Hôm nay là Chủ nhật. Justin sẽ không làm gì được trong ít lâu. Chúng tôi chưa lên kế hoạch. Cha mẹ tôi sẽ không ra khỏi nhà.
Tôi tự do.
Tôi bảo mẹ là tôi có mấy việc lặt vặt cần làm, rồi email cho A hỏi xem cậu ấy có muốn là một trong số mấy việc đấy không.
Cậu ấy trả lời: Có. Cả triệu lần có.
Tớ sẽ chỉ làm việc này thôi, tôi tự nhủ trong khi dàn xếp cho những kế hoạch.
Tôi sẽ không nghĩ về điều đó.
Tôi sẽ không nghĩ xem điều đó có nghĩa gì.
Tôi chỉ thực hiện điều đó, và ở bên A, và xem xem điều đó có ý nghĩa gì khi xảy ra.
A bảo tôi hôm nay cậu ấy là một cô gái tên Ashley. Tôi đã biết đường đi đến nhà cô ấy. Tôi biết cậu ấy sẽ đợi khi tôi lên đường.
Tôi đang hình dung ra ấn tượng đầu tiên về cô-gái-A mình sẽ gặp. Xinh, nhưng không tới mức choáng váng. Ai đó tôi có thể kết bạn. Ai đó có thể giống tôi.
Nhưng trời đất ơi, không phải cô gái này.
Cô ấy bước ra khỏi nhà và tôi thấy: Trời, mình đang sống trong loại phim âm nhạc nào vậy? Bởi vì cô gái này xinh đẹp tới tỏa sáng. Cô ấy trông như kiểu người sẽ đi khắp nơi với dàn ca sĩ hát bè. Và các nhiếp ảnh gia. Và ba chuyên gia trang phục, trang điểm. Và một con cún con. Và Jay Z[1] nữa.
Đây là loại con gái bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy ngoài đời thực. Bạn có thể gần như vờ rằng gái xinh thế này không thực sự tồn tại. Họ là những phiên bản tạo ra bởi máy tính mà các tạp chí thời trang muốn dùng để khiến bạn thấy xấu hổ.
Chỉ có điều cô gái này là thật.
Khi cô gái bước vào trong xe và tôi được nhìn ở cự li gần, tôi phải bật cười. Ngay cả làn da cũng hoàn hảo. Tất cả những gì tôi đòihỏilàmộtcái mụn nhỏ xíu.
“Cậu đang đùa tớ hả?”, tôi nói.
Cô ấy khiến cho việc thắt dây an toàn trông cũng gợi cảm. Chúa ơi.
Cô ấy trông thấy tôi cười và hỏi: “Cái gì?”
Cô ấy không hiểu.
“Cái gì?”, tôi lặp lại. Dường như A không nhận ra cô ấy đẹp sửng sốt thế nào hôm nay.
“Cậu phải hiểu, cậu là người đầu tiên từng biết tới tớ trong hơn một cơ thể. Tớ chưa quen với chuyện này. Tớ không biết cậu sẽ phản ứng thế nào.”
Được rồi. Chắc tôi đã quên mất. Nhưng mà.
“Tớ xin lỗi”, tôi nói. “Nhưng mà cậu lại là cô nàng da sô cô la nóng bỏng này. Nó khiến cho tớ khó lòng có được một hình ảnh về cậu trong tâm trí. Tớ cứ liên tục phải thay đổi.”
“Cậu hình dung tớ thế nào cũng được. Bởi vì sự khác biệt sẽ chân thực hơn bất kì cơ thể nào cậu từng biết tớ ở trong.”
Cậu ấy làm như dễ lắm vậy. Nó không hề dễ dàng. Đặc biệt là với một cô gái xinh đẹp.
“Tớ nghĩ trí tưởng tượng của tớ cần thêm thời gian để bắt kịp tình huống. Được chứ?”, tôi nói.
Cậu ấy gật đầu. Ngay cả cái gật đầu cũng quyến rũ. Chẳng công bằng tẹo nào. “Được rồi. Bây giờ đi đâu nào?”
Tôi đã có vài dự tính cho việc này. Và tôi sẽ không thay đổi kế hoạch chỉ vì cái cơ thể đang ngồi trên ghế khách.
“Vì bọn mình đã xuống biển rồi”, tôi nói, “tớ nghĩ hôm nay mình sẽ lên rừng.”
Quên chuyện không phải nghĩ về điều đó đi.
