Một Ngày Khác

Lượt đọc: 153 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

Mẹ thức dậy trước tôi như mọi khi, đang ngồi chỗ quen thuộc bên bàn ăn trong bếp. Kiểu như mẹ sợ bố hoặc tôi sẽ cướp mất chỗ ngồi nếu mẹ không đánh hai bố con để giành lại. Và nếu như mẹ mất chỗ ngồi, mẹ sẽ trải qua phần còn lại trong ngày ở đâu?

“Con trông xinh lắm”, mẹ nói với tôi. Nó lẽ ra là lời khen, nếu giọng mẹ không có gì mập mờ.

Tôi không nói với mẹ rằng tôi phải đảm bảo mình trông thật xinh, bởi vì hôm nay là kỉ niệm một ngày mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn. Mẹ nhận ra điều đó thật nhanh.

“Con phải nộp báo cáo”, tôi nói với mẹ. “Ở lớp.”

Tôi biết mẹ sẽ không hỏi tôi báo cáo gì, môn nào.

Khao khát. Tôi muốn đến trường nhanh nhất có thể, để thấy anh. Tôi hi vọng anh đang cảm thấy điều tương tự với tôi ở nhà anh. Tôi có thể nhắn tin cho anh và hỏi, nhưng nếu mọi thứ đang thay đổi, vậy tôi có thể thay đổi. Tôi không cần lúc nào cũng phải biết tất cả.

Mẹ và tôi nói nhiều hơn với nhau, nhưng không ai thực sự lắng nghe. Tôi muốn đi, còn mẹ muốn ở lại. Đấy là câu chuyện về cuộc đời hai mẹ con.

•••

Tôi phải đi xe buýt vì ô tô của tôi còn ở trường. Tôi có thể nhờ Rebecca hoặc ai đó đưa đi, nhưng như thế tôi sẽ phải mất cả buổi tán chuyện về mọi thứ thay vì nghĩ về chúng.

Xe của anh không ở đó khi xe buýt của tôi đi vào. Thực ra, anh sẽ không có mặt cho tới khi hầu hết mọi người đã tới nơi.

Nhưng lần này anh nhận ra tôi đang đợi. Bước tới. Chào buổi sáng.

Tôi cố gắng không cản trở anh bằng niềm hạnh phúc. Mới sáng sớm. Anh vừa mới tỉnh giấc.

“Anh chắc không muốn trốn chứ?”, tôi hỏi. Chỉ để kéo một chút xíu hôm qua sang hôm nay.

Anh trông bối rối. “Em nói thật hả?”, anh hỏi.

“Không”, tôi đáp. “Nhưng một cô gái được mơ mộng chứ?”

“Thế nào cũng được.” Anh bắt đầu bước đi, cho rằng tôi sẽ nhịp bước bên cạnh. Điều tôi đang làm.

Tôi hiểu. Đại khái thế. Vì chắc là chúng tôi sẽ không tái diễn vào hôm nay, tốt nhất chớ nên nghĩ về nó như một lựa chọn. Không thì, điều gì chúng tôi làm hôm nay đều sẽ thảm hại nếu đem so bì.

Tôi vươn tay ra.

Anh không nắm lấy.

“Em sao vậy?”, anh hỏi.

Hôm qua, tôi muốn nói với anh thế. Nhưng theo cái cách anh nhìn thẳng về phía trước, tôi đoán bây giờ không phải thời điểm thích hợp.

Anh thậm chí không đợi nghe câu trả lời của tôi.

Anh cứ đi tiếp.

Tôi tự nhủ đây không phải Justin Cáu Kỉnh. Là Justin Lạc Lối. Hẳn là như vậy.

Khi bạn hình dung ai đó đang lạc lối, không gian thường là nơi nào trong rừng. Nhưng với Justin, tôi mường tượng ra một lớp học. Không phải bởi anh bị tiếp thu kém hay gì đó tương tự. Đấy đáng ra là một nguyên nhân tốt. Nhưng không. Anh chỉ thấy nhàm chán. Nên anh thường không theo dõi những gì đang diễn ra. Rồi tình hình chỉ thêm tệ, anh chỉ thêm lạc lối, khiến anh càng ghét học hành.

Tôi đang cố gắng ở lại bãi biển. Trong khi thầy giáo giảng bài và trong khi Justin với tôi mới vừa chào nhau giữa tiết một và tiết hai, tôi nhắc mình về chuyện đó đã diễn ra thế nào. Tôi biến đầu óc mình thành cỗ máy thời gian, bởi vì tôi cần phải thế.

Tôi biết Rebecca sẽ tra khảo tôi suốt tiết thứ ba, khi ngồi cạnh nhau học Mĩ thuật. Và đó chính xác là điều cô ấy đang làm.

“Cậu đã ở đâu?”, cô ấy thì thầm. “Chuyện gì đã xảy ra?”

Mĩ thuật là môn duy nhất chúng tôi học cùng nhau, bởi vì trường thích tách những đứa thông minh ra khỏi những đứa không-thông-minh, như thể ở cùng lớp với tôi sẽ làm điểm số của Rebecca thấp đi. Trong môn Mĩ thuật, vài đứa không-thông-minh cũng trả bài được. Tôi thích khi nó cho tôi và Rebecca có cơ hội ở gần nhau.

Thầy K đặt một cục động cơ ô tô trước lớp và bảo bọn tôi vẽ bằng chì than. Thầy luôn dặn bọn tôi không được nói chuyện riêng trong khi làm bài nhưng miễn là nói không quá to và làm xong bài, thầy sẽ không thấy phiền phức.

Động cơ Rebecca vẽ hóa ra trông xấu hơn của tôi và tôi thấy thật tệ khi nó làm tôi khoan khoái hơn.

