Tôi nhận tin nhắn trong khi đang đợi anh ở tủ đồ của anh. Cảm xúc trong tôi dâng trào quá nhanh. Khi anh xuất hiện một phút sau, nó đã phá tan tành tất cả những bức tường tôi dựng lên.
Tôi cầm điện thoại: “Anh nói ‘Nhớ hả?’ nghĩa là sao?”
Trông anh không cáu giận. Trông anh đang phiền muộn. Tôi chỉ là cô gái đang chắn đường.
“Nếu em nhớ anh nhiều như thế, tại sao tránh mặt anh suốt ngày?”, anh hỏi. “Anh cảm thấy nếu em thực sự nhớ anh, em đã có thể làm vài việc nào đó.”
“Em đi với Preston! Bọn em tới khu mua sắm! Anh đang nói anh muốn đi mua sắm với em và Preston hả? Thật không?”
Tôi không biết tại sao mình gào lên với anh, tại sao tôi như đang cãi nhau trong khi tôi không muốn cãi cọ.
“Anh không nói về chuyến mua sắm của em.” (Anh nói từ chuyến mua sắm theo cách anh nói từ gay.) “Anh nói về tất cả mọi thứ. Em không có ở đây.”
Có phải anh vẫn còn giận tôi vì Ashley? Hay anh đã nghe về anh chàng bí ẩn và lớp học vắng người?
“Em đã ở quanh đây”, tôi nói với anh. “Em đã ở nơi này.” Rồi tôi quyết định đề cập mọi thứ theo chiều ngang. “Em đã rất bận, thực sự bận. Các bài kiểm tra và đưa học sinh mới đi tham quan và bao thứ khác. Nhưng em đã ở đây, và nếu anh muốn gặp em, tất cả những gì anh cần làm là gọi điện.”
Anh sập cửa tủ đồ quá mạnh khiến nó đập vào tủ bên cạnh. Tôi giật nảy người, vì động tác nhiều hơn là vì tiếng động.
“Em tự nghe thấy bản thân nói gì không? Tất cả những gì anh cần làm là gọi điện à? Đó là cách mọi thứ diễn ra à? Anh có nên bắt đầu lập lịch hẹn gặp với em không? Chúa ơi.”
Mọi người đang nhìn chúng tôi lúc này. Chúng tôi là cặp đôi cãi nhau giữa sảnh.
“Em xin lỗi”, tôi nói. Tôi không chắc nên làm gì. Tôi chỉ nói xin lỗi.
“Thậm chí em có để tâm xem anh có một ngày khốn nạn thế nào không? Thậm chí em có thấy cần hỏi không?”, anh thách thức.
“Có gì sai?”, tôi hỏi ngay.
“Cuộc nói chuyện này”, anh nói, lần này sập cánh cửa theo chiều đóng lại. “Là sai lầm.”
Đó không chỉ là cuộc nói chuyện này. Tôi đã làm cả trăm thứ sai. Tôi đã trở thành loại người lo lắng về việc bị bắt quả tang, không phải người lo lắng về việc đã làm gì.
Tôi không muốn là loại người đó.
“Chúng ta có thể nói về điều này không?”, tôi nói nhỏ.
“Anh sẽ gặp em sau”, là câu trả lời của Justin. Cũng là thứ gì đó, nhưng không nhiều nhặn gì.
Chuông reo và mọi người bắt đầu hối hả. Vài người dành một thoáng nhìn tôi, xem liệu tôi có cho họ tin tức gì khủng khiếp đáng để lê la.
Tôi làm họ thất vọng theo cùng cách tôi làm tất cả những người khác thất vọng.
Bữa trưa thật căng thẳng.
Tôi không gặp Justin giữa tiết đầu và tiết hai. Tôi không biết liệu đây là sự cố ý ở phía anh, hay tôi căn thời gian không chính xác. Khi tôi gặp Preston giữa tiết ba và tiết bốn, tôi hỏi cậu ấy có thể ngăn chặn lại tất cả những tin đồn không. Tôi làm ra vẻ như đang nói đùa, nhưng cậu ấy đã nhìn thấu tôi. Cậu ấy đảm bảo với tôi rằng tin đồn đã lan đi như xu hướng của nó. Tôi biết điều này là sự thật, nhưng nó có thể là ngoại lệ chỉ dựa vào sự may mắn của tôi.
Tôi muốn giữ chỗ ngồi cạnh tôi cho Justin, nhưng khi Rebecca mang khay thức ăn của cô ấy tới và ngồi đó, tôi không thể nghĩ ra làm thế nào để khiến cô ấy chuyển đi mà không tỏ ra yếu đuối. Khi Justin đến, tôi có thể thấy anh nhìn vào chỗ đã bị chiếm mất như một bằng chứng. Anh ngồi cách đó hai ghế.