Trong khi lái xe, tất cả những gì tôi có thể làm là nghĩ về điều đó. Về cô gái ấy. Về A trong cơ thể cô ấy. Chúng tôi nói chuyện nhưng tâm trí tôi cứ choáng ngợp đủ loại ý nghĩ. Và thật thê thảm khi tôi biết nếu hôm nay A trông giống Nathan, tôi sẽ không có những suy nghĩ đó. Tôi sẽ cảm thấy bình thường, vì tôi đi chơi cùng một chàng trai bình thường.
Nhưng thế này thì khác quá. Khác hẳn. Mặc dù khi cô ấy nhìn tôi, tôi có thể cảm nhận được A bên trong, nhưng không dễ để tách biệt hai người. Và thật không dễ để nhận ra đây là một phần của việc quay xổ số. Một vài ngày, A sẽ như thế này.
Tôi không thấy mình có thể “ráp vừa” vào chỗ nào trong một cuộc đời như vậy.
Tôi không muốn hôn cô ấy. Tôi không bao giờ có thể hôn cô ấy.
Ít ra là vậy.
Nhưng tôi có thể nói chuyện với cô ấy và không lo lắng rằng mình nói quá nhiều, nói quá ít, hay lỡ miệng. Dường như cuộc đời tôi thường thu lại sau tấm màn phán xét, và A biết cách kéo tấm màn đó ra, nhìn thấy tôi chân thực hơn bất kì ai.
Tôi tự nhủ mình cần lưu ý điều đó. Để ghi nhớ lại. Để đừng bị choáng ngợp bởi sự hấp dẫn của cô ấy mà quên đi tất cả những thứ khác.
Chúng tôi đến công viên quốc gia, nơi tôi đã lên kế hoạch đi picnic cho hai người, ngay cả nếu Ashley trông như chỉ ăn nửa bữa một ngày, tôi mong A sẽ biết cách ăn như những người còn lại trong chúng tôi. Có một vài người trong công viên, nhưng tôi cố tránh họ. Hôm nay là của chúng tôi.
Tôi đã tắt điện thoại. Tôi ở đây, bây giờ.
“Tớ yêu nơi này”, A bảo tôi.
“Cậu từng ở đây bao giờ chưa?”, tôi hỏi.
Cậu ấy lắc đầu. “Mặc dù tớ có khả năng nhớ, nhưng ở một thời điểm nhất định, tất cả cứ mờ hết đi. Có rất nhiều ngày tớ không thực sự chú ý.”
Tôi biết bây giờ cậu ấy đang chú ý. Cậu ấy cười với tôi khi tôi tắt máy. Cậu ấy dõi theo khi tôi tới thùng xe. Cậu ấy trông thích thú khi tôi lấy ra cái làn mây.
Trong làn mây có một cái chăn, và tôi phủ nó lên bàn picnic như khăn trải bàn, bởi vì một khi đã có sự lựa chọn, tôi không thích ngồi dưới đất khi đã có bàn. Rồi tôi lấy tất cả thức ăn mang theo ra... không có món lớn nào, chỉ toàn những thứ nho nhỏ, như khoai tây chiên, xốt cà chua, bánh mì, Hummus[2] và quả ô liu.
“Cậu ăn chay à?”, A hỏi. Tôi gật đầu.
“Tại sao?”
Tôi quá mệt mỏi với câu hỏi này. Tại sao hội ăn thịt không bị hỏi tại sao? Và có vẻ như lúc nào họ cũng mong chờ câu trả lời lạ lẫm. Vì vậy tôi quyết định chọn câu trả lời lạ tai nhất tôi có thể nghĩ ra.
Tôi làm mặt nghiêm và nói: “Bởi vì tớ nghe một thuyết nói rằng khi chúng ta chết đi, mọi động vật chúng ta từng ăn sẽ có cơhội ăn thịt ngược lại chúng ta. Nên nếu cậu ăn thịt và gom góp tất cả những con vật đã từng ăn lại... chà, đấy là một thời gian chuộc tội dài đấy, bằng cách bị nhai nuốt.”
Vui sao khi thấy khuôn mặt hoàn hảo của Ashley nhăn nhó. “Thật hả?”, A hỏi.
Tôi phì cười. “Không. Tớ chỉ phát ngấy câu hỏi đó thôi. Ý tớ là, tớ ăn chay vì tớ thấy ăn các sinh vật có tri giác là điều sai lầm. Và không tốt cho môi trường.”
“Hợp lý đấy”, A nói.
Tôi không chắc liệu mình đã thuyết phục được A chưa.
Tôi nghĩ: Có lẽ cứ dần dần là được.
Rồi tôi nghĩ: Hả?
Tôi không nên nghĩ về bất kể thứ gì cứ tiếp diễn. Chỉ là một ngày cộng thêm một ngày khác thêm một ngày khác. Có lẽ thế.
