Bạn bè tụ tập quanh tôi. Ở trường. Sau giờ học. Trên điện thoại vào ban đêm.
Will nhẹ nhàng gia nhập vào nhóm. Anh ấy và Preston trông quá hạnh phúc bên nhau. Và tôi thấy hạnh phúc cho họ. Thực tâm. Nhưng tôi cũng tức giận, bởi vì Will có thể nhẹ nhàng gia nhập, theo một cách mà A không bao giờ có thể.
Không ai nhắc tới Anh Chàng Bí Ẩn của tôi nữa. Rebecca hẳn đã dặn họ đừng làm thế.
Một phần trong tôi vẫn trông mong cậu ấy xuất hiện. Trông mong tạo hóa gửi cậu ấy tới phòng học bên cạnh tôi. Hoặc vào trong cơ thể Rebecca. Hoặc Steve. Chỉ để nói lời chào. Chỉ để được gần nhau.
Nhưng tôi không thể nghĩ theo cách đó. Tôi biết tôi không thể.
Tôi thấy mình nhìn vào mắt mọi người nhiều hơn tôi đã từng trước đây. Và tôi nhận ra rằng: Đó là cách chúng ta thoát khỏi việc thuộc một giới tính hay màu da cố định. Chỉ nhìn sâu vào mắt nhau.
Tôi biết tôi đã không trả lời cậu ấy. Điều này đang ảnh hưởng tới tôi. Tôi biết mình không công bằng. Thật vô lý khi dành bao nhiêu thời gian nghĩ về A nhưng không trả lời. Tôi phải thành thật và rõ ràng về việc chuyện này có thể đi tới đâu. Chỉ có thế thôi. Câu chuyện là như vậy.
Việc đầu tiên trong sáng thứ Năm của tôi là viết:
Tớ muốn gặp cậu, nhưng tớ không chắc chúng ta có nên làm thế không. Tớ muốn nghe về chuyện gì đang diễn ra, nhưng tớ sợ như thế sẽ chỉ khởi động lại mọi thứ thêm lần nữa. Tớ yêu cậu... Đúng vậy... Nhưng tớ sợ việc làm cho tình yêu ấy trở nên quá quan trọng. Bởi vì cậu sẽ luôn luôn rời khỏi tớ, A ạ. Chúng ta không thể phủ nhận điều đó. Cậu sẽ luôn luôn rời khỏi tớ.
R.
Suốt cả ngày, không có hồi âm. Và tôi nghĩ, được thôi, tôi đáng bị thế mà.
Nhưng tôi vẫn thấy thất vọng.
Và rồi, vào bữa trưa thứ Sáu, một hồi âm đã tới.
Tớ hiểu. Chúng ta có thể gặp ở hiệu sách chiều nay, sau giờ học không?
A.
Tôi trả lời:
Tất nhiên rồi.
R.
•••
Tôi thấy căng thẳng khi lái xe. Mọi thứ đã bị biến đổi, và không gì bị biến đổi. Chuyện này sẽ trở nên khó khăn, nhưng lại có cảm giác quá dễ dàng. Hầu như tôi muốn gặp cậu ấy. Nói chuyện với cậu ấy. Có cậu ấy trong cuộc đời tôi.
Tất cả những chướng ngại vật khác đều đổ sập xuống. Sâu thẳm tận đáy lòng, tôi thậm chí bắt đầu tin rằng, nếu tôi kể sự thật cho bạn bè tôi nghe, nếu họ gặp A theo cách tôi gặp A, trong nhiều ngày, họ cũng sẽ tin.
Chướng ngại vật thực sự duy nhất là cuộc đời cậu ấy.
Tôi biết đây là chướng ngại vật quá lớn. Nhưng trong tâm trạng hối hả được gặp cậu ấy, nó có vẻ không lớn đến thế.
Tôi tới đó trước. Tôi nhìn quanh quán cà phê và biết không ai ở đó có thể là cậu ấy. Nếu cậu ở đây, cậu ấy sẽ đi tìm tôi. Cậu ấy sẽ biết khi tôi tới.
Vì thế tôi ngồi xuống. Tôi chờ đợi. Và giây phút cậu ấy bước qua cửa, tôi nhận ra ngay. Giống như có một tia sét xẹt qua giữa chúng tôi. Hôm nay cậu ấy là một chàng trai Á châu mặc áo phông xanh dương in hình Cookie Monster. Khi nhìn thấy tôi, nụ cười của cậu ấy còn rộng hơn cả con Cookie Monster.
“Chào!”, cậu ấy nói.
Và lần này tôi đáp lại vui vẻ: “Chào!”
Chúng tôi đây rồi. Tôi cố gắng nhắc nhở bản thân đừng rơi trở lại vào đó nữa, đừng bắt đầu nghĩ chuyện này khả thi nữa. Nhưng có cậu ấy ở ngay đây, thật khó quá.
“Tớ có một ý tưởng”, cậu ấy nói.
“Gì thế?”
Cậu ấy lại nhoẻn miệng cười. “Hãy giả vờ như đây là lần đầu tiên chúng ta từng gặp. Hãy giả vờ như cậu tới đây để mua một cuốn sách, và tớ tình cờ bắt gặp cậu. Chúng ta trao đổi với nhau. Tớ thích cậu. Cậu thích tớ. Giờ đây chúng ta ngồi xuống bên li cà phê. Mọi thứ trôi chảy. Cậu không biết rằng tớ đổi cơ thể mỗi ngày. Tớ không biết về bạn trai cũ của cậu hoặc bất cứ thứ gì khác. Chúng ta chỉ là hai người gặp nhau lần đầu.”
