Một Ngày Khác

Lượt đọc: 192 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Tôi biết Justin không làm việc vào Chủ nhật, nên tôi mong ít ra chúng tôi có thể cùng lang thang đôi chút. Nhưng anh sẽ không thức giấc trước một giờ trưa, và tôi có thể thấy anh không được khỏe từ tin nhắn anh gửi. Tôi bảo muốn tới và giúp anh bất cứ cách giải rượu nào anh thích. Anh nhắn lại sau hai giờ, bảo rằng tất cả những gì anh có thể làm hôm nay là ngủ. Thậm chí anh có thể ngủ giữa tiếng kêu la của cha mẹ về chuyện ngủ của anh.

Uống bạt mạng rồi ngủ quên đời... tôi đã quen với trình tự này rồi. Không phải tôi chưa từng như thế, chẳng qua không thường xuyên như anh.

Tôi đã từng hỏi anh. Không mang tính đối đầu. Chỉ tò mò.

“Anh uống để cảm thấy khá hơn”, anh nói với tôi. “Và nếu anh thấy tệ hơn vào hôm sau, nó vẫn đáng giá, bởi anh còn được cảm thấy khá hơn trong một lát, hơn những gì anh làm khi tỉnh táo.”

Đã có những lần tôi khiến anh cũng cảm thấy như thế. Đã có những lần tôi biết anh say vì tôi. Không chỉ những khi chúng tôi thân mật... còn bao lần khác khi tôi khiến anh quên đi tất thảy. Đó là một loại năng lực không ai có đối với anh. Tôi biết điều này.

Bởi một ngày thiếu anh là một ngày trống vắng. Mẹ tôi hỏi có muốn đi siêu thị với mẹ không, nhưng tôi biết nếu đi, tôi chỉ mua những thứ mình không nên ăn. Bố tôi đang ngồi máy tính, làm việc để chu cấp cho chúng tôi. Tôi đã nghĩ tới chuyện gửi email cho Nathan từ hôm qua, nhưng suy nghĩ đó đã bị gạt đi. Tôi không chắc mình sẽ gặp lại anh ấy. Bất cứ thứ gì chúng tôi chia sẻ đã qua đi, bởi định mệnh của chúng là để mọi thứ trôi đi từ khi bắt đầu.

Cần phân tâm. Tôi bật tivi lên. Những show truyền hình về các bà nội trợ và thiên nhiên. Một tập Friends tôi đã xem cả trăm lần. Những thứ tôi không muốn xem cứ lần lượt xuất hiện. Tôi hình dung mình làm chuyện này mãi.

Một sự bất tận của những thứ tôi không muốn xem.

Một ngày như thế đó.

Tôi gọi cho Justin. Tôi không thể kiềm chế nổi. Tôi muốn nói chuyện với anh chết đi được. Tôi biết mình sẽ không thuyết phục anh đừng say xỉn nữa. Tôi sẽ không thuyết phục anh rời giường và làm gì đó cùng tôi, hay thậm chí ở lại giường và làm gì đó cùng tôi. Tôi sẽ thật hạnh phúc khi nằm bên cạnh anh.

“Anh cam đoan whiskey không phải bạn anh”, anh nói.

“Vẫn mệt ạ?”, tôi hỏi.

“Đỡ hơn. Nhưng vẫn mệt. Thế là đi tong một ngày.”

“Được rồi. Em đang xem bù chương trình tivi mình bỏ lỡ.”

“Chết tiệt, giá anh ở đó bên em. Ốm yếu thế này chán muốn chết.”

“Giá như em ở đó bên anh. Em có thể đến nhà anh nếu anh muốn.”

“Không. Anh phải tự vượt qua chuyện này. Sẽ không công bằng khi bảo em tới đây với anh trong khi anh đang phát ngấy với chính mình.”

“Em muốn thế mà.”

“Anh biết. Cảm ơn em vì điều đó. Nhưng không phải hôm nay.”

Việc anh có vẻ thất vọng khiến sự thất vọng của tôi dễ chấp nhận hơn phần nào. Ngay cả khi nó bỏ mặc tôi cô đơn tới hết ngày.

Cô đơn. Điều duy nhất làm tôi khỏi cảm thấy hoàn toàn đơn độc là biết có ai đó, nếu tôi thực sự cần, anh sẽ ở bên.

“Anh đi bây giờ đây”, anh nói với tôi. Tôi không cố chỉ ra rằng anh chẳng thực sự đi đâu cả. Không ai trong chúng tôi đi đâu cả.

“Hẹn gặp anh ngày mai”, tôi nói, bởi tôi biết chúng tôi sẽ không trò chuyện thêm tối nay.

“Ừ! Hẹn gặp lại!”

