đủ năng lượng để chơi đuổi bắt với ai đó.

Và tôi còn có những việc khác tôi muốn làm.

Justin nhắn tin tầm mười một giờ. Tôi đoán anh vừa thức dậy. Và tôi thấy sợ nếu anh tỉnh lâu rồi, bởi vì anh có thể thấy tôi ở đâu đó gần nhà anh.

Anh hỏi: Em đang làm gì thế?

Tôi nhắn lại: Một vài việc. Gặp anh sau nhé?

Anh dừng lại trong mười phút trước khi trả lời: OK.

Tôi trả lời: Tuyệt.

Tôi phải cẩn thận trong chuyện này.

•••

Annapolis, tôi cứ nghĩ mãi về nó trong khi lái xe.

Nhưng tôi rẽ hướng khác.

Khi bước lên bậc thềm tôi mới nhận ra mình trông lố nhường nào. Nó có vẻ là một ý hay trong khi nó cũng chỉ là một ý tưởng. Điều thực sự tôi đang làm nằm ở phía ngớ ngẩn trong các nấc lành mạnh.

Không có các thợ quay phim bên ngoài. Không có phóng viên. Không có ai chú tâm tới cô gái với cái túi trên vai đang bước tới cửa nhà.

Tôi chỉ cần biết thôi. Chỉ mất một phút thôi. Tôi chắc chắn như vậy.

Anh ấy phải là người ra mở cửa. Hôm nay thứ Bảy, nên ai cũng có thể ở nhà.

Tôi bấm chuông và hít một hơi dài. Tôi lẩm nhẩm mãi trong đầu.

Rồi cửa mở và đó là anh ấy.

Vẫn cái cơ thể vụng về ấy. Vẫn mái tóc đen rối bù ấy. Không cà vạt.

Và không có vẻ nhận ra trong ánh mắt.

“Tôi có thể giúp gì bạn?”, anh ấy hỏi.

Tôi cho anh ấy một giây để nhìn tôi. Thực sự nhìn thấy tôi.

Em là cô gái nhảy cùng với anh.

Em là cô gái ở bên anh đêm đó.

Anh đã hát cho em nghe.

Nhưng phải chăng anh ấy đã không làm bất cứ việc gì trong số đó? Anh ấy nhìn tôi như thể chưa từng trông thấy tôi. Bởi vì anh ấy chưa từng trông thấy tôi.

“Em đang giúp em gái bán bánh quy Girl Scout”, tôi nói, gật đầu về hướng chiếc túi xách một bên vai. “Điều đó có làm anh chú ý chút nào không?”

“Ai đấy?”, một giọng nói phía sau Nathan hỏi. Mẹ anh - đấy hẳn là mẹ anh - lê bước tới khung cửa, đang nghi ngờ.

“Bác ơi, bánh quy Girl Scout”, tôi nói. “Cháu có các loại Thin Mints, Samoas, và Tagalongs.”

“Trông cháu quá tuổi làm Girl Scout rồi nhỉ?”, bà Dairy hỏi.

“Bán hộ em gái cô ấy”, Nathan lẩm bẩm.

Anh không quen em à? Tôi muốn hỏi anh ấy.

Nhưng nếu anh ấy nói không, tôi sẽ nói gì tiếp sau? Tôi có thể giải thích ra sao?

Mẹ Nathan trông thư giãn bớt phần nào. “Con có muốn một hộp không?”, bà hỏi con trai. “Chúng ta chưa mua hộp nào từ khi con gái nhà Hayes chuyển đi.”

“Một hộp bơ lạc được không ạ?”, anh ấy hỏi.

Mẹ anh ấy gật đầu, và bảo tôi: “Đợi bác đi lấy ví.”

Tôi chờ Nathan hỏi tôi gì đó, như là tôi từ đâu đến, em gái tôi đâu rồi?... Nhưng thay vào đó, trông anh ấy ngượng ngùng khi mắc kẹt với tôi. Không phải bởi anh ấy nhớ thời gian chúng tôi ở bên nhau. Mà bởi tôi là cô gái đứng trong nhà anh ấy.