Lời nói dối chúng tôi muốn tin. Nó có vẻ nguy hiểm.
“Nhưng tại sao?”, tôi hỏi.
“Để chúng ta không phải nói về những thứ khác. Để chúng ta có thể chỉ ở bên nhau thôi. Và tận hưởng điều đó.”
Tôi phải nói với cậu ấy: “Tớ không thấy ý nghĩa...”
“Không quá khứ. Không tương lai. Chỉ hiện tại. Hãy cho nó một cơ hội.”
Tôi muốn. Tôi biết tôi muốn. Nên tôi sẽ thực hiện. Tôi biết không dễ như thế, nhưng nó có thể bắt đầu với việc là nhiệm vụ dễ dàng như thế.
“Rất vui được gặp cậu”, tôi nói. Tôi cảm thấy mình giống như một diễn viên tồi trong một bộ phim dở tệ.
Nhưng cậu ấy thích diễn xuất đó. “Tớ cũng rất vui được gặp cậu”, cậu ấy nói. “Chúng ta đi đâu nhỉ?”
“Cậu quyết xem”, tôi nói với cậu ấy. “Đâu là nơi ưa thích của cậu?”
Cậu ấy bắt đầu suy nghĩ trong một giây. Cậu ấy đang ở trong suy nghĩ của chính mình hay trong suy nghĩ của anh chàng này, tôi không biết nữa. Nụ cười của cậu ấy nở rộng hơn.
“Tớ biết nơi này hay lắm”, cậu ấy nói. “Nhưng trước hết, chúng ta cần một ít đồ ăn.”
“Chà, may thay, có một cửa hàng thực phẩm trên con phố này.”
“Trời, chúng mình may mắn thế!”
Tôi bật cười.
“Cái gì thế?”, cậu ấy hỏi.
“‘Trời, chúng mình may mắn thế!’ Cậu đúng là một gã dở hơi.”
“Tớ hạnh phúc được làm gã dở hơi của cậu.”
“Cậu nói như Preston.”
“Preston là ai?”
Cậu ấy thực sự không biết. Làm sao cậu ấy biết được? Tôi đã bao giờ kể cho cậu ấy đâu.
Vì vậy, trong khi đi bộ tới cửa hàng thực phẩm, tôi giới thiệu cậu ấy với tất cả bạn bè mình. Cậu biết Rebecca, và nhớ mang máng Steve và Stephanie, nhưng tôi kể thêm về bọn họ, và về Preston, Ben và cả Will nữa. Thật lạ kì, bởi vì tôi biết tôi không thể hỏi ngược lại cậu ấy. Nhưng cậu ấy có vẻ không ý kiến gì.
Khi đã tới cửa hàng thực phẩm, A bảo chúng tôi đi dọc theo tất cả các hành lang giữa những dãy hàng. “Cậu không bao giờ biết cậu có thể lỡ mất cái gì”, cậu ấy nói với tôi.
“Và chúng ta đang đi mua sắm gì thế?”, tôi hỏi.
“Cho bữa tối”, cậu ấy nói. “Nhất định là bữa tối. Và trong lúc đó, hãy tiếp tục kể chuyện cho tớ.”
Cậu ấy hỏi về những con thú nuôi, và tôi kể cho cậu ấy về Swizzle - con thỏ quái ác chúng tôi nuôi - đã trốn khỏi chuồng và ngủ trên mặt chúng tôi. Thật kinh khủng. Trong khi chúng tôi tới hành lang bán rau quả, cậu ấy kể tôi nghe về một lần cắm trại, cậu ấy đã bị một quả dưa hấu bôi mỡ[1] đập trúng mắt. Tôi kể rằng tôi không nhớ mình đã từng bị thương bởi một loại hoa quả nào, mặc dù đã có vài năm tươi đẹp khi tôi khiến cho mẹ phải bổ táo trước khi tôi ăn, bởi vì ai đó ở trường kể về những kẻ tâm thần đặt dao lam ở bên trong.
Chúng tôi đi tới hành lang ngũ cốc[2], nơi không thực sự giúp ích cho bữa tối. Nhưng A dừng lại đó và hỏi về câu chuyện trong đời tôi liên quan tới ngũ cốc.
“Được rồi”, tôi nói, hiểu cậu ấy định nói gì. Tôi bắt đầu bằng việc giơ lên một ống yến mạch Quaker. “Tất cả bắt đầu với thứ này. Mẹ tớ chỉ ăn sáng cho có, nhưng bố tớ luôn ăn cháo yến mạch. Nên tớ quyết định cũng thích cháo yến mạch. Đặc biệt là loại có kèm chuối. Mãi cho tới năm 7 hay 8 tuổi tớ mới nhận ra nó tởm thế nào.”
Tôi chọn lựa ra từ chín mươi loại Granola[3] món ưa thích có vị quế-nho-khô của tôi. “Tớ có ảo giác những thứ này tốt cho sức khỏe, và vị nho khô rất đã miệng. Nó còn không nhão ra ngay lập tức.”
