Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3256 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 384
Rụng Lông Thì Tự Mình Dọn Dẹp

❊ ❊ ❊

Tiếng chuông điện thoại di động vang lên liên hồi từ phía cửa cầu thang.

Đường Thanh Ảnh một tay cõng cặp sách đi xuống, tay kia cúi đầu lục điện thoại để nghe máy.

Tất cả những sinh vật đang ở tại quầy lễ tân đều quay đầu nhìn cô một cái.

Tiểu Loli thì vẫn luôn ngẩn ngơ nhìn chằm chằm... điện thoại trong tay cô.

Đường Thanh Ảnh khai mình cao 1m7, Trình Yên luôn bảo cô nói dối mất 2cm. Nhưng thực ra con gái phương Bắc vốn đã cao gầy hơn con gái phương Nam, chiều cao của Đường Thanh Ảnh chắc cũng chẳng có bao nhiêu "nước". Nhiệt độ ở Cẩm Quan thấp hơn Bắc Hải nhiều, cô đương nhiên không thể mặc váy ngắn nữa, mà khoác lên mình chiếc quần jeans, giày thể thao cùng một chiếc áo phao mỏng. Tóc tai không buộc, dáng người tuyệt mỹ, tỏa ra hơi thở thanh xuân đầy sạch sẽ.

Khiến người ta không khỏi cảm thán: Con gái ở độ tuổi này chỉ cần xinh đẹp, thì thế nào cũng đều đẹp!

Ngay cả Trình Thu Nhã và Phùng Hàm cũng không thể không thừa nhận, người trong khách sạn này có nhan sắc thật sự rất cao!

Đường Thanh Ảnh bắt máy, cô cũng đã xuống tới quầy lễ tân.

"Alo... Tớ vẫn còn ở khách sạn nè."

"Tớ đi trường học ngay đây!"

"Ai nha cậu sợ cái gì, cậu sợ tớ ở lại khách sạn, đêm nay lén ngủ giường của cậu sao?"

"Không sợ? Không sợ tớ ngủ giường cậu? Hay là sợ không phải tớ ngủ giường cậu?"

"Sai rồi sai rồi..."

"Ai nha tớ biết sai rồi mà, cậu phải hiểu thế nào là vừa phải, giặc cùng đường chớ truy..."

"Không cho cậu nói nữa, tớ phải đi đây!"

Đường Thanh Ảnh vội vàng cúp điện thoại, dáng vẻ hấp tấp đó như thể nếu không nhanh chóng tắt máy thì sẽ có thứ gì đáng sợ chui từ trong điện thoại ra vậy!

Ánh mắt Tiểu Loli dõi theo chiếc điện thoại di động của cô, cuối cùng dừng lại ở túi áo cô.

Sau đó, nó nghiêng đầu, rơi vào trầm tư.

Nó nghe được âm thanh từ trong điện thoại, rất giống tiếng của một phàm nhân khác, mà dùng cái khối vuông nhỏ này, hình như dù cách xa thế nào cũng đều có thể nói chuyện với người khác.

Nó lại liếc nhìn Trình Vân một cái.

Lúc này, Đường Thanh Ảnh đeo cặp bước đến trước mặt Trình Vân, liếc nhìn những người khác rồi nói: "Em đi trường học đây!"

Trình Vân gật đầu: "Đi đường buổi tối nhớ chú ý an toàn."

Trình Thu Nhã đứng dậy nói: "Hay là để chị đưa em đi, chị cũng sắp đi rồi."

"Không cần đâu ạ, cảm ơn chị Thu Nhã!" Đường Thanh Ảnh vẫy vẫy tay, cười ngọt ngào với Trình Thu Nhã rồi nói thêm, "Từ đây đến trường học chỉ mất mười mấy phút, em đạp xe đạp công cộng một lát là tới."

"Buổi tối phải chú ý an toàn đấy." Trình Thu Nhã ngồi xuống lại.

"Không sao đâu ạ, từ đây qua đó toàn là đường cái, còn có một con phố ăn vặt, chẳng có ngõ nhỏ nào cả."

