Ngàn Hạc Giấy Của Sadako

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Số Liệu Trên Biểu Đồ

❊ ❊ ❊

Khi mới nhập viện, tình trạng của Sadako khá chập chờn. Có lúc lượng bạch cầu của em lên đến 60.000. Khi lượng bạch cầu trong máu tăng cao, em sẽ thành ra uể oải, nhưng khi chỉ số này xuống thấp, em lại có vẻ rất ổn.

Từ cuối tháng Ba, Sadako bắt đầu phải uống một loại thuốc tên là methotrexate. Đây là thuốc của Mỹ, rất mới và được cấp miễn phí cho Bệnh viện Chữ thập đỏ. Nhờ có nó, lượng bạch cầu trong máu của Sadako trở nên tương đối ổn định.

Sang tháng Tư, Sadako nhập học trường cấp hai Nobori. Vì em vẫn phải nằm viện nên bố và thầy Quái vật xanh lo liệu toàn bộ giấy tờ cần thiết cho em. Sadako đặt tất cả sách giáo khoa bên cạnh giường bệnh để sẵn sàng đi học trở lại nếu có thể.

Vào khoảng thời gian này, Sadako kết bạn với Shinji, một cậu bé nằm viện ở tầng ba khu điều trị đối diện. Hai đứa đồng trang lứa và rất hợp tính. Những ngày xuân ấm áp, chúng thường trêu đùa bằng cách lấy gương phản chiếu ánh nắng vào mặt nhau. Mỗi lần bị Shinji rọi nắng vào mặt, Sadako lại lôi gương ra để đáp trả cậu bạn. Khi ánh sáng không chiếu được tới phòng của Shinji, em sẽ ra ngoài hành lang để tìm vị trí có thể rọi nắng đến chỗ cậu ấy. Trò nghịch gương thật ngốc nghếch, nhưng mỗi lần chiếu qua chiếu lại ánh nắng với Shinji, Sadako lại chơi đến quên cả thời gian.

Vào một ngày tháng Tư, Sadako cảm thấy khỏe khoắn và được các bác sĩ cho phép về thăm nhà. Chuyến thăm nhà rất chóng vánh, từ sáng thứ Bảy đến sáng thứ Hai, và phải trở lại bệnh viện trước giờ khám sáng của bác sĩ.

Tất nhiên là bố mẹ, tôi, em gái Mitsue và em trai Eiji đều sung sướng vì lại được ở bên Sadako. Dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi, nhưng có em về, ngôi nhà trở nên ấm cúng hơn hẳn. Sadako lại không muốn ai phải lo lắng nên luôn cố giữ khuôn mặt rạng rỡ vui tươi.

Khi về thăm nhà, em xách theo một tay nải thật lớn và một chiếc túi đính chuông. Em mở tay nải với vẻ tự hào.

“Em mua cho mỗi người một đôi guốc gỗ.”

Sadako không phải người tiêu hoang, vì thế bố mẹ và tôi đều vô cùng ngạc nhiên khi em mua guốc cho cả nhà. Mọi người tới bệnh viện thăm em thường mang theo quà, nhưng một số người tặng tiền thay quà. Sadako bản tính thận trọng, em quản lý túi tiền rất sát sao và không tiêu xài vô cớ.

“Em xin chị ạ!”

Hai đứa em nhỏ hồn nhiên đón nhận món quà. Sadako cười vang khi cả nhà lại được vui vẻ đầm ấm bên nhau. Sau đó em chơi với Mitsue và Eiji, rồi giúp chúng làm bài tập về nhà. Em vẫn là cô bé tốt bụng như trước đây, luôn chu đáo chăm sóc mọi người.

Giữa lúc gia đình chúng tôi đang quây quần hạnh phúc thì những người đòi nợ lại xuất hiện.

“Con gái chúng tôi mới ở viện về. Các anh có thể để hôm khác được không?”

Nghe bố khẩn khoản nói vậy, đám đòi nợ bỏ đi. Nhưng cũng đủ để Sadako nhận thấy kinh tế gia đình đã khó khăn đến mức nào.

Bên hàng xóm là nhà Ishikawa. Tương tự chúng tôi, nhà họ cũng nhiễm phóng xạ bom nguyên tử, và con của họ, nạn nhân thế hệ thứ hai, mới chào đời đã bị bệnh đầu nhỏ.

Hai gia đình là láng giềng thân thiết và bà Ishikawa rất yêu quý Sadako. Lần này về nhà, Sadako cũng sang thăm bà. Gặp em bà rất vui.

“Bà ơi, người ta có hay đến đòi nợ không ạ?”