Mẹ đã về nhà và tôi giúp mẹ thu xếp những đồ mua về. Hai mẹ con nấu bữa tối. Cả hai không nói về chuyện gì. Mẹ thì nói, tất nhiên rồi. Mẹ cứ thao thao bất tuyệt. Nhưng chúng tôi không tương tác.

Khi trở về phòng, tôi kiểm tra email trên điện thoại. Thật ngạc nhiên khi thấy một bức thư từ Nathan.

Chào Rhiannon,

Anh chỉ muốn nói rằng việc gặp gỡ và nhảy cùng em đêm qua thật tuyệt. Tiếc rằng cảnh sát tới và chia tách chúng ta. Mặc dù em không phải mẫu anh thích về giới tính, em thực sự là mẫu anh thích về con người. Mình giữ liên lạc nhé.

N

Tôi mỉm cười. Thật... dễ thương quá. Tôi không biết anh ấy còn độc thân không, mặc dù tôi không thể hình dung ra Preston sẽ nhào vào anh ấy. Preston thích những anh chàng hợp thời trang. Hoặc chí ít đừng đeo cà vạt đi dự tiệc.

Tôi cũng tự hỏi hình mẫu của anh ấy về con người. Có nghĩa là gì nhỉ? ở đâu chui ra vậy?

Tôi tự nói với mình: Im đi. Một anh chàng dễ thương đang cố làm thân với tôi còn tôi lập tức nghĩ: Bận tâm làm gì? Có gì đó nhầm lẫn nghiêm trọng trong tôi. Nguyên nhân khiến tôi bận tâm là anh ấy thật dễ thương.

Tôi nhấn vào nút “Trả lời” nhưng tôi không biết viết gì. Tôi thấy mình cần tìm lý do bào chữa vì đã không viết cho anh ấy trước; tôi chắc chắn mảnh giấy viết địa chỉ email của anh ấy vẫn còn trong túi áo. Tôi cũng muốn tỏ ra mình là đứa lúc nào cũng nhận được email kiểu này.

Lạ làm sao, khi cô nàng Rhiannon hiện ra trong những gì tôi viết chẳng giống với tôi thường ngày.

Cô ta có vẻ như đang thích thú lắm.

Nathan à!

Em rất vui vì anh đã gửi email, bởi vì em đánh mất mảnh giấy có địa chỉ email của anh trong đó. Chuyện trò và nhảy cùng anh với em cũng thật tuyệt. Sao cảnh sát dám chia rẽ bọn mình chứ? Anh cũng thuộc mẫu em thích về con người. Ngay cả nếu anh không tin vào một mối tình kéo dài hơn một năm. (Em không bảo anh sai đâu, dẫu sao bồi thẩm đoàn còn chưa can thiệp.)

Em chưa từng nghĩ mình sẽ nói thế này, nhưng mong sao Steve chóng tổ chức một bữa tiệc khác. Nhờ đó, anh có thể làm nhân chứng cho cái xấu xa của nó.

Thân mến,

Rhiannon.

Tôi không hiểu sao mình lại viết “Thân mến” như thế. Chỉ là từ tôi luôn viết. Mọi thứ khác đều lạnh lẽo.

Nhưng bây giờ tôi lại lo mình tỏ ra quá khao khát. Không khao khát theo cùng cách tôi thấy khao khát với Justin. Chỉ là khao khát với... bất cứ điều gì kế tiếp.

Ngay sau khi tôi ấn “Gửi”, sự trống vắng đã quay về. Tôi trở lại ngày tôi đang sống. Có lẽ đây đích thực là sự cô đơn: nhận thấy thế giới của mình nhỏ xíu thế nào và không biết phải đi nơi nào khác.

Tôi vào Facebook. Tôi đọc Gawker[1]. Tôi xem mấy bài hát trên YouTube, bao gồm cả bài của Fun - bài trong ngày tuyệt vời với Justin - bài Nathan hát lại cho tôi nghe. Tôi thấy ngớ ngẩn khi làm vậy. Tôi biết Nathan sẽ không thấy ngớ ngần. Bằng cách nào đó, tôi biết. Và tôi biết Justin sẽ thấy ngớ ngẩn. Có một lần, tôi đã hỏi anh có nghĩ chúng tôi có một bài hát không. Ý tôi là, hầu hết các cặp đôi đều có một bài hát. Nhưng anh nói không biết, và anh thậm chí không hiểu tại sao chúng tôi cần một bài hát.

Tôi tự bảo mình rằng anh đã đúng. Chúng tôi không cần một bài nào. Mọi bài hát đều có thể là của chúng tôi.

Nhưng giờ đây tôi muốn một bài hát. Sẽ không công bằng khi tất cả bài hát đều có thể khiến tôi nghĩ về anh.

Tôi muốn một, chỉ một bài, sẽ làm anh nghĩ về tôi.

[1] Trang blog về những người nổi tiếng và giới truyền thông.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.