Một Ngày Khác

Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Tôi không nợ Nathan gì cả. Anh ấy nói dối tôi. Vì lý do này, tôi nên mặc kệ nó.

Nhưng ngay cả nếu tôi không nợ gì anh ấy, tôi thấy nợ bản thân lời giải thích. Tôi muốn biết.

Tôi thức đến nửa đêm, thử suy đoán nguyên nhân. Rồi tôi bật dậy và trả lời anh ấy.

Nathan à,

Đây nên là một lời giải thích thành ý. Em sẽ gặp anh trong quán cà phê của hiệu sách Cỏ ba lá, lúc 5 giờ.

Rhiannon.

Hiệu sách dường như là một nơi hợp lý và an toàn để gặp gỡ. Đấy là nơi công cộng, song cũng là nơi Justin không bao giờ tới.

Tôi biết mình sẽ không kể chuyện này cho anh.

Nếu tôi thức gần cả đêm với những ý nghĩ, Justin dường như đã ngủ đẫy mắt. Đây hầu như là một buổi sáng tươi đẹp với anh. Khi gặp, anh không có vẻ muốn bỏ trốn đi đâu. Anh hỏi tôi vụ đi chơi với Rebecca và chúng bạn có vui không; tôi thật cảm động bởi tôi không mong chờ anh nhớ được tôi đã làm gì. Anh thậm chí lắng nghe câu trả lời của tôi trong khoảng một phút. Rồi anh thấy chán... nhưng tôi không trách anh, bởi nó nhàm chán thật. Nó không phải thứ thực sự đang diễn ra trong đầu tôi. Nó không phải thứ tôi thực sự đang nghĩ.

Chờ đợi. Tôi không chịu được cảm giác chờ đợi. Biết rằng tôi bị kẹt lại một vài giờ trong những phần nhàm chán.

Tôi kiểm tra email vào bữa trưa và thấy đôi điều mới mẻ từ Nathan.

Rhiannon,

Anh sẽ tới. Mặc dù không theo cách em trông chờ. Hãy chịu đựng và lắng nghe anh.

A.

Phản ứng tức thời của tôi là anh ấy không hề gay. Và tên của anh ấy phải bắt đầu với chữ A. Anh ấy mến tôi, và khi tôi bắt gặp anh ấy đang quyến rũ mình, anh ấy đã bịa ra chuyện bị gay. Nó giải thích thêm phần nào cho mối liên kết tôi đã cảm nhận được. Hai thỏi nam châm đã hút nhau. Tôi biết mình nên thấy khó chịu, nhưng một phần trong tôi không bận tâm nếu anh ấy quyến rũ mình, đặc biệt khi anh ấy quá dễ thương trong mọi hành động. Nó vẫn là sự dối trá, và tôi vẫn tức giận. Nhưng chí ít nó là lời nói dối mát lòng.

Tôi biết Rebecca sẽ thích nếu tôi kể chuyện này. Tôi biết cô ấy lúc nào cũng sẵn sàng cho loại trò chuyện này. Cô ấy nghĩ rằng tình bạn được xây dựng từ điều đó.

Tôi ngồi đối diện với cô ấy lúc ăn trưa và tôi nhìn thấy dấu hỏi bắn ra từ ánh mắt cô ấy. Cô ấy biết có chuyện gì đó sẽ xảy ra, hay chỉ mong thế thôi? Justin ngồi ngay cạnh, nên tôi không thể nói gì. Nhưng ngay cả nếu chỉ có tôi với Rebecca, an toàn, tách biệt trong xe của cô ấy, tôi không chắc mình sẽ kể. Tôi thích chuyện đó là của tôi, và chỉ của tôi thôi.

Tôi tới hiệu sách sớm và chọn một bàn cạnh cửa sổ trong quán cà phê. Tôi thấy lo lắng, giống như đây là lần hẹn hò đầu tiên. Tôi biết mình không nên cảm thấy như vậy... Tôi chỉ đến đây để nghe câu trả lời, không phải để kiếm bạn trai. Tôi đã có bạn trai.

Thật đáng kinh ngạc khi có biết bao người vào quán trong khi bạn đợi ai đó. Chí ít tôi đã biết anh ấy trông thế nào. Tôi tự hỏi liệu anh ấy vẫn đeo cà vạt? Chắc đó là đặc trưng của anh ấy. Chắc anh ấy thực sự thiểu năng như thế. Tôi có thể quen được với phong cách đó.

