Một Ngày Khác

Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Tôi ổn. Tôi đợi tới cuối giờ học ngày thứ Sáu mới hỏi về bữa tiệc ở nhà Steve.

“Em thôi đi được không?” là câu trả lời của anh.

“Sao cơ?”, tôi nói. “Em không nghĩ em đáng bị như thế.”

Anh lắc đầu. “Xin lỗi em.”

Chúng tôi đã tới tủ đồ của tôi. Tôi biết anh phải đi làm. Cho nên tôi đang cố thu xếp.

“Anh sẽ ghét ít nhất một nửa số người ở đó”, anh nói. “Miễn em thấy thế không vấn đề, chúng mình đi. Nếu Steve và Stephanie bắt đầu gây gổ, đừng mong anh làm cậu chàng dịu bớt, đưa cậu chàng ra ngoài, hay che chắn tính nanh nọc của cô ả khỏi sự nhảm nhí của cậu chàng. Hãy để anh ngồi một góc, uống và nhìn ngó như mọi người khác.”

“Họ cãi nhau mỗi lần đó thôi mà!”, tôi phản đối. Đấy là bạn của chúng tôi. Hầu như họ luôn chừng mực. Tequila khiến họ dễ cáu kỉnh.

Anh khịt mũi. “Chúa ơi, Rhiannon, tỉnh lại đi!”

“Trong bữa tiệc, anh muốn làm gì thì làm”, tôi nói. “Em lái xe. Được chưa?”

“Anh phải nói với em ngay bây giờ, anh mà tới đó là xỉn quên đường về luôn.”

“Em đã được cảnh báo”, tôi nói với anh. “Em biết em đã được cảnh báo.”

Chỉ tới khi lái xe tới đón anh tối thứ Bảy, tôi mới tự hỏi tại sao tôi muốn tham dự bữa tiệc này.

Rebecca sẽ không đến. Cô ấy và Ben tận hưởng một “đêm hò hẹn”. Preston và người bạn thân nhất tên Allice có xu hướng tránh những bữa tiệc họ thấy “ghê tởm”. Và dù là bạn của Stephanie, tôi phải đồng ý với Justin rằng việc trở thành trung tâm chú ý của buổi tiệc không thể khiến cô ấy bộc lộ cách hành xử tốt nhất.

Tôi đoán, tôi cảm thấy gần như chắc chắn sẽ có gì đó mới mẻ xảy ra nếu chúng tôi dự tiệc. Nếu chúng tôi ở nhà, sẽ chẳng có cơ hội cho điều gì mới mẻ diễn ra.

Chúng tôi ăn pizza trước khi đi. Hình như bố anh nói anh không được đi chừng nào phòng anh chưa gọn gàng ngăn nắp, và Justin vẫn cứ rời nhà. Khi tôi hỏi Justin về bố anh, tất cả những gì anh đáp là “quân đội”. Tôi không phân biệt nổi, đấy là về nghề nghiệp, thái độ, hay cả hai. Bây giờ anh luôn nói: “Cầu Chúa, đừng khiến con biến thành người như thế!”

Tôi có ý nghĩ gần giống vậy về mẹ mình nên chắc chúng tôi có liên quan.

Trên đường tới nhà Steve, tôi hỏi Justin xem anh có biết ai khác cũng dự tiệc không.

“Có can hệ gì?”, anh hỏi. “Ai ở đó cũng vậy thôi.”

Tôi không nghĩ anh có tâm trạng để tranh luận, nên tôi giữ im lặng. Một bài hát tôi thích đang được phát trên đài, và tôi bắt đầu hát theo. Anh bắn sang tôi một cái nhìn như thể tôi là đứa ấm đầu và tôi dừng lại.

Khi tới nơi, anh làm một câu: “Em biết tìm anh ở đâu rồi đấy”, có nghĩa là: bất cứ nơi nào có bia rượu. Anh phóng đi ngay sau khi tôi khóa cửa xe, giống như bữa tiệc sẽ cạn sạch bia trước khi anh vào bên trong. Suy nghĩ này không hoàn toàn vô căn cứ, dựa vào bữa tiệc trước đó ở nhà Steve.

