Ngàn Hạc Giấy Của Sadako

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
Dấu Hiệu Bất Thường

❊ ❊ ❊

Mùa đông năm Sadako học lớp Sáu, chúng tôi bị phát hiện ra một điều bất thường. Kì nghỉ đông bắt đầu vào tháng Mười hai, sau khi Sadako đoạt giải nhất cuộc thi chạy tiếp sức. Bố mẹ không muốn các con phải thấy cảnh thăm hỏi cuối năm của những kẻ đòi nợ không mời mà đến, nên gửi Sadako tới nhà dì ở thành phố Mihara trong suốt kì nghỉ đông. Dì ấy chính là người đã lo toan mọi sự hồi em chào đời. Sadako rất vui vẻ vì có dịp tới chơi với những người em họ lâu ngày không gặp.

Trong thời gian Sadako ở chơi, dì tôi nhận ra họng của em bị sưng. Khi bố đến đón Sadako, dì tự vuốt cổ mình để so sánh và nói.

“Gần đây em thấy họng Sadako cứ sưng sưng.”

“Đúng là hơi sưng thật.”

“Không biết có phải vì Sadako đã có mặt trong lúc xảy ra ‘pika’ không.”

“Không thể nào. Dì đừng nói như vậy.”

Bố cũng nhận thấy tuyến bạch huyết của Sadako đang sưng tấy. Ông không muốn tin rằng nguyên nhân là do pika, nhưng ông cũng từng nghĩ hẳn có dính dáng tới quả bom nguyên tử.

Gần mười năm đã qua kể từ ngày quả bom dội xuống. Nhưng nỗi sợ hãi bom nguyên tử vẫn ăn sâu vào trái tim và tâm trí mọi người. Ánh chớp kinh hoàng tàn phá thành phố năm ấy được gọi là “pikadon”.

Cho đến nay, không biết bao nhiêu người đã qua đời do tiếp xúc với vụ nổ. Ngay sau khi quả bom phát nổ, tia nhiệt và tia phóng xạ lập tức tước đoạt tính mạng rất nhiều người, nhưng đây không phải là những nạn nhân duy nhất. Trong các năm tiếp theo, số người mắc bệnh máu trắng hay đục thủy tinh thể vẫn ngày một tăng, người ta gọi những chứng bệnh này là bệnh nguyên tử.

Thời đó, người ta không có thông tin chính xác về tác động của phóng xạ. Những ai tiếp xúc với pikadon đều có thể chết vì bệnh nguyên tử, vậy nên vô số người phải sống trong thấp thỏm bất an. Người ta còn cho rằng trẻ em thường mắc bệnh sớm hơn, nhưng nếu sống qua được mười lăm năm thì sẽ không sao. Tôi bèn ước mình mau chóng bước sang tuổi hai mươi để có thể rũ bỏ nỗi lo ngại về bệnh nguyên tử.

Có thể bố cũng thoáng nghĩ rằng cổ họng sưng tấy của Sadako liên quan đến quả bom hạt nhân năm nào. Nhưng khả năng này khó mà xảy ra với Sadako, bởi em đã lớn lên mà chưa từng ốm đau quặt quẹo gì, vì vậy bố hi vọng đây chỉ là viêm quai bị hay viêm amiđan thôi.

Tuy nhiên, trái với hi vọng của bố, sức khỏe của Sadako ngày một sa sút rõ rệt.

Năm 1955, sang năm mới chưa được bao lâu, một hôm đi chơi về, Sadako nói với mẹ.

“Mẹ ơi, cổ con bị sưng.”

Sadako hiếm khi đau ốm. Em đã chạy với tốc độ phi thường trong cuộc thi chạy tiếp sức vào ngày hội thể thao mùa thu. Vậy mà cũng chính Sadako ấy lại đang than phiền về thể chất của mình.

“Sadako kêu là mệt lắm.”

“Cho con đi khám thôi nhỉ?”

Đợi chúng tôi đi ngủ, bố mẹ bàn bạc như thế.

Hồi đầu tháng Giêng Sadako đã đến phòng khám của bác sĩ Okamoto để kiểm tra, nhưng không phát hiện điều gì bất thường. Tháng Sáu năm ngoái em cũng có mặt trong đợt kiểm tra định kì của ABCC, và mọi kết quả đều ổn.

Nhưng bố vẫn không sao xua nổi cảm giác bất an. Ngày 28 tháng Giêng, bố đưa em đến ABCC để tái khám. Các bác sĩ cho biết Sadako cần làm kiểm tra bổ sung.

Đến mùng 3 tháng Hai, Sadako phải chọc hút tủy xương để xét nghiệm.

Về nhà, em nói với bố.

“Con phải cởi hết quần áo, ghét lắm. Người ta lấy kim tiêm chọc vào xương sống con, đau khủng khiếp luôn. Con cố không kêu than gì cả, nhưng con không muốn gặp cảnh ấy nữa đâu.”

Sau buổi xét nghiệm đó, Sadako còn một lần kiểm tra cuối cùng vào mùng 6 tháng Hai. Tổ chức ABCC gửi kết quả về cho bác sĩ Hatagawa, bác sĩ riêng của Sadako, cũng là chủ phòng khám nhi Hatagawa gần nhà chúng tôi.

Ngày 18 tháng Hai, bố nhận được một cuộc gọi khẩn cấp của bác ấy. Bố tất tả đến phòng khám, chưa kịp nghỉ lấy hơi thì bác sĩ Hatagawa đã ra gặp.

“Bác sĩ, tôi hứa sẽ không hoảng loạn đâu, nên cứ cho tôi biết sự thật đi.”

Bác sĩ Hatagawa ngập ngừng nói với bố về kết quả xét nghiệm của ABCC.

Kết quả chẩn đoán là bệnh máu trắng lympho á cấp tính.

“Lượng tế bào bạch cầu* của một đứa trẻ khỏe mạnh nằm trong khoảng 7000 đến 8000. Của Sadako thì cao bất thường, 33.400, gấp hẳn năm lần. Người ta còn phát hiện cả tế bào ác tính nữa.”

Một loại tế bào có trong máu, giúp ngăn chặn và tiêu diệt vi khuẩn, chống lại các bệnh truyền nhiễm.

Bố nghe mà chết lặng. Bác sĩ Hatagawa lại tiếp tục.

“Thật không may, nhưng với kết quả như thế, anh nên chuẩn bị tinh thần rằng cháu chỉ còn ba tháng và nhiều nhất là một năm nữa thôi.”

Sau khi nhận kết quả ở phòng khám nhi Hatagawa, bố về nhà, cho mẹ biết tình trạng của Sadako. Chắc hẳn cái tin đã khiến tâm trí bố mẹ hoàn toàn trống rỗng, nhưng hai người vẫn bình tĩnh suy nghĩ xem nên làm gì cho con gái. Cân nhắc thảo luận mãi, bố mẹ quyết định không nói với Sadako về bệnh tình của em, và may cho em một bộ kimono vì em chưa một lần được mặc loại áo này.

Quyết định xong xuôi, bố đến trường tiểu học Nobori để đón Sadako. Đang là giờ thể dục, nhưng em đã xin phép về sớm cùng với bố.

Trong lúc đi dọc hành lang, em hỏi, “Con có bị bệnh không ạ?”

Bố không thể nói với đứa con gái mười hai tuổi của mình rằng nó chỉ còn sống được một năm nữa. Thế là bố càng quyết tâm không cho Sadako biết sự thật, ông dịu dàng đặt tay lên vai em và trả lời.

“Thật ra con chẳng bị làm sao cả, nhưng bác sĩ khuyên vẫn nên làm thêm vài xét nghiệm nữa. Con sẽ phải nhập viện một thời gian đấy.”

“Vậy ạ? Giá xét nghiệm xong sớm thì tốt biết mấy.”

Hai bố con rời khỏi khuôn viên trường, vừa đi vừa nói chuyện. Gió lạnh gại trên da. Dọc đường về nhà, một chiếc tàu điện kêu lanh canh, ì ạch đi qua hai bố con.

“Sadako, để bố cõng con nào.”

Bố nắm lấy hai tay Sadako, không đợi trả lời đã nhấc bổng em lên và cõng em sau lưng. Đã lâu lắm rồi bố không cõng em.

Sadako hay xấu hổ trước những cử chỉ thân mật, nhưng ngày hôm ấy em hoàn toàn tự nhiên.

Sadako có vẻ hơi nhẹ. Lúc xốc em lên, bố lại như nghe thấy tiếng bác sĩ Hatagawa, “Nhiều nhất là một năm!” Bố phải cố kiềm chế để không bật khóc và cư xử được bình thường.

Bố lặng lẽ nói qua vai.

“Sadako này, bố mua cho con một bộ kimono nhé?”

“Không cần đâu bố. Con mặc quần áo bình thường nhập viện cũng được mà.”

Sadako biết bố đang gặp khó khăn về tiền bạc. Rồi em tiếp tục thể hiện lòng biết ơn trước sự chu đáo của bố mẹ.

“Đợi con ra viện, bố mua một bộ kimono làm quà mừng cũng được ạ.”