Tôi cố phân tán tư tưởng bằng cách đọc tờ Us Weekly[1],nhưng tâm trí của tôi thậm chí không muốn nhìn những bức ảnh. Một cô gái bước vào và tôi không phát hiện ra cho tới khi cô ấy đến ngay trước mặt tôi, ở bàn tôi, và ngồi xuống.

Khiếm nhã. “Bạn ơi!”, tôi nói. “Chỗ này có người ngồi rồi.”

Tôi chờ đợi cô ấy nói xin lỗi và bỏ đi. Nhưng thay vào đó cô ấy nói: “Không sao. Nathan bảo tớ tới.”

Lạ thật. Tôi nhìn kĩ cô gái: áo hiệu Anthropologie, quần Banana Republic, và suy đoán chắc cô ấy không phải người xấu. Nhưng sự có mặt của cô ấy vẫn gây bối rối.

“Anh ấy bảo cậu tới?”, tôi nói. “Anh ấy đâu?” Anh ấy sợ rằng tôi sẽ bực tức nên phải mang thêm quân tiếp viện?Hoàn toàn thiểu năng.

Tôi nhìn xem liệu anh ấy có đang quan sát chúng tôi không, liệu anh ấy có đang đợi xem đã an toàn để lộ mặt chưa. Nhưng không thấy tăm tích anh ấy đâu.

“Rhiannon ơi”, cô gái nói. Tôi quay lại và cô ấy đang nhìn thẳng vào tôi. Bất an. Có gì đó quan trọng mà cô ấy sẽ không nói với tôi. Cô ấy vừa phấn khích vừa khiếp sợ với ý nghĩ phải kể cho tôi. Tất cả đều ở trong ánh mắt cô ấy.

Tôi không nhìn sang nơi khác.

Tôi chưa sẵn sàng cho điều này, bất kể nó là gì.

“Hả?”, tôi thầm thì.

Cô ấy nói giọng bình tĩnh: “Tớ cần nói với cậu một chuyện. Nó có vẻ rất, rất lạ kì. Điều tớ cần là cậu lắng nghe toàn bộ câu chuyện. Cậu có thể sẽ muốn bỏ đi. Cậu có thể muốn cười. Nhưng tớ cần cậu nhìn nhận nó nghiêm túc. Tớ biết nó có vẻ không thể tin nổi, nhưng nó là sự thật. Cậu hiểu chứ?”

Tôi đã đẩy mình vào nơi nào thế này? Điều gì đang xảy ra? Tôi chưa hề nảy ra ý định bỏ đi. Không. Bây giờ, đây là cuộc đời của tôi.

Bất cứ điều gì cô ấy nói đều sẽ trở thành cuộc đời của tôi.

Tất cả đều trong ánh mắt cô ấy.

Chúng tôi dừng lại trong một thoáng thận trọng. Rồi cô ấy phá vỡ nó:

“Mỗi sáng, tớ thức giấc trong một cơ thể khác. Nó xảy ra từ khi tớ chào đời. Sáng nay, tớ thức giấc với vai Megan Powell, người ngồi trước mặt cậu. Ba ngày trước, hôm thứ Bảy, là Nathan Daldry. Hai ngày trước nữa, là Amy Trần, người thăm trường cậu và ở bên với cậu cả ngày. Còn thứ Hai tuần trước, là Justin, bạn trai của cậu. Cậu nghĩ cậu đã ra biển cùng anh ấy, nhưng thực tế lại là tớ. Đấy là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, và tớ không thể quên cậu kể từ đó.”

Không. Đấy là tất cả những gì trí óc tôi có thể nghĩ ra. Không. Đây không phải những gì đang diễn ra. Đây không phải điều tôi muốn. Tôi tới đây để tìm thấy điều gì đó chân thực. Và bây giờ tôi được đáp lại bởi sự nhảm nhí.

Tôi là con hề trong trò cười.

“Cậu đang nói đùa hả?”, tôi quá tức giận, phát điên lên. “Chắc chắn cậu đang đùa.”

Cô gái này được đấy. Cô ấy không cười. Cô ấy không buông lỏng bản thân. Không. Cô ấy tiếp tục, bây giờ còn gấp gáp hơn, giống như tôi cần phải ngã đau hơn nữa.

