Ngàn Hạc Giấy Của Sadako

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11
Nguyện Ước Trong Hạc Giấy

❊ ❊ ❊

Mùng 3 tháng Tám, Sadako nhận được món quà chúc bình phục là mấy con hạc giấy. Bấy giờ không rõ người gửi quà là ai, sau này chúng tôi mới biết là câu lạc bộ Chữ thập đỏ Thanh niên của trường cấp ba Aichi Shukutoku. Những con hạc giấy gửi tới Bệnh viện Chữ thập đỏ được chia cho các phòng, trong đó có phòng của Sadako.

“Bố nhìn này, là hạc giấy!”

Sadako khoe bố những con hạc giấy nhiều màu mới nhận, rồi hỏi.

“Sao người ta lại gửi hạc cho bọn con hả bố?”

Bố nhìn số hạc giấy, giải thích.

“Khi con tặng hạc giấy cho ai đang nằm viện, nghĩa là con mong người đó chóng khỏe lại.”

“Vậy ạ?”

“Theo một câu chuyện cổ thì, nếu con gấp được một ngàn hạc giấy, ước mơ của con sẽ thành hiện thực.”

“Ôi, thật ạ?”

Mắt Sadako sáng lên.

Câu chuyện khiến Sadako xao xuyến, và em bắt đầu gấp hạc. Khó mà tìm được những mảnh giấy màu đẹp đẽ, và cũng chẳng có tiền để mua nên em tận dụng bất cứ loại giấy nào tìm được, giấy gói kẹo, gói thuốc, thậm chí là giấy bạc bọc phim X-quang. Em đi xin giấy khắp các phòng bệnh khác và cả các y tá, vì thế ai cũng biết Sadako đang gấp hạc.

Vài người còn đặc biệt giữ giấy lại cho Sadako.

“Sadako, bác gom được ít giấy cho cháu này.”

Sadako rất cầu toàn, vì thế em và Kiyo quyết định tất cả giấy gấp hạc phải có cùng kích cỡ. Bất kể là loại giấy gì thì đều được cắt thành những hình vuông cạnh 7,5 phân trước khi gấp.

Vì là giấy vụn gom từ nhiều nguồn nên màu sắc vô cùng đa dạng. Hạc đỏ được làm bằng giấy bóng kính đỏ chuyên để gói thuốc có liều dùng một lần, hạc bạc làm từ lá nhôm dùng để bảo vệ phim X-quang.

Kiyo và Sadako hăng hái cùng nhau gấp thật nhiều hạc giấy.

Ở Hiroshima hằng năm đều có một lễ tưởng niệm tổ chức vào mùng 6 tháng Tám, ngày bom nguyên tử dội xuống thành phố. Buổi lễ được tổ chức tại công viên Tưởng niệm Hòa bình Hiroshima mới khánh thành năm ngoái.

Sadako định tham dự nên các bác sĩ cho phép em về nhà ở Motomachi trước đó một ngày để em có thể đi.

Giờ mà ra ngoài, Sadako phải băng bó chỗ này chỗ kia để che đi các nốt trên cơ thể. Ngoài điểm đó ra, em vẫn chẳng khác gì so với Sadako tươi vui trước đây.

“Bé Mi, bé Ei, các em có muốn đi mua ít kẹo lạnh không?” Sadako dẫn hai em đến tiệm kẹo gần nhà.

“Con ổn không?”

“Con không sao, không sao cả.”

Sadako bước ra ngõ, tươi cười quay lại nhìn mẹ đang đứng tiễn đằng sau.

“Mẹ, con mong đến lễ tưởng niệm ngày mai quá. Mọi người đều sẽ có mặt.”

Sáng hôm sau, bầu trời trong vắt, hệt như cái ngày quả bom nguyên tử rơi xuống Hiroshima. Vòm bom nguyên tử cách nhà chúng tôi khoảng 300 mét. Chúng tôi đi chầm chậm để Sadako theo kịp. Buổi lễ bắt đầu lúc 8 giờ 15 phút, đến nơi vẫn còn dư dả thời gian.

“A, nóng quá.”

Trong lúc đợi buổi lễ bắt đầu, chúng tôi đứng tránh nắng dưới bóng mát của một cái cây. Thế rồi, Sadako đang đứng tựa vào thân cây bỗng thì thầm.

“Mẹ ơi, máu...”

Mẹ quay sang nhìn thì thấy máu đang chảy ra từ lợi của em. Chảy máu là một trong những triệu chứng của ung thư bạch cầu. Cuối cùng cũng đã đến lúc...

“Sadako, để bố xem nào.”

Bố kéo Sadako về phía mình và nhanh chóng lấy giấy ăn lau máu trên miệng em, nhưng máu không có dấu hiệu ngừng chảy.

“Đưa anh thêm ít giấy.”