“Tớ từng thích nhìn Frosted Flakes biến sữa thành màu xanh dương”, A nói.
“Ừ! Từ khi nào chuyện đó hết hay ho và bắt đầu thấy tơm tởm?”
“Có lẽ cùng lúc với khi tớ nhận ra trên thực tế, không có chút hoa quả nào trong Froot Loops.”
“Hay chút mật ong nào trong Honeycomb.”
“Hay chút sô cô la nào trong Count Chocula.”
“Ít ra Frosted Flakes còn có ‘flake[4]’.”
“Và có vẻ được phủ tuyết[5].”
“Ừ. Được phủ tuyết.”
Trò chuyện thế này, tôi đang quên mất chúng tôi không ở trong một buổi hẹn hò thông thường.
“Tiếp nào...”, tôi nói, đưa cả hai tới hành lang tiếp theo, và cái tiếp theo nữa.
Chúng tôi đã nhặt lên một số lượng thực phẩm vô lý. Trong khi tới gần quầy thanh toán, tôi nhận ra mình không thể về nhà đúng thời gian cha mẹ trông đợi.
“Bây giờ tớ gọi mẹ và bảo tớ sẽ ăn ở nhà Rebecca”, tôi nói với A.
“Bảo mẹ cậu rằng cậu sẽ ở lại qua đêm”, A nói.
Điện thoại đang trên tay tôi, nhưng tôi không biết làm gì với nó. “Thật hả?”
“Thật.”
Ở lại qua đêm. Tôi nghĩ về căn nhà gỗ. Về điều đã xảy ra. Ý tôi là điều chưa xảy ra. Và tôi cảm thấy thế nào.
“Tớ không chắc đó là ý tưởng hay”, tôi nói.
“Tin tớ đi. Tớ biết mình sẽ làm gì.”
Tôi muốn tin cậu ấy. Nhưng cậu ấy cũng không biết chuyện đó là như thế nào. Và cậu ấy có thể hiểu nhầm ý tưởng về một đêm sẽ dẫn tới chuyện gì.
“Cậu biết tớ cảm thấy thế nào”, tôi nói.
“Tớ biết. Nhưng tớ vẫn muốn cậu tin tưởng tớ. Tớ sẽ không làm tổn thương cậu. Tớ sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu.”
Được rồi. Tôi nhìn vào đôi mắt cậu ấy và tôi cảm thấy dường như cậu ấy hiểu. Có một kế hoạch... Nhất định phải có một kế hoạch. Nhưng nó sẽ không trở thành một sự lặp lại của căn nhà gỗ. Cậu ấy biết cậu ấy sẽ làm gì, và tôi tin điều đó.
Tôi gọi cho mẹ, nói với mẹ tôi ở nhà Rebecca và sẽ ở lại đó. Mẹ thấy khó chịu, song tôi đối phó được.
Phần khó hơn là gọi cho Rebecca và nhờ cô ấy yểm trợ. Tôi hứa sẽ kể cho cô ấy tất cả.
Cô ấy chúc tôi vui vẻ. Tôi nghĩ thật đáng nể khi cô ấy đang tin tưởng tôi. Nhưng đấy là sự thật.
“Cậu sẽ nói với cô ấy cậu gặp một anh chàng”, A nói sau khi tôi cúp máy.
“Một anh chàng tớ vừa mới gặp hả?”
“Ừ. Một anh chàng cậu vừa mới gặp.”
Thật lạ khi nghĩ về cuộc trò chuyện đó. Không còn là một Anh Chàng Bí Ẩn. Chỉ là một chàng trai.
Nếu như chuyện dễ dàng đến thế.
Tôi lái xe đi theo cậu ấy. Đây là thời khắc tôi có thể quyết định không đi nữa. Tất cả những gì tôi cần làm là đánh tay lái. Tất cả những gì tôi cần làm là trở lại đường cao tốc.
Nhưng tôi tiếp tục đi.
Tên cậu ấy là Alexander Lin và cha mẹ cậu ấy đi vắng trong dịp cuối tuần. A nói cho tôi hai thông tin cùng một lúc.
“Alexander”, tôi nói. “Đủ dễ để nhớ.”
“Tại sao?”, cậu ấy hỏi.
Tôi nghĩ điều đó là hiển nhiên. “Bởi vì nó bắt đầu bằng chữ A.”
Cậu ấy cười, ngạc nhiên. Tôi đoán điều đó không hiển nhiên như vậy, nhìn từ bên trong.
Ngôi nhà rất đẹp. Gian bếp rộng gấp đôi bếp nhà tôi, và tủ lạnh đã xếp gần đầy khi chúng tôi mở ra. Cha mẹ Alexander không để con mình chết đói.
“Tại sao chúng ta phải lo đi chợ?”, tôi hỏi. Tôi chỉ tạm tìm được chỗ để sắp xếp những thứ mua về.
“Bởi vì tớ đã không biết có gì ở đây lúc sáng nay. Và tớ muốn đảm bảo chúng ta có chính xác cái chúng ta thích.”
“Cậu có biết nấu nướng không?”
“Không thạo lắm. Cậu thì sao?”
Điều này sẽ thú vị đây. “Không thạo lắm.”
“Tớ đoán chúng ta sẽ tính cách. Nhưng trước tiên, có thứ tớ muốn cho cậu xem.”
“Được thôi.”