Khi xảy ra chiến tranh với Justin, những câu hỏi tôi tự đặt ra cho bản thân là: Để làm gì? Giống như: Tại sao chúng ta lại tự đặt mình vào cái đống này? Tại sao phải cố ép hai người vào thành một cặp? Liệu những thứ nhận được có xứng đáng với những thứ mất đi?
Bây giờ tôi tự hỏi những câu đó về A. Chúng tôi nói về món khoái khẩu, bữa ăn ngon nhất từng có, và về những đồ ăn đáng ghét nhất... Nếu đây là cuộc hẹn, nó tiến triển thực sự tốt. Nhưng có một phần trong tôi đứng bên ngoài, quan sát nó diễn biến, và phần đó đang hỏi: Cái gì đây? Để làm gì?
Khi ăn xong, chúng tôi đi dạo trong rừng. Khi chúng tôi được ở riêng với nhau, khi chúng tôi đi dạo thế này, tất cả cuộc nói chuyện đang diễn ra bên ngoài di chuyển vào trung tâm suy nghĩ của chúng tôi. Cái gì đây? Tôi biết mình không thể trả lời một mình.
“Tớ cần biết điều cậu muốn”, tôi nói.
Cậu ấy không có vẻ ngạc nhiên về đề nghị này. Nếu là Justin, tôi biết mình sẽ nhận được: “Em làm sao thế?” Nhưng A trả lời không chút ngập ngừng.
“Tớ muốn chúng ta ở bên nhau”, cậu ấy nói với tôi.
Cậu ấy nói nghe có vẻ dễ. Nhưng tâm trí tôi không tài nào biến nó thành chuyện dễ dàng. Không được, khi cậu ấy thay đổi cơ thể hằng ngày. Tôi có thể trò chuyện với bất kì ai trong họ, tôi chắc chắn điều này. Nhưng khi xét đến sự hòa hợp, khi xét đến việc làm cho phần đó của tôi sống dậy... Tôi biết có vài ngày sẽ ổn thỏa và vài ngày thì không. Như bây giờ. Cậu ấy phải thấy điều này.
“Nhưng chúng ta không thể ở bên nhau”, tôi nói. Tôi sửng sốt vì giọng mình bình thản đến thế. “Cậu nhận ra điều đó đúng không?”
“Không”, cậu ấy nói. “Tớ không nhận ra điều đó.”
Thất vọng. Giống như nói với một đứa trẻ vẫn tin rằng chỉ cần tuyên bố điều gì đó thật rõ ràng là có thể biến nó thành sự thật. Tôi mong sao mình có thể tin theo cách đó.
Tôi dừng lại và đặt tay lên vai cậu ấy. Sự thật nói ra sẽ đau, đặc biệt khi cậu ấy trông quá thiếu sẵn sàng để nghe nó.
“Cậu cần phải nhận ra điều đó”, tôi nói với cậu ấy. “Tớ có thể quan tâm tới cậu. Cậu có thể quan tâm tới tớ. Nhưng chúng ta không thể ở bên nhau.”
“Tại sao?”
“Tại sao?” Đến phát cáu khi phải nói hẳn ra: “Bởi vì một buổi sáng cậu có thể thức giấc ở bên kia đất nước. Bởi vì tớ cảm thấy dường như tớ gặp một con người mới mỗi lần trông thấy cậu. Bởi vì cậu không thể bên tớ khi cần. Bởi vì tớ không nghĩ tớ có thể thích cậu dẫu cho thế nào đi nữa. Không phải như thế này.”
“Tại sao cậu không thể thích tớ như thế này?”
“Nó quá mức. Bây giờ cậu quá hoàn hảo. Tớ không thể hình dung ra mình cặp với ai đó như... cậu.”
“Đừng nhìn vào cô ấy! Nhìn vào tớ đây này!”
Tôi đang. Tôi đang nhìn vào cô ấy.
“Tớ không thể nhìn quá cô ấy được. Cậu hiểu chứ?”, tôi nói. “Và còn cả Justin nữa. Tớ phải nghĩ về Justin.”
“Không. Cậu không cần phải thế.”
Điều này làm tôi tức giận. Bất kể điều gì Justin và tôi có, đều không thể bị vứt bỏ trong một câu nói.
“Cậu không hiểu. Được chưa nào? Cậu ở đó được bao nhiêu giờ? Mười bốn? Hay mười lăm? Cậu có thực sự hiểu được mọi điều về anh ấy trong khi cậu ở đó không? Và mọi điều về tớ nữa?”