“Khi chúng ta ở bãi biển, cậu đã kể về buổi trình diễn thời trang mẹ-và-con-gái mà cậu và mẹ cậu tham gia, và đó có lẽ là lần cuối cùng cậu thấy bác ấy trang điểm. Khi Amy hỏi cậu về một điều cậu chưa từng kể với ai, cậu đã kể cô ấy nghe chuyện tự xỏ khuyên tai năm 10 tuổi, và cô ấy kể về chuyện đọc Forever của Judy Blume. Nathan tiếp cận khi cậu đang lật tìm đĩa CD, và anh ấy đã hát một bài cậu và Justin từng hát trong chuyến xe ra biển. Anh ấy kể với cậu mình là anh họ của Steve, nhưng thực ra anh ấy ở đó để trông thấy cậu. Anh ấy nói với cậu về chuyện yêu đương hơn một năm, cậu bảo rằng sâu thẳm bên trong Justin quan tâm tới cậu nhiều lắm và anh ấy bảo sâu thẳm bên trong là không đủ. Điều tớ muốn nói là: Tất cả những người đó đều là tớ. Trong một ngày. Và giờ đây tớ là Megan Powell, tớ muốn kể cho cậu về sự thật, trước khi tớ lại đổi người. Bởi vì tớ nghĩ cậu thật đặc biệt. Bởi vì tớ không muốn cứ mãi gặp cậu trong vai những người khác nhau. Tớ muốn là chính tớ khi gặp cậu.”

Tôi cảm thấy bị theo dõi. Tôi cảm thấy bị lừa đảo. Tôi cảm thấy tất thảy những gì tốt đẹp xảy đến trong tám ngày qua đã bị chà đạp lên. Bãi biển. Sàn nhảy, cả chuyện đưa cô gái đó đi dạo quanh trường. Nó như là chuyện đùa của ai đó. Và chỉ có một người làm được điều này. Chỉ một người có thể biết được.

“Có phải Justin phân vai cho cậu không?”, tôi không thể tin được. Tôi thực sự không thể tin được. “Cậu thực sự nghĩ nó buồn cười à?”

“Không, nó không buồn cười”, cô ấy nói, và trong cách cô ấy nói, không hề có một chút hài hước nào. “Đấy là sự thật. Tớ không mong cậu hiểu ngay bây giờ. Tớ biết nó có vẻ điên khùng ra sao. Nhưng đấy là sự thật. Tớ thề, đấy là sự thật.”

Cô ấy thực sự muốn tôi tin. Tôi đoán điều đó sẽ làm nó vui nhộn hơn.

Điều kì lạ là cô ấy không giống một đứa khốn nạn. Cô ấy không giống một kẻ sẽ khoái trá khi hành hạ tôi. Nhưng chẳng phải đây là điều cô ấy đang làm hay sao?

“Tớ không biết tại sao cậu diễn trò này”, tôi nói với cô ấy, giọng run run. “Tớ thậm chí không biết cậu là ai!”

Cô ấy biết đã vuột mất tôi, và điều này khiến cô ấy thêm tuyệt vọng. “Nghe tớ đi”, cô ấy van xin, giọng đã mất đi sự điềm tĩnh. “Làm ơn. Cậu biết người ở bên cậu hôm đó không phải Justin mà. Trong tim cậu, cậu biết mà. Anh ấy không hành xử như Justin. Anh ấy không làm những việc Justin vẫn làm. Bởi vì đấy là tớ. Tớ không định làm điều đó. Tớ không định yêu cậu. Nhưng điều đó xảy ra rồi. Và tớ không thể xóa bỏ nó được. Tớ không thể lờ nó đi được. Tớ đã sống cả cuộc đời như vậy và cậu đã làm tớ mong ước nó có thể dừng lại.”

Tôi muốn thôi không nghe nữa. Tôi muốn ngăn bản thân đừng lái xe đến đây. Đừng muốn biết điều gì đã xảy ra. Tôi nên để mặc nó là ẩn số. Bởi giờ đây nó vẫn là ẩn số, nhưng là thứ ẩn số tệ hại hơn.