Sadako rất lo cho gia đình. Em còn sợ những người đòi nợ gây phiền nhiễu cho cả nhà Ishikawa nữa.

“Sadako, nhà bà không sao đâu.”

Nhìn Sadako cúi gằm mặt, bà Ishikawa nhận ra em đang nghĩ gì, vì thế bà cười bảo.

“Cháu đừng để ý đến họ. Hãy chuyên tâm dưỡng sức vào nhé. Bố mẹ cháu đang cố gắng, nên cháu cũng phải cố gắng đấy.”

Không rõ là vì những lời khuyên rất thấu đáo, hay vì chất giọng của bà rất tươi vui, nhưng Sadako đã ngẩng mặt lên, nhoẻn cười đồng ý.

Đầu tháng Năm, Sadako chuyển từ phòng lớn nhiều giường nằm đến phòng hai người. Cô bé cùng phòng lớn hơn em hai tuổi, tên là Ogura Kiyo.

Lúc gặp Kiyo, Sadako đang rất khỏe khoắn hoạt bát. Vì Sadako hay rủ lũ trẻ con lại chơi nên đến giờ này thì hầu như ai trong bệnh viện cũng biết em.

Kiyo đã trông thấy Sadako từ trước khi hai đứa ở chung phòng, và tuyệt nhiên không hiểu tại sao một cô bé luôn tươi cười hạnh phúc như vậy lại phải vào viện.

Ban đầu, Kiyo không cởi mở với Sadako lắm. Cô không hẳn là người khó gần, nhưng đang ngấp nghé ngưỡng cửa trở thành thiếu nữ nên cho rằng Sadako thật ấu trĩ khi cùng lũ trẻ hoặc bạn học nô đùa huyên náo trong phòng, hay chơi trò nghịch gương với Shinji.

Khi Sadako trò chuyện với các bạn, Kiyo phàn nàn về tiếng ồn.

“Sadako, em trật tự được không? Chị đang đọc sách.”

“Ôi, em xin lỗi.”

“Sadako, giờ em đã là học sinh cấp hai rồi. Tại sao em không đọc sách? Như sách của Natsume Soseki hay Mori Ogai ấy?”

Sadako chắc hẳn đã nghĩ rằng lời chỉ dẫn của đàn chị nghe thật trưởng thành biết bao nhiêu. Nhờ Kiyo, Sadako bắt đầu đọc những cuốn sách giá trị như Nhạn của Mori Ogai.

Một hôm, Sadako đang ở phòng trực tán gẫu với cô y tá, toàn những chuyện vô thưởng vô phạt như hôm ấy em và lũ trẻ chơi cái gì, thì “bíp, bíp”, chuông vang lên. Một bệnh nhân ở đâu đó đang gọi y tá.

“Cô đi kiểm tra ông ấy. Cháu trực ở đây nhé?”

“Dạ vâng.”

Các y tá vẫn thường để Sadako trực phòng.

Còn lại một mình, em lơ đãng nhìn quanh. Mắt em lướt qua bàn làm việc và dừng ở ngăn kéo. Thỉnh thoảng ngăn kéo không đóng chặt, em thấy lấp ló kẹp giấy trên tập hồ sơ của một bệnh nhân. Trên đó có tên “Sasaki Sadako”.

“Không biết trong hồ sơ của mình có gì nhỉ?”

Sadako luôn thắc mắc về điều đó, thế nên em rụt rè rút ra xem thử. Một nửa số giấy tờ được viết bằng thứ ngôn ngữ có vẻ là tiếng Anh, nhưng kết quả xét nghiệm lượng bạch cầu lại viết bằng tiếng Nhật.

Không kịp nghĩ ngợi, Sadako vớ lấy một mảnh giấy gần đấy và chép lại lượng bạch cầu ghi trong hồ sơ, 40.000, 50.000... Và các số liệu từ khi em nhập viện. Xong xuôi, em đặt hồ sơ vào chỗ cũ.

Một lát sau, cô y tá quay lại phòng trực.

“Cảm ơn Sadako nhé.”

“Cháu về phòng đây ạ.”

Về tới phòng, Sadako nằm xuống giường và xem mảnh giấy một lần nữa. Em nghĩ rằng 50.000 tế bào bạch cầu là một con số rất lớn. Nó đã củng cố nghi ngờ rằng đang có điều không ổn. Xem xong, em giấu mảnh giấy xuống dưới đệm.

Trong khoảng thời gian ấy, Shinji được ra viện. Sadako ủ rũ mất một thời gian khiến Kiyo chắc mẩm đây đúng là tình yêu bọ xít.