Cậu ấy với lấy bàn tay tôi, và tôi để cậu ấy nắm lấy nó. Chúng tôi đi như thế trong ngôi nhà... lên cầu thang, tới nơi rõ ràng là phòng ngủ của Alexander. Tôi biết ngay đây không phải là chuyện cậu ấy cố đưa tôi lên giường. Đây là lúc cậu ấy cho tôi xem phòng ngủ, bởi vì cho tôi xem phòng ngủ giống như cho tôi xem bên trong đầu của Alexander.
Ngạc nhiên chưa! Đầu tiên, có những mẩu giấy ghi chú hình vuông dán khắp nơi: vàng, hồng, xanh dương, xanh lá cây,... Và trên mỗi mẩu giấy, có một câu trích dẫn. Em không tin chuyện cổ tích, nhưng em tin anh. Và Hãy để những kẻ mộng mơ thức tỉnh dân tộc. Và Yêu em ít hơn, nhưng yêu dài lâu nhé. Tôi có thể dành hàng giờ đọc căn phòng của Alexander. Trên một cánh đồng, tôi là phần khuyết mất của nó. - Mark Strand. Hầu hết những câu trích dẫn viết bằng một nét chữ, nhưng còn những nét chữ khác. Bạn bè của Alexander. Đây là thứ Alexander chia sẻ với bạn bè của cậu ấy.
Có cả ảnh chụp những người bạn đó, và cách họ sắp xếp vị trí cho họ trong ảnh trông giống như các bạn tôi sẽ tự sắp xếp ra sao. Không phải Justin, và không bao giờ là Justin, người không thích bị chụp ảnh. Nhưng là Rebecca, Preston và những người khác. Họ sẽ thích nó. Có một chiếc ghế dài màu xanh nõn chuối để ngồi quây quần, những chiếc ghi ta để nhịp bập bùng, và ở kia trông như trọn bộ Calvin và Hobbes. Tôi nhìn những chiếc đĩa than Alexander xếp dựa vào máy hát. Tôi không biết các ban nhạc nhưng thích giai điệu của: God Help the Girl, We Were Promised Jetpacks, Kings of Convenience.
Tôi đọc thêm những mẩu giấy. Tất cả chúng ta đều trong cống rãnh, song một số chúng ta đang ngắm sao trời. Tôi lướt qua những cuốn sách trên giá. Hầu hết có những mẩu ghi chú lộ ra ngoài, ghi những trang cần thu thập, những lời cần nhớ lại sau khi chúng bị lãng quên.
Tôi thích căn phòng. Tôi thích tất thảy.
Tôi quay sang A, và biết cậu ấy cũng thích giống tôi. Nếu cậu ấy có thể có một căn phòng, nó sẽ như thế này. Tuyệt làm sao khi cậu ấy tìm thấy nó. Và thật phiền muộn làm sao khi cậu ấy sẽ phải rời khỏi nó mấy tiếng sau.
Nhưng tôi sẽ không nghĩ về điều đó. Tôi sẽ nghĩ về bây giờ.
Tôi nhìn thấy một tập các mẩu giấy ghi chú dùng gần hết trên bàn của Alexander, và nhét nó vào trong túi áo cùng một cây bút.
“Đến giờ ăn tối rồi”, A nói.
Cậu ấy lại nắm lấy tay tôi. Chúng tôi quay trở lại thế giới... Nhưng không quá xa vào trong đó, không quá xa khỏi căn phòng.
Tôi tìm thấy mấy cuốn sách nấu ăn. Chúng tôi chọn bỏ qua chúng.
“Hãy ứng biến”, A nói. Và tôi nghĩ, đúng rồi, đó là điều chúng tôi đang làm. Sự ứng biến. Sống theo những bản năng. Đó là một gian bếp lớn, nhưng chúng tôi làm cho nó có vẻ một nơi nhỏ xinh. Chúng tôi lấp đầy nó bằng nhạc trong iPod của Alexander, nơi nước bốc lên từ nồi nước sôi, và những mùi khác nhau như húng quế nhặt từ thân với tỏi đảo nhanh trên bếp lửa. Chẳng có một kế hoạch nào, chỉ có những nguyên liệu. Tôi vừa lấm tấm mồ hôi vừa hát, nhưng không cảm thấy áp lực, bởi vì ngay cả nếu chẳng có món nào ăn được, chỉ tập hợp nguyên liệu lại với nhau vẫn có giá trị. Tôi nghĩ về cha mẹ, và về việc làm thế nào họ đã đánh mất cái cảm giác làm việc cùng nhau này, hoặc đặt tay bạn lên lưng của người đang đứng cạnh bếp lò, hoặc có một người pha nước chấm và người còn lại mang nó ra mà không cần nói một lời. Chúng tôi là một đội hai người. Và vì đây không phải một trận thi tài, chúng tôi đã chiến thắng.
Cuối cùng, chúng tôi có các món: salad cải xoăn, bánh mì tỏi, rất nhiều mì Ý chay, salad mơ và diêm mạch, cùng một chảo bánh ga tô chanh.