Và điều kinh khủng là: Cô ấy nói đúng. Justin đã không hành xử như Justin. Tôi hiểu điều đó. Nhưng nó không có nghĩa đấy không phải Justin. Nó chỉ có nghĩa đấy là một ngày tươi đẹp hơn bình thường. Tôi phải tin như vậy. Bởi vì câu chuyện này không thể là thật. Ý tôi là, tại sao không bảo anh ấy bị người ngoài hành tinh nhập? Bị ma cà rồng cắn? Và... gượm đã... có một điểm khó tin nhất trong tất cả. Theo câu chuyện này, tôi là Nữ Chính. Tôi xứng đáng với tất cả những thứ đó.

“Nhưng tại sao lại là tớ?” Tôi hỏi, như thể cuối cùng đã tìm ra khe hở, cuối cùng đã chứng minh rằng cô ấy sai. “Nó thật vô nghĩa.”

Nhưng cô ấy không đầu hàng. Cô ấy phản pháo: “Bởi vì cậu thật đáng kinh ngạc. Bởi vì cậu đối xử tốt với một cô gái ngẫu nhiên vừa mới ló mặt ở trường. Bởi vì cậu cũng muốn được ở bên kia khung cửa sổ, sống cuộc sống của mình thay vì nghĩ về nó. Bởi vì cậu thật xinh đẹp. Bởi vì khi nhảy cùng cậu ở tầng hầm nhà Steve đêm thứ Bảy, tớ thấy như bay bổng giữa chín tầng mây. Và khi tớ nằm trên bãi biển bên cạnh cậu, tớ cảm thấy như hoàn toàn tĩnh lặng. Tớ biết cậu nghĩ Justin yêu cậu thẳm sâu bên trong, nhưng tớ yêu cậu toàn tâm toàn ý.”

“Đủ rồi!” Ôi trời, bây giờ tôi là cô gái hét toáng lên giữa quán cà phê. Bây giờ tôi đã không kiềm chế nổi bản thân. “Đơn giản là đủ rồi, được không? Tớ nghĩ mình hiểu điều cậu nói, mặc dù nó đằng nào cũng vô nghĩa.”

“Cậu biết hôm đó không phải là Justin, đúng không?”

Tôi muốn cô ấy dừng lại. Tôi không muốn biết bất cứ thứ gì liên quan. Tôi không muốn nghĩ ngợi về nó. Tôi không muốn nghĩ về tất cả những cách Justin đã dùng để tránh nói về ngày hôm đó. Về chuyện tình yêu tôi dành cho anh đã có ý nghĩa nhường nào sau đó, mà trước đó chưa từng. Về chuyện sau này tôi không thể tìm thấy chút nào trong anh của ngày hôm ấy. Tôi không muốn nghĩ mình đã cảm thấy thế nào khi nhảy cùng với Nathan. Về cảm giác khi anh ấy hát bài Carry On. về lý do thực sự tôi đến đây hôm nay. Về điều tôi thực sự muốn.

“Tớ không biết gì hết!”, tôi khăng khăng. Một lần nữa, tôi nói quá to. Mọi người đang nhìn. Bất kể họ đang hình dung ra câu chuyện nào, nó cũng không thể là điều này. Tôi nói nhỏ bớt... tôi không muốn họ nghe thêm. Tôi không muốn làm điều này. “Tớ không biết”, tôi nói. “Thực sự không biết.”

Tại sao? Tại sao nó lại xảy ra với tôi? Tại sao tôi không thể đứng lên và ra về? Tại sao tôi đang suy nghĩ, thậm chí trong một giây, rằng nó có thể không phải điều dối trá?

Cô ấy. Cô gái này. Tôi nhìn cô ấy. Trái tim cô ấy đang vụn vỡ. Cô ấy nhìn tôi với trái tim vụn vỡ. Tôi không hiểu. Tôi không hiểu tại sao. Tay cô ấy di chuyển tới tay tôi. Cô ấy nắm lấy bàn tay tôi. Cô ấy đang cố giúp tôi vượt qua. Cô ấy đang cố đưa tôi vượt qua.

“Tớ biết thế là quá mức.” Giọng cô ấy đau đớn. Giọng cô ấy an ủi. “Tin tớ đi, tớ hiểu điều đó.”

Tôi chỉ có thể gắng gượng thốt ra: “Không thể nào.”

“Có chứ”, cô ấy nói. “Tớ là bằng chứng.”

Bằng chứng. Bằng chứng là sự thật. Chẳng có gì trong chuyện này là sự thật. Đây là cảm giác. Tất cả chuyện này là cảm giác.