Nhưng thiếu vắng Shinji không phải lý do duy nhất khiến Sadako buồn rầu. Em vẫn tiếp tục ghi lại số liệu về lượng bạch cầu của mình từ hồ sơ bệnh án. Một hôm, Sadako hỏi bố.

“Lượng bạch cầu của người bình thường là bao nhiêu ạ?”

Có lẽ một trong những lý do khiến Sadako phiền muộn chính là nhịp điệu lên xuống thất thường của các con số. Hơn nữa, các bác sĩ còn phát hiện ra một vết ung thư da nhỏ dưới ngực trái của em, rồi các đốm xanh xuất hiện lần lượt ở khắp cánh tay, chân và cổ.

Em hỏi các y tá.

“Mấy cái đốm ấy làm cháu xấu hổ lắm. Cháu có thể băng chúng lại để che đi không?”

Nhưng tôi nghĩ lý do thực sự không phải xấu hổ, mà là không muốn gia đình và bạn bè lo lắng. Vì thế Sadako băng kín những chỗ có đốm xanh hở ra ngoài quần áo. Cảm giác mệt mỏi và những cơn đau xương khớp bắt đầu khiến em đi lại khó khăn. Đau xương khớp cũng là một trong những triệu chứng của bệnh ung thư bạch cầu, cảm giác đau không phải ở cơ bắp mà ở tận trong xương.

Những cơn đau xương khớp âm ỉ không dứt khiến cơ thể em yếu dần đi.

“Sadako, để mẹ cõng con nào.”

Mẹ tới thăm Sadako và đề nghị cõng em, vì không đành lòng nhìn em chật vật, nhưng Sadako từ chối.

“Con phải tự mình đi lại chứ. Nếu không con sẽ chẳng bao giờ đi lại được nữa.”

Nói rồi, em tự lực đi vào nhà vệ sinh, không hề dựa dẫm vào bất cứ ai. Khi nhìn những vết lốm đốm trên cơ thể, nỗi bất an của em lớn dần, những cơn đau cũng hành hạ em nhiều hơn. Nhưng Sadako kiên quyết che giấu nỗi sợ hãi quằn quại của mình, nụ cười không bao giờ rời khỏi môi em.

Lúc này, có lẽ Sadako vẫn chưa thực sự tin rằng em bị bệnh máu trắng. Tình trạng của em lên rồi xuống như những đợt sóng, nhưng hầu hết thời gian dường như em đều khỏe mạnh và lượng bạch cầu mà em chép lại thỉnh thoảng cũng hạ thấp. Em chiến đấu chống cự bệnh tật để không bị đánh bại bởi nỗi bi quan rằng mình sẽ không bao giờ được lớn lên.

Bố mẹ cũng chú ý không để lộ buồn thương trước mặt Sadako. Đến gần những ngày cuối cùng của em, bố mẹ càng thận trọng, không để em cảm giác được bất cứ điều gì khác thường.

Thời gian ấy, gia đình Sasaki thực sự rất túng thiếu. Không chỉ vì tiệm cắt tóc làm ăn lụn bại, mà vì chúng tôi còn phải tiếp tục trả món nợ đã rơi xuống đầu mình.

Tôi bây giờ đã là một học sinh cấp hai đang tuổi ăn tuổi lớn, Mitsue và Eiji còn nhỏ. Bố mẹ làm việc rất chăm chỉ, nhưng mỗi ngày chỉ kiếm được khoảng 800 yên. Hồi đó 100 yên mua được 1,5 cân gạo, ở mức vừa đủ ăn.

Tuy nhiên, gia đình tôi còn phải lo chi phí chữa trị cho Sadako nữa. Khi ấy chương trình bảo hiểm y tế quốc gia vẫn chưa triển khai, nếu không thanh toán nổi tiền thuốc thì không được chữa bệnh.

Một đêm, mẹ nói với bố về tình hình của Sadako.

“Con bé có vẻ đau lắm.” Mẹ cúi đầu, giọng rất nhỏ. “Bác sĩ cũng nói thế.”

“Ra vậy. Có lẽ mình nên tăng liều hormone cho con.”

“Đúng là nên thế, nhưng tuần này mình không có đủ tiền thuốc.”

Nghe mẹ nói, bố chỉ biết im lặng, ông siết chặt nắm tay và đấm vào cột nhà.

“Anh biết chứ!”

Khi buông nắm đấm, ông đứng gục đầu vào tường rồi khuỵu dần xuống sàn nhà. Trông ông như sắp khóc. Đối mặt với bức tường, bố nghiến răng.

“Anh biết, nhưng chẳng làm gì được...”

Bố mẹ âm thầm khóc, cố gắng yên lặng để không đánh thức lũ trẻ.

Chi phí cho một lần truyền 100 cc máu khỏe là 800 yên. Chi phí cho một liều hormone cortisone để giảm đau khớp là 2100 yên. Tiền phải thanh toán trước, không thì khỏi cấp thuốc.

Bố mẹ biết Sadako đang chịu đau đớn. Nhưng việc em cắn răng chịu đựng còn khiến trái tim bố mẹ nặng nề hơn.

Sadako quyết định là mình không cần morphine giảm đau. Em lo rằng việc dùng thuốc giảm đau sẽ làm chậm tốc độ hồi phục, chưa kể gánh nặng chi phí đang đè trĩu xuống kinh tế gia đình.

“Hôm nay anh muốn con được tiêm một mũi cortisone nhưng anh thiếu 1500 yên. Bố mẹ nào mà chẳng muốn mua thuốc cho đứa con gái đang bị cơn đau hành hạ chứ.”

Bố vốn là một người ôn hòa, nhưng ông đã bị dồn tới bước đường cùng. Mẹ luôn phải xoa dịu bố mỗi khi ông căng thẳng và nóng giận.

“Con gái anh đang vật vã, nhưng anh không thể giúp con vì không có tiền. Sao lại ra nông nỗi này cơ chứ?”

Khi bố quá quẫn bách, mẹ lại lặng lẽ vỗ về.

Cuối cùng bố quyết định bán nhà, mặc dù bán bây giờ là mất giá. Một người khách thân thiết như bạn bè, biết tin bèn nói sẽ cho vay một khoản để bố khỏi phải bán nhà. Bố rất cảm kích, nhưng đã từ chối.

“Tôi không thể nhận lòng tốt này của anh được. Nếu tôi không hi sinh mọi thứ, không làm hết nước hết cái và chẳng may Sadako mất đi... Mới nghĩ thế thôi mà tôi đã không chịu nổi rồi. Tôi sẽ làm mọi việc có thể vì con bé.”

Sadako thấu suốt những khó khăn của bố. Em nhận ra nhiều thay đổi rất nhỏ ngay trước khi bố quyết định bán nhà. Khi vào thăm em, bố không còn đeo đồng hồ ở cổ tay. Mà đó là chiếc đồng hồ bố rất thích. Bố mẹ đã đem hết đồ đạc có giá trị tới tiệm cầm đồ để có tiền mua thuốc cho em, nhưng ngay cả chiếc đồng hồ ưa thích mà cũng...

Sadako không muốn chất thêm gánh nặng kinh tế nào lên gia đình nữa, vì thế em quyết tâm chịu đựng mọi giày vò. Em đã xác định như vậy đấy.

Mùng 3 tháng Năm, ngôi nhà ba tầng ở Hatchobori cuối cùng cũng sang tay người khác. Sadako được phép rời bệnh viện về nhà một thời gian ngắn, đúng dịp để giã biệt mái ấm thân thương mà chúng tôi mới ở hơn bốn năm.

Bấy giờ hầu hết đồ đạc đều đã không còn. Bố mẹ không muốn kinh tế gia đình ảnh hưởng tới chúng tôi, còn Sadako thì không muốn bố mẹ lo lắng về bệnh tình của mình nên luôn tỏ ra vui vẻ. Nhưng một buổi tối, Sadako đã trải lòng với bà Ishikawa nhà bên.

“Bố bán nhà vì cháu phải không bà?”

Em thổn thức trong vòng tay bà. Hẳn em đã tự trách móc thậm tệ vì nghĩ rằng bố mẹ bán nhà để chữa bệnh cho em. Sadako không bao giờ khóc trước mặt bố mẹ hay bất cứ ai trong gia đình, em cũng không bao giờ than thở một lời. Nỗi lòng tự trách chỉ bộc lộ khi em khóc trong vòng tay bà Ishikawa. Còn bà, đành an ủi em bằng cách nhắc đi nhắc lại rằng đó là tại món nợ chứ không phải tại em.

Gia đình tôi chuyển tới Motomachi. Giai đoạn này Motomachi chật ních những lều lán lộn xộn, quang cảnh cực kì bát nháo, khác hẳn khu Hatchobori gọn gàng sạch sẽ mà chúng tôi từng sống. Nơi ở mới của chúng tôi là một đống ván đóng vào với nhau thành một cái lán nhỏ.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Sasaki Masahiro

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.