Đông quá. Đã có cảm giác nơi nào cũng đầy người. Tôi không nhận ra một số trong họ. Tôi gặp Stephanie một thoáng. Cô ấy ré lên một cái khi gặp tôi và trao cho tôi một cái ôm, sau đó chuyển qua tiếng ré và cái ôm khác.

Tôi biết mình nên ra bếp, lấy một li rượu (chỉ một thôi) và ở bên cạnh bạn trai. Nhưng tôi lại đang tha thẩn nơi khác. Steve tình cờ lướt qua tôi. Chắc cậu ấy đã uống từ sớm. Tôi chào cậu ấy. Cậu ấy bảo tôi cứ tự nhiên như ở nhà.

Ở đây rất ồn, mấy câu rap rủa sả đối chọi với tiếng chuyện trò rầm rĩ, khiến mọi người đều phải nói to hơn. Tôi lẻn vào sào huyệt công nghệ và thấy một chiếc laptop, đấu dây với dàn loa. Nhìn danh sách bài hát, tôi thấy Cậu nhỏ của anh có quyền! đang được phát. Bài kế tiếp là Khỏa thân như em khao khát anh. Tôi nghĩ tới chuyện tắt phụt nó đi. Tôi nghĩ tới chuyện đưa nhạc của Adele vào. Tôi không làm gì hết.

Tôi nhìn quanh và thấy Tiffany Chase đang trò chuyện với Demeka Miller. Tôi bước tới và chào họ.

“Chào!”, Tiffany gào đáp lại, át cả nhạc.

“Ừ, chào!”, Demeka nói.

Tôi nhận ra lỗ hổng trong kế hoạch, khi tôi không có gì để nói với người nào trong họ. Tôi suýt thì nói với Tiffany rằng mình đã hiểu tại sao cô ta thích đưa mọi người đi quanh trường, nhưng tôi không cho rằng đây là chuyện nên nói trong bữa tiệc. Cứ như thể tôi muốn thành cô ta, trong khi thực chất không phải thế.

“Tớ thích tóc của cậu!”, tôi nói với Demeka. Cô nàng mới nhuộm một dải đỏ.

“Cảm ơn cậu!”, Demeka đáp.

Tiffany và Demeka nhìn nhau. Rõ ràng tôi đã làm gián đoạn cuộc trò chuyện của họ. Tôi biết mình nên nối nó lại.

“Gặp lại sau nhé!”, tôi nói. Tôi dạt ra, nhưng không xa lắm. Một lần nữa, tôi biết mình nên ra bếp. Nhưng không.

Bên cạnh chiếc laptop là cả đống đĩa CD. Chắc đều của cha mẹ Steve. (Tôi không biết giờ họ đang ở đâu.) Đĩa của Adele gần trên cùng. Chẳng còn gì để làm, tôi bắt đầu lật giở ra xem.

Kelly Clarkson đây rồi, gợi nhớ lại chuyến ra biển chơi. Và cả Fun. nữa, chúng tôi cũng đã nghe.

“Anh thực sự thích họ”, ai đó nói với tôi, tay chỉ chiếc đĩa CD. “Em thì sao?”

Tôi ngạc nhiên khi bị chú ý. Anh chàng đang nói với tôi trông hoàn toàn lạc lõng ở nơi này: Anh ấy mặc áo vest, thắt cà vạt đi dự tiệc, giống như chuẩn bị đi thẳng từ đây tới nhà thờ sáng mai vậy. Trông anh ấy thực sự không tìm ra ai để nói chuyện, và đồng thời, tôi có cảm giác là lạ, rằng anh ấy chỉ muốn nói chuyện riêng với tôi. Bình thường, điều này khiến tôi bật chế độ phòng vệ.

Nhưng vì lý do nào đó, tôi quyết định không xua anh ấy đi.

“Vâng”, tôi nói trong khi cầm cái đĩa CD. “Em cũng thích họ.”

Lặng lẽ, anh ấy bắt đầu hát bài Carry On - bài Justin và tôi cùng hát trong xe hôm đó. Tôi cho rằng đây là một dấu hiệu, của cái gì thì tôi không chắc.