Tôi bắt đầu ngâm nga khẽ bài Carry On. Tôi quan sát cơ hội cuối cùng để ghi nhận.

Không gì cả.

Sự khác biệt thấy rõ trong đôi mắt. Không phải khía cạnh vật lý. Mà ở cách anh ấy sử dụng chúng. Trong cách chúng nói với tôi. Không có chút hào hứng nào. Không mong chờ. Không kết nối.

Mẹ anh ấy quay lại và trả tiền cho tôi. Tôi giao một hộp và thế đó... xong việc. Bà cảm ơn tôi. Tôi cảm ơn bà.

Nathan trở về phòng. Tôi đoán anh đã quên luôn tôi từng ở đây.

Tôi quay lại xe.

Pizza? Justin nhắn tin.

Annapolis thì sao? Trong đầu tôi hỏi.

Tôi kiểm tra email trước khi khởi động xe.

Không có gì từ A.

Tôi sẽ không chạy rông khắp cả thành phố để tìm một cái áo phông Avril Lavigne.

Tôi bảo Justin tôi sẽ đến đón anh.

“Sao em đến muộn thế?”, anh hỏi ngay khi tôi tới nơi.

Tôi nhận ra mình chưa thông báo tôi đi xa chừng nào.

“Chỉ chạy loanh quanh cho mẹ em thôi”, tôi trả lời. Anh sẽ không tin: Chạy loanh quanh với mẹ em. Anh chắc sẽ tin: Chạy loanh quanh cho mẹ em.

Anh trông như thiếu ngủ. Nhưng, theo tôi, có lẽ anh lúc nào trông cũng như thế. Tôi cố gắng nhớ lại lần cuối cùng trông thấy anh hoàn toàn tỉnh táo. Và rồi, trời, đó là ở bãi biển.

Tất nhiên rồi.

“Ê!”, anh nói. Chết, tôi quên mất điều gì đó.

“Xin lỗi”, tôi nói với anh. “Em mệt quá. Hơi mơ màng.”

“Anh đã từng nghe câu đó rồi”, anh nói giọng khô khan. Và tôi nhận ra, ừ, đêm qua tôi đã nói với anh từa tựa vậy. “Sao lại mệt?”

“Cuộc đời”, tôi nói với anh.

Anh nhìn tôi. Anh không tin.

Chúng tôi đến hàng pizza.

“Anh đếch quan tâm em đang làm gì”, anh nói, “nhưng ít ra cũng tử tế báo cho anh biết mất bao lâu. Thế khiếm nhã quá.”

Tôi xin lỗi anh.

“Rồi, rồi. Anh biết em nói xin lỗi, nhưng như thế có nghĩa gì? Khi mọi khúc mắc đi đến thời điểm, có phải đấy chỉ là một lời bào chữa ngắn ngủn? Giống như, bố anh có thể là Kẻ Đáng Khinh với mẹ anh khi bảo rằng mẹ và anh hoàn toàn phí phạm thời gian của ông ta, sau đó ông ta về nhà và nói: ‘Xin lỗi, anh không có ý đấy’, như thể bây giờ mọi thứ đều ngon lành, bây giờ mọi thứ đều đã bị xóa hết. Và mẹ anh chấp nhận nó. Mẹ sẽ nói với bố rằng mẹ xin lỗi. Vì vậy, nhà anh là một gia đình xin lỗi to tướng và anh nhận tất cả những cái thối tha vì anh từ chối vào hùa. Anh đã thấy quá đủ từ họ rồi và bây giờ em cũng làm thế nữa. Đừng biến chúng ta trở thành Steve và Stephanie, vì em biết chúng ta thú vị hơn thế. Em và anh không bày trò này nọ và chúng ta không che giấu mọi chuyện bằng xin lỗi này hay xin lỗinọ. Nếu em không muốn kể anh nghe em đang làm gì... OK thôi. Nhưng nếu em nói em sẽ đến, thì đến phéng đi. Đừng làm anh đợi em như thể anh không có gì hay ho hơn để làm. Anh chỉ ngồi đó như thằng đần để đợi em.”

Tôi suýt buột miệng nói “Xin lỗi” lần nữa. Suýt nữa.

“Nếu em tò mò, bố anh cuối cùng đã chịu nhấc mông lên đi thăm bà anh. Anh bảo bố anh cũng muốn đi và ông ấy bảo chưa tới lúc. Còn anh thì: Bao giờ mới tới lúc, sau khi bà chết chắc? Điều đó khiến ông ấy cáu tiết. Còn anh muốn nói: Bố thấy thế nào, khi thất bại trong cả hai việc, làm con và làm cha? Bố giải thích thế nào? Nhưng ông ấy tỏ ra cho-tao-một-lý-do-để-táng-vỡ-mặt-mày. Ông ấy chưa bao giờ thực sự làm, nhưng, chà chà, ông ấy muốn thế.”

“Bà anh đỡ hơn chút nào chưa?”, tôi hỏi.

“Không. Bà sẽ không đỡ hơn chút nào. Chúa ơi.”

Tôi cần cư xử hợp lý. Tôi cần tập trung. Và khi tập trung, tôi nhận thấy nỗi đau anh đang gánh chịu. Bà anh là người anh thực lòng yêu trong gia đình. Dòng máu của bà là thứ duy nhất anh muốn chảy trong huyết quản mình. Tôi biết điều này. Anh đã kể tôi nghe. Tôi dừng việc xem như anh không có lý do để tức giận.

“Anh nên gọi cho bà”, tôi nói. “Họ không thể cấm anh gọi cho bà. Bố anh đã đến bệnh viện chưa?”

Anh lắc đầu. “Ông ấy chắc vẫn còn trên máy bay.”

Tôi với tay dọc theo bàn và cầm lên cái điện thoại.

“Vậy hãy đánh bại ông ấy trong việc này.”

Có nhiều khi, tình yêu dường như là việc tính xem người kia muốn gì và trao đi điều đó. Đôi khi điều đó bất khả thi. Nhưng đôi khi điều đó khá đơn giản. Như bây giờ. Anh không nói lời cảm ơn tôi, nhưng khi tôi đưa điện thoại cho anh, anh cầm nó một lúc, để tôi biết tôi đã đúng.

Ngay sau khi anh bấm gọi, tôi bảo anh tôi có thể ra ngoài. Để dành cho anh chút riêng tư.

“Đừng”, anh nói. “Anh muốn em ở đây.” Rồi: “Anh cầnem ở đây.”

Nên tôi ở lại, và nhìn anh nói với bà như thể mọi chuyện rồi sẽ ổn thỏa cả. Chưa tới lúc nói tạm biệt, mặc dù đấy chắc là từ hiện ra nhiều nhất trong đầu anh.

Sau khi gọi xong, anh đặt điện thoại lại trên bàn và bảo: “Trời, chuyện này đã từng khó khăn.”

Tôi mong mình đang ngồi cạnh anh, chứ không phải đối diện với anh. Tôi đẩy đầu gối mình vào đầu gối anh.

“Ổn rồi”, anh nói. Sau đó anh lấy một miếng pizza và tiếp tục ăn.

Tôi định hỏi anh bà anh đã nói gì nhưng điện thoại kêu và đó là Steve, cậu ấy thông báo về bữa tiệc ở nhà Yonni Pfister.

“Bọn này sẽ đến đó”, Justin nói. Rồi sau khi cúp máy, anh bảo tôi bây giờ chúng tôi đi đâu.

Annapolis, tôi không thể không nghĩ tới cái tên này. Nhưng chúng tôi sẽ không đi tới nơi nào gần Annapolis.