“Cậu thích cậu ta vì cậu ta là anh chàng mất phương hướng. Tin tớ đi, tớ đã từng thấy điều này xảy ra rồi. Nhưng cậu có biết điều gì xảy ra đối với những cô gái yêu một chàng trai mất phương hướng chưa? Họ tự nhiên trở nên mất phương hướng theo. Không có ngoại lệ.”
Tôi không muốn nghe điều này. “Cậu không hiểu tớ...”
“Nhưng tớ hiểu nó xảy ra thế nào!”, giọng cậu ấy đanh thép. “Tớ hiểu cậu ta là người thế nào. Cậu ta chẳng quan tâm tới cậu nhiều như cậu quan tâm tới cậu ta. Cậu ta chẳng quan tâm tới cậu nhiều như tớ quan tâm tới cậu.”
Tôi không thể nghe điều này. Nghe có ích lợi gì?
“Dừng lại! Dừng lại đi!”
Nhưng cậu ấy không dừng lại: “Cậu nghĩ điều gì sẽ xảy ra khi cậu ta gặp tớ trong cơ thể này? Nếu cả ba chúng ta cùng đi chơi? Cậu ta sẽ để ý tới cậu bao nhiêu? Bởi vì cậu ta không quan tâm cậu là ai. Tớ nghĩ cậu hấp dẫn hơn Ashley cả nghìn lần. Nhưng cậu có nghĩ cậu ta có thể giữ đôi tay của mình yên vị khi cậu ta có cơ hội?”
“Anh ấy không như thế”, tôi nói. Bởi vì anh không như thế.
“Cậu chắc không? Cậu có thực sự chắc không?”
“Tốt thôi”, tôi nói. “Để tớ gọi cho anh ấy.”
Tôi không biết tại sao mình làm điều này, nhưng tôi đang làm rồi. Tôi lấy điện thoại ra. Bật lên. Gọi cho anh.
“A lô!”, anh trả lời.
“Chào!” Tôi quá vui vẻ. Tôi phải giảm xuống một nấc. “Em không biết anh định làm gì tối nay, nhưng em có người bạn này em muốn anh gặp. Có lẽ tất cả chúng ta cùng ăn tối nhé?”
“Bữa tối hả? Mấy giờ rồi?”
“Mới 2 giờ thôi. Hay là 6 giờ nhé? Ở Clam Casino được không? Em mời.”
“Được rồi. Nghe hay đấy.”
“Tuyệt! Hẹn gặp lại anh!”
Tôi cúp máy trước khi anh hỏi bạn tôi là ai. Tôi phải nghĩ ra một câu chuyện.
“Hài lòng chưa?”, tôi hỏi A.
“Tớ không biết nữa”, cậu ấy trả lời.
“Tớ cũng thế.” Bởi vì bây giờ khi đang nghĩ về nó, tôi tự hỏi mình vừa mới làm gì.
“Bọn mình sẽ gặp cậu ta khi nào?”
“6 giờ.”
“OK”, A nói. “Tới lúc đó, tớ muốn kể cậu nghe tất cả, và cũng muốn cậu đáp lại.”
•••
Tất cả.
Tôi bắt đầu từ khi tôi sinh ra. Bố tôi phải đi công tác xa và mẹ tôi có một mình trong bệnh viện. Mẹ biết tôi sẽ là con gái. Một đêm, sau vài vại bia, bố kể tôi nghe về chuyện mẹ đã gọi tên tôi như thế nào trong khi sinh ra tôi. Như thể tôi sẽ nghe thấy tiếng mẹ gọi. Như thể bố có mặt trong căn phòng để biết điều mẹ đã nói.
Chúng tôi chuyển nhà nhiều lần khi tôi còn nhỏ, nhưng tôi không nhớ lắm. Kí ức đầu tiên của tôi là chị Liza đã trốn cùng tôi dưới gầm giường của cha mẹ. Tôi nhớ chị dặn tôi phải giữ im lặng. Tôi nhớ mình đã nhìn thấy chân của cha mẹ, nghe tiếng cha mẹ gọi khi tìm chúng tôi. Tôi không nhớ chuyện được tìm thấy.
Tôi trao cho A tất cả những chi tiết nhỏ bé, giống như những miếng xếp hình Lego, và không có ý tưởng nào về việc dựng chúng thành hình. Nhưng tôi có thể thấy A đang xây dựng cái gì đó, một câu chuyện, trong khi tôi truyền đạt chúng. Tôi có thể thấy A đang xếp đặt tất cả lại thành tổng thể, và muốn như vậy.