“Anh đặc biệt thích nó”, anh ấy nói.

Lạ thật. Ở anh ấy có gì đó quen lắm. Trong ánh mắt hoặc trong cách anh ấy nhìn tôi.

Vô hại. Tôi nhắc nhở bản thân rằng nói chuyện với anh ấy là vô hại.

“Em đã gặp anh chưa nhỉ?”, tôi hỏi.

“Anh tên là Nathan”, anh ấy nói.

Tôi bảo tên tôi là Rhiannon.

“Đấy là một cái tên đẹp”, anh ấy đáp lại. Và nó không phải một câu nói linh tinh nào đó, kiểu như “Anh thích mái tóc em”.

“Cảm ơn anh”, tôi nói. “Em đã từng ghét nó lắm, nhưng bây giờ thì không ghét mấy.”

“Tại sao?”

“Đánh vần nó mệt lắm”, tôi trả lời. Và bởi vì nó khác biệt. Tôi không kể với anh ấy tất cả những phiền toái mình gặp phải hồi còn nhỏ vì quá khác biệt, hay tôi đã từng mong muốn tha thiết cha mẹ hãy đặt cho mình cái tên đơn giản hơn.

Sự thật rằng trông anh ấy thật quen thuộc vẫn đang thôi thúc tôi. “Anh có tới Octavian không?”, tôi hỏi.

Anh ấy lắc đầu. “Không. Anh chỉ ở đây trong dịp cuối tuần thôi. Để thăm em họ anh.”

“Ai là em họ anh?”

“Steve.”

“À, thảo nào”, tôi nói. Và rồi, giống như với Tiffany và Demeka, tôi thấy mình hoàn toàn cạn ý tưởng để nói. Có nghĩa là, tôi có thể hỏi Nathan anh ấy từ đâu tới, ở đây bao lâu rồi, tại sao lại thắt cà vạt. Nhưng tôi chỉ tìm việc gì đó lấp chỗ trống trước khi rời đi, nên như vậy không hợp lý lắm.

Tôi đã sẵn sàng rút dây mạng và để câu chuyện chấm dứt. Nhưng rồi anh ấy làm tôi ngạc nhiên.

“Anh ghét thằng em họ của anh”, anh ấy nói.

Xấu xa quá. Nhưng không thật thế chứ. Tuy nhiên, tôi vẫn tò mò muốn biết lý do.

Anh ấy tiếp tục: “Anh ghét cách nó đối xử với các cô gái. Anh ghét lối nghĩ cứ tổ chức tiệc tùng thế này là mua được tình bạn. Anh ghét cái kiểu chỉ nói với ai đó khi nó cần thứ gì. Anh ghét khi nó không có khả năng yêu chân thành.”

Wow. Tôi chỉ nhớ mỗi tên của anh chị em họ mình. Nathan lại có vẻ quá để tâm tới Steve.

“Vậy sao anh ở đây?”, tôi hỏi.

“Bởi anh muốn thấy nó tan tành. Nếu bữa tiệc cứ ầm ĩ thế này, nó sẽ bị cảnh sát tới dẹp. Và khi nó bị dẹp, anh muốn là người chứng kiến. Từ một vị trí an toàn, tất nhiên rồi.”

Anh chàng đang bốc hỏa. Thật tức cười. Tôi quyết định đổ thêm dầu.

“Anh bảo Steve không thể yêu Stephanie chân thành hả?”, tôi hỏi. “Họ cặp với nhau hơn năm rồi mà.”

“Điều đó thì có nghĩa gì? Ý anh là, ở bên ai đó hơn một năm có thể vì em yêu người ta... nhưng cũng có thể vì em bị mắc kẹt.”

Mắc kẹt? Thật ngớ ngẩn, bởi ý nghĩ đầu tiên của tôi là:Stephanie còn chưa bị mắc kẹt bằng tôi. Thế mới lố bịch. Chẳng ai trong chúng tôi mắc kẹt hết.

Tôi tự hỏi dựa vào đâu để Nathan nói như vậy. Anh ấy nói cứ như đúng rồi.

“Dựa vào kinh nghiệm cá nhân hả anh?”, tôi hỏi.