“Không đến nỗi nào!”, A nói. Và điều tôi muốn nói với cậu ấy là: Bây giờ tôi đã hiểu tại sao mọi người muốn sống chung với người khác. Tôi hiểu tất cả những lời đồn đại là về cái gì. Nó không phải về tình dục hoặc là một cặp khi bạn đi chơi cùng những cặp khác. Không vì mục đích làm vừa lòng cái tôi hay vơi đi nỗi cô đơn. Chính là về điều này, bất kể điều này là cái gì. Và điểm sai lầm duy nhất là chia sẻ nó với người sắp bỏ đi.
Tôi không nói chút nào về điều này. Bởi vì phần cuối cùng khiến cho tất cả những gì còn lại của nó khó nói hơn.
“Tớ có nên bày bàn ăn không?”, thay vào đó, tôi hỏi. Nhà họ Lin có một bàn tiệc rất đẹp, và một bữa tiệc như thế này có vẻ phù hợp với một bàn tiệc rất đẹp.
A lắc đầu. “Không. Tớ sẽ đưa cậu tới nơi ưa thích của tớ, nhớ chưa?”
Cậu ấy nhìn vào trong tủ bát đĩa cho tới khi tìm thấy hai cái khay. Các món chúng tôi nấu xếp vừa khít lên khay. Rồi A tìm thấy một bó nến và mang theo.
“Cầm lấy!”, cậu ấy nói, đưa cho tôi một khay. Rồi cậu ấy đưa tôi ra ngoài bằng cửa hậu.
“Chúng ta sẽ đi đâu?”, tôi hỏi. Tôi thậm chí không mặc áo khoác. Tôi hi vọng chúng tôi sẽ không đi xa.
“Nhìn lên xem!”, cậu ấy nói.
Ban đầu, tôi chỉ nhìn thấy cái cây. Rồi tôi nhìn gần hơn và thấy một ngôi nhà trên cây.
“Tuyệt!”, tôi nói, và tìm thấy thang để leo lên.
“Có một hệ thống ròng rọc cho những cái khay. Tớ sẽ leo lên và thả nó xuống.”
Những bậc phụ huynh đó đã nghĩ về tất cả mọi thứ.
Trong khi tôi cầm cân hai tay hai cái khay, A leo lên thang và thả xuống một tấm đỡ. Tôi không chắc nó sẽ thăng bằng được bao nhiêu, nhưng tôi đặt khay xuống, và A kéo được chúng lên an toàn. Và đến lượt tôi leo lên.
Tất cả giống như những thứ tôi đọc trong một cuốn sách. Tôi chưa từng nghĩ tới bọn trẻ con có thể thực sự có những ngôi nhà trên cây ở sân sau nhà.
Có một cánh cửa mở ở phía trên, và tôi trèo thẳng qua. Tôi ngó quanh và quan sát vật thể về cơ bản là một căn nhà gỗ mắc kẹt giữa không trung. Không có nhiều đồ gỗ, nhưng có một cây đàn ghi ta, vài cuốn sổ, một giá sách nhỏ với một cuốn bách khoa toàn thư cũ kĩ bên trên. A đặt khay vào giữa sàn nhà, vì không có bàn hay ghế.
“Ngầu nhỉ?”, A nói.
“Ừ.”
“Tất cả là của Alexander. Cha mẹ cậu ấy không lên đây.”
“Tớ yêu nó.”
Tôi lấy đĩa, khăn ăn và bộ đồ ăn từ một khay và bày bàn ăn vốn chẳng phải một cái bàn. Khi tôi đã xong, A múc và chia đồ ăn, một phần hoặc hết cho mỗi người chúng tôi. Trong khi ngồi đối diện nhau, chúng tôi nhận xét về đồ ăn: Hóa ra tất cả đều ngon hơn so với suy đoán. Nước xốt cho món mì Ý chay có vị giống một loại gia vị tôi không thể gọi tên. Tôi hỏi A, và cậu ấy không nhớ. Cậu ấy nghĩ tôi có thể đã bỏ nó vào. Tôi cũng không nhớ nữa. Đó chỉ là một phần của sự ứng biến.
Có một bình đựng nước trên một khay, và đó là tất cả những gì chúng tôi cần. Chúng tôi có thể uống vang. Chúng tôi có thể uống vodka. Chúng tôi có thể uống Cherry Cokes. Như nhau cả. Chúng tôi say ánh nến, ngất ngây giữa khí trời. Đồ ăn là âm nhạc của chúng tôi. Vách tường giữ chúng tôi ấm áp.
Khi ngọn nến đầu tiên tắt, A thắp thêm. Không sáng trưng, nhưng dịu nhẹ. Tôi đã ăn miếng ga tô chanh đẩu tiên, vị chát của nó vẫn còn trên lưỡi. Tôi bắt gặp A nhìn mình và đoán tôi đã dính một ít đường bột trên mặt. Tôi đưa tay quệt nó đi. Cậu ấy mỉm cười, vẫn nhìn tiếp.
“Gì thế?”, tôi hỏi.
Cậu ấy nghiêng người và hôn tôi. “Cái đó”, cậu ấy nói.
“Ồ”, tôi nói. “Cái đó.”
“Ừ, cái đó.”
Chúng tôi giữ như thế, đợi cho nụ hôn rời khỏi phòng, rồi bay lơ lửng vào trong màn đêm.
Tôi không biết mình muốn gì.
Không. Không đúng. Tôi biết chính xác mình muốn gì. Tôi chỉ không chắc mình có nên muốn nó không.
