Tôi sẵn sàng gặp A ở bất cứ nơi đâu và bất cứ khi nào. Nhưng khi nhận được email từ A vào sáng hôm sau, tôi biết được cậu ấy thức dậy trong cơ thể một anh chàng có ông mới mất. Hôm nay, cậu ấy phải tới tang lễ. Sẽ không có cách nào để gặp nhau.
Tôi muốn viết lại rằng mình rất tiếc cho sự mất mát của cậu ấy. Nhưng không phải sự mất mát của cậu ấy, tất nhiên rồi. Tôi thực sự thấy buồn cho anh chàng có cơ thể này, bởi vì cậu ấy sẽ không thể thực sự dự tang lễ của chính ông mình. Không phải lỗi của A. Nhưng nó vẫn không công bằng.
Tôi không biết tại sao thực tế mình sẽ không được gặp A đã đưa tôi vào một vòng xoáy trôn ốc, nhưng đúng là như thế. Tôi nên quen với nó. Tôi nên biết chuyện này sẽ luôn là một phần trong kế hoạch... hoặc là một phần đi chệch khỏi kế hoạch. Nhưng khi mọi thứ khác đang là một đống hỗn loạn, dù sao tôi vẫn dựa vào nó. Và giờ đây tôi cảm thấy ngu ngốc vì đã làm thế.
Đến trường không làm tôi thấy khá hơn chút nào. Tôi cảm thấy tách biệt khỏi mọi thứ. Có lẽ đây là sự tự vệ. Tôi vẫn có thể nghe thấy người ta nói về mình, vẫn có thể nhìn thấy họ nhìn mình như một kẻ tệ hại. Nhưng tôi cũng biết rằng không ai ở đây có thể hiểu những gì tôi sẽ trải qua. Không ai ở đây yêu một người có thể hoặc không thể xuất hiện trong bất kì ngày nào. Không ai ở đây không hiểu tình yêu của anh ấy/cô ấy sẽ có dạng gì. Và thay vì cảm thấy mình oai hơn họ... thay vì cảm thấy tự mãn khi tôi có cái họ không có... tôi thấy mình đang ghen tỵ với họ. Tôi muốn có cùng sự ổn định mà Stephanie và Steve đang có. Hoặc Rebecca và Ben. Dù không hẳn là sự ổn định... vẫn có những trận cãi vã và bất đồng, cũng như những ngày tươi đẹp hay tồi tệ... nhưng ít ra cũng ổn định hơn việc hẹn hò của tôi.
Tôi thấy mình đang nghĩ: Tôi mới 16 tuổi. Thế này là quá mức.
Việc tôi sẽ không làm là hi vọng rằng bây giờ là vài tuần trước đây, và rằng tôi vẫn hoàn toàn là của Justin. Nhưng ngay cả điều đó cũng bất ổn. Bởi vì khi nhìn thấy anh lần đầu tiên kể từ lúc ở nhà thể chất, tôi đã bị đẩy đi xa hơn trong vòng xoáy trôn ốc. Tôi không có ý định gặp anh, và anh đương nhiên chẳng có ý định gặp tôi. Anh ra khỏi lớp học Toán, và tôi chỉ là ai đó đứng trong sảnh. Điều tôi thấy chẳng hay ho gì. Nó buồn hơn là giận. Anh luôn ghét phải ở đây, và bây giờ anh còn ghét hơn nữa. Tôi chắc chắn, khi thấy tôi, sự ghét bỏ sẽ hướng tới tôi. Nhưng vì không thấy tôi, sự ghét bỏ đó không có nơi nào để trút. Thay vào đó, nó tự cắn vào đuôi mình.
Một tuần trước, tôi sẽ lao tới an ủi anh. Tôi sẽ cố xoa dịu cơn giận đó, sự chán ghét đó, để anh có thể hít thở. Đấy là việc tôi đã làm. Đấy là điều anh cần, và lý do anh luôn bực bội với tôi.
Tôi quay đi và bước tới một hướng tôi biết anh sẽ không chọn, mặc dù nó không phải hướng tôi cần đi tới. Đã tệ hại lắm rồi. Tôi không muốn làm nó tệ hại hơn.
•••
Ngày hôm sau, A nói cậu ấy có thể gặp tôi. Nhưng kèm theo là một lời cảnh báo.
Tớ không chắc anh chàng này là mẫu cậu thích. Cậu ta khá to con. Tớ chỉ muốn cậu chuẩn bị trước, bởi vì lần cuối cậu nhìn thấy tớ, tớ không giống thế này.