“Có nhiều thứ giữ em lại trong một mối tình”, anh ấy nói. Ánh mắt anh đang cầu mong tôi lắng nghe. “Sợ cô đơn. Sợ phá vỡ sự sắp đặt của cuộc đời. Một quyết định gắn mình với những gì tàm tạm, bởi bản thân không chắc mình có thể đạt được điều gì khá hơn. Hoặc giả có niềm tin vô lý rằng nó sẽ khá hơn, ngay cả khi chính mình biết anh ta sẽ chẳng thay đổi.”

Anh ta. Tôi đoán Nathan đang đồng quan điểm với Preston.

“‘Anh ta’?”, tôi hỏi để khẳng định.

“Ừ!”

“Em hiểu.” Có lẽ điều này lý giải cho việc tại sao tôi thấy anh vô hại, tại sao tôi thấy cởi mở với anh. Con gái không cần phải cảnh giác với loại con trai thích con trai.

Một lúc sau, anh ấy hỏi: “Nghe ổn chứ?”

“Trăm phần trăm”, tôi cam đoan với anh ấy. Tôi tự hỏi liệu Steve có biết không nhỉ.

“Còn em thì sao? Đang hẹn hò hả?”

“Vâng”, tôi đáp. Rồi, nhận ra diễn tiến câu chuyện, tôi thêm: “Hơn một năm.”

“Tại sao bọn em vẫn ở bên nhau? Sợ cô đơn? Hướng tới sự ổn định? Niềm tin vô lý rằng anh ta sẽ thay đổi?”

Chà. Tôi không định giãi bày rằng nó phức tạp hơn thế. Vì vậy tôi nói: “Đúng. Đúng. Và đúng.”

“Vậy thì..”

“Nhưng anh ấy cũng có thể cực kì đáng yêu”, tôi nói thêm. “Và em biết, sâu thẳm bên trong, em là cả thế giới với anh ấy.”

Ánh mắt ấy không cho tôi thoát ra. “Sâu thẳm bên trong? Với anh, nó nghe như sự ổn định. Em không cần phải mạo hiểm đi sâu xuống để được yêu.”

Đủ rồi. Tôi không quen anh. Dừng lại.

Nghe như Justin đang nói trong đầu tôi, mặc dù đấy là giọng của tôi.

“Mình chuyển chủ đề được không?”, tôi nói. “Đây không phải một chủ đề hay trong khi tiệc tùng. Em thích anh hát em nghe hơn.”

Chợt Justin len vào khung cửa, trên tay là chai bia Corona. Anh quan sát gian phòng, thoáng hạnh phúc khi thấy tôi, rồi bớt ít nhiều hạnh phúc khi thấy tôi đang nói chuyện với một gã trai khác.

“Chà, ai đây?”, anh hỏi và bước tới.

“Đừng lo, Justin’”, tôi nói. “Anh ấy là gay.”

“Ừ, nhìn cách ăn mặc là biết. Em đang làm gì đấy?”

“Nathan, đây là Justin, bạn trai của em. Justin, đây là Nathan.”

“Chào”, Nathan nói.

Justin chần chừ một giây, rồi hỏi: “Em có thấy Stephanie đâu không? Steve đang tìm cô ấy. Anh nghĩ họ lại tái diễn rồi.”

Có ý Anh đã bảo mà trong giọng nói của anh. Và anh nói với tôi như vậy.

Tôi trả lại anh một ý Anh đã bảo gì.

“Chắc cô ấy xuống hầm”, tôi nói.

“Ây dà. Mọi người đang nhảy dưới hầm đấy.”

Nhảy? Lần cuối chúng tôi nhảy có lẽ là cái đêm chếnh choáng hơi men ở nhà Preston mấy tháng trước.

Tôi nhớ nó.

“Anh muốn xuống đó nhảy vài bài không?”, tôi hỏi.

“Còn lâu! Anh không đến đây để nhảy. Anh đến đây để uống.”

“Quyến rũ thật”, tôi đáp. Tôi đã nghĩ cái quái gì vậy? Rủ anh? Rồi tôi suy tính một cơ hội khác. “Anh không phiền nếu em nhảy với Nathan chứ?”