Tôi kể cô ấy nghe rằng Justin và tôi trốn ra bãi biển chơi. Tôi kể đó là một hành động nắm-bắt-hiện-tại, và nó tuyệt diệu lắm.

“Lẽ ra cậu nên rủ tớ với Ben đi cùng”, cô ấy nói.

Ben là bạn trai của cô ấy. Cậu ta cũng thông minh. Justin chẳng ưa cậu ta tẹo nào.

“Để lần sau”, tôi bảo cô ấy. Chúng tôi đều biết nó chẳng bao giờ xảy ra đâu nhưng cùng chấp nhận. Tinh bạn của chúng tôi không cần cô ấy phải trốn học, và không cần Ben với Justin phải ưa nhau. Cô ấy và tôi có đủ quá khứ để không cần phải làm cả đống chuyện trong hiện tại nhằm thân thiết với nhau.

“Biển không lạnh à?”, cô ấy hỏi.

“Quá lạnh để bơi”, tôi nói. “Nhưng đủ ấm để ở đó.” Cô ấy gật đầu. Những điều tôi nói với cô ấy thường có lý. Tôi chỉ để lộ ra một vài chi tiết.

Tôi tự hỏi liệu mình có gặp anh ở tủ đồ như hôm qua chăng. Nhưng thói quen bữa trưa kéo tôi tới căng tin trước, và anh ở đó, chỗ thông thường của chúng tôi.

“Chào!”, tôi nói.

Anh gật đầu. Tôi ngồi xuống.

“Có ai nói gì với anh về hôm qua không?”, tôi hỏi. “Ý em là anh có gặp rắc rối gì không?”

Anh chấm miếng khoai tây chiên vào xốt cà chua. Đó là tất cả bữa trưa của anh.

“Ổn cả, anh nghĩ thế”, anh nói. “Còn em?”

“Rebecca thấy tò mò. Nhưng chỉ thế thôi.”

“Rebecca? Tò mò? Bây giờ đã có tin sốc rồi.”

“Cô ấy nói lần sau cô ấy và Ben muốn đi cùng bọn mình.”

“Anh không chắc Ben có cho bọn mình vào trong cái Mercedes của hắn không. Bọn mình phải cởi giày ra trước đã.”

Lần đó, khi chúng tôi tới nhà Ben, cậu ta đã bảo tất cả cởi giày ra trước khi vào bên trong. Justin và tôi thấy như thế thì cuồng quá. “Hắn không biết rằng tất của bọn mình còn bẩn hơn cả giày sao?”, Justin hỏi. Nó trở thành một trong những câu nói đùa của chúng tôi.

“Đừng nói gì với Rebecca”, tôi bắt Justin hứa. Anh giả vờ kéo khóa miệng lại. Tôi thấy dễ chịu hơn.

Tôi đi lấy bữa trưa và khi quay trở lại, Rebecca và các bạn khác đã vây quanh bàn nên Justin và tôi chỉ là thành phần của một cuộc đàm thoại lớn thay vì cho riêng mình. Khi chuông reo, tôi hỏi anh có làm gì sau khi tan học không, anh bảo không, vì còn phải làm việc. Anh nói cứ như thể tôi nên ghi nhớ lịch làm việc của anh vậy. Nhưng Target[1] gửi email cho anh, đâu phải tôi.

Tôi không nói ra điều đó. Thay vào đó, tôi tự nhắc rằng mình may mắn vì chưa phải đi làm. Tôi tự nhắc rằng Justin ghét công việc của anh ấy. Tôi tự nhắc rằng ngày hôm qua có sự lựa chọn nhưng đâu phải ngày nào chúng tôi cũng có lựa chọn cho riêng mình.

Điều quan trọng là khi có cơ hội, anh đã chọn tôi. Và tôi phải hi vọng rằng lần tới, anh sẽ lại chọn tôi.

Anh nhắn tin cho tôi khi về nhà sau giờ làm. Hai chữ.

Mệt quá.

Tôi nhắn lại một chữ.

Vâng.

•••

Những khuôn mẫu. Ngày hôm sau, tôi nghĩ về những khuôn mẫu. Hoặc, thực ra, tôi nghĩ về những thăng trầm. Tôi đã quen với những thăng trầm. Thứ Hai, khi chúng tôi ở bãi biển, là một nốt thăng. Tôi có thể thấy rõ điều này.

Nhưng bây giờ... không thăng cũng chẳng trầm. Cứ như chúng tôi biến mất khỏi biểu đồ.

Anh không giận tôi. Tôi cảm nhận được. Nhưng tình yêu của anh cũng đã trở nên thụ động.

Tôi không hiểu. Và không có ai để nói về chuyện đó. Không phải Justin. Mỗi lần tôi nhắc tới bãi biển, vẻ mặt anh như thể chuyện đó chưa từng xảy ra. Không phải Rebecca. Nếu tôi kể thêm cho cô ấy, chuyện sẽ có vẻ điên cuồng hơn thực tế. Không phải mẹ tôi. Mẹ và tôi không nói chuyện về thăng trầm, như thể không có chúng.

Tôi biết điều anh và tôi có hôm thứ Hai đáng để tranh đấu.

Nhưng tôi không có đối thủ nên tôi quay sang chính mình.

Tôi biết tôi không tưởng tượng ra câu chuyện.

Nhưng dường như tôi bị trí tưởng tượng của chính mình đáp trả.

[1] Target là tập đoàn kinh doanh chuỗi cửa hàng bán lẻ đứng thứ hai ở Mĩ, sau Walmart, cung cấp việc làm thêm cho cả thanh thiếu niên dưới 18 tuổi.

Minh Hưng dịch
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của David Levithan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.