Tôi hỏi A lần đầu tiên cậu ấy biết mình chuyển cơ thể là khi nào. Cậu ấy bảo rằng cho tới khi bốn, năm tuổi, cậu ấy vẫn cho rằng mình bình thường, rằng mọi người đều thức giấc mỗi ngày với cha mẹ mới, trong căn nhà mới và cơ thể mới. Bởi vì khi bạn còn trẻ, người ta mong muốn giới thiệu lại về thế giới cho bạn mỗi ngày. Nếu bạn làm gì đó sai, họ sẽ chỉnh sửa cho bạn. Nếu có khoảng trống nào, họ sẽ lấp đầy cho bạn. Bạn không chờ mong sẽ biết nhiều như thế về cuộc đời bạn.
“Chưa hề có sự xáo trộn lớn nào”, cậu ấy nói. “Tớ đã không nghĩ về bản thân là con trai hay con gái... chưa hề. Tớ chỉ nghĩ mình là con trai hay con gái trong một ngày. Nó giống như hai tủ quần áo khác nhau. Thứ thực sự khiến tớ bị vấp váp là khái niệm về ngày mai. Bởi vì sau một thời gian, tớ bắt đầu phát hiện, người ta cứ luôn nói về việc làm gì ngày mai. Chung nhau. Và nếu tớ tranh cãi, tớ sẽ nhận được những cái nhìn nghi hoặc. Với mọi người khác, dường như luôn có một ngày mai của chung. Nhưng không dành cho tớ. Tớ nói: ‘Bạn sẽ không ở đó đâu’, và họ sẽ bảo: ‘Tất nhiên là tôi sẽ ở đó chứ.’ Và rồi tớ tỉnh giấc, còn họ không ở đó với tớ. Và cha mẹ mới của tớ không biết tại sao con mình bối rối như thế.”
Tôi cố hình dung ra mình trải qua hết thảy những chuyện đó, nhưng tôi thực sự không thể. Tôi không nghĩ sẽ có một lúc nào đó tôi quen được với nó .
A kể tiếp: “Chỉ tồn tại hai lựa chọn: có gì đó không ổn với mọi người khác, hoặc có gì đó không ổn với chính tớ. Bởi vì hoặc là họ tự huyễn hoặc rằng có chung một ngày mai, hoặc tớ là người duy nhất bỏ đi nơi khác.”
“Cậu đã cố níu kéo chưa?”, tôi hỏi.
“Chắc chắn tớ đã làm. Nhưng bây giờ tớ không nhớ nữa. Tớ nhớ mình đã gào khóc và phản đối... Tớ kể cậu nghe chuyện đó rồi. Nhưng còn lại? Tớ không chắc. Ý tớ là, cậu có nhớ nhiều khi mới 5 tuổi không?”
“Một đứa bé 5 tuổi chắc sẽ không để ý đến việc mất đi một ngày.”
“Chắc thế. Tớ không biết nữa.”
Tôi không thể ngừng suy nghĩ về những người có cơ thể bị A chiếm lấy trong một ngày. Tôi tự hỏi họ cảm thấy thế nào vào ngày hôm sau. Tôi nghĩ về Nathan đang nhìn chằm chằm tôi trong sự trống rỗng. Nhưng hầu như tôi toàn nghĩ về Justin.
“Tớ cứ toàn hỏi Justin về điều đó, cậu biết đây”, tôi nói. “Cái ngày cậu là anh ấy. Và những kí ức giả của anh ấy mới đáng ngạc nhiên làm sao. Anh ấy không phủ nhận khi tớ nói chúng tớ đã ra biển chơi, nhưng anh ấy cũng không thực sự nhớ chuyện đó.”
“James, người anh sinh đôi ấy, cũng tương tự. Cậu ấy không nhận ra có gì đó sai khác. Nhưng khi tớ hỏi về việc đi uống cà phê với cậu, cậu ấy không hề nhớ. Cậu ấy nhớ rằng mình từng ở Starbucks, tâm trí của cậu ấy lý giải cho thời điểm. Nhưng không kèm theo sự kiện thực sự diễn ra.”
“Có lẽ họ nhớ những gì cậu muốn họ nhớ.”
“Tớ đã từng nghĩ tới điều đó. Tớ hi vọng tớ biết chắc chắn.”
Chúng tôi bước đi trong im lặng khoảng một phút, rồi dừng lại ở một cái cây treo thang dây. Tôi không thể không chạm vào nó. A chạm vào bên kia, và lần dần tới tay tôi. Nhưng tôi cũng di chuyển liên tục. Vòng quanh.
“Tình yêu thì sao?”, tôi hỏi. “Cậu đã bao giờ yêu chưa?”