Anh nhìn lại chiếc cà vạt và áo vest của Nathan lần nữa. “Em chắc anh ta gay chứ?”

“Tôi sẽ hát vài khúc tiêu chuẩn[1] nếu cậu cần chứng minh”, Nathan tự nguyện.

Justin vỗ vai anh ấy. “Đừng, bạn hiền, đừng làm thế, được không? Đi nhảy đi.”

Và rồi, sau điệu chào bằng chai Corona, anh quay trở lại bếp.

“Anh không phải nhảy nếu anh không muốn”, tôi bảo Nathan. Tôi biết mình không phát cuồng vì ý nghĩ nhảy cùng người lạ, nên tôi không thực sự trông chờ anh ấy hùa theo.

Nhưng anh ấy nói: “Anh muốn. Thực sự muốn.”

Tôi không hiểu tại sao điều này lại hợp lý, nhưng đúng vậy. Do đó, tôi đi trước, hướng tới tầng hầm. Có một loại ồn ào khác dưới đó: âm thanh sàn nhảy. Dưới bàn tay Stephanie, tất cả đèn đóm thông thường được thay bằng bóng đèn đỏ. Có cảm giác chúng tôi đang ở trung tâm của một trái tim đang đập.

Khó mà nhận ra ai với ai, nhưng tôi định vị được Steve trong tư thế chuẩn bị xỉn ở góc phòng.

Tôi gọi cậu ấy: “Steve ơi! Tớ khoái ông anh họ của cậu!”

Cậu ấy gật đầu nên tôi đoán cảm xúc Nathan diễn đạt không hoàn toàn hai chiều.

“Cậu có thấy Stephanie không?”, cậu ấy hét lên.

“Không!”, tôi cũng hét lên, và cho rằng có lẽ tốt nhất là cả hai nên tách nhau ra cho tới khi họ tỉnh táo hơn.

Phải chăng bởi Nathan là gay, tôi nghĩ anh ấy sẽ lao luôn vào sản nhảy. Nhưng thay vào đó, trông anh ấy hơi hoảng. Tôi tự nhắc nhở mình rằng, với anh ấy xung quanh toàn người lạ. Rồi tôi cũng tự nhắc nhở mình cũng là một trong số những người lạ đó, ngay cả khi không hẳn vậy. Tôi kéo anh ấy xuống đây, vì thế khiến anh ấy tự nhiên như ở nhà trở thành trách nhiệm của tôi. Tôi thấy mình đang có suy nghĩ, nhảy chỉ là một dạng khác của hát theo nhạc và những gì tôi cần làm là khiến anh ấy hát theo nhạc, theo cách anh ấy đã từng hát theo một bài chưa được bật, khi còn ở trên kia.

Anh ấy đang lắc lư thân mình, bị bủa vây bởi mọi người xung quanh chúng tôi và không gian họ choán lấy. Tôi cố gắng lờ đi điều đó, chỉ tập trung vào anh ấy và âm nhạc. Tôi tạo ra một không gian để kéo anh ấy vào. Và nó hiệu nghiệm rồi. Tôi có thể cảm thấy nó hiệu nghiệm. Ánh mắt anh hòa nhịp với ánh mắt tôi. Nụ cười của anh hòa nhịp với nụ cười của tôi. Bài hát. Bài hát là người dẫn đường. Bài hát bảo chúng tôi cử động thế nào. Bài hát chỉ dẫn tay anh đặt vào lưng, vào vai tôi. Bài hát tạo ra sức nóng và trao cho cơ thể chúng tôi. Bài hát kéo tôi lại gần hơn. Bài hát, và ánh mắt anh.

Rồi một bài hát khác. Anh bắt đầu hát theo, và điều đó khiến tôi thấy hạnh phúc. Tất thảy khiến tôi hạnh phúc, được thư giãn ở một nơi quá đông đúc. Không còn cảm thấy Justin đang lôi kéo mình đi theo hướng nào đó. Được từ bỏ tất cả.

“Anh giỏi lắm!”, tôi gào lên với Nathan.