Không. Là hàng nghìn cảm giác. Rất nhiều là có. Rất nhiều là không.

Cô ấy thực sự muốn tôi tin... tin cái gì? Rằng cô ấy từng là Justin. Rằng cô ấy từng là Nathan. Là cô gái ở trường. Là những người khác.

Sao tôi có thể tin được? Ai đã từng tin điều này chưa?

Nó không thể là sự thật.

Nhưng nó vẫn là một cảm giác. Cái Đúng. Đây rồi.

Sao tôi có thể để bản thân cảm thấy như thế? Sao?

“Này”, cô ấy nói, “nếu chúng mình gặp lại ngày mai ở đâu cũng giờ này thì sao? Tớ sẽ không còn trong cùng cơ thể, nhưng tớ sẽ là cùng một con người. Như thế sẽ dễ hiểu hơn chứ?”

Dường như nó đơn giản có mỗi thế thôi. Dường như nó không thể là trò chơi khăm.

“Nhưng chẳng lẽ cậu không thể kể cho ai khác để họ tới đây?”, Tôi chỉ ra vấn đề. Nếu tôi đã có thể bị lừa bởi một người, tại sao với người khác lại không?

“Đúng, nhưng sao tớ phải làm vậy? Đây không phải trò đùa. Đây không phải truyện cười. Đây là cuộc đời tớ.”

Cách cô ấy nói... Đây là cuộc đời tớ.

Không phải là cảm giác. Sự thật.

“Cậu điên rồi”, tôi nói với cô ấy. Nếu cô ấy thực sự tin vào điều mình nói, tại sao cô ấy có thể không điên?

Nhưng cô ấy không có biểu hiện mất trí khi nói với tôi: “Cậu chỉ nói vậy thôi. Cậu biết tớ không điên. Cậu có thể cảm nhận được.”

Tôi nhìn cô ấy lần nữa. Tôi tìm kiếm sự giả dối trong ánh mắt cô ấy. Điểm sơ hở. Và khi không nhìn ra, tôi quyết định, thôi thì, đã đến lúc hỏi vài câu.

Tôi bắt đầu bằng cách hỏi tên cô ấy.

“Hôm nay tớ là Megan Powell.”

“Không”, tôi nói. “Tớ hỏi tên thật của cậu.” Bởi vì nếu cô ấy thực sự nhảy từ cơ thể này sang cơ thể khác, phải có một cái tên cho con người bên trong.

Tôi đã quật ngã cô ấy. Cô ấy không dự kiến được câu hỏi này. Tôi đợi cô ấy cười và nói tôi bắt thóp được cô ấy rồi.

Nhưng cô ấy không cười. Cô ấy do dự, nhưng không cười.

“A”, cuối cùng cô ấy nói.

Đầu tiên, tôi không hiểu. Rồi tôi nhận ra: Cô ấy đang nói với tôi đây là tên thật của cô ấy.

“Chỉ A thôi?”, tôi hỏi.

“Chỉ A thôi. Tớ đặt ra nó khi còn là một đứa trẻ. Nó là một cách để giữ cho bản thân trọn vẹn, ngay cả khi tớ đi từ cơ thể này sang cơ thể khác, từ cuộc đời này sang cuộc đời khác. Tớ cần cái gì đó thuần khiết. Cho nên tớ chọn chữ cái A.”

Tôi không muốn tin điều này.

“Cậu nghĩ gì về tên của tớ?”, tôi ra câu đố.

“Tớ đã nói với cậu đêm hôm đó. Tớ nghĩ nó thật đẹp, ngay cả khi cậu từng thấy khó đánh ván.” Đúng. Chuyên đó đúng.

Nhưng tôi không thể.

Tôi không thể.

Tôi chắc chắn phải có những câu hỏi khác, nhưng tôi cạn vốn rồi. Tôi chắc chắn phải còn nhiều thời gian, nhưng tôi hết giờ rồi. Tôi không thể làm thế được. Tôi không thể cho phép nó là sự thật. Tôi không thể bắt đầu tin cô ấy. Bởi vì nó khiến tôi trở thành kẻ ngớ ngẩn hơn.

Tôi đứng dậy. Cô ấy cũng đứng dậy.

Vẫn có người đang nhìn chúng tôi. Đang hình dung chúng tôi đang cãi cọ. Hoặc hình dung chúng tôi là một cặp. Hoặc hình dung đây là buổi hẹn đầu đã bị đổ vỡ.