Đấy là cách tôi hỏi: Có khả năng không? Có một chút khả năng nào không?
“Tớ không biết cậu có gọi đó là tình yêu không”, A nói với tôi. “Tớ đã từng phải lòng người ta, chắc chắn rồi. Và đã có biết bao ngày tớ thực sự nuối tiếc chuyện rời đi. Đã từng có một hai người tớ cố tìm kiếm, nhưng chẳng đi tới đâu. Người gần nhất là anh chàng này. Brennan.”
“Kể tớ nghe về anh ấy đi!”, tôi nói.
“Chuyện xảy ra khoảng một năm trước. Tớ đang làm việc trong một rạp chiếu phim, còn anh ấy đến thành phố thăm anh em họ, và khi anh ấy tới mua bỏng ngô, chúng tớ đưa đẩy nhau đôi chút, và nó chợt biến thành... ánh chớp. Đó là rạp chiếu phim nhỏ, có một màn chiếu; khi bộ phim đang được phát, công việc của tớ rất nhàn nhã. Tớ nghĩ anh ấy để lỡ mất nửa sau bộ phim, bởi vì anh ấy quay trở lại và tán gẫu thêm với tớ. Thế là tớ phải kể anh ấy nghe có gì trong phim, để anh ấy biết đường giả vờ đã ngồi xem hầu hết giờ chiếu. Cuối cùng, anh ấy hỏi email của tớ, và tớ đã tạo một địa chỉ email.”
“Giống như cậu đã làm với tớ”, tôi chỉ ra. Vì vậy, Nathan biết anh ấy đã làm gì nhiều hơn tôi tưởng.
“Chính xác như tớ đã làm với cậu. Anh ấy gửi email cho tớ đêm đó, và hôm sau trở về Maine. Điều này tỏ ra lý tưởng, vì phần còn lại của mối quan hệ có thể diễn ra qua mạng. Tớ đã đeo phù hiệu có tên, nên tớ phải cho anh ấy biết tên, nhưng tớ bịa ra một cái họ, và rồi ngụy tạo một tiểu sử trên mạng bằng cách dùng vài ảnh chụp của anh chàng nhân vật thật. Tớ nghĩ tên cậu ấy là Ian.”
Điều này khiến tôi ngạc nhiên, khi A đã là một anh chàng yêu một anh chàng khác. Có lẽ bởi vì đang có một giọng nữ kể chuyện này cho tôi nghe. Hoặc có lẽ bởi vì tôi giả định là con gái khi nghe thấy bạn trai. Điều mà tôi biết không đúng đắn, nhưng đó là những gì diễn ra trong đầu tôi.
Và A kể tiếp cho tôi nghe về việc cậu ấy cố giữ mối quan hệ trên mạng, nhưng anh ấy muốn gặp, và cậu ấy hiểu họ không bao giờ có thể gặp gỡ, nên cậu ấy chấm dứt nó... Tôi cố tự thuyết phục bản thân rằng điều đó thực sự không quan trọng. Và tôi đoán điều đó không quan trọng, trong cách nghĩ của A. Nhưng nó vẫn quan trọng trong cách nghĩ của tôi. Ít ra cũng đôi chút.
Trong khi khép lại câu chuyện về Brennan, A nói với tôi: “Tớ tự hứa rằng mình sẽ không vướng vào mối quan hệ ảo nào nữa, bất chấp có dễ thực hiện tới đâu. Bởi vì cái ảo có nghĩa lý gì khi nó vẫn phải trở thành thật? Và tớ không thể trao cho ai đó thứ gì thật. Tớ chỉ có thể trao cho họ sự dối lừa.
“Giống như giả mạo bạn trai người ta”, tôi không thể không nói.
“Ừ. Nhưng cậu phải hiểu, cậu là ngoại lệ của nguyên tắc đó. Và tớ đã không muốn nó phải dựa trên sự dối lừa. Đây là lý do tại sao cậu là người đầu tiên tớ từng bộc bạch.”
Tôi biết đây có nghĩa là lời tán dương giá trị nhất A có thể trao cho tôi. Nhưng tôi không biết mình đã làm gì đáng để nhận được nó. Tôi muốn biết bằng cách nào A biết tôi là người thích hợp để bật mí. Tôi muốn biết nó có ý gì.
Tôi bảo A: “Điều hài hước là, cậu nói như thể nó quá bất thường khi cậu chỉ mới làm một lần. Nhưng tớ cá vô khối người sống cả đời họ mà chưa hề nói thật, chưa thực lòng nói thật. Và họ đều thức giấc trong cùng một cơ thể và cùng một cuộc đời mỗi buổi sáng.”