“Em thật tuyệt!”, anh gào đáp lại.

Những bài hát nối nhau. Những cơ thể qua qua lại lại. Không ai gọi tên tôi. Không ai cần tôi, hay đòi hỏi thứ gì.

Tôi lạc khỏi thời gian. Khỏi điều đang nghĩ. Khỏi việc tôi ở đâu và tôi là ai. Thậm chí tôi lạc khỏi cả bài hát. Tôi lạc khỏi mọi thứ trừ chàng trai thắt cà vạt trước mặt, người cũng đang thả lỏng bản thân. Tôi có thể trò chuyện, như một người quen biết.

Rồi tất cả kết thúc. Bài hát dừng giữa chừng. Tôi thấy tôi như nhân vật hoạt hình, giữ mình một phút trên không trung, sau đó nhìn xuống và rơi xuống đất. Bộ đèn thông dụng được bật lên, chúng vẫn ở đó suốt, bên cạnh loạt đèn đỏ. Tôi nghe thấy tiếng Stephanie hét lên rằng bữa tiệc kết thúc, rằng hàng xóm đã gọi cảnh sát.

Mặc dù không phải lỗi của tôi, tôi muốn xin lỗi Nathan. Bởi vì kết thúc rồi. Phải kết thúc thôi.

“Em phải đi tìm Justin”, tôi nói với Nathan. “Anh ổn chứ?”

Anh gật đầu. “Này”, anh nói. Tay anh vẫn nắm cổ tay tôi. “Có kì lạ không nếu anh muốn biết email của em?”

Tôi không nghĩ rằng như thế là kì lạ, ngoại trừ việc anh hỏi thế có kì lạ không.

“Đừng lo!”, anh nói thêm. “Anh vẫn một trăm phần trăm đồng tính.”

“Chán quá”, tôi nói. Rồi trước khi thói tán tỉnh trong tôi kịp làm mình xấu hổ, tôi đưa cho anh địa chỉ email, lấy bút của anh viết nó lên tờ biên lai.

Tâng hầm gần như trống rỗng, và đã có tiếng còi hụ văng vẳng nơi xa. Stephanie không bịa chuyện... chúng tôi thực sự phải đi.

“Đến lúc phải đi rồi”, tôi nói. Cả hai chúng tôi đang ở trong không gian chúng tôi tạo nên, không muốn rời đi ngay cả khi đèn bật sáng.

“Em sẽ không để bạn trai lái xe chứ?”, Nathan hỏi.

“Dễ thương thật”, tôi nói. “Không đâu. Em giữ chìa khóa.”

Đầu cầu thang đang hỗn loạn và chúng tôi bị chia tách trước khi kịp nói lời tạm biệt. Justin không ở trong bếp, nên tôi đoán anh đã ở xe rồi.

Chính xác, anh đang chạy bổ tới đó, đợi tôi.

“Em đã ở đâu hả?”, anh buộc tội tôi khi tôi mở khóa xe.

“Dưới hầm”, tôi nói với anh khi cả hai đã ở trong xe. “Anh biết mà.”

Anh chửi rủa đôi câu, nhưng tôi biết là nhằm vào cảnh sát, không phải tôi. Tôi lái xe ra, thở phào vì đã không đỗ trên lối đi, nơi có xe hộ tống trấn giữ.

“Chúng mình sẽ thoát được”, tôi cam đoan với anh.

“Em đẹp lắm”, anh lắp bắp.

“Anh say rồi”, tôi nói.

“Dẫu sao em vẫn đẹp”, anh nói với tôi. Rồi anh trở lại ghế và nhắm mắt.

Tôi đợi vài phút. Rồi tôi nhận ra một bài hát tôi thích trên đài và hát theo.

Trong khi Justin ngáy, tôi thấy mình đang mong Nathan thoát thân an toàn.

[1] Nguyên văn là “show tune”, một đoạn trong vở nhạc kịch, nhưng tự nó đã trở nên nổi tiếng. Ví dụ: I dreamed a dream trong Les Miserables, hay bài hát The phantom of the opera trích từ vở nhạc kịch cùng tên. Gắn việc thích show tune với gay chỉ là một định kiến.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.