Mẫu. Đột nhiên A lo lắng về mẫu tôi thích. Tôi không muốn cậu ấy nghĩ theo cách đó. Nó sẽ chỉ làm khó thêm cho cả hai chúng tôi. Và vì bây giờ tôi thực sự nghĩ về A như một “anh ấy”, tôi hầu như muốn nói với cậu ấy rằng cậu ấy có một nửa thuộc mẫu của tôi, nếu cậu ấy là một anh chàng. Nhưng điều đó có ý nghĩa gì? Nghĩ theo cách đó sai tới mức nào?
Tôi tự nhắc nhở bản thân: Hãy yêu con người bên trong. Chuyện này chỉ tốt đẹp khi bạn yêu con người bên trong.
Vấn đề - tôi nghĩ trong suốt giờ học - là tôi có một hình ảnh về con người bên trong trong đầu. A trong hình dung của tôi là anh chàng quyến rũ, phát sáng nhẹ nhàng như một linh hồn hay bóng ma, nhảy từ cơ thể này sang cơ thể khác. Đó là con người tôi đang yêu. Và trong tâm trí tôi, cậu ấy là một anh chàng, là da trắng, tóc đen, có cơ thể săn chắc. Không khiến ai hâm mộ phát cuồng. Không đẹp như những siêu sao. Chỉ hấp dẫn theo cách thông thường. Tôi thậm chí có thể nhìn thấy cậu ấy mỉm cười.
Hình ảnh biểu trưng này nên khiến tôi thấy dễ dàng hơn, nên khiến A thật hơn với tôi. Nhưng nó chỉ khiến tôi thấy khó khăn hơn, bởi vì tôi biết nó là cái tôi muốn, không phải là A thực sự.
•••
Cậu ấy đang đợi tôi ra hiệu sách Cỏ ba lá sau giờ học. Cậu ấy ăn mặc chỉnh tề với sơ mi có cúc và cà vạt, điều tôi đánh giá cao. Nhưng không có biện pháp nào với điểm này... Cậu ấy to con quá. Thực sự to con. Và điều đó thật khó cho tôi ứng xử. Không phải vì trông cậu ấy xấu xí. Thực sự có gì đó đáng yêu về cậu ấy với chiếc cà vạt. Nhưng cậu ấy quá to lớn so với tôi. Tôi bị dọa sợ. Và, đúng rồi, thật khó cho tôi để điều hòa lại từ việc nhìn A trong anh-chàng-đã-từng-là-nữ tên Vic và cơ thể lần sau tôi thấy.
“Chào”, cậu ấy nói khi tôi lại gần. Tôi đoán đấy là mật mã của chúng tôi bây giờ. Cách chào hỏi của chúng tôi. Nhưng giọng nói vẫn tỏ ra lạ lẫm, quá trầm.
“Ừ, chào”, tôi đáp.
Còn tệ hơn khi tôi ngồi cạnh cậu ấy. Tôi cảm thấy mình nhỏ xíu.
“Có chuyện gì thế?”, cậu ấy hỏi, tựa như cơ thể này chẳng có gì khác biệt với những cái trước kia.
“Chỉ đang tiếp nhận tất cả về cậu, tớ nghĩ thế”, tôi nói. Như một bài kiểm tra. Hãy làm cho A khác nhất có thể với lần trước, và xem tôi tiếp nhận nó thế nào.
Tôi không có tâm trạng để bị kiểm tra. Tôi đã bị kiểm tra đủ rồi.
“Đừng nhìn vào vỏ ngoài”, A nói. “Hãy nhìn vào cái ở bên trong.”
Tôi hiểu. Tôi thực sự hiểu. Nhưng, tôi vẫn không thích cái giả thiết rằng nó là tự nhiên.
“Cậu nói nghe thì dễ lắm”, tôi bảo cậu ấy. “Tớ không bao giờ thay đổi, có phải không?”
Chúa ơi, tôi không muốn cãi nhau. Tôi nghĩ thế mặc dù tôi là kẻ đang gây hấn.
Và rồi tôi đẩy ý tưởng này đi xa hơn một bước, khi nghĩ rằng: Giống như với Justin.
Không. Không phải. Với Justin, tôi tranh cãi vì anh dồn tôi tới góc tường.
A không làm thế.
Như lúc này. A có thể dễ dàng nói: “Ừ, chắc chắn cậu thay đổi chứ... Cô gái tớ gặp hôm qua thật tốt tính, còn cô gái đang nói với tớ là một kẻ khó chiều.”