Hai tiếng “ra viện” đè nặng lên trái tim bố. Sadako sẽ chẳng bao giờ được ra viện. Bố cảm nhận được tình yêu thương em dành cho bố mẹ, khi lo rằng việc mua kimono sẽ chất thêm gánh nặng cho gia đình. Cô con gái dịu dàng luôn suy nghĩ cho mọi người này rồi sẽ chẳng còn trên đời nữa. Bố cố nén cảm xúc đau thương và trìu mến đang khuấy động trong tim, chầm chậm bước tiếp. Nhìn một chiếc tàu điện khác tiến về phía họ, bố cao giọng để nỗi bi lụy không lấn át mình và tiếng nói không bị tiếng tàu điện nuốt chửng.

“Con bé ngốc này. Con lại tính đếm tiền bạc đấy à? Chúng ta có tiền mà, con không phải lo!”

Ông gắng sức động viên em, nhưng trong mắt đã rưng rưng lệ.

Bố và Sadako ghé qua Kabuki, một cửa hàng vải nổi tiếng ở Hatchobori. Trong túi là món tiền còm ông đã vất vả kiếm được cùng một khoản gom góp từ các thành viên trong gia đình để dành trả nợ. Bố mua cho Sadako một mảnh vải rất đẹp có hoa văn anh đào.

Mẹ thức cả đêm để may cho em bộ kimono duy nhất trong đời, và sáng ra đã hoàn thành.

“Oa! Đẹp quá đi mất!”

“Mẹ đã đổ bao công sức vào nó mà. Mau mặc thử cho mẹ xem.”

Mitsue và Eiji vẫn còn quá nhỏ, không hiểu tại sao Sadako lại được thiên vị như vậy, nên đua nhau ganh tị.

Mitsue nói.

“Sadako, chị sướng thế. Em cũng muốn một bộ kimono!”

Sadako sung sướng mặc bộ kimono hoa anh đào mẹ vừa may xong.

“Bố, mẹ, con cảm ơn ạ!”

Hôm sau, mùng 9 tháng Hai, bố đưa Sadako đến Bệnh viện Nhân dân Hiroshima.

“Cầu cho đấy chỉ là nhầm lẫn thôi...” Bố nghĩ.

Nhưng dù bố có cầu nguyện thế nào, lượng bạch cầu của Sadako vẫn tăng lên đến 44.000. Không lâu sau đó, các bác sĩ ở Bệnh viện Nhân dân Hiroshima khuyên gia đình chuyển Sadako đến Bệnh viện Chữ thập đỏ Hiroshima, còn gọi là “bệnh viện bom nguyên tử”.

Từ Bệnh viện Nhân dân ra, bố và Sadako đến thẳng trường tiểu học Nobori để thông báo với các bạn là em phải nhập viện. Khi hai bố con đến nơi, cả lớp đang tập chạy tiếp sức ở sân thể dục.

“Em nhớ chuyền tín gậy sao cho người sau dễ bắt nhé!”

Sadako có thể nghe thấy tiếng hô sang sảng của thầy Quái vật xanh từ cuối sân thể dục. Khi dõi theo các bạn, cơ thể em tự động bắt nhịp với họ vì em vẫn tập luyện hằng ngày và từng là một thành viên của đội chạy tiếp sức trong ngày hội thể thao mùa thu.

Giọng thầy Quái vật xanh tiếp tục vang lên.

“Các em chính là những người về nhất trong hội khỏe mùa thu. Các em đã quên mất phải làm thế nào rồi à?”

Không, Sadako không quên. Em hồi tưởng lại từng động tác trong đầu mình. Tư thế chuẩn bị bắt gậy là bàn tay đợi sẵn phải xòe rộng. Khi người phía sau áp sát và ta bắt đầu chạy thì cầm lấy gậy. Dồn sức cao độ để không ngã khi chạy chân trần trên nền đất trơn ướt, nắm chắc cây gậy và vọt đi thật nhanh. Khi chuyền gậy cho người chạy kế, tập trung vào bàn tay đang xòe ra của người đó. Các yếu lĩnh vùn vụt lướt qua đầu Sadako trong lúc mắt em dõi theo màn tập luyện của các bạn.

Nhận ra Sadako, lũ trẻ xúm lại. Thầy Quái vật xanh giải thích với chúng.

“Sadako bị ốm và sắp phải nhập viện một thời gian.”

Dù hơi yếu, Sadako vẫn cố đứng vững khi nghe các bạn động viên.

“Mau khỏe lại nhé!”

“Sadako, mau trở lại nhé.”

Sadako nén nước mắt và gắng nở nụ cười.

Bố cất tiếng gọi, Sadako tiến về phía ông rồi hai bố con cùng nhau đi ra cổng trường.

Chỉ một đoạn đường ngắn, mà Sadako ngoái nhìn các bạn không biết bao nhiêu lần.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sasaki Masahiro

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.