Ít ra thì tôi muốn một lời chào từ anh.
Các bạn của chúng tôi đã nhận ra điều này. Họ nhận ra nhưng họ chẳng nói chẳng rằng.
Tôi bắt đầu tính cách để cứu vãn tình thế, để khiến anh có cảm giác tốt hơn về tôi. Nhưng thay vào đó, tôi lại có suy nghĩ ngu ngốc và vô bổ này: A sẽ không bao giờ làm thế với tôi. Ngay cả nếu chúng tôi bất đồng quan điểm. Ngay cả nếu chúng tôi cãi nhau. A sẽ không bao giờ lờ tôi đi. A sẽ không bao giờ khiến tôi cảm thấy như tôi không còn tồn tại. Bất kể A đang ở cơ thể nào, A sẽ luôn tìm cách để công nhận tôi.
Không có cách nào để tôi biết đây là sự thật. Nhưng tôi chắc chắn về nó như một cảm giác. “Rhiannon?”
Đó là giọng của Rebecca. Cô ấy hỏi tôi gì đó.
Tôi thoát khỏi những suy nghĩ của mình trong một giây, trở lại với bàn ăn. Tôi nhìn sang Justin và thấy rằng anh đang chú ý đến tôi. Anh thấy tôi đang lơ đãng. Đã có lúc, anh giả sử rằng tôi đang nghĩ về anh. Nhưng tôi không thấy dáng vẻ đó trên mặt anh lúc này. Anh nhìn xuống bữa ăn trưa của anh.
“Xin lỗi”, tôi nói. Nhưng lần này nó dành cho Rebecca, vì không lắng nghe điều gì đó cô ấy đã nói.
Mày phải sửa chữa lại chuyện này.
Đó là điều tôi tự nói với bản thân trong suốt thời gian còn lại của ngày.
A sẽ rời khỏi tôi. A sẽ không bao giờ thuộc về tôi. A sẽ không bao giờ có thể là một phần bình thường của đời tôi.
Justin ở đây. Justin yêu tôi. Justin là một phần của tôi. Tôi không thể bỏ qua điều đó.
Anh đang tức giận, nhưng anh tức giận vì anh bối rối, bởi vì tôi làm anh khổ sở. Anh biết có gì đó trật khớp. Anh biết về tôi đủ để nhận ra.
Anh không bịa chuyện. Tôi thực sự đã làm chuyện này với anh.
Đây là lý do tôi phải dừng lại.
Đây là lý do tôi phải chữa lại.
Anh không có vẻ ngạc nhiên khi thấy tôi ở tủ đồ của mình lúc tan học.
“Em biết em đã quá lố”, tôi nói trước khi anh kịp xua tôi đi. “Em biết em đã không chú ý một trăm phần trăm. Điều đó không có gì liên quan tới anh, em thề. Và em cảm ơn khi anh nhắc em về nó, bởi vì thỉnh thoảng em đi quá xa trong khi không nhận ra mình làm thế. Anh biết mà? Nhưng em trở lại rồi. Bây giờ em ở đây. Em muốn biết điều gì xảy ra với anh. Em muốn là một phần trong đó. Em muốn chúng ta dành đủ thời gian cần thiết để trở lại như xưa.”
“Được rồi”, anh nói.
Tôi nhìn anh đặt sách vào trong tủ. Cái gáy của anh khiêu khích tôi. Bờ vai của anh kéo tôi lại gần.
“Anh có muốn làm gì đó không?”, tôi hỏi.
Anh đóng tủ. Quay lại nhìn tôi.
“Chắc chắn rồi”, anh nói. Và trong ánh mắt anh, giọng nói của anh, tôi nhận ra nó. Sự nhẹ nhõm.
Tôi hỏi anh muốn đi đâu.
Anh bảo nhà anh.
Tôi biết tình dục giúp dàn hòa sau một lần cãi vã. Tôi đang làm tất cả đầy lại. Tôi đã biến bản thân thành một cô nàng tận tâm, giả tạo mà ngay cả chính tôi cũng có thể tin sự mô phỏng là sự thật. Tôi biết hành động có tiếng nói rõ ràng với Justin, và anh cũng nói rõ ràng đáp lại. Tôi biết ơn lần nói chuyện này, biết ơn cái cách sự sâu đậm khiến cho cơ thể tôi cảm nhận được. Nhưng tâm trí tôi đang ở một căn phòng khác.
Trong sức nóng của nó, trong sự gấp gáp của nó, anh thấy đủ an toàn để nói: “Đừng bỏ anh!”