“Tráng miệng nào!”, tôi nói. “Cậu cần thử một miếng ga tô chanh.” Cậu ấy mỉm cười. Để cho nụ hôn rời khỏi căn phòng cũng được thôi. Nhưng, tôi đã cảm thấy có cái khác đang gõ cửa.
Tôi nhìn đôi môi cậu ấy. Có bột đường trên môi cậu ấy.
Tôi tự nhắc mình rằng chúng không thực sự là môi của cậu ấy.
Tôi không chắc mình có bận tâm không.
Khi ăn xong, tôi đi thu dọn. Tôi đặt tất cả lên khay, và đẩy chúng sang một bên. Chúng tôi ngồi quá xa nhau. Tôi muốn chúng tôi gần hơn thế nhiều.
Tôi di chuyển tới ngay cạnh cậu ấy. Cậu ấy vòng tay quanh người tôi, và tôi lấy tập giấy ghi chú ra khỏi túi áo, cùng với cây bút. Không nói lời nào, tôi vẽ một trái tim lên trên mẩu giấy, rồi dán nó lên chỗ tim của Alexander.
“Rồi”, tôi nói với A.
Cậu ấy nhìn xuống chỗ nó. Rồi quay lại tôi.
“Tớ cần phải nói với cậu vài chuyện”, cậu ấy nói.
Trong một thoáng, tôi nghĩ đây sẽ là một câu Tớ yêu cậu thậm chí còn lớn hơn những câu cũ. Nếu cậu ấy nói nó ra, tôi sẽ đáp lại.
Nhưng thay vào đó cậu ấy nói: “Tớ phải kể cho cậu chuyện đang diễn ra.”
Thay vì tựa vào cậu ấy, tôi dịch người lại để có thể nhìn vào mắt cậu ấy.
“Gì thế?”, tôi hỏi. Một cách vô lý, tôi tự hỏi liệu cậu ấy có gặp một ai khác không.
“Cậu có nhớ Nathan Daldry không? Anh chàng tớ đã từng là ở bữa tiệc của Steve ấy?”
“Tất nhiên rồi.”
“Tớ để cậu ấy lại bên vỉa hè đêm đó. Và khi tỉnh giấc, cậu ấy đã biết có gì đó không ổn. Cậu ấy nghi ngờ có gì đó không ổn. Cho nên cậu ấy kể cho rất nhiều người. Và một trong số những người biết chuyện, ông ta gọi mình là Đức cha Poole. Nhưng ông ta không phải là Đức cha Poole, ông ta là ai đó trong cơ thể của Đức cha Poole.”
“Đây chính là chi tiết cậu đã ám chỉ, khi viết email báo rằng cậu nghĩ cậu không phải người duy nhất.”
A gật đầu. “Ừ. Nhưng đấy chưa phải là tất cả. Kẻ đang ở trong cơ thể Poole giống tớ, nhưng không hoàn toàn tương đồng với tớ. Ông ta nói mình có thể kiểm soát được. Ông ta nói có một cách để ở lại trong cơ thể của một người.”
Tôi cố gắng bao phủ suy nghĩ của mình xung quanh những điều cậu ấy đang nói. “Ai đã kể cho cậu về vấn đề này? Cậu email cho ông ta à? Làm thế nào cậu biết ông ta là hàng thật?”
“Tớ đã nhìn thấy ông ta. Tớ đã gặp ông ta. Ông ta đã dùng Nathan để đặt ra một cái bẫy, và suýt tóm được tớ. Ông ta nói chúng tớ giống nhau, nhưng cũng không giống nhau. Tớ không biết phải giải thích thế nào... Tớ không nghĩ ông ta tuân theo cùng những nguyên tắc với tớ. Tớ không nghĩ ông ta quan tâm tới những người ông ta mượn cơ thể. Tớ không nghĩ ông ta tôn trọng những điều chúng ta tôn trọng.”
“Nhưng cậu tin ông ta à? Khi ông ta nói cậu có thể ở lại?”
“Tớ nghĩ thế. Và tớ nghĩ chắc là còn có những người khác nữa. Trên mạng Internet, tớ nghĩ tớ đã tìm ra những người khác. Hoặc ít ra, những người khác mà đã từng bị nhập thể, như Nathan hay cậu. Tối thiểu cậu còn biết chuyện gì đã xảy ra, còn Nathan biết được hiện tại, nhưng hầu hết họ không bao giờ biết. Và nếu Poole nói đúng, có thể có những người khác đã bị chiếm cứ hoàn toàn. Ai đó như tớ có thể đi vào trong họ, và không rời khỏi.”
“Vậy cậu có thể ở lại?”, tôi hỏi, không tin rằng đây là điều cậu ấy đang nói với tôi. Đột nhiên tất cả mọi thứ đều khả thi. Chuyện của chúng tôi khả thi. “Cậu đang nói cậu có thể ở lại?”
“Đúng”, cậu ấy trả lời. “Và không.”
Không thể là cả hai. Tôi không muốn nghe là cả hai.
“Cái nào? Ý cậu là gì?”
“Có thể có một cách để ở lại”, cậu ấy nói với tôi. “Nhưng tớ không thể. Tớ sẽ không bao giờ có thể ở lại.”
“Tại sao?”
“Bởi vì tớ sẽ giết chết họ, Rhiannon ạ. Khi cậu chiếm lấy cuộc đời của ai đó, họ sẽ ra đi mãi mãi.”