Bố dùng hết số giấy ăn chúng tôi mang theo, nhưng máu thấm ướt hết cả và tiếp tục trào ra từ lợi Sadako.

Em phải quay ngay về bệnh viện mà chẳng kịp đợi buổi lễ bắt đầu. Trên tàu điện, Sadako lơ đãng nhìn khung cảnh thành phố. Rồi với gương mặt nhợt nhạt vì mất máu, em nói.

“Bố ơi...”

“Ừ? Con vẫn ổn chứ?”

“Có thật là khi lượng bạch cầu vượt quá 100.000 thì người ta sẽ chết không?”

Bố hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào em và dịu dàng trả lời.

“Con bé ngốc này. Đấy chỉ là mê tín thôi.”

Nghe vậy, Sadako mỉm cười yếu ớt. Tôi nghĩ rằng khi ấy em đã bắt đầu chấp nhận cái chết của chính mình. Em giữ vẻ nghiêm trang tĩnh lặng trong lúc nghe bố động viên.

Dù chảy máu và phải nằm yên đợi tình trạng ổn định, Sadako vẫn luôn tay gấp hạc. Gấp xong năm mươi con hạc, em xâu chúng vào với nhau. Rồi gấp tiếp lượt mới với tinh thần hăng hái còn hơn lúc trước.

Cũng vào khoảng thời gian này, Sadako rủ tôi lên sân thượng bệnh viện cùng em.

“Anh ơi, dải ngân hà đẹp lắm. Anh em mình lên xem đi.”

Sadako chưa bao giờ rủ tôi như thế.

“Được, đi thôi.”

Thoạt tiên tôi thực sự không nghĩ Sadako sẽ chết. Em vẫn rất bình thường, gần như chẳng thay đổi chút nào so với con người rạng rỡ trước đây. Tôi cho rằng, mặc dù Sadako còn phải nằm viện dài ngày, nhưng quá trình điều trị có tác dụng nên em sẽ hồi phục và được xuất viện thôi.

Nhưng trên đường lên sân thượng, Sadako đã phải kéo lê đôi chân của mình. Tôi nhận ra tình trạng của em đang diễn biến theo hướng tồi tệ hơn tôi tưởng. Dù đang ở cái tuổi mới lớn ngượng nghịu, tôi cũng không chút đắn đo nắm lấy tay em, để cô em gái đỡ chật vật khi đi lại. Sadako ngạc nhiên và hơi xấu hổ, nhưng vẻ mặt em cho tôi thấy là em rất phấn khởi vì sự hỗ trợ ấy. Bàn tay của Sadako nhỏ bé và hơi nóng, khiến tôi thấm thía sự thật, rằng em mình đang rất ốm.

Lên đến sân thượng, Sadako nhìn ngắm vòm trời thăm thẳm, mắt sáng ngời.

“Anh ơi, trông ngôi sao kia kìa!”

“Ừ, đẹp thật đấy.”

Trước mắt chúng tôi, bầu trời đêm lấp lánh muôn ngàn tinh tú.

Tầm giữa tháng Tám, Sadako đã đạt mục tiêu một ngàn hạc giấy, nhưng em không dừng lại, mà vẫn tiếp tục gấp.

Cuối tháng Tám, người bạn Kiyo vẫn cùng em gấp hạc được xuất viện.

“Kiyo, chị thật may mắn.” Sadako thủ thỉ khi biết tin.

“Em sẽ chóng khỏe thôi.” Kiyo đã coi Sadako như em gái, nên cố gắng động viên khi thấy em vẫn phải ở lại bệnh viện.

Sau hôm ấy, tình trạng của Sadako lại chuyển biến xấu, đến mức ngay cả ngồi dậy cũng khó khăn. Vì vậy em phải gấp hạc trong tư thế nằm. Có vài con hạc giấy còn nhỏ hơn cả đồng mười yên, mỗi khi khó cử động ngón tay, em phải dùng đầu kim tiêm để gấp cho dễ.

Vào một buổi sáng cuối mùa hạ, bố đang ở thăm Sadako thì có tiếng khóc của một cậu bé vọng sang.

“Bố sang xem em ấy đi. Em ấy sẽ nín khóc nếu bố sang đấy.”

Sadako vừa dứt lời thì cậu bé ngừng khóc, bệnh viện bỗng lặng như tờ.

“Cậu bé đó vừa được tiêm một mũi morphine giảm đau.”

“Bố à, con rất ghét thuốc giảm đau.”

“Ý con là sao? Không đau đớn vẫn tốt hơn mà?”

“Nếu tiêm thuốc giảm đau thì con sẽ lâu hồi phục hơn. Nên con không muốn chút nào.”

“Ra vậy.”

Sadako nằm trên giường, trong khi trò chuyện với bố, tay em vẫn không ngừng gấp hạc.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sasaki Masahiro

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.