Bác cả và bác dâu của Trình Vân đã làm hai mâm cơm đoàn viên vô cùng phong phú, đây là thành quả mà hai bác đã bận rộn từ tối hôm qua.
Tối qua Trình Vân cũng là một trong những người tham gia, những món ăn này gần như đều do chính tay họ làm ra, ngay cả món nguội cũng là tự tay kho, có thể nói nơi nơi đều đong đầy sự ấm áp của ngày Tết.
Dẫu là vậy, trong thời đại mà mọi người đã quen với các phương thức giải trí phong phú như ngày nay, cái Tết này trôi qua có chút không hay biết gì.
Bảy người lớn ngồi một bàn, bảy người trẻ ngồi một bàn.
Trình Vân gắp đầy các loại thịt vào bát cơm của tiểu yêu tinh, quay đầu nhìn sinh vật nhỏ này ăn một cách ngon lành, khóe miệng dần dần nhếch lên một nụ cười.
Cậu lại chẳng ăn bao nhiêu.
Dường như món ăn trên bàn càng phong phú thì mọi người càng ăn ít đi. Đối phó với hai món mặn đưa cơm có thể giải quyết được hai bát cơm lớn, nhưng đối mặt với một bàn sơn hào hải vị thì lại chẳng có chút cảm giác thèm ăn nào.
Tuy nhiên, nhìn sinh vật nhỏ này ăn ngon miệng, tâm trạng Trình Vân cũng rất tốt.
Cậu không khỏi nhớ về tuổi thơ.
Đó là một thời đại không có điện thoại, không có máy tính, ngay cả MP3 cũng là đồ thời thượng mãi đến cấp hai mới nghe nói tới, người ta hầu như chẳng có phương thức giải trí nào. Đó là thời đại mà làng quê còn chưa thông đường đến trấn, núi tuyết Tây Lĩnh còn chưa phải là địa điểm du lịch nổi tiếng, dù cho người trẻ đang làm thuê ở đâu thì ngày Tết cũng sẽ quay về quê cũ, thêm vào sự nhộn nhịp cho ngôi làng này.
Đến ngày giao thừa, các bậc trưởng bối sẽ dúi cho đám nhỏ một ít tiền lì xì, không biết tại sao lại cứ phải lén lút dúi. Rõ ràng mỗi người lớn cho mỗi đứa nhỏ đều bằng nhau, vậy mà lại làm ra vẻ như sợ bị người khác biết vậy.
Thường là hai đồng.
Cái này không hề ít!
Tất nhiên không thể so với những tay đại gia dựa vào tiền lì xì để mua nhà, đại gia dù ở thời đại nào cũng là đại gia, nhưng Trình Vân hồi đó ăn Tết cũng chỉ có thể nhận được hai đồng một nhà.
Không đúng, lúc đó khi ông bà ngoại cậu còn chưa mất, cậu có thể nhận được năm đồng từ bà ngoại, người mà một năm chỉ gặp một hai lần.
Bà ngoại cứ như sợ cậu lần sau không đến nữa vậy, bất kể có phải ngày Tết hay không, chỉ cần Trình Vân đến thăm, lúc về bà ngoại đều dúi tiền cho cậu. Vừa khăng khăng dúi tiền, vừa dặn dò tha thiết lần sau nhất định phải đến nữa. Như thể chỉ cần cho cậu tiền, lần sau cậu nhất định sẽ vì chút tiền tiêu vặt này mà đến thăm ông bà ngoại.
Về sau họ đều qua đời cả rồi.
Thời đại đó, năm hào có thể mua hai đến ba hộp pháo diêm, pháo xoay cũng đồng giá. Hai đồng rưỡi có thể mua một khẩu súng lục, năm đồng có thể mua một khẩu AK47 hoặc súng trường nhỏ.
Đó là lúc cậu vẫn còn là một thằng nhóc tì.
Trình Vân thường sẽ dành dụm tiền lì xì để mua một khẩu súng, sau đó vui vẻ cùng đám bạn chia thành hai phe đánh trận.