Và tôi hứa. Tôi nhận ra anh dễ tổn thương nhường nào, và tôi thề.
Sau đó, tôi hỏi anh về ngày hôm qua, và anh mới vừa kịp nhớ ra tại sao nó lại quá tệ. Chỉ là những lý do quen thuộc, và sức nặng của nó có cảm giác quá thông thường. Anh không đề cập tới chuyện tôi cùng anh chàng khác, và tôi cũng không thấy nó ẩn sau lời nói của anh. Tôi nghĩ tôi đã hiểu rõ rồi.
Anh bảo tôi ở lại dùng bữa tối. Tôi gọi cho mẹ, mẹ có vẻ bực bội nhưng không từ chối. Mẹ của Justin cũng có vẻ bực bội khi về nhà và Justin nói tôi sẽ ở lại. Nhưng sự bực bội đó nhằm vào anh, chứ không phải tôi. Tôi nói với bác ấy rằng tôi không nhất thiết phải ở lại, rằng tôi biết như thế vội quá, nhưng bác bảo rất vui vì có tôi ở đây, và đã rất lâu rồi bác mới trông thấy tôi. Khi Justin và tôi hẹn hò lần đầu tiên, bác ấy đối xử với tôi như con mèo lạc anh nhặt về. Giờ đây chúng tôi đã hẹn hò được ít lâu, tôi được nâng cấp lên thành vật nuôi - một phần của gia đình, nhưng không thực sự là thành viên.
Bố Justin quý tôi hơn, hoặc chí ít muốn tôi quý bác ấy hơn. Bác ấy về nhà trước khi bữa tối sẵn sàng chính xác năm phút, rồi hành xử như người chủ bàn ăn, mặc dù bàn ăn hình vuông. Justin và tôi song song với nhau, và chúng tôi trả lời những câu hỏi của bố anh như trong buổi phỏng vấn chung. Những câu trả lời nhạt nhẽo của chúng tôi về trường lớp và bài tập trôi qua không bị nghi ngờ bởi sự hưởng ứng nhạt nhẽo của bác ấy. Tôi mạo hiểm hỏi về bà của Justin, và được nghe bà vẫn khỏe như mong đợi. Mọi người trở nên căng thẳng, nên tôi chuyển chủ đề bằng cách khen đồ ăn ngon. Mẹ Justin bảo bác ấy rất tiếc vì không còn đủ cho phần thứ hai, vì bác không dự định nấu cho bốn người.
Ban đầu, tôi muốn nhà của Justin trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi, và gia đình của Justin trở thành gia đình thứ hai của tôi. Nhưng tôi mới chỉ đi được một nửa. Điều này hợp lý thôi, vì Justin chỉ muốn một gia đình cho có. Phần nào đó trong tôi thất vọng vì cơ hội thứ hai của tôi để có một bà mẹ tử tế đã không đạt được. Nhưng tôi hầu như đã quyết định đòi về phần trống vắng trong cuộc đời Justin. Tôi nhớ mình đã từng nghĩ rằng nếu anh không cảm thấy anh có một gia đình, tôi sẽ là gia đình của anh. Nếu anh không cảm thấy anh có một mái ấm, tôi sẽ biến không gian chung thành một mái ấm. Tôi tin tình yêu có thể làm được. Tôi tin đây là tác dụng của tình yêu.
Bây giờ tôi không chắc chúng tôi có gì. Chúng tôi là kiểu gia đình gì. Tôi đã từng hình dung chúng tôi trong tương lai: kết hôn, có con, rồi đi ngược lại cho tới khi trở thành chúng tôi bây giờ. Nhưng tôi đã không làm thế được ít lâu rồi.
Justin trông không thoải mái suốt bữa ăn. Và tôi biết tôi là phần thoải mái. Tôi biết tôi là người ở bàn ăn mang lại cho anh nhiều niềm vui nhất, người anh cảm thấy gần gũi nhất. Khi bữa tối kết thúc và tôi giúp mẹ anh rửa bát đĩa, tôi thấy anh quay về phòng mình, chơi điện tử. Anh dừng lại khi tôi bước vào, rồi vỗ lên chỗ trống bên cạnh, ra hiệu cho tôi tới.
“Xin lỗi đã khiến em phải chịu đựng tất cả những điều đó”, anh nói, rồi hôn tôi.
“Bữa tối thật tuyệt”, tôi bảo anh, mặc dù thật ra không đúng.
Tôi biết chúng tôi sẽ không vượt quá những nụ hôn khi cha mẹ anh có nhà. Dường như mỗi động tác chúng tôi tạo ra đều được tăng âm tới thẳng tai họ.