Nhưng mấu chốt là: A sẽ không nói thế. Đấy là lý do tôi ở đây.
Thay vì đối đầu với tôi, A nói: “Đi nào!” Đưa nó tiến lên thay vì để bị mắc kẹt ở đây.
“Đi đâu?”, tôi hỏi.
Câu này nhận lại một nụ cười. “Chà, chúng ta đã từng lên núi, xuống biển, xuyên rừng. Nên tớ nghĩ lần này chúng ta thử... ăn tối và xem phim nhé.”
Ha ha! Không phải điều tôi dự kiến. Nhưng tốt hơn đi chọn một món tráng miệng nhiều.
“Nghe như một cuộc hẹn ấy, đáng nghi quá!”, tôi nói, mỉm cười với chính mình.
“Tớ sẽ tặng hoa cho cậu nếu cậu thích.”
Tôi thích âm thanh đó. “Đi thôi”, tôi nói. “Tặng hoa cho tớ.”
Tôi nửa đùa nửa thật. Còn cậu ấy thì nghiêm túc, bởi thay vì đi vào trong hiệu sách, cậu ấy tìm một cửa hàng bán hoa và mua một tá hoa hồng. Hơi điên, nhưng toàn bộ chuyện này vốn đã hơi điên, nên tôi nhận nó.
Sau đó chúng tôi phải xem một bộ phim siêu anh hùng có vẻ như được dàn dựng cho những buổi hẹn hò: đủ những pha hành động cho con trai và đủ những tình huống vui đùa cho con gái. Tất nhiên, ngay sau khi nói ra điều này, tôi phát hiện phương trình trên chưa tính tới những ai không phải là trai lẫn gái, và còn có vài sự giả định hơi quá về việc con trai thích gì và con gái thích gì.
Mặc dù vậy, A không nói gì với tôi về nó. Thay vào đó, cậu ấy bảo tôi đấy là cái cậu ấy muốn xem, mà không giải thích tại sao.
Thật nhộn vì A rõ ràng đang gặp khó khăn khi di chuyển với thân thể của anh chàng này. Có lý thôi, cậu ấy chưa quen là người to bự cỡ này, và cậu ấy phải thích nghi. Cậu ấy gắng gượng đi được tới cái ghế bên cạnh tôi. Và mặc dù vậy, rõ ràng tôi sẽ không hề được sử dụng tay vịn của ghế. Cậu ấy cố vòng tay qua người tôi, và thật ngại: về cơ bản, tôi đang bị mắc kẹt trong phần nách rất là tích cực của cậu ấy. Có thật thế không? Tôi nghĩ nó làm phiền A nhiều hơn làm phiền tôi. Bởi sau đó cậu ấy đã bỏ cuộc, và chuyển sang cách một ghế để chúng tôi có không gian hít thở.
Nhưng đó đâu phải điều bạn nên làm trong một lần hò hẹn.
Để cải thiện tình hình, cậu ấy đưa tay lên chỗ ngồi giữa chúng tôi. Tôi biết điều này có nghĩa gì. Tôi cũng đưa tay ra đó, và trong khi bộ phim bắt đầu đe dọa thế giới bằng những sự phá hủy, chúng tôi nắm tay nhau. Thật dễ chịu... nhưng không dễ chịu như trước kia. Một phần vì bàn tay cậu ấy quá lớn so với tôi. Một phần vì góc độ. Một phần vì nó ướt mồ hôi, và bởi vì cậu ấy cứ ngọ nguậy trên ghế. Rốt cuộc, tôi bỏ cuộc, còn cậu ấy không cố níu lại. Tôi có thể tựa vào cậu ấy... cơ thể cậu ấy lý tưởng để tựa vào. Nhưng cậu ấy đã chuyển ra quá xa. Vì vậy, chúng tôi ngồi đó trong không gian riêng suốt hầu hết bộ phim. Tôi không bận tâm, nhưng thế này đâu có cảm giác giống với hẹn hò.
Sau bộ phim, chúng tôi tới một nhà hàng Ý. Tôi vẫn không biết phải làm sao với bó hoa, và mong sao mình chưa bao giờ yêu cầu nó. Cuối cùng, tôi đặt chúng dưới ghế của mình.
Cậu ấy hỏi tôi chuyện trường lớp, và tôi cập nhật thông tin cho cậu ấy. Tôi cũng kể về việc thông báo cho cha mẹ tôi biết, và Rebecca gọi cậu ấy là Anh Chàng Bí Ẩn.