Giờ đến lượt A tò mò: “Tại sao? Tại sao cậu không kể cho tớ?”
Tôi nghĩ bụng: Tớ mới quen cậu chưa tới hai tuần. Tôi mong mình có thể tự giải giáp vũ khí một cách trọn vẹn như thế, trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như thế. Nhưng ngay cả khi A cho rằng tôi thích hợp, tôi chưa tới mức tin rằng cậu ấy thích hợp. Không bởi vì cậu ấy là ai hay là cái gì. Mà bởi hẵng còn quá sớm.
Tôi hiểu cuộc đời cậu ấy có một danh sách những nguyên tắc. Nhưng cuộc đời tôi cũng có những nguyên tắc.
Tôi nhìn thẳng vào mắt A. Tôi không tức giận... Tôi chỉ muốn chắc rằng cậu ấy biết tôi không tức giận. Nhưng tôi đang nghiêm túc. “Nếu tớ không kể cho cậu điều gì, phải có lý do đằng sau. Chỉ bởi cậu tin tớ, điều này không có nghĩa tớ buộc phải tự động tin cậu. Lòng tin không được xây dựng như thế.”
“Có lý”, A nói. Mặc dù tôi có thể thấy cậu ấy cũng thoáng thất vọng.
“Tớ biết nó có lý”, tôi nói với cậu ấy. “Nhưng nói chuyện đó đủ rồi. Kể tớ nghe về... sao nhỉ... năm lớp Ba đi.”
Nói thêm về chuyện của chúng tôi đã không còn tác dụng gì nữa. Chúng tôi cần nói về chính chúng tôi, song tách biệt nhau ra trong một khoảng thời gian nữa.
Tôi hỏi về tất cả những cuộc đời, những ngày A có thể nhớ được. Kết quả là một chuỗi các ảnh chụp tức thời, một lượt chiếu các slide thuyết trình với những mảnh nhỏ và những khuôn mặt luôn biến đổi. Tất cả những lần đầu tiên: lần đầu nghịch tuyết, cuốn phim hoạt hình Pixar đầu tiên, con thú nuôi quái ác đầu tiên, lần bị bắt nạt đầu tiên. Tất cả những thứ còn lại tôi thậm chí không nhận ra toàn là sự vật: kích cỡ của giường ngủ, thực đơn lạ kì cha mẹ ép con mình ăn, sự khám phá ra dị ứng, bệnh tật, chứng khó học, nói lắp,... và sống trọn ngày với chúng. Luôn luôn sống mỗi ngày một khác.
Tôi cố bắt kịp. Tôi cố đưa ra vài lần đầu tiên, vài sự ngạc nhiên của mình. Nhưng chúng đều không có vẻ đầu tiên hay ngạc nhiên cho lắm.
Chúng tôi nói về gia đình.
“Tớ không thể tưởng tượng điều đó như thế nào. Về nhà với cùng một cha mẹ mỗi ngày.”
“Không ai có thể khiến cậu tức giận hơn, nhưng cậu cũng không thể thực tâm yêu ai nhiều hơn. Tớ biết như thế không hợp lý, nhưng là sự thật. Mẹ khiến tớ thất vọng hằng ngày khi chỉ ngồi đó. Nhưng tớ biết mẹ sẽ làm bất cứ điều gì cho tớ, nếu cần thiết.”
Thật lạ khi nói hẳn ra điều này. Đó không phải điều tôi đã từng nói với mẹ, hay thậm chí suy nghĩ khi có mặt mẹ. Nhưng có lẽ tôi nên làm thế. Tôi không biết.
Mặc dù tôi sợ câu trả lời, tôi hỏi A liệu cậu ấy có luôn ở quanh đây không, hay cậu ấy đổi cơ thể ở một nơi xa xôi nào đó. Nói cách khác, tôi muốn biết liệu có một ngày cậu ấy sẽ ở quá xa để gặp gỡ, có một ngày cậu ấy sẽ thức giấc ở bên kia quả địa cầu.
“Không như thế đâu”, A nói với tôi. “Nói thật là tớ không hiểu tại sao lại thế, nhưng tớ biết tớ không bao giờ thức giấc ở một nơi quá xa với tớ của ngày hôm qua. Nó giống như có một quy luật trong đó... Nhưng tớ không thể nói cho cậu biết nó ra sao. Có một lần tớ thử vẽ thành biểu đồ khoảng cách giữa các cơ thể. Tớ cố thử xem liệu nó có ý nghĩa toán học không. Nhưng nó nhảm nhí về mặt toán học. Ngẫu nhiên, nhưng trong một giới hạn.”
