Khi một người một thú đến phòng Tiểu Pháp Sư, vừa vặn nhìn thấy cậu đang bưng một cốc bột trắng, đưa ra trước nguồn sáng ngoài cửa sổ để quan sát.
"Mịn màng, không hề có cảm giác hạt!"
"Tinh khiết, không tạp chất!"
"Chất lượng cao, sánh ngang hàng công xưởng!"
"Quả nhiên mình là một thiên tài!"
"Ha ha ha ha!"
Bên ngoài, ánh mặt trời buổi sớm treo nghiêng trên chân trời, ánh bình minh xuyên qua cửa sổ chiếu lên người Tiểu Pháp Sư, đôi mắt cậu đang phát sáng. Đây vốn nên là một bức tranh cực đẹp, thế nhưng phối hợp với những chai lọ trong phòng cùng những lời cậu nói, lại mang đến một cảm giác quỷ dị.
Ân Nữ Hiệp và Tiểu Loli nhìn nhau, đều mang theo biểu cảm 'sao ngươi cũng tới góp vui thế này'.
Trong chớp mắt, một người một thú khinh khỉnh thu hồi ánh mắt.
Dừng một chút, Ân Nữ Hiệp quay đầu nhìn chằm chằm cốc bột trắng mà Tiểu Pháp Sư đang giơ cao thưởng thức, trong mắt có chút tò mò: "Thứ bột này... chính là làm từ cái thứ hồ trắng trắng kia sao?"
Tiểu Pháp Sư liếc nhìn Ân Nữ Hiệp, khẽ mỉm cười, vô cùng hài lòng với câu hỏi này của nàng. Phải có người hỏi, cậu mới dễ bề trả lời, mới có thể phô bày sự bác học đa tài của mình chứ!
Mím mím môi, cậu đặt cốc bột trắng lên bàn, nói: "Nàng đoán không sai, đây chính là dược tề 'Tiếng Hát Nhân Ngư' lúc trước, chỉ là ta đã loại bỏ độ ẩm bên trong nó. Tất nhiên trong quá trình này phải bảo lưu dược hiệu, ta đã tốn không ít công sức mới làm được. Bây giờ chỗ bột... chỗ dược phấn này chỉ cần pha thêm chút nước tinh khiết là có thể khôi phục lại dáng vẻ của dược tề lúc trước, hầu như không bị hao hụt dược hiệu!"
Nói xong, cậu dùng khóe mắt liếc nhìn Ân Nữ Hiệp, dường như đang chờ Ân Nữ Hiệp nói những câu kiểu như 'lợi hại quá'! Thế nhưng Ân Nữ Hiệp chỉ ngây ngốc nhìn cái cốc đó, không hề có giác ngộ này.
Cùng lúc đó, một bóng trắng lóe lên trước mắt Tiểu Pháp Sư, Tiểu Loli nhẹ nhàng nhảy lên bàn, khiến cậu lập tức kinh hãi!
Chỉ thấy Tiểu Loli bước những bước chân thanh lịch đi tới cạnh cái cốc đựng dược phấn của cậu, cúi đầu tò mò quan sát cốc dược phấn đầy ắp, trong đôi mắt chứa đựng tinh không, ánh sáng lấp lánh không định, dường như có ý định liếm một miếng để nếm thử.
Tiểu Pháp Sư biến sắc, nhưng cậu không có dũng khí đưa tay đẩy Tiểu Loli giống như Ân Nữ Hiệp, chỉ đành hét lớn: "Tiểu Loli điện hạ! Xin đừng chạm vào, thuốc này không được ăn bậy, là có tác dụng phụ đó!"
Tiểu Loli nghe vậy, quay đầu nhìn cậu với vẻ khinh khỉnh, rồi lại tiếp tục quan sát cốc dược phấn đó.
Tiểu Pháp Sư ngẩn người, lại hét lên: "Tiểu Loli điện hạ, xin hạ thủ lưu tình... đây là thứ ta tốn bao công sức mới làm ra được đó!"