"Được rồi."

Đường Thanh Ảnh đeo tai nghe lên, vẫy tay với mọi người rồi rời đi.

Lúc này Trình Thu Nhã mới hỏi Trình Vân: "Yêu Yêu là người mới làm lễ tân bán thời gian chỗ cậu ở Ích Đại à?"

Trình Vân sửng sốt: "Chị hỏi cái này làm gì?"

Trình Thu Nhã nghe vậy nhướng mày: "Ân? Chị gái quan tâm em một chút không được sao?"

"Cũng coi là vậy..." Trình Vân đáp đại.

"Hai đứa có vẻ thân nhau lắm nhỉ." Trình Thu Nhã nhìn Đường Thanh Ảnh đang đạp xe đạp công cộng ngoài cửa, bóng lưng thiếu nữ đeo cặp sách trông vô cùng cuốn hút, mang một nét gì đó mà người phụ nữ trưởng thành không có, "Nó là bạn học của Trình Yên à?"

"Cũng coi là vậy..."

"Ân? Trả lời chị cho đàng hoàng!"

"...Bạn cùng trường ạ."

"Thế à? Hai đứa có vẻ cũng rất thân, cảm giác Trình Yên mà có được một người bạn tốt thì thật hiếm có." Trình Thu Nhã lại bày ra tư thế của người chị.

"Vậy sao."

"Đúng rồi, chị hình như chưa hỏi tên nó là gì, không lẽ cứ gọi là Đường Yêu Yêu mãi sao?"

"Thì... thì gọi là Đường Yêu Yêu mà." Trình Vân nghiêm mặt nói.

"Phải không?" Trình Thu Nhã nghiêng đầu nhìn cậu.

Tiểu Loli cũng quay đầu nhìn Trình Vân.

"Chẳng phải nó nói Yêu Yêu là nhũ danh của nó sao?" Trình Thu Nhã nói tiếp, trong ánh mắt mang theo vài phần dò xét.

"Khụ khụ... Tên thật của em ấy là Đường Thanh Ảnh."

"Đường gì?"

"Đường Thanh Ảnh."

"Đường Thanh Ảnh?" Trình Thu Nhã sửng sốt, ngay sau đó chìm vào hồi ức, một lát sau mới bừng tỉnh: "À... Đó chẳng phải tên bạn gái cũ của em sao?"

"... Bạn gái cũ của em tên Đường Thanh Diễm." Trình Vân nhìn nhìn mấy người bên cạnh, hơi xấu hổ.

"Ngô, kém một chữ."

"Đúng vậy, trùng hợp thật." Trình Vân ngượng ngùng nói.

"..."

Trình Thu Nhã đánh giá sắc mặt cậu, một lát sau thu hồi ánh mắt, không hỏi thêm gì nữa, chỉ buông một câu: "Người thành phố các cậu à... thật biết chơi!"

Trình Vân: "..."

Lúc này Tiểu pháp sư đứng dậy, nói: "Tôi lên lầu nghỉ ngơi đây, mọi người cứ tự nhiên."

Trình Vân gật đầu: "Vâng."

Trình Thu Nhã cũng vội vàng khách sáo nói: "Vâng, thầy Thải nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai mấy giờ em qua đón thầy ạ?"

Tiểu pháp sư chần chừ một chút: "Trễ chút đi, 10 giờ."

"10 giờ?" Trình Thu Nhã ngẩn ra.

"Ân, hơi trễ một chút. Bởi vì loại thuốc tôi nói với cô trước đó tôi đã kiếm được rồi, sáng mai sẽ có người đưa đến, tôi lấy được thuốc rồi cô hãy đến đón tôi."

"Kiếm được rồi?" Trình Thu Nhã ngạc nhiên.

"Ân."

"Không có chi."

Nói xong Tiểu pháp sư liền chạy lên lầu.

Phùng Hàm và Lâm Nguyên Võ không lên tiếng, nhưng Lâm Nguyên Võ vẫn luôn ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tiểu pháp sư.

Sau khi Tiểu pháp sư rời đi, Phùng Hàm mới hỏi: "Thuốc gì thế?"