Số tiền còn lại cậu sẽ mua pháo diêm, ban ngày thì đi khắp nơi tìm chỗ có thể nhét pháo diêm vào, ví dụ như phân bò, bắp cải, hốc cây hoặc thực vật rỗng ruột, tối đến thì châm pháo ném khắp nơi, chỉ riêng việc nhìn thấy tia lửa lóe lên trong chốc lát thôi cũng thấy vô cùng vui sướng. Thậm chí còn có thể dựa vào các nhãn hiệu pháo diêm khác nhau mà suy diễn ra đủ loại lý thuyết, ví dụ như Nhện Đỏ uy lực mạnh, Vua Trong Các Vua thì nhiều pháo xịt vân vân.
Còn có chơi trốn tìm, chia phe đánh nhau, nhảy dây vân vân, các trò giải trí nhiều vô kể.
Nhưng bây giờ thì...
Chắc là không gom đủ chừng ấy người nữa rồi. Trong làng không còn thấy cảnh chen chúc đi chợ Tết như ngày xưa nữa, người ta ra ngoài làm việc, định cư, rất nhiều người Tết nhất dứt khoát không về nữa.
Phải đó, nông thôn thì có gì hay...
Dù có gom đủ chừng ấy người, thì người thời đại này chắc cũng chẳng hứng thú chơi mấy trò giải trí này đâu.
Phải đó, làm sao có thể vui bằng tiệm net, trung tâm giải trí...
Tiếc thì tất nhiên là tiếc, nhưng thời đại dù sao cũng đang tiến về phía trước, người mới đào thải người cũ, lối sống mới đào thải lối sống cũ, rất bình thường. Chẳng có ai đúng ai sai, chỉ là thời đại khác nhau mà thôi.
Trình Vân đang suy nghĩ, tiểu yêu tinh bỗng nhiên quay đầu nhìn cậu đầy nghi hoặc, trong miệng nó còn đang nhai thịt, trong mắt lại tràn đầy câu hỏi, như thể đang thắc mắc hỏi cậu –
Sao cậu không ăn hả?
Trình Vân mỉm cười, đưa tay lau đi chút vỏ ớt dính trên khóe miệng nó, rồi nói: "Ăn nhanh đi."
Mấy đứa em bên cạnh đều kinh ngạc thốt lên.
Phùng Ngọc Gia là người đầu tiên há hốc miệng nói: "Anh ba, con mèo này của anh cũng quá giống người rồi đấy!? Cái mức độ thân người này, cử động này, xin hỏi mua được con mèo như vậy ở đâu thế?"
Phùng Ngọc Trạch cũng nói theo: "Vừa rồi anh ba lau miệng cho nó, mà khoảnh khắc nó khựng lại nhìn anh, em cảm thấy con mèo này tuyệt đối là yêu anh rồi."
Tiểu yêu tinh lập tức nổi giận, khẽ gừ một tiếng về phía hai người.
Trình Thu Nhã trên bàn ăn lại khá ngoan ngoãn, cứ lặng lẽ ăn, chẳng dám nói tiếng nào.
Nhưng cô thấp thoáng không có nghĩa là các bậc trưởng bối không nhìn thấy cô.
Tình trạng tình cảm, một chủ đề rất tầm thường, một kịch bản rất cũ rích, nhưng lại là điều mà các bậc trưởng bối nhất định phải hỏi.
Chỉ thấy cô tư của Trình Vân ngồi bàn bên cạnh vươn cổ nhìn về phía Trình Thu Nhã, hỏi: "Thu Nhã, khi nào cháu mới dẫn bạn trai về cho chúng ta xem đây?"
Trình Thu Nhã đáp một cách gắt gỏng: "Hoàng đế không vội mà thái giám đã vội!"
Cô tư của Trình Vân chẳng hề để tâm đến giọng điệu của cô, tiếp tục nói: "Nghe nói giới giải trí của các cháu toàn là trai xinh gái đẹp, sao cháu lại không chọn được một người trong số các nam thần đó chứ?"
"Chúng cháu làm trong giới giải trí không thể tùy tiện yêu đương được, sẽ ảnh hưởng đến công việc."
"Ai bảo cháu yêu đương tùy tiện, phải yêu đương nghiêm túc!"
"Công việc và cuộc sống cái nào quan trọng hơn?"
"Thì cháu cứ lén lút mà yêu đương đi!"
Đối mặt với sự oanh tạc đồng loạt của các bậc trưởng bối, Trình Thu Nhã im bặt.
Kinh nghiệm đấu tranh với họ hàng bao năm qua cho cô biết, bây giờ cô nói bất cứ điều gì cũng chỉ làm cho chủ đề này kéo dài vô tận, cuối cùng biến thành những lời chỉ dẫn cuộc đời từ thế hệ trước dành cho cô. Và cách duy nhất để cô kết thúc chủ đề một cách nhanh chóng chính là giả điếc giả câm. Đây cũng là một trong số ít những lúc đáng ghét của các bậc trưởng bối trong suốt kỳ nghỉ Tết, chỉ cần vượt qua được là lại quay về với sự thân thiết và ấm áp.
Bác cả của Trình Vân cũng nhắc nhở: "Trình Thu Nhã, qua năm là cháu tròn hai mươi sáu tuổi rồi đấy!"
Bác dâu của Trình Vân nói: "Thành gái ế rồi!"
Trình Thu Nhã vẫn giữ vẻ mặt 'các bác cứ nói đi, cháu quyết không hé răng'.
Mấy đứa em khác thì che miệng cười trộm ở bên cạnh, thậm chí còn có đứa hùa theo góp vui.
Chỉ là Trình Vân còn chưa kịp hả hê thì ác mộng đã giáng xuống đầu cậu.
Chỉ thấy bác dâu của Trình Vân dường như mang thần thái của một bà mẹ già, lại hướng ánh mắt về phía cậu, nói đầy thâm thúy: "Trình Vân, qua năm là cháu sắp hai mươi ba rồi nhỉ, cháu đừng có học theo chị cháu đấy! Sớm tìm một bạn gái đi, đỡ phải nghe mấy bà già này lải nhải!"
Cô ba của Trình Vân cũng gật đầu: "Hai mươi ba cũng không còn nhỏ nữa."
Cô tư của Trình Vân thì lại tung ra chiêu bài khổ nhục kế: "Cháu đừng chê các cô lải nhải, bố mẹ cháu không còn nữa, chuyện thế này bọn cô không tránh khỏi việc phải bận tâm giúp cháu nhiều hơn."
Trình Vân bất lực nhìn chằm chằm vào tiểu yêu tinh.
Tiểu yêu tinh cũng nhìn cậu đầy ngơ ngác.
Vốn dĩ Trình Vân định nói những câu như '23 tuổi còn nhỏ', 'không cần các cô phải bận tâm' đại loại vậy, nhưng liên tưởng đến trải nghiệm trước đây của Trình Thu Nhã, cậu vẫn khôn ngoan ngậm miệng lại, cúi đầu bưng bát cơm lên cắm cúi ăn.
Tiểu yêu tinh thấy cậu cuối cùng cũng chịu ăn, lúc này mới lộ ra vẻ mặt hài lòng, cũng tiếp tục cúi đầu ăn thịt.
"Haizz..."
Bác dâu của Trình Vân thở dài, nói: "Mấy bà già chúng ta thật là đáng ghét, nói chuyện với chúng nó, chẳng đứa nào đáp lời chúng ta cả."
Mấy đứa em đang học cấp hai, cấp ba đều che miệng cười trộm.
Trình Thu Nhã thấy vậy ánh mắt sắc lại, cuối cùng cũng mở miệng, quát: "Cười cái gì, bài tập kỳ nghỉ đông làm xong chưa?"
Mấy đứa em nhìn nhau, giả vờ nghiêm túc một lát, nể mặt chị hai một chút.