Dừng một chút, cậu hơi suy nghĩ rồi nói tiếp: "Đây là do Trạm Trưởng đại nhân bảo ta làm, trong đó còn có một phần của Trạm Trưởng đại nhân, Tiểu Loli điện hạ xin hãy suy xét kỹ!"
Tiểu Loli nghe vậy quả nhiên khựng lại.
Nó nhìn Tiểu Pháp Sư, lại nhìn cốc dược phấn, vốn dĩ đã vươn móng vuốt ra, nhưng do dự lại rụt về.
Một lát sau, nó lùi lại hai bước, quy củ ngồi xuống, giữ khoảng cách với cốc dược phấn đó.
"Phù..."
Tiểu Pháp Sư lập tức thở phào một hơi dài.
Lúc này Ân Nữ Hiệp hình như mới phản ứng lại, đột nhiên hỏi: "Tác dụng phụ? Tác dụng phụ là gì? Là có hai tác dụng, ngoài tác dụng chính ra, còn có một tác dụng nữa hả?"
"Không!"
Tiểu Pháp Sư lắc đầu nói: "Tác dụng phụ thường là chỉ tác dụng ngoài mục đích sử dụng thuốc, và mọi người thường theo thói quen dùng để chỉ những tác dụng không tốt."
Nghe vậy, Ân Nữ Hiệp nhất thời ngẩn ra.
Tiểu Loli cũng quay đầu, nhìn chằm chằm Tiểu Pháp Sư.
"Tác dụng không tốt?" Ân Nữ Hiệp cau mày, cảnh giác nhìn Tiểu Pháp Sư, "Có tác dụng không tốt mà ngươi còn dám đưa cho Trạm Trưởng đại nhân ăn!"
"Ư!!"
Tiểu Pháp Sư cảm nhận được sự đe dọa đến từ Tiểu Loli, trên người bỗng nhiên nổi da gà, vội vàng giải thích: "Rất nhiều loại thuốc đều có tác dụng phụ, huống hồ dược tề này là do chính tay ta làm, trong quá trình chế tác còn vì vài yếu tố bất khả kháng mà phải thay đổi và thỏa hiệp rất nhiều, nó tồn tại tác dụng phụ nhất định là chuyện rất bình thường. Chỉ cần tác dụng phụ trong phạm vi chấp nhận được, không gây ra ảnh hưởng lớn là được."
"Trước đây dược tề ta làm cho tỷ Du Điểm chẳng phải cũng có một chút tác dụng phụ đó sao?"
"Hình như... là vậy. Đó là tác dụng phụ gì?"
"Tác dụng phụ của dược tề ta làm cho tỷ Du Điểm trước đó là cần nhiều giấc ngủ hơn để tiêu hóa thuốc và phân giải độc tố trong thuốc." Tiểu Pháp Sư vừa nói vừa liếc trộm Tiểu Loli.
"Ta đang hỏi cái này, cái thứ bột này! Thứ bột ngươi muốn đưa cho Trạm Trưởng ăn ấy!" Ân Nữ Hiệp nghiêm túc nói!
"Gần giống vậy." Tiểu Pháp Sư nói, "Chỉ là có lẽ dược hiệu sẽ mạnh mẽ hơn, ăn vào có thể sẽ hôn mê tại chỗ, gọi thế nào cũng không tỉnh. Nhưng ngủ một giấc một thời gian là khỏe lại."
"Ồ..." Ân Nữ Hiệp ồ một tiếng dài, lập tức lại tò mò hỏi, "Cái này vị thế nào hả?"
"Chẳng phải ngươi đã hỏi câu này từ trước rồi sao?"
"Ý ta là... ta có thể ăn một chút không? Nghe nói ăn cái này xong hát sẽ trở nên hay hơn..." Ân Nữ Hiệp hắc hắc cười, xoa xoa tay, dè dặt nói - Nàng tuy không định hát trong phòng livestream, nhưng có kỹ năng dự phòng này luôn là tốt.
"Không ngọt! Không ngon!"
"Vậy..." Ân Nữ Hiệp hơi do dự, "Vậy ta ăn một chút thôi."
"..."
Tiểu Pháp Sư cạn lời.
