Ngàn Hạc Giấy Của Sadako

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Ngày Chia Ly

❊ ❊ ❊

Khoảng đầu tháng Mười, mọi người đều biết rõ Sadako đã rất yếu. Sức khỏe ngày một sa sút, hồ sơ bệnh án ghi rõ: chán ăn, đau đầu, mất ngủ, nhức cẳng chân bên trái, sốt cao 40°C... Em chưa bao giờ than một lời trước mặt bố, nhưng bác sĩ đã nói cặn kẽ với bố về tình trạng của em.

“Các khớp xương đang cực kì đau đớn. Mà cô bé mới có mười hai tuổi...”

Nghe bác sĩ nói, bố rất phiền muộn, trong đầu chỉ còn một nung nấu là làm sao kiếm đủ tiền chi trả cortisone để trị dứt cơn đau cho em. Bấy giờ Sadako cũng bắt đầu phải đợi bố hoặc mẹ đến mới ăn bữa tối. Hai tay cử động đã rất khó khăn nên em không tự ăn được, thậm chí nhai cũng vất vả.

Bố mẹ lại tự trách cứ vì lực bất tòng tâm.

“Nếu mình mua được máy ép hoa quả thì cho con ăn táo hoặc cà chua sẽ dễ hơn.”

Khi bác sĩ thông báo rằng Sadako không còn sống được bao lâu nữa, ABCC liền liên lạc với gia đình tôi, đề nghị Sadako hiến xác sau khi chết. Bố đã từ chối, vì không chịu đựng được khi nghĩ đến cảnh thân thể em bị banh xé, bố không muốn có thêm bất cứ kí ức đau buồn nào nữa.

Cuối cùng, ngày chia ly đau thương cũng đến.

Sáng 25 tháng Mười, bố làm việc như thường lệ. Mẹ ngủ qua đêm ở phòng bệnh của Sadako. Em trai Eiji, em gái Mitsue và tôi đều đi học. Dù tình trạng của Sadako bi quan đến đâu thì đó vẫn là một buổi sáng hết sức bình thường.

Khoảng 8 giờ sáng, bố vừa mở cửa tiệm thì điện thoại réo vang.

“Sadako... Sadako...”

Thấy mẹ không nói nên lời, bố đã chuẩn bị tinh thần cho một kết cục xấu. Tình trạng của Sadako đang rất nguy ngập. Sau khi gác máy, bố nhét số tiền ít ỏi có trong tiệm vào túi, vội vã bắt taxi và hổn hển lao vào bệnh viện. Tôi nhận được tin qua điện thoại ở trường và đến nơi ngay sau bố. Giáo viên trường tiểu học của Eiji và Mitsue đưa các em đến bệnh viện.

Khi bố đến nơi, Sadako đang yếu ớt nằm thẳng trên giường. Nén cả nước mắt lẫn cảm giác muốn gào thét vì biết kết cục đã gần kề, bố áp má vào mặt Sadako và dịu dàng hỏi em.

“Sadako, con có đau không?”

Sadako cười yếu ớt, rồi lắc đầu.

“Bố ơi, sáng nay bác sĩ khám bụng cho con, nhưng lại không làm gì tiếp.”

Việc bác sĩ không thực hiện theo quy trình khám bệnh thường lệ khiến Sadako bất an. Bố làm như thể không hiểu em nói gì rồi lấy tiền trong túi và lao tới chỗ bác sĩ.

“Làm ơn hãy dùng tiền này tiêm cho Sadako một mũi.”

Bác sĩ lắc đầu, điềm tĩnh ngăn bố lại.

“Chúng tôi không thể làm gì thêm nữa.”

Nhưng bố nhất định không từ bỏ.

“Tôi không chấp nhận. Làm ơn cho Sadako một liều giảm đau.”