Sự thật: Chẳng cái nào đúng.

Cảm giác: Cái nào cũng đúng.

“Rhiannon”, cô ấy nói. Và nó đây rồi. Trong cách cô ấy gọi tên tôi. Thỉnh thoảng, Justin gọi tên tôi như thế. Như gọi tên thứ quý giá nhất trên đời.

Mặc cho ai đó cười. Giờ đây tôi muốn cười. Điều này không thể xảy ra được. Không thể.

Cô ấy sẽ kể thêm. Cô ấy sẽ đẩy nó đi xa. Cô ấy sẽ gọi tên tôi như thế lần nữa, và tôi sẽ nghe thấy giai điệu trong đó mà tôi không nên nghe.

Tôi nắm chặt tay. “Thôi đi”, tôi van nài. “Không phải bây giờ.” Và nó đây rồi... câu trả lời tôi không muốn, lợi ích từ sự nghi ngờ.“Ngày mai. Tớ sẽ cho cậu ngày mai. Bởi vì đó là ngày để biết được, phải không? Nếu điều cậu bảo đang xảy ra thực sự xảy ra... ý tớ là, tớ cần nhiều hơn một ngày.”

Tôi chờ cô ấy gây chuyện. Tôi chờ cô ấy phản bác thêm. Hoặc giả đã đến đoạn cánh quay phim bước ra, và tôi biết sự sỉ nhục của mình đã được ghi băng cho một show truyền hình nghiệt ngã.

Nhưng không.

Chẳng có gì xảy ra.

Điều duy nhất xảy ra là cô ấy cảm ơn tôi. Cảm ơn chân thành. Cảm ơn với sự biết ơn.

“Đừng cảm ơn cho tới khi tớ xuất hiện”, tôi cảnh báo. “Tất cả thực sự rối rắm.”

“Tớ biết”, cô ấy nói.

Đây là cuộc đời tớ.

Tôi phải đi. Nhưng rồi tôi quay lại một lần cuối để nhìn cô ấy, và tôi thấy cô ấy đang chông chênh giữa hi vọng và tuyệt vọng ra sao. Nó hiện hữu trước mắt tôi. Ngay cả khi chuông báo động kêu to và rõ trong đầu, tôi cảm thấy mình không thể để mặc cô ấy như thế này được. Tôi muốn đẩy cô ấy lại gần hơn với hi vọng và xa hơn khỏi tuyệt vọng.

“Vấn đề là”, tôi nói, “tớ thực sự không cảm thấy Justin của ngày hôm đó. Hoàn toàn không. Và kể từ đó, giống như anh ấy đã không ở đó. Anh ấy không có kí ức gì về nó. Có hàng triệu cách giải thích hợp lý, nhưng nó đây rồi.”

“Nó đây rồi”, cô ấy nhắc lại. Không có chút khoe khoang nào trong giọng nói.

Không chút bịp bợm.

Nó không thể là thật, nhưng là thật với cô ấy.

Sự thật. Cảm giác.

Tôi lắc đầu.

“Ngày mai”, cô ấy nói.

Giờ thì đến lượt tôi nhắc lại. “Ngày mai”, tôi nói với cô ấy, tự cam kết một thứ tôi có cảm giác mình đã cam kết từ lâu lắm rồi. Ngày mai. Một từ tôi đã dùng từ khi tôi hiểu nghĩa.

Nhưng bây giờ... bây giờ nó có cảm giác gì đó khác lạ. Bây giờ nó có cảm giác gì đó thoang thoáng mới mẻ.

Tôi không nhắn tin cho Justin. Tôi không gọi cho anh.

Không, tôi đi thẳng tới nhà anh và gõ cửa.

Cha mẹ anh vẫn đang đi làm. Tôi biết chỉ mình anh ở nhà. Phải mất đôi ba phút, nhưng anh đã mở cửa. Anh ngạc nhiên khi thấy tôi.

“Chúng ta không định làm gì, phải không?”, anh hỏi.

“Không”, tôi đáp. “Em chỉ cần nói với anh một giây thôi.”

“Ừ... Được rồi. Em muốn vào nhà không?”

“Chắc chắn rồi.”

Anh đưa tôi vào ổ, nơi game chiến tranh của anh đang để tạm dừng.

Tôi phải bỏ cái tay cầm ra để có chỗ trống cạnh anh.

“Sao thế?”, anh hỏi.

“Về tuần vừa rồi. Em cần nói với anh về nó.” Anh trông bối rối. Hoặc chỉ mất kiên nhẫn.

“Tuần trước cái gì?”

“Khi chúng ta ra biển. Anh nhớ không?”

“Tất nhiên là anh nhớ.”

“Bài hát nào được bật khi chúng ta lái xe ra đó?”

Anh nhìn tôi như thể tôi vừa hỏi về vật lý nguyên tử. “Làm thế quái nào anh nhớ được những bài đã được bật chứ?”

“Thời tiết lạnh hay ấm?”

“Em đã ở đó. Em không biết à?”

“Anh đã kể em nghe câu chuyện anh trèo cây năm 11 tuổi. Anh nhớ không?”

Anh khịt mũi. “Anh chỉ trèo nổi lên cái thang năm 11 tuổi. Anh không nghĩ anh đã trèo cái cây nào. Sao em hỏi anh thế?”

“Nhưng anh nhớ đã từng ở đó mà, phải không?”

“Chắc chắn rồi. Có cát. Có nước. Là bãi biển mà.”

Tôi không hiểu. Anh có một ít kí ức. Nhưng không hoàn chỉnh.

Tôi bèn thử nói dối một câu.

“Anh đã rất chu đáo khi em bị sứa đốt. Chúa ơi, đau khiếp. Nhưng em thích cách anh bế em trở lại xe.”

“Anh không để mặc em ở đó được!”, anh nói. “Em dễ bế lên mà.”

Anh không ở đó. Anh ở đó... nhưng cũng không ở đó.

Tôi thấy bối rối.

Tay anh cọ cọ lên mắt cá chân tôi, rồi tiến lên phía trên. “Anh có thể bế em đi đâu đó bây giờ, nếu em muốn.”

Anh nhập cuộc với một nụ hôn. Môi anh chạm môi tôi. Cơ thể anh bắt đầu ép lên tôi.

Đây không phải điều tôi muốn, và anh chẳng hiểu gì.

Tôi không muốn giải thích, nên tôi hôn lại.

Tăng tốc. Miệng anh có vị xì gà. Mồ hôi và vết chai trên tay anh do tay cầm chơi game.

Tôi biết rút lui thì thật tệ. Anh sẽ tổn thương khi tôi rút lui. Nhưng tôi lùi lại. Không xa. Nhưng vừa đủ.

Anh lùi lại theo phản xạ. “Hả? Anh tưởng, nếu em tới tận đây...”

“Em không thể”, tôi nói với anh. “Em có quá nhiều thứ trong đầu. Em không có tâm trạng.”

Anh di ngón cái chậm rãi lên ngực tôi. “Anh tin anh biết cách khiến em có tâm trạng.” Thường thì cơ thể tôi phản ứng lại.

“Dừng lại!”, tôi nói.

Anh không phải kẻ ngốc. Khi tôi nói dừng, anh làm theo. Nhưng anh trông không vui vẻ gì.

“Em chán anh rồi à?”, anh hỏi.

Anh muốn tỏ ra mình đang đùa. Và tôi có thể chỉ ra rằng nếu anh tỉnh táo đêm thứ Bảy, chúng tôi có thể đã làm chuyện gì đó. Nhưng liệu có thật thế chăng? Sau khi nhảy với Nathan, tôi thực sự sẽ thân mật với Justin?

Tôi biết tôi nên nói gì, và tôi đáp: “Không, em không bao giờ có thể chán anh.” Tôi hôn anh lần nữa, nhưng rõ ràng đây là nụ hôn tạm biệt. “Đúng là em thấy chán. Nhưng không phải chán anh.”

Tôi đứng dậy, còn anh không đứng dậy tiễn tôi. Thay vào đó, anh với tay cầm chơi game, bật lại màn chơi dở.

Tôi đã làm tổn thương anh. Tôi không định làm điều đó, nhưng chuyện đã rồi.

“Hẹn em ngày mai”, anh nói.

Ngày mai. Phiên bản của anh đưa ra không giống với của cô gái A đã đưa ra.

Tôi đoán tôi sẽ không biết được mình bước vào ngày mai nào cho tới khi nó thực sự diễn ra.

[1] Tờ tạp chí về những người nổi tiếng và làng giải trí.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.