"Nghe nói là loại thuốc giúp ích cho giọng nói, khá hiếm." Trình Thu Nhã không giấu giếm, nhưng cũng không nói quá rõ ràng.

"Thầy Thải của cô đúng là rất để tâm đến cô đấy." Phùng Hàm cười cười.

"Thầy Thải là người rất tốt." Trình Thu Nhã nói.

Lúc này, Trình Vân cũng đứng dậy nói: "Đừng nói nhiều nữa, cậu cũng về sớm đi, tôi phải đóng cửa đây."

Nói xong cậu nhìn đồng hồ: "Ngô, hơn 9 giờ rồi, tôi phải lên xem nhân viên của mình chơi game."

Trình Thu Nhã lập tức đôi mắt đẹp ngưng lại, tư thế tiểu mê muội đối mặt với Tiểu pháp sư lúc nãy không còn sót lại chút gì, không vui nói: "Em có ý gì? Chị mới ngồi đây một lát, em đã muốn đuổi chị đi rồi, chẳng hiểu lễ nghĩa gì cả!"

Trình Vân mặt đen lại, cậu lười chấp nhặt với bà chị họ não tàn này, vội xua tay: "Đi đi đi..."

Trình Thu Nhã hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng đứng dậy bỏ đi.

Lúc đi, cô còn tiện tay cầm một quả táo trên bàn trà, chùi lên áo một vòng rồi đưa vào miệng, táo mọng nước, cắn kêu giòn tan.

Phùng Hàm và Lâm Nguyên Võ cũng về phòng.

Ân nữ hiệp livestream đến tận 11 giờ đêm, lượng người xem trong phòng livestream phá mốc 50 vạn, cô mới đóng livestream trước sự lưu luyến không rời của đông đảo khán giả, rồi quay về phòng luyện công.

Trình Vân cũng về phòng.

---❊ ❖ ❊---

Ngày 5 tháng 3, thứ Hai.

Kinh Trập.

Hôm nay là khởi đầu của trọng xuân, nghe nói vào ngày này, tiếng sấm mùa xuân trên bầu trời vang vọng, cuồn cuộn không dứt, đánh thức các loài động vật ngủ đông trong đất không ăn không ngủ để tránh rét. Từ nay về sau thời tiết chuyển ấm, mưa nhiều hơn, đại địa Trung Hoa bước vào tiết tấu cày bừa vụ xuân.

7 giờ sáng, Trình Vân tỉnh dậy trong trạng thái mơ màng.

Đột nhiên, cậu cảm thấy bên cổ mình như đang tựa vào một vật gì đó, ấm áp lại hơi ẩm, có hơi thở nhỏ nhẹ và ấm áp phả vào cổ cậu, nhịp nhàng đều đặn.

Làn da nhạy cảm ở cổ khiến cậu nhận ra nhịp điệu giống như hơi thở này.

Rèm cửa đóng kín, trong phòng tối om.

Trình Vân đưa tay sờ soạng, một nắm lông mềm mại, xúc cảm cũng mềm mại, hơi ấm áp.

Bộp!

Cậu bật đèn lên.

Ánh sáng lập tức tràn ngập căn phòng.

Vật đang ngủ say dựa vào cổ cậu bị ánh sáng kích thích, không khỏi vặn vẹo cơ thể, vô thức rúc vào cổ cậu, dường như muốn mượn cổ cậu để che đi ánh sáng.

Trình Vân dứt khoát ngồi dậy, nhìn chằm chằm vật nhỏ này.

Vật nhỏ này còn vươn móng vuốt quờ quạng trong không trung, dường như muốn sờ xem cậu đã chạy đi đâu.

Trình Vân co giật khóe miệng, thấy bên cạnh còn có một con cá mập nhỏ bằng bông màu xanh.

Vật nhỏ này...

Căn phòng tối tăm bỗng chốc trở nên sáng trưng, vật chắn sáng đã biến mất, Tiểu Loli đang ngủ ngon lành không khỏi hơi khó chịu. Thế là nó ngẩng đầu hé mắt nhìn Trình Vân một cái, rồi lại gục đầu xuống. Nó dùng một móng vuốt nhỏ che mắt lại, chỉ lộ ra chiếc mũi và cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu, hai tai cũng rũ xuống.

Trình Vân co giật khóe miệng, thấy bên gối rụng khá nhiều lông trắng, không khỏi bất đắc dĩ, chọc chọc bụng nó nói: "Dậy thôi!"

"Ân~~"

Tiểu Loli di chuyển móng vuốt, hé ra một kẽ hở trước mắt, đôi mắt dưới móng vuốt nửa khép nhìn cậu.

Trình Vân rất bất đắc dĩ: "Tự mình có giường mà, sao lại chạy lên giường anh?"

Tiểu Loli vẫn duy trì tư thế này nhìn chằm chằm cậu, giống như đứa trẻ sáng sớm bị phụ huynh gọi dậy đi học, trải qua khoảng thời gian vừa tỉnh ngủ là không muốn cử động.

Trình Vân lại vươn tay chọc chọc nó.

Lúc này Tiểu Loli mới phản ứng lại, cơ thể vô thức vặn vẹo dưới gối Trình Vân, phát ra tiếng ân ninh nhẹ nhàng tinh tế.

Trình Vân hết nói nổi, xoay người xuống giường mặc quần áo.

Khi cậu mặc xong, vật nhỏ này cũng tỉnh, nó lười biếng đứng dậy, một chân trước ấn lên con cá mập nhỏ của nó, ngơ ngác nhìn chằm chằm Trình Vân.

Trình Vân hỏi lại: "Sao em lại chạy vào chỗ anh?"

Tiểu Loli lập tức ngơ ngác.

Trình Vân: "..."

Trình Vân thở dài, chỉ chỉ vị trí nó vừa nằm, nói: "Em nhìn em xem, bây giờ rụng lông càng lúc càng nghiêm trọng, còn chạy đến chỗ anh ngủ, nhất định phải làm anh đầy giường lông em mới vừa lòng đúng không!"

Tiểu Loli cúi đầu, ngơ ngác nhìn ngón tay cậu.

Vừa tỉnh ngủ đầu óc nó trống rỗng, chật vật mới nghe hiểu được lời con người này nói, thế là nó ngẩng đầu nhìn quét qua một lượt trên gối Trình Vân, bỗng nhiên chạy chậm vài bước, cúi đầu tìm được một sợi tóc màu đen, dùng móng vuốt chỉ vào, rồi lại ngẩng đầu nhìn Trình Vân.

Không lâu sau, Trình Vân bắt đầu rửa mặt đánh răng.

Tiểu Loli thì chạy nhảy lung tung trong phòng bận rộn, tìm từng sợi lông nó rụng ra, rồi thu dọn vào một chiếc hộp giày.

8 giờ rưỡi, Trình Vân làm xong bữa sáng, lần lượt đi gọi Tiểu pháp sư, Ân nữ hiệp và cô bé Du Điểm dậy.

Khoảng 9 giờ rưỡi, từ trong phòng Tiểu pháp sư truyền ra một âm thanh của anh ta ——

"Thành!"

"Tuyệt vời!"

Ân nữ hiệp ở gian đối diện nhạy bén bắt được âm thanh này, phân biệt được nó giữa tiếng còi xe bên ngoài. Thế là cô mở đôi mắt tò mò, xuống giường xỏ dép, ra khỏi phòng đi về phía phòng Tiểu pháp sư.

Cùng lúc đó, Tiểu Loli trên mái nhà cũng giật giật tai, nghe được âm thanh này.

Nó nhìn chằm chằm mấy con cá nhỏ và cua nhỏ mới xuất hiện trong hồ cá nhỏ, do dự vài giây, vẫn quyết định xuống dưới xem xét xem đã xảy ra chuyện gì.

Là một vị lãnh chúa đủ tư cách, phải nắm rõ mọi chuyện trong lãnh địa của mình như lòng bàn tay!

[Dịch từ bản vi] ChuongId:384
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.