Không. Cậu ấy không thể nói những điều này. Cậu ấy không thể nói nó khả thi và bất khả thi cùng một lúc.
Tôi không thể chịu nổi. Tôi không thể. Tôi phải đứng dậy. Tôi không thể cứ ngồi trên sàn một căn nhà trên cây, duy trì cuộc thảo luận này với cậu ấy.
Một khi đã đứng dậy, tôi bắt đầu sôi máu. “Cậu không thể làm như vậy!”, tôi nói với cậu ấy. “Cậu không thể sà xuống, mang tớ tới đây, trao cho tớ tất cả những thứ này... rồi bảo không thể được. Thế là tàn nhẫn lắm, A ạ. Tàn nhẫn lắm.”
“Tớ biết”, cậu ấy nói. “Đấy là lý do tại sao hôm nay là buổi hẹn đầu tiên. Đấy là lý do tại sao hôm nay là lần đầu tiên chúng ta từng gặp gỡ.”
Không công bằng. Đây không phải là giả vờ. Đây là cuộc đời.
“Sao cậu có thể nói thế?”, tôi hỏi. “Sao cậu có thể xóa sạch đi tất cả mọi thứ khác?”
Cậu ấy đứng dậy và đi tới chỗ tôi. Mặc dù tôi đang giận, mặc dù tôi không hiểu cậu ấy sẽ làm gì, cậu ấy vòng tay quanh người tôi. Nó không phải là điều tôi muốn, và tôi cố gắng nói với cậu ấy tôi không muốn nó. Nhưng rồi tôi cảm nhận được nó, tôi muốn nó, và tôi không cố vùng ra nữa.
“Cậu ấy là một chàng trai tốt”, A thầm thì trong tai tôi. “Thậm chí cậu ấy có thể là một chàng trai tuyệt vời. Và hôm nay là ngày các cậu gặp lần đầu. Hôm nay là buổi hẹn đầu tiên của các cậu. Cậu ấy sẽ nhớ chuyện ở trong hiệu sách. Cậu ấy sẽ nhớ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, và cậu ấy đã bị cậu cuốn hút như thế nào, không chỉ bởi cậu xinh đẹp, mà bởi cậu ấy có thể nhìn thấy sức mạnh trong cậu. Cậu ấy có thể nhìn thấy cậu muốn mình trở thành một phần của thế giới nhiều biết chừng nào. Cậu ấy sẽ nhớ đã từng chuyện trò cùng cậu, dễ dàng như thế nào, lôi cuốn như thế nào. Cậu ấy sẽ nhớ đã không muốn nó kết thúc, và hỏi cậu có muốn làm gì khác không. Cậu ấy sẽ nhớ chuyện cậu hỏi về nơi ưa thích, và cậu ấy sẽ nhớ chuyện nghĩ về nơi này, và muốn chỉ cho cậu xem. Cửa hàng thực phẩm, những câu chuyện dọc hành lang, lần đầu tiên cậu nhìn thấy phòng của cậu ấy,... tất cả sẽ đều ở đây, và tớ sẽ không phải thay đổi một chút nào. Mạch đập của cậu ấy chính là nhịp tim của tớ. Cùng nhịp với nhau. Tớ biết cậu ấy sẽ hiểu cậu. Các cậu có cùng một loại trái tim.”
Không. Đây không phải là điều tôi muốn. Cậu ấy không thể hiểu tôi muốn gì sao?
“Nhưng còn cậu thì sao?”, tôi hỏi, giọng tôi đầy buồn bã. Tôi không thể giấu nó khỏi cậu ấy được.
“Cậu sẽ tìm thấy những điều ở cậu ấy mà cậu tìm thấy ở tớ”, cậu ấy trả lời. “Mà không cần những sự phức tạp.”
Cậu ấy nói như thể nó dễ dàng lắm.
Nó không hề dễ dàng.
“Tớ không thể chuyển hướng như vậy”, tôi nói với cậu ấy.
Hai cánh tay cậu ấy ôm tôi chặt hơn. “Tớ biết. Cậu ấy sẽ phải chứng minh cho cậu thấy. Mỗi ngày, cậu ấy sẽ phải chứng minh bản thân xứng đáng với cậu. Và nếu không, cậu ấy phải chịu thôi. Nhưng tớ nghĩ cậu ấy sẽ làm thế.”
A đang bỏ cuộc. Dù tôi có muốn hay không, cậu ấy đang bỏ cuộc.
“Tại sao cậu làm điều này?”, tôi hỏi.
“Bởi vì tớ phải đi, Rhiannon ạ. Lần này là thật. Tớ phải đi thật xa. Có những thứ tớ cần phải tìm ra. Và tớ không thể cứ tiếp tục bước vào trong cuộc đời cậu. Cậu cần nhiều hơn thế.”
Tôi biết điều này có lý. Nhưng tôi không muốn phải có lý. Tôi không muốn bất cứ thứ gì phải có lý.
“Vậy đây là lời tạm biệt?”, tôi hỏi.
“Là tạm biệt với một vài thứ”, cậu ấy nói. “Và chào đón những thứ khác.”
Đây là nơi tôi chuyển hướng.
Đây là nơi tôi thôi không để bị ôm và quyết định chủ động ôm.