“Nên cậu sẽ không rời xa?”, tôi hỏi.
“Bằng cách thức dậy thì không. Nhưng nếu cơ thể chứa đựng tớ đi tới nơi khác, tớ đi theo nó. Nơi đó trở thành điểm khởi đầu mới của tớ. Đấy là cách tớ tới đây, tới Maryland. Có một cô gái đi thực tập ở Washington DC, và nhóm của cô ấy hà tiện lắm, nên họ trọ bên ngoài thành phố. Sáng hôm sau, tớ không thức giấc ở Minnesota[3] như trước. Tớ vẫn ở Bethesda[4].”
“Ừ, đừng đi đâu đó thực tập vội, nhé!” Tôi làm ra vẻ nói đùa, nhưng tôi có ý như thế.
“Ừ, không thực tập”, A đồng ý. Rổi cậu ấy hỏi tôi về những chuyến du lịch, và tôi trả lời rằng mình chẳng được đi đâu cả kể từ khi định cư ở Maryland. Ngay cả Washington DC cũng là đòi hỏi quá mức. Cha mẹ tôi thích ở nguyên một chỗ.
A hỏi tôi muốn đi đâu. Tôi nói là Paris. Đúng là một câu trả lời ngốc nghếch, bởi tôi cảm thấy đứa con gái nào cũng nói thế.
“Tớ cũng luôn muốn tới đó”, A nói. “London nữa.”
“Hi Lạp nữa.”
“Amsterdam nữa.”
“Ừ, Amsterdam.”
Chúng tôi đi dạo quanh khu rừng, lên kế hoạch du lịch vòng quanh thế giới. Chúng tôi đi qua từng tán cây ngọn cỏ, và tất cả những năm tháng trong cuộc đời chúng tôi như đều có thể chạm tới. Chúng tôi quay lại xe và lấy thêm khoai tây chiên và ô liu. Rồi chúng tôi đi xa hơn, nói những chuyện khác hơn. Tôi không thể tin nổi có ngần ấy chuyện... Nhưng chúng cứ hiện ra bởi những câu chuyện chúng tôi kể cho nhau; chuyện của tôi dẫn tới chuyện của A, rồi chuyện của A lại dẫn tới chuyện của tôi.
Tôi nghĩ: Tôi chưa từng trò chuyện như thế này. Và rồi tôi nhận ra điều này thật gần với điều A đã từng nói. Cậu là người đầu tiên tớ từng bộc bạch.
Phải, A là người đầu tiên tôi kể hầu hết những chuyện đó. Bởi vì A là người đầu tiên nghe, lắng nghe, và muốn biết.
Điều đó có thể không công bằng với Justin. Bởi vì tôi đã thực sự cố gắng kể bao nhiêu trong số đó cho Justin nghe?
Chỉ có trên bãi biển. Chỉ ngày hôm đó.
Nghĩ về Justin khiến tôi nhớ tới những kế hoạch ngớ ngẩn cho bữa tối chúng tôi đã đặt ra. Tôi nhìn điện thoại và thấy thời gian sao trôi nhanh quá. Đã năm giờ mười lăm rồi.
Thậm chí không đủ thời gian để hủy hẹn.
“Chúng ta nên đi thôi”, tôi bảo A, “Justin đang đợi chúng ta.”
Lúc này, không ai trong chúng tôi muốn đi. Chúng tôi muốn ở lại đây, giữ bầu không khí này.
Tôi cảm thấy như mình đã sai lầm.
Tôi cảm thấy như điều chúng tôi sắp làm là một sai lẩm lớn.
[1] Jay-Z (tên đầy đủ là Shawn Corey Carter) được biết đến là một ca sĩ nhạc rap huyền thoại, một doanh nhân thành đạt và là chủ tịch hãng đĩa nổi tiếng Def Jam Records và Roc-A-Fella. Anh còn là đồng sở hữu CLB The 40/40 Club và đội bóng rổ New Jersey Nets, từng được MTV bầu chọn là MC nổi tiếng nhất mọi thời đại.
[2] Gia vị trong ẩm thực Ai Cập và Levant cổ, làm từ đậu gà và các loại đậu khác nghiền nhỏ, dầu ô liu, nước chanh, tỏi, muối và một loại nước chấm làm từ vừng tên là Tahini, Hummus có thể dùng để nhúng thức ăn vào hoặc rắc lên thức ăn.
[3] Nơi ở cũ của nhân vật, một bang khá xa Washington DC và Maryland.
[4] Một vùng thuộc bang Maryland, nằm ở ngay phía Tây Bắc thủ đô Washington DC.