Một Ngày Khác

Lượt đọc: 177 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 23

❊ ❊ ❊

Khi tỉnh giấc và thấy lạnh run, tôi bèn nhóm lò sưởi và chịu đựng tiếp vì nóng quá. Tôi đoán đó là những lựa chọn của tôi.

Tôi biết A sẽ không quay lại ngay, nhưng tôi cũng biết ngay cả nếu cậu ấy tỉnh giấc cách đây năm giờ đồng hồ, cậu ấy sẽ tìm ra cách tới đây. Tôi chỉ phải giữ cho mình bận rộn cho tới lúc đó.

Tôi đã đọc xong Ngày đầu tiên đến Trái đất và mong sao mình đã mang một cuốn dài hơn, hay thậm chí là bài tập về nhà. Chú Artie chẳng có cuốn sách nào ở quanh đây. Chỉ có vài số tạp chí Đồng xanh và Suối chảy.

Có một tờ báo cũ mà trò chơi ô chữ trên đó chưa được giải. Tôi thử chơi, nhưng tôi không giỏi mấy. Tôi chơi vài trò trên điện thoại, và thậm chí còn đi bộ ra ngoài với hi vọng bắt được sóng di động.

Tôi thấy nhàm chán. Quá nhàm chán. Và, thậm chí tệ hơn thế, tôi có thể nghe thấy Justin đang cười nhạo mình, bảo tôi: “Em đã nghĩ có chuyện gì xảy ra hả?”

“A sẽ đến”, tôi nói.

“Ừ, đúng rồi.”

Không. Tôi không thể để cho kiểu nói chuyện này vương vất trong đầu mình được. Tôi nhìn đồng hồ. Một giờ hơn. Cậu ấy lẽ ra phải ở đây bây giờ.

Cậu ấy sẽ không đến.

Nhưng cậu ấy đã hứa.

Tôi thấy càng lúc càng ngu ngốc hơn khi ngày tiếp tục trôi. Tôi đi loanh quanh trong áo phông quần soóc, nóng quá.

Cuối cùng, tôi nghe thấy tiếng xe hơi đi tới. Lên dốc. Dừng lại.

Tất thảy mọi nghi ngờ tôi đang phủ nhận giờ đây đều tự biến đổi thành sự nhẹ nhõm.

Tôi chạy tới cửa và đẩy nó bật mở. Tôi sắp nhảy vào vòng tay của A... thì chợt nhận ra người đàn ông trước mặt rất già và có một con nai chết vắt trên vai.

Tôi thét lên.

Ông ấy cũng thét lên, lật đật lùi lại.

Tôi lại thét lên và rút lui vào trong nhà.

“Cô là ai?”, người đàn ông quát to.

Tôi muốn đóng sầm cửa lại, nhưng không thể. Ông ấy vẫn đang quát tháo.

“Cô là kẻ xâm nhập bất hợp pháp! Chúa ơi, cô khiến tôi suýt đứng tim. Có một mình cô thôi à?”

Bây giờ ông ấy nhìn tôi. Thấy một cô gái. Thấy đôi chân tôi.

“Cháu là cháu gái của chú Artie”, tôi nói. “Artie là chú ruột cháu. Đây là nhà của chú ấy. Cháu không xâm nhập bất hợp pháp.”

Ông ấy trông nghi ngờ, và tôi thực lòng mong ông ấy bỏ con nai xuống. Nó làm tôi buồn nôn.

“Lẽ ra cô không nên ở đây”, người đàn ông nói. “Ngay cả nếu cô cháu của Artie.”

“Đợi cháu một giây”, tôi nói. Tôi lục trong ví, tìm được bằng lái xe. Khi tôi quay lại, ông ấy đã đặt con nai vào lại trong xe tải. Tạ ơn Chúa!

“Bác xem này”, tôi nói, đưa bằng lái xe ra. “Cháu có cùng họ với chú ấy.”

“Tốt thôi. Nhưng không có nghĩa cô nên ở đây.”

“Bác có thể gọi cho chú cháu”, tôi thách thức, biết rằng sẽ chẳng đời nào nó xảy ra, và hi vọng nếu có, chú Artie sẽ nói giúp tôi.

“Rồi, cô sắp sửa đón một lượng khách lớn đấy. Bọn tôi đã đi săn suốt buổi sáng, và Artie bảo bọn tôi có thể xử lý da và các việc khác ở đây.”

Con người ăn chay trong tôi đang kinh hãi. Nhưng tôi mắc kẹt rồi.

“Đợi cháu một giây”, tôi nói với người đàn ông một lần nữa. Tôi đóng cửa lại và mặc vào nhiều quần áo nhất có thể. Tôi gói gọn tất cả đồ đạc của mình.

Nhưng tôi không thể bỏ đi, bởi vì điều gì xảy ra nếu A đến? Tôi giận cậu ấy vì bỏ rơi tôi, nhưng tôi không thể bỏ rơi cậu ấy được.

Nên tôi ở lại. Trong khi có thêm nhiều người đàn ông tới. Trong khi họ nhìn tôi là lạ. Trong khi họ nhìn tôi chòng chọc. Họ mang thêm nhiều vật săn nữa, và dọn một bãi trống bên ngoài để lột da những con thú. Tôi đọc lại cuốn sách duy nhất mình có. Tôi chui vào trong xe của mình. Tôi cố tránh mặt tất cả, nhưng rốt cuộc tôi cũng phải đi toa lét, và không có một chỗ như thế ở đây.

Tôi nhịn khoảng hai tiếng nữa. Rồi tôi đầu hàng.

Muộn quá rồi. A không thể nào đang tới đây. Tôi cần về nhà. Trên cả quãng đường đi về, tôi giận sôi ruột.

Tôi kiểm tra điện thoại ngay sau khi bắt được sóng. Tôi chờ đợi một email.

Tôi chờ đợi vài lời giải thích.

Không gì cả. A không nói gì với tôi.

Cậu ấy có thể đã thức dậy khi người bị liệt. Cậu ấy có thể ở đâu đó không có máy tính. Cậu ấy có thể không có xe hơi.

Tôi chộp lấy những lời thanh minh. Nhưng tôi thấy tuyệt vọng khi làm thế.

Câu trả lời tệ hơn cả là A đã có cái cậu ấy muốn, và thế là hết. Như mọi gã trai khác. Và tôi chỉ giống như những cô gái khác, đã đủ ngu ngốc để nghĩ rằng gã trai của mình thì khác biệt.

A không phải là một gã trai, tôi tự nhắc mình.

Nhưng thực ra, điều đó đâu có quan trọng.

Tôi vẫn thấy mình bị cho leo cây.

Tôi vẫn thấy cô đơn.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.