Đây là nơi tôi rời khỏi vòng tay cậu ấy, nhưng chỉ để mở cánh tay của mình ra và chào đón cậu ấy vào trong.
Tôi không nói có, nhưng tôi đồng ý rằng không có lý gì để nói không.
Tôi ôm cậu ấy với tất cả những gì tôi có. Tôi ôm cậu ấy với quá nhiều thứ để cậu ấy sẽ phải nhớ. Cậu ấy sẽ phải ghi nhớ tôi, dù cậu ấy có ở đâu.
“Tớ yêu cậu”, cậu ấy nói. “Như chưa từng yêu bất kì ai trước đây.”
“Cậu luôn nói như thế. Nhưng cậu không nhận ra tớ cũng tương tự hay sao? Tớ cũng chưa từng yêu ai như thế này.”
“Nhưng cậu sẽ. Cậu sẽ yêu nữa.”
•••
Đây là nơi nó dừng lại. Đây là nơi nó bắt đầu.
Mỗi thời khắc. Mỗi ngày.
Đây là nơi nó dừng lại. Đây là nơi nó bắt đầu.
Tôi chưa nhìn đồng hồ, nhưng bây giờ tôi nhìn nó.
Sắp nửa đêm rồi.
Nơi nó dừng lại. Nơi nó bắt đầu.
“Tớ muốn ngủ thiếp đi bên cạnh cậu”, cậu ấy thầm thì với tôi.
Đây là mong ước cuối cùng của tôi.
Tôi gật đầu. Tôi sợ phải mở miệng ra. Tôi sợ mình sẽ không thể nói những điều cậu ấy muốn tôi nói.
Chúng tôi để những cái khay lại trên ngôi nhà cây. Không quan trọng mấy, nếu dù sao đây là điều cậu ấy sẽ nhớ. Leo xuống thang. Chạy vào trong nhà. Hướng tới phòng của cậu ấy.
Chúng tôi sẽ cùng nhau ghi nhớ chuyện này. Cả ba chúng tôi.
Tôi muốn dừng thời gian lại. Tôi biết mình không thể dừng thời gian.
Thời khắc nửa đêm dần tới.
Tay trong tay. Rồi vào trong phòng, dừng lại để cởi giày. Không gì khác, chỉ những chiếc giày. Tôi bò lên giường. Cậu ấy tắt hết đèn.
Chỉ còn ánh sáng mờ mờ của đồng hồ. Cậu ấy nằm ngửa trên giường bên cạnh tôi. Tôi cuộn mình vào cậu ấy. Chạm vào má cậu ấy. Xoay đầu cậu ấy.
Hôn, hôn và hôn cậu ấy.
“Tớ muốn cậu nhớ rằng vào ngày mai...”, tôi nói khi chúng tôi ngồi dậy để lấy hơi.
“Tớ sẽ nhớ tất cả”, cậu ấy nói với tôi.
“Tớ cũng thế”, tôi hứa.
Một nụ hôn nữa. Nụ hôn sau cuối. Rồi tôi nhắm mắt lại. Tôi điều hòa hơi thở. Tôi chờ đợi.
Nếu tôi có thể giữ cậu ấy lại, tôi sẽ làm thế.
Chúa ơi, nếu tôi có thể giữ cậu ấy lại, tôi sẽ làm thế.
Tôi không ngủ. Tôi mong có thể ngủ được. Nhưng tôi không thể ngủ được.
Thay vào đó tôi nằm đây, mắt nhắm, an toàn trong bóng tối.
Tôi cảm thấy cậu ấy vươn sang và chạm vào trái tim tôi.
Tôi nghe cậu ấy nói tạm biệt.
Tôi cảm thấy cậu ấy nhắm mắt lại. Tôi cảm thấy cậu ấy thả mình xuống.
Tôi mở mắt ra. Tôi quay sang.
Tôi tìm thời điểm. Tôi muốn thấy sự thay đổi.
Nhưng thay vào đó, tôi thấy một chàng trai đẹp, đang mơ giấc mộng đẹp. Để lại bởi một chàng trai đẹp khác, bây giờ đang ngủ ở căn nhà khác, trên chiếc giường khác.
Tôi muốn đánh thức chàng trai này. Tôi muốn hỏi liệu A có còn đó không.
Nhưng tôi không làm vậy, vì tôi không muốn Alexander hỏi tại sao tôi khóc.
Phải tới khi tôi quay trở lại với bức tường, tới khi tôi quyết tâm phải ngủ bằng được, khi tôi cảm thấy mẩu giấy ghi chú trên áo.
Trái tim tôi trao cho cậu ấy.
Cậu ấy nhận nó, và trao nó lại cho tôi.
[1] Một môn chơi giống như bóng nước, nhưng thay bóng bằng quả dưa hấu được bôi dầu thực vật hoặc dầu nhờn.
[2] Ngũ cốc ở đây chỉ những sản phẩm từ ngũ cốc qua xử lý, dùng để ăn trong bữa sáng, có thể nấu lên hoặc ăn ngay, hay trộn với sữa, sữa chua, hoa quả...
[3] Đồ ăn nhẹ bao gồm yến mạch, các loại hạt, mật ong hoặc các chát làm ngọt khác như đường nâu.
[4] “Flake” có một nghĩa là miếng nhỏ, mỏng và dẹt.
[5] Nguyên văn là “Frosted”.