Cậu lại liếc nhìn Tiểu Loli bên cạnh, lại phát hiện con vật nhỏ này đôi mắt cũng sáng lấp lánh, dường như rất muốn nếm thử.
Cậu lập tức càng cạn lời hơn.
Một lát sau, cậu thỏa hiệp: "Được rồi được rồi, cho các ngươi nếm một chút, dù sao ta cũng làm rất nhiều. Chỉ là phần lớn phải để cho chị của Trạm Trưởng, một phần khác còn phải để cho Trạm Trưởng, các ngươi chỉ có thể nếm một chút xíu thôi."
Ân Nữ Hiệp gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy mong đợi: "Đủ rồi đủ rồi, một chút là đủ rồi!"
Tiểu Loli cúi đầu do dự một chút, thế nhưng lại quay đầu đi, tỏ ý không phải bất cứ ai cũng có thể cho bổn vương ăn đâu nhé!
Tiểu Pháp Sư lấy một cái cốc thủy tinh sạch rót một cốc nước, nhưng động tác dừng tay của cậu có vẻ hơi chậm, dẫn đến nước rót hơi nhiều - đầy ắp một cốc, đầy hơn cả miệng cốc, chỉ là nhờ sức căng bề mặt của nước mà chưa tràn ra.
Ân Nữ Hiệp và Tiểu Loli nhìn chằm chằm không chớp mắt vào động tác của cậu, còn khẽ nuốt nước bọt.
Tiểu Pháp Sư thì cẩn thận bưng cái cốc, cố gắng giữ thật vững, không để nó rung lắc - đối với cậu mà nói, bất kỳ một giọt nước tự nhiên nào cũng là vô giá, lãng phí một cách vô ích thì cậu sẽ rất xót.
Tiếp đó, Tiểu Pháp Sư bưng cốc bột trắng kia lên, cầm lấy một cái thìa múc một thìa lớn, đồng thời nói: "Ta pha dược tề cho các ngươi xong, các ngươi mang về phòng rồi uống. Vì tác dụng phụ khá mãnh liệt, có thể sẽ hôn mê ngay lập tức. Cho nên lúc đó tốt nhất các ngươi nên ở trong phòng của mình."
"Còn Nữ Hiệp, nàng có thể sẽ ngủ đến chiều mới tỉnh."
Nói xong, cậu trút thìa dược phấn đó vào trong cốc.
Trong tích tắc, lượng nước vốn đã ở ngưỡng sắp tràn ra trong cốc lại thêm vào thể tích của một thìa dược phấn, lập tức lắc lư vài cái, có thể thấy ngay lập tức nó sắp tràn ra ngoài rồi!
Không chỉ nước tràn ra ngoài, nó còn kéo theo chỗ dược phấn vừa mới thêm vào, cùng nhau đổ ra!
Tiểu Pháp Sư lập tức co đồng tử lại, sao có thể nhịn được chuyện này -
Cậu không hề suy nghĩ, theo phản xạ cúi người xuống, đưa miệng ghé vào miệng cốc húp một ngụm.
"Húp... ực!"
Sau khi nuốt nước xuống, lúc này cậu mới đột nhiên khựng lại.
Chỉ thấy cậu đứng ngây người tại chỗ, lại cúi đầu, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào dược tề trên bàn, cả người giống như biến thành gỗ vậy.
Ân Nữ Hiệp và Tiểu Loli đang đứng xem bên cạnh cũng sững sờ.
Tiểu Loli phản ứng lại trước tiên, nó nhìn cốc nước thuốc được cho là sẽ khiến con người hôn mê tại chỗ, rồi lại nhìn Tiểu Pháp Sư đang ngây như phỗng, trong lòng khinh khỉnh hừ một tiếng -
Pháp sư loài người ngu xuẩn...
Á phi phi phi!
Loại người có chỉ số thông minh như hắn đã không xứng đáng gọi là pháp sư rồi, chỉ có thể gọi là con người ngu xuẩn!
Giáng cấp xử lý!