Nhắc tới thành phố đó đủ nhiều, nó sẽ bắt đầu nghe như một nơi bịa đặt.

Rebecca đang ở bữa tiệc. Cô ấy đi tìm tôi.

“Tớ nghĩ bạn trai của bọn mình đang khá phê pha”, cô ấy nói với tôi.

“May cho bọn mình”, tôi nói.

Cô ấy nhìn tôi ngạc nhiên và bật cười. “Có phải cậu thực sự nói câu đó không? Tốt cho cậu đấy!”

Tôi muốn nói: Đừng kể cho Justin. Song tôi biết cô ấy sẽ không kể đâu. Cô ấy có thể kể với Ben, nhưng Justin thì không.

Có phải tôi là người duy nhất thực sự thích Justin?

“Có chuyện gì vậy?”, Rebecca hỏi tôi.

“Tớ chỉ mệt thôi”, tôi trả lời.

“Nhưng mệt vì cái gì?”,

Cô ấy thực sự có hứng thú. Cô ấy thực sự quan tâm. Cô ấy là bạn tôi.

Tôi không hé răng điều gì với cô ấy.

•••

Tôi lẻn khỏi bữa tiệc trước khi quá muộn để gọi tới nhà Kelsea.

Lần này có người nghe máy.

“A lô?” Giọng ông ấy nghe thô ráp, mệt mỏi.

“Dạ, có Kelsea ở nhà không ạ?”, tôi hỏi. Tôi chỉ muốn nghe thấy tiếng cô ấy. Tôi chỉ muốn biết cô ấy vẫn ổn.

“Ai đấy?”

Tôi thử nghĩ ra một cái tên không phải của tôi. “Cháu tên là Mia. Cháu là bạn của Kelsea.”

“À, Kelsea không có ở đây. Và nó sẽ không dùng điện thoại di động trong vài ngày. Nếu cháu muốn nói gì thì nhắn lại. Bác chắc nó sẽ gọi lại cho cháu. Hãy chờ ít bữa nhé.”

Tôi liều hỏi: “Bạn ấy có khỏe không ạ? Cháu chỉ thấy hơi... lo ạ?”

“Nó đang được trợ giúp ở nơi khác”, ông ấy nói. “Nó sẽ khỏe thôi.” Ông ấy dừng lại; đây là một lĩnh vực mới với ông ấy. “Bác hiểu rằng việc được nghe bạn của Kelsea nói có ý nghĩa rất lớn. Thật quý hóa khi cháu đã gọi.”

Ông ấy sẽ không nói thêm gì nữa, và thế là được rồi. Thế là đủ để biết rồi.

“Cháu cảm ơn bác ạ”, tôi nói. Tôi muốn nói với ông ấy rằng: Bác đã làm đúng. Nhưng tôi không muốn tạo ra ấn tượng quá mạnh. Tôi đã trở thành người bạn không thực là bạn.

Tôi về nhà muộn. Tôi phải dìu Justin tới cửa vì anh đã bước không nổi nữa. Tôi tự hỏi không biết mẹ anh có còn thức không.

“Cảm ơn em”, anh nói khẽ. “Bà anh là một quý bà kì diệu, và em cũng không tệ lắm.”

“Đừng làm phiền mẹ anh”, tôi bảo anh.

Anh giơ các ngón tay lên tạo thành thế chào. “Vâng. Thưa phu nhân.” Rồi anh nghiêng người tới và hôn tạm biệt tôi. Tôi ngạc nhiên, và anh có thể thấy tôi đang ngạc nhiên.

“Chúc phu nhân ngủ ngon”, anh nói. Rồi anh biến mất bên trong.

Tôi gửi email cho A khi về tới nhà mình.

Chào A,

Xin lỗi vì tớ không tới Annapolis được. Có một vài việc tớ phải làm.

Hay là mai nhé?

R.

[1] Thành phố lớn nhất của bang Maryland - một trong mười ba bang đầu tiên của Mĩ.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.