“Tớ hi vọng cậu không nghĩ về tớ như thế”, cậu ấy nói.
“Ừ, cậu phải thừa nhận cậu có lắm bí ẩn hơn những gã bình thường. Ý tớ là người bình thường.”
“Như thế nào?”
“Như tại sao cậu sống theo cách cậu sống? Như cậu từ đâu đến? Như tại sao cậu làm những việc cậu làm?”
“Ừ”, cậu ấy nói, “Nhưng chẳng phải chúng ta đều có những bí ẩn tương tự hay sao? Có lẽ không phải câu cậu từ đâu đến... Nhưng cậu có thực sự hiểu tại sao cậu sống theo cách cậu sống không? Hoặc tại sao cậu làm những việc cậu làm? Tớ không biết tại sao mình sinh ra theo cách này... nhưng cậu cũng không biết tại sao cậu sinh ra theo cách của cậu. Chúng ta đều lần mò trong bóng tối. Chỉ có điều bóng tối của tớ hơi không thông dụng hơn cậu thôi. Với tất cả những gì chúng ta biết.”
“Nhưng ở tớ có nhiều thứ giải thích được hơn. Cậu phải công nhận điều đó.”
“Cậu có thể tự khiến bản thân phát điên lên khi tìm kiếm lời giải thích cho từng thứ một. Tớ không thể làm thế. Tớ hạnh phúc khi để mọi thứ như vốn có. Thậm chí tớ không cần biết tại sao.”
“Nhưng cậu phải thấy tò mò! Tớ thấy tò mò!”
“Ừ, tớ không tò mò. Và nếu cậu thấy tò mò, tớ cần cậu tiếp nhận giá trị bề mặt[1] của nó.”
“Giá trị bề mặt? Thật không?”
“Được rồi. Tớ đã chọn từ ngữ mơ hồ. Giá trị bên trong. Giá trị tâm hồn. Giá trị tự thân. Bất kể cậu gọi nó là gì.”
“Cậu gọi nó là gì? Cậu nghĩ cậu là ai?”
“Tớ là một con người, Rhiannon ạ. Tớ là con người tình cờ đi vào bên trong người khác trong một ngày. Nhưng tớ vẫn là một con người.”
Bị mắng rồi. Tôi cảm thấy như mình đã làm cậu ấy thất vọng. Tôi đã rơi vào trong cùng một cái bẫy như bao người khác. Tôi chưa hiểu.
Tôi không thể không quan sát cậu ấy. Tìm kiếm.
“Chuyện gì thế?”, A hỏi, bắt gặp tôi đang nhìn.
“Chỉ có điều... Tớ không thể nhìn cậu ở bên trong. Thường thì tớ có thể thấy. Một chút le lói trong ánh mắt cậu. Nhưng tối nay thì không.”
Tôi không chắc liệu đây là lỗi của cậu ấy hay của tôi. Sự kết nối cần phải được gắn vào cả hai đầu, và có lẽ tối nay nó lỏng ra ở phía tôi.
“Tớ hứa tớ ở đây”, cậu ấy nói.
“Tớ biết. Nhưng tớ không thể. Tớ chỉ không cảm thấy gì. Khi tớ nhìn thấy cậu như vậy. Tớ không cảm thấy. Tớ không thể cảm thấy.”
“Không sao. Nguyên nhân cậu không nhìn thấy là bởi anh ấy quá khác tớ. Cậu không cảm thấy là bởi tớ không giống thế này. Cho nên theo một cách hiểu, nó vẫn ổn định.”
“Tớ đoán thế”, tôi nói. Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nghe. Tôi chưa từng nghe cậu ấy chối bỏ một cơ thể. Tôi chưa từng nghe cậu ấy nói Đây không phải là tớ. Nguyên nhân là do cậu ấy cảm thấy theo cách đó, hay do tôi khiến cho cậu ấy tự ý thức như thế? Cậu ấy biết tôi đang không thoải mái, và điều này khiến cậu ấy không thoải mái. Cậu ấy - người có thể thích nghi với mọi thứ - và đã làm thế ngay khi cậu ấy nhận thức được bản thân - đang nhìn vào chính mình qua đôi mắt của tôi, và vì thế, cậu ấy đang thấy bản thân thiếu hụt.
Tôi cần phải dừng lại. Nhưng tôi nên làm gì? cố gắng không nhìn cậu ấy như nhìn anh khổng lồ này? Tôi có thể lờ đi bằng cách nào? Tôi có thể không cảm nhận sự khác biệt tương quan bằng cách nào?