Ân Nữ Hiệp rất nhanh cũng hoàn hồn, nhìn Tiểu Pháp Sư, nàng không khỏi mở to mắt, kinh ngạc -
Chỉ số thông minh của người này không dưới bản nữ hiệp!
"Bộp!"
Thân hình cao gầy tuyệt mỹ của Tiểu Pháp Sư mềm nhũn ngã xuống đất.
Ân Nữ Hiệp cúi đầu, ngơ ngác nhìn cậu, cảm thán một câu: "Quả nhiên đến mãnh liệt thật đấy..."
Một lát sau, nàng một tay nhấc bổng Tiểu Pháp Sư lên, ngó nghiêng một vòng, ném cậu lên giường của cậu, ngay sau đó mới bưng cốc dược tề đã bị cậu húp một ngụm đi ra ngoài.
Trước khi đi còn không quên khóa cửa phòng lại cho cậu.
Tiểu Loli thì chậm rãi theo sau lưng nàng.
Ân Nữ Hiệp khẽ ngân nga một trong vài bài ca dao quê hương mà nàng biết hát, thỉnh thoảng cúi đầu liếc nhìn cốc dược tề đã hòa tan hoàn toàn vào trong nước, dường như làm cho nước trở nên hơi đục, tâm trạng vô cùng tốt - Nàng sắp sửa trở thành người hát cực kỳ hay rồi!
Ân Nữ Hiệp mong chờ ngày đó, phấn khích bước về phòng.
Là vị gì nhỉ...
Liệu có giống như Sprite không nhỉ...
Đặt cốc nước lên bàn mình, nàng do dự một chút, nhưng không vội uống, chỉ tìm một cái nắp đậy nó lại, sau đó đi đến phòng Trạm Trưởng đại nhân, kể lại câu chuyện vừa xảy ra ở chỗ Tiểu Pháp Sư một cách sinh động.
"Thật sao?" Trình Vân biểu cảm vô cùng đặc sắc.
"Chân thật vô cùng! Không tin anh đi xem đi, bây giờ hắn vẫn còn đang nằm trên giường, chính là em ném hắn lên giường đấy!"
"Cái này..." Trình Vân không khỏi có chút không dám tin.
Ân Nữ Hiệp thì nhìn anh đầy mong chờ, trên mặt dần dần hiện lên một vẻ phấn khích: "Bây giờ em không phải là người ngu nhất trong khách sạn nữa rồi nhỉ!"
Trình Vân nghe vậy nghiêm túc đánh giá nàng một cái, không lên tiếng.
Sau đó, Ân Nữ Hiệp về phòng uống thuốc, Trình Vân thì đi đến quầy lễ tân, đồng thời gọi điện thoại cho Trình Thu Nhã, bảo cô ấy sáng nay Tiểu Pháp Sư có chút việc, chiều hãy qua đón cậu ấy.
Hôm nay An Cư khách sạn chính thức khai trương, cô bé Du Điểm trực ban. Nhưng có lẽ vì là buổi sáng, quầy lễ tân lạnh lẽo vắng vẻ, vẫn chưa có người.
Trình Vân đi tới bên cạnh cô bé Du Điểm ngồi xuống, hỏi: "Tình hình đặt phòng thế nào rồi?"
Cô bé Du Điểm thậm chí không thèm nhìn, lập tức trả lời: "Tối hôm qua đã đặt hết phòng của hôm nay và ngày mai rồi, sáng nay em xem qua, cả tuần này đều không còn phòng trống."
"Quá khoa trương!" Trình Vân có chút kinh ngạc.
"Vâng... dù sao bây giờ chúng ta cũng là tiệm 'hot' trên mạng mà." Cô bé Du Điểm nói nhiều hơn trước đây một chút, nếu là trước kia, cô bé chỉ khẽ ừ một tiếng thôi.
"Chậc chậc!" Trình Vân tặc lưỡi.
Anh không hề có ý định tăng giá, chỉ đang suy nghĩ, chuẩn bị bớt lại một hai phòng trên nền tảng, để dành dự phòng - nhỡ đâu lúc nào đó có người mới đến, chẳng lẽ lại bắt người ta ngủ cùng mình sao?