Dượng ba của Trình Vân nhìn về phía Trình Yên, nói: "Trình Yên cũng lên đại học rồi, cũng có thể yêu đương rồi đấy. Cấp ba thì ưu tiên việc học, đại học thì có thể thử yêu đương xem sao."
Cô ba của Trình Vân lại nhíu mày, bênh vực Trình Yên: "Ông nói linh tinh cái gì thế, Trình Yên còn nhỏ! Còn nhỏ hơn cả Ngọc Gia một tháng đấy!"
Đổi giọng, bà lại nói với Trình Yên: "Nhưng mà cháu có thể để ý giúp anh trai cháu một chút. Anh trai cháu đã 23 tuổi rồi, cũng là lúc nên tìm bạn gái để tính chuyện lập gia đình, cháu thường ngày khuyên bảo anh ấy nhiều vào, cũng giúp anh ấy xem xét kỹ càng. Cháu cũng đừng sợ, anh trai cháu dù có lập gia đình, chắc chắn vẫn sẽ quan tâm đến cháu như bây giờ thôi."
Trình Yên lướt nhìn Trình Vân đang đầy vẻ ngượng ngùng một cách nhẹ nhàng, dừng lại một lúc rồi mới nhàn nhạt nói: "Biết rồi ạ."
Trình Vân vội vàng chuyển chủ đề, nói: "Anh họ chiều nay mấy giờ về ạ?"
Trình Thu Nhã chạm mắt với cậu, lập tức tiếp lời: "Nghe nói là ba giờ chiều, sao nào, định lái xe ra trấn đón anh ấy à?"
"Được đấy, xe ba bánh thoải mái lắm!"
Mấy người lớn tuổi lập tức mắc mưu của hai người họ.
Ông cụ Trình nhấp một ngụm rượu Ngũ Nhưỡng Thuần, chép miệng một cái, nói: "Cũng được, thằng cả mang hành lý, chiếc xe ba bánh đó cũng tiện. Ra trấn gần, không cần phải lái ô tô đâu."
Bác cả của Trình Vân lại thở dài: "Ba mươi Tết rồi mới về kịp, chỉ ăn được đúng một bữa cơm tất niên."
Bác dâu của Trình Vân cũng thở dài.
Những người còn lại đều im lặng.
Bác cả và bác dâu của Trình Vân rõ ràng đều có một câu nói ẩn ý – con trai không nên thân. Nhưng câu này họ tự nói thì được, người khác nói thì không thích hợp lắm.
Trong đại gia đình của Trình Vân, nhà có điều kiện nhất là nhà cô tư và nhà Trình Vân, một nhà thì có tiền, một nhà thì sống thoải mái. Ngược lại nhà bác cả của Trình Vân lại tương đối thanh bần hơn. Ở thế hệ bố mẹ Trình Vân, là con trưởng nên bác cả của Trình Vân gánh vác nhiều hơn, bỏ học, đi làm thuê, buôn bán nhỏ để giảm bớt gánh nặng cho bố mẹ, sau đó được người mai mối cưới vợ sống những ngày tháng bình thường chất phác, sinh con đẻ cái.
May mà Trình Thu Nhã phát triển khá tốt, dù chỉ là một ngôi sao hạng mười tám, nhưng số tiền kiếm được vẫn nhiều hơn đi làm công ăn lương rất nhiều.
Còn anh họ Trình Tổ An của Trình Vân thì sự nghiệp rất bình thường.
Vì thành tích học tập không tốt nên anh tốt nghiệp cấp hai là đi học nghề, không lên đại học, học nghề xong là đi làm thuê, đến tận bây giờ vẫn đang đi làm thuê. Lại thêm có một đứa con, chi phí nuôi con lớn, cuộc sống khá eo hẹp.
Sau bữa cơm, Trình Vân và Trình Thu Nhã lên sân thượng nhà bằng phơi nắng, điều khiến Trình Vân không ngờ tới chính là, thế mà có hàng xóm tìm đến tận nhà để xin chữ ký của Trình Thu Nhã!