Ngàn Hạc Giấy Của Sadako

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
Đến Lượt Mình

❊ ❊ ❊

Trong tháng Sáu, việc truyền máu và điều trị bằng thuốc được duy trì hằng ngày. Lượng bạch cầu không có thay đổi bất thường nào, nhưng thể trạng Sadako không mấy khả quan, vết ung thư da ở ngực trái em ngày một lớn, số đốm xanh trên người cũng tăng đều đều và càng lúc càng khó loại bỏ. Không ai nói với Sadako tên căn bệnh của em, nhưng lúc này em đã ngờ rằng mình bị ung thư máu.

Sadako tiếp tục chép lại số lượng bạch cầu từ hồ sơ bệnh án trong phòng trực y tá. Em vẫn học bài, nói chuyện và giết thời gian cùng các cô, đợi đến lúc tất cả bị điều đi thì lén xem hồ sơ của mình.

Khi ở phòng trực, em cũng nghe ngóng được các y tá nói chuyện với nhau.

“... có vẻ thế. Đúng đấy, nghe nói khi lượng bạch cầu trong máu vượt quá 100.000, bệnh nhân sẽ chết.”

“Tôi cũng nghe nói vậy, nhưng biết đâu chỉ là tin đồn thôi...”

Sadako không nắm được đoạn hội thoại phía trước hay sau đó, nhưng việc sẽ chết khi lượng bạch cầu vượt quá 100.000 thì rõ ràng đã in sâu vào tâm trí em.

Mùng 4 tháng Bảy, một cô bé học lớp Năm nằm cùng tòa nhà với Sadako qua đời. Cô bé cũng mắc bệnh máu trắng. Vì cả ba trạc tuổi và đều quen biết nhau, nên Sadako và Kiyo đã đến nhà xác để viếng cô bé.

Thân thể nhỏ nhắn được đặt duỗi thẳng trong nhà xác. Trên mặt phủ một mảnh vải trắng, nhưng phần gáy hơi lộ ra và hai đứa trẻ bắt gặp vài nốt nhỏ màu tím trên đó. Nhìn kĩ thì thấy tay chân cô bé cũng chi chít những nốt xanh thẫm.

Rời khỏi nhà xác, trong lúc đi dọc hành lang, Sadako đột nhiên dừng lại. Em ôm chầm lấy Kiyo và khóc.

“Chị ơi, có phải lần sau sẽ đến lượt em không?”

Sadako run rẩy. Kiyo siết chặt lấy em, cảm nhận đôi vai gầy guộc, chợt hiểu cô bé Sadako vẫn thường tươi cười thật ra lại mong manh đến mức nào.

“Đừng nói thế.”

Kiyo an ủi Sadako. Hai chị em tiếp tục vừa đi vừa khóc trên hành lang u ám.

Cuối tháng Bảy, Sadako đến phòng trực y tá một lần nữa. Sau cái chết của cô bé cùng bệnh, em quan tâm tới hồ sơ của mình nhiều hơn. “Bíp, bíp!” Chuông báo vang lên, y tá phải chạy đến phòng bệnh nhân.

“Sadako, cháu ở đây một lúc nhé?”

“Vâng ạ!”

Giờ thì Sadako đang ngồi trực phòng một mình, vì thế em lại rút mảnh giấy ghi chép ra khỏi túi.

20/6, lượng bạch cầu 6800.

4/7, lượng bạch cầu 19.400.

Không lâu sau khi nhập viện, lượng bạch cầu của em đã lên tới hơn 50.000, nhưng gần đây tụt xuống còn khoảng 10.000. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian cô bạn kia mất, tình trạng của Sadako xấu đi nhiều. Em bị nôn và tiêu chảy nặng, em biết bệnh tình mình đã nghiêm trọng hơn. Nghĩ vậy, em bèn mở hồ sơ ra. Đập vào mắt em là kết quả xét nghiệm ngày 18 tháng Bảy.

18/7, lượng bạch cầu 108.400.

Sadako chết lặng. Em lỡ tay buông rơi tập hồ sơ, rồi cố gắng nhặt lên và nhìn lại một lần nữa để xác nhận con số 108.400 là thực. Sau đó, em cất tập hồ sơ đi mà không buồn ghi lại con số lên mảnh giấy của mình.

Sadako trở về phòng, trên đường đi lướt qua cô y tá đang quay lại phòng trực.

“Cháu chợp mắt một lát.”

Sadako giấu mảnh giấy dưới đệm và không bao giờ lấy ra nữa.

Trời đã tối, y tá Yasunaga lo lắng vì mãi không thấy Sadako về phòng nên bươn bả đi tìm em.

Sadako đang ở trên sân thượng ngắm trời đêm.

“Cháu còn làm gì ngoài này thế? Đêm hôm rồi, về phòng đi.”

Sadako đang ngồi trên chiếc ghế đẩu vẫn dùng để đứng lên phơi quần áo. Em quay lại nhìn cô y tá, rồi một lần nữa chậm rãi ngước mắt nhìn bầu trời đêm.

Cô Yasunaga ngồi xuống bên cạnh em. Hai cô cháu ngồi đó một lúc, rồi Sadako thì thào.

“Khi chết đi, người ta sẽ biến thành những vì sao phải không cô?”

Cô Yasunaga giật mình, nhìn trân trối vào gương mặt trông nghiêng của Sadako. Em vẫn tiếp tục ngắm những vì sao.

“Không biết bạn Yuki mới qua đời có phải là một trong những ngôi sao kia không nhỉ.”

Trước câu hỏi đột ngột và đau đớn, cô y tá nghẹn đi. Sadako cũng không đợi cô lên tiếng, lại tiếp tục.

“Bom nguyên tử đáng sợ thật đấy.”

Cô Yasunaga phần nào thấy được con người em từ câu trả lời ấy. Trước một Sadako bình tĩnh đối mặt với cái chết gần như chắc chắn, cô chẳng biết phải nói gì nữa.

“Chắc cháu lạnh rồi. Về thôi.”

Cô dùng hết sức, ôm siết lấy vai em.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sasaki Masahiro

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.