Tất cả những suy nghĩ đó, tôi không thể nói rõ ra một ý nào trong chúng.
Bởi vì như thế sẽ chỉ làm tình hình xấu thêm.
Nên thay vào đó chúng tôi nói về bộ phim. Đồ ăn. Thời tiết.
Thật là nhiễu loạn. Nhiễu loạn bởi vì chúng tôi đang không nói về chúng tôi. Và nhiễu loạn bởi vì tôi nhận ra rằng khi các bạn 16 tuổi và đang yêu, không có nhiều chuyện để nói ngoài chính các bạn.
Tôi muốn nói với A: Chuyện này không phải là về cơ thể cậu đang ở trong. Mà về nơi chúng ta đang ở.
Cậu ấy không nói chuyện với tôi cho tới khi chúng tôi đi lấy xe.
“Có chuyện gì vậy?”, cậu ấy hỏi tôi.
“Chỉ là một tối sa sút phong độ, tớ nghĩ thế.” Tôi thử ngửi những đóa hồng nhưng hương thơm đã phai. “Chúng ta được phép có đôi buổi sa sút phong độ, đúng không? Đặc biệt là khi...”
“Ừ. Đặc biệt là khi.”
Không chỉ một thứ, mà là mọi thứ. Nếu cậu ấy đang trong cơ thể hôm ở căn nhà gỗ, tôi sẽ hôn tạm biệt cậu ấy. Nếu cậu ấy là anh-chàng-từng-là-nữ hôm qua, tôi sẽ không thế. Hoặc nếu cậu ấy là Ashley với ngoại hình của Beyoncé[2]. Hoặc nếu cậu ấy là Nathan dưới căn hầm. Tôi sẽ không thế. Và nếu cậu ấy là hình dung trong tâm trí tôi, tối nay đã khác. Ngay bây giờ đã khác.
Nó không phải là điều nên xảy ra. Nhưng nó là điều xảy ra với tôi. Cho tới khi tôi có thể quen hơn với nó. Nếu tôi có thể quen hơn với nó.
Tôi không thể hôn tạm biệt cậu ấy nếu tôi muốn. Không thể hời hợt. Không thể nếu cậu ấy không cúi thấp xuống.
Nên thay vì cố làm việc đó, tôi giơ bó hoa lên cao. Tôi để cậu ấy hít thở chúng thay cho một nụ hôn. Tôi cố gắng tạo nên một lời tạm biệt dễ chịu theo cách đó.
“Cảm ơn về bó hoa”, tôi nói với cậu ấy.
“Không có gì”, cậu ấy nói.
“Ngày mai nhé”, tôi nói.
Cậu ấy gật đầu. “Ngày mai.”
Chúng tôi để nó xảy ra như thế.
Nhưng đã đủ chưa?
Chúng tôi nói mãi về ngày mai. Chúng tôi cứ hứa mãi, mặc dù không có cách nào để thực hiện lời hứa.
Cha mẹ tôi đã ngủ khi tôi về nhà, nhưng ngôi nhà im ắng cho tôi quá nhiều không gian để ngẫm nghĩ. Bữa tối và một bộ phim là những yếu tố cơ bản nhất của một mối tình, của hò hẹn. Nhưng phải chăng chúng tôi đã thất bại?
Tôi nghĩ có lẽ tôi sẽ cảm thấy khác đi vào sáng mai.
Nhưng không.
Tôi nằm trên giường, tự hỏi A ở đâu và trông thế nào.
Tôi mường tượng ra việc phải nghĩ điều đó mỗi sáng. Có lẽ đây không phải điều tôi sẽ làm trong phần còn lại của cuộc đời tôi. Nhưng ngay cả trong thời gian còn lại của thời học phổ thông.
Vẫn thấy như quá nhiều.
Tôi email cho A.
Tớ thực sự muốn gặp cậu hôm nay. Chúng ta cần nói chuyện.
[1] Nguyên văn là “face value”, chỉ con số in trên đồng xu, tiền giấy hoặc giấy tờ có giá trị tiền tệ khác, cho biết giá trị hợp pháp của vật được in. Vì thế, nó có thể hiểu là “giá trị bên trong”, tuy nhiên dịch “face value” theo nghĩ đen cũng có thể hiểu là “giá trị bề mặt/ bên ngoài”.
[2] Beyoncé Giselle Knowles-Carter là một ca sĩ, nhạc sĩ, vũ công, nhà sản xuất âm nhạc và diễn viên người Mĩ.