Anh đưa tay cầm cho tôi và cả hai cùng chơi một lúc. Nếu chúng tôi là những học sinh khác, cả hai giờ đang cùng nhau làm bài tập. Thay vào đó, chúng tôi cùng nhau tránh làm bài tập. Tôi nhận ra điều này vô trách nhiệm thế nào. Tôi không nghĩ Justin nhận ra một chút nào.
Tôi vui khi chúng tôi đã trở lại bình thường. Tôi không rõ mình có nhớ sự “bình thường” này không, nhưng tôi cảm thấy thật hợp lý vào lúc này. Dường như A chưa bao giờ tồn tại. A là một câu chuyện tôi tự kể tôi nghe.
Justin chơi game này giỏi hơn tôi, cũng như hầu hết những game chúng tôi chơi chung. Tôi chết liên tục, và anh liên tục tiếp thêm “mạng” cho tôi.
Đến chín lần, tôi cuối cùng xin thôi, bảo với anh tôi phải làm bài tập Sinh học để không bị đánh trượt. Tôi đưa lý do này ra phần vì nó là sự thật và phần vì tôi muốn anh nhớ rằng anh cũng có bài tập của anh nữa. Anh đang chịu mức rủi ro bị trượt nhiều hơn hẳn tôi.
“Được rồi, anh sẽ gặp em ngày mai”, anh nói. Đôi mắt anh không rời khỏi màn hình.
Tôi cẩn thận chào tạm biệt cha mẹ anh khi ra khỏi cửa. Mẹ anh nói lần nữa rằng rất vui khi gặp tôi. Bố anh đưa tôi ra cửa.
Khi bước ra bên ngoài, tôi không cảm thấy mình đã đánh mất thứ gì khi rời khỏi. Giống như khi tôi rời khỏi nhà mình, luôn luôn có một phần của tôi ở lại, chờ tôi trở về. Đó là điều làm cho ngôi nhà trở thành mái ấm: cái cảm giác một phần của tôi luôn chờ đợi tôi ở đó.
Khi ngồi vào xe, tôi không quay lại để nhìn xem liệu Justin có ở cửa sổ, dõi theo tôi hay không. Tôi biết anh không làm thế.
Cái phần chờ đợi tôi trong anh nó không mạnh đến thế. Khi anh biết anh đã có tôi.
Khi về phòng, tôi không lo lắng về chuyện cãi vã của chúng tôi nữa. Sáng nay dường như là lịch sử cổ đại vậy.
A là người tôi nghĩ tới. A là người tôi nghĩ đang đợi tôi. Tôi chưa gửi đi một lời nào trong cả ngày, và bây giờ tôi phải thừa nhận rằng nó có cảm giác như một sự từ bỏ vậy. Sai rồi! Chính A mới là người từ bỏ tôi bằng việc cứ nhảy từ nơi này sang nơi khác, từ cơ thể này sang cơ thể khác.
Nhưng tôi biết mình cũng có lỗi.
Tôi kiểm tra email và gần như thấy thanh thản khi không có gì mới. Điều này bào chữa cho đôi phần im lặng của tôi, nếu A cũng im lặng. Mặc dù nếu A im lặng, chắc đa phần là bởi tôi bảo cậu ấy dừng lại.
Tôi đã sẵn sàng đi ngủ, rồi ngủ tám tiếng liền. Khi tỉnh giấc, nghĩa vụ đầu tiên tôi cảm thấy là phải chấm dứt sự im lặng. Nên tôi viết:
Chào A,
Tớ xin lỗi đã không viết cho cậu hôm qua. Tớ đã định viết, nhưng rồi bao nhiêu việc khác xảy đến (không có cái nào quan trọng, chỉ tốn thời gian). Mặc dù khó mà gặp được cậu, gặp cậu rất vui. Tớ thực sự nghĩ thế. Nhưng nghỉ ngơi một thời gian và suy ngẫm về mọi chuyện là điều hợp lý.
Gần đây cậu ổn không? Cậu đã làm gì?
R.
Tôi biết điều này giống như đứng trên hai con thuyền: Tớ muốn viết cho cậu, nhưng hãy cứ tạm dừng nhé. Nhưng đấy chính là sự phản ánh chính xác vị trí tôi đang đứng. Hoặc vị trí tôi nghĩ tôi đang đứng.
Mặc dù tôi biết điều này là bất khả thi, và tôi biết nó vô ích, tôi vẫn muốn biết A ở đâu.
Như vậy có nghĩa tôi đang chờ đợi A?
Tôi không biết.
Ít nhất, tôi đang chờ xem điều gì xảy ra tiếp theo.