Bác sĩ lặng lẽ bảo y tá chuẩn bị tiêm. Sadako tin rằng nếu phải tiêm morphine để giảm đau, cuộc sống của em sẽ ngắn lại, vì vậy cho đến lúc này em vẫn chưa từng sử dụng. Nhưng vì em đã cận kề cái chết, tôi nghĩ bố không chấp nhận được việc bắt em phải chịu đau đớn thêm nữa. Khi bác sĩ tiêm morphine cho em, rốt cuộc bố đã có thể nhìn thấy vẻ yên bình trên gương mặt Sadako.

Mẹ vừa khóc vừa siết chặt tay con gái.

Sadako tập trung hết sức lực và thều thào nói.

“Con không sao cả. Mẹ đừng khóc.”

Ngay cả khi ánh sáng của sự sống đang tắt dần, Sadako vẫn biểu lộ tình yêu thương thiết tha với mẹ. Em hỏi tôi.

“Sao, mọi người đều ở đây ạ?”

“Ừ, Mitsue, Eiji và cả anh. Em có trông thấy không?”

Một học sinh cấp hai như tôi không biết mình có thể làm gì lúc này, nhưng tôi muốn Sadako hiểu rằng cả gia đình đều có mặt, mọi người đều ở bên em.

Sadako nhìn lên với ánh mắt vô hồn, rồi gật đầu, như xác nhận cả nhà đông đủ.

Biết rõ Sadako chỉ còn một chút thời gian nữa, bố hỏi.

“Con có muốn ăn gì không?”

“Bố, con muốn ăn ít cơm chan trà* của bệnh viện.”

Một loại cơm trộn của Nhật. Bên trên có thức ăn, gia vị và được chan nước trà nóng.

Nhà ăn dưới tầng hầm đang đóng cửa, bố đưa mắt, ý bảo tôi ra quán mua. Sadako nhận thấy ngay.

“Cơm của bệnh viện là được mà...”

Mua ở quán sẽ đắt hơn. Đến tận lúc này Sadako vẫn lo nghĩ cho gia đình. Tôi vội vàng chạy đi. Khi tôi đem cơm chan trà về, bố chắn tầm nhìn của Sadako để tôi trút cơm sang bát của Bệnh viện Chữ thập đỏ.

Bố đích thân nếm phần nước chan xem vừa miệng chưa, sau đó đút cho em một thìa đầy.

“Ngon quá...”

Sadako thì thào. Bố lại đút cho em thêm một thìa đầy nữa. Rồi bỗng dưng em ngừng ăn và thở một cách yếu ớt.

“Bố, mẹ, cả nhà, con cảm ơn.”

Sadako vừa nói vừa nhìn từng người chúng tôi. Cuối cùng, an tĩnh như thế đi vào giấc ngủ, em nhắm mắt.

9 giờ 57 phút sáng, Sadako đã kết thúc cuộc hành trình của mình.

Một ngàn con hạc giấy đung đưa bên khung cửa sổ phòng bệnh. Bố mẹ lặng lẽ khóc, giọng nghẹn lại. Mọi người có mặt cầm lòng không đậu, đều lã chã nước mắt.

Sau khi Sadako qua đời, ABCC lại gửi thư thỉnh nguyện gia đình cho phép giải phẫu xác em, bất chấp từng bị từ chối một lần. Bố mẹ vừa chứng kiến cái chết của em, nên từ chối ngay lập tức.

Nhưng suy nghĩ kĩ, bố mẹ lại quyết định cho phép người ta thực hiện giải phẫu nếu việc đó giúp ích cho những người cũng đang khốn khổ vì mắc căn bệnh giống Sadako. Tôi thì, từ tận đáy lòng, không thể chịu nổi ý nghĩ em mình bị mổ xẻ như thế.

Ngày nhận được kết quả pháp y, chúng tôi mới biết tế bào ung thư đã di căn khắp cơ thể Sadako, trong đó có cả tuyến giáp.

Chúng tôi phát hiện thêm một thứ nữa, là mảnh giấy nháp dưới đệm giường em nằm. Chính là mảnh giấy em chép lại lượng bạch cầu của mình, như những số liệu chúng tôi đã kiểm chứng.

Cả nhà đều sốc khi thấy mảnh giấy ấy. Bố hiểu ý nghĩa của những con số và tự hỏi.

“Phải chăng Sadako đã biết tất cả?”

Bố mẹ giấu Sadako mọi thông tin về bệnh tình, không cho em biết em bị ung thư máu hay sắp từ giã cõi đời. Nhưng Sadako vẫn biết.

Sadako không chỉ chiến thắng nỗi sợ cái chết, em đã dốc lòng quan tâm đến gia đình bằng tất cả yêu thương em có. Dù đau đớn, khổ sở, sợ hãi, dù biết mình bấp bênh sinh tử, em vẫn luôn giữ vẻ tươi vui trước mặt gia đình. Em gửi gắm ước mong gia đình hạnh phúc vào trong những con hạc giấy.

“Sadako... Con gái của bố...”

Bố siết chặt mảnh giấy của Sadako trong tay và thổn thức khi nhận ra những gì em đã làm. Hồi ức về Sadako trào dâng trong lòng, bố nhớ cái lần em cười trên tàu điện mặc dù đang chảy máu và lả đi, cả lần em cố gắng lết chân đau đi mua thuốc aspirin. Khi ấy em đã biết, rằng mình không sống được bao lâu nữa.

Vai run lên, bố nhắm mắt thật chặt, rồi như thể trút bỏ một cơn ho nghẹn trong họng, bố bắt đầu khóc thật to, khóc thảm thiết đến mức không nói được nên lời.

Lễ tang của Sadako được tổ chức vào ngày hôm sau, tại chùa Shinko bên kia sông, đối diện với khu chúng tôi ở.

Vì muốn thật nhiều người đến tiễn đưa Sadako để em không có thêm bất cứ kí ức đau buồn nào nữa, bố hỏi vay 50.000 yên từ Đoàn Phúc lợi Xã hội, lại được láng giềng quyên góp thêm 40.000 yên. Bố dùng số tiền đó thuê mười sáu chiếc taxi chở tất cả những người tham dự đến nhà hỏa táng để đưa tiễn Sadako lần cuối.

Đó là lễ tang giản dị nhưng trang trọng nhất mà nhà Sasaki có thể lo liệu được.

Bố đi tới một chỗ vắng vẻ ở bờ sông và nhìn lên bầu trời bao la. Vầng dương đang lặn cùng bóng phản chiếu xuống mặt sông nhuộm cảnh vật thành một màu cam. Đã có thời những tòa nhà gạch đỏ cũng chìm trong hoàng hôn màu cam như thế, nhưng giờ không còn nữa.

“Sadako!”

Tiếng gọi thật to của bố lồng lộng trên mặt sông. Khuôn mặt ông nhăn nhúm trong lúc tên em vang lên, hết lần này đến lần khác.

“Sadako!”

Tôi không biết bố nói gì sau khi gọi tên em. Rằng bố xin lỗi vì không thể cứu con? Rằng một ngày nào đó, bố sẽ lại đến bên con?

Ba năm sau khi Sadako về cõi vĩnh hằng, Đài tưởng niệm Hòa bình cho Trẻ em hoàn thành, với bức tượng lấy nguyên mẫu từ em. Chiến tranh đã qua, thành phố bị bom nguyên tử tàn phá đang phục hồi cho thế hệ sau. Mưa đen thôi rơi và những chiếc máy bay ném bom lấp lánh không quần thảo trên nền trời xanh nữa. Chỉ còn nắng ấm đổ tràn mặt đất.

Dù thế, dù chiến tranh đã vĩnh viễn trôi đi, dù thành phố đã được tái kiến thiết, Sadako cũng không bao giờ trở lại.

Sau này, thỉnh thoảng bố vẫn ra bờ sông, cất tiếng gọi tên em.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sasaki Masahiro

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.