Quán hamburger khá đông. Cửa hàng luôn náo nhiệt với học sinh cấp hai, cấp ba lúc này chật kín các gia đình.
Cũng có thể là do hôm nay là thứ Bảy, nhưng không ngờ số người bị tiết trời ấm áp “mời mọc” ra ngoài chơi lại đông tới vậy.
Nhóm của Anri tìm được một bàn bốn chỗ trong góc tiệm.
- Mệt rồi à?
Kazuma hỏi.
- Hơi hơi. Hôm nay đi bộ cũng kha khá mà.
- Hội trường rộng hơn tớ tưởng nhiều đấy.
- Ừ. Không ngờ có nhiều tranh được trưng bày thế. Nhưng mà, vui ra phết nhỉ.
- Thật không?
- Ừ, vui lắm.
Cô không nói dối. Anri hầu như không hiểu về giá trị hay ưu điểm của các bức tranh nhưng vẫn có vài tấm khiến cô trầm trồ khen đẹp. Bức tranh vẽ hoa anh đào nở rộ với tông màu nhạt, bức tranh phong cảnh ngoại quốc với những mái nhà tím san sát nhau, hay bức một bé gái mặc áo khoác đỏ đứng trên con đường lát sỏi đều để lại dấu ấn trong tim cô. Tuy nhiên, bức tranh chiếm trọn tâm trí cô là…
- Ijima đã nhìn bức tranh đó khá chăm chú nhỉ.
Kazuma vừa nhấc chiếc cốc giấy đựng cà phê đá lên vừa thủng thẳng nói.
- A, ừ… Hình như thế.
Không biết tại sao cô lại cụp mắt xuống và trả lời một cách mơ hồ.
Bức tranh đó có độ lớn bằng hai cuốn tạp chí thời trang xếp cạnh nhau. Nó được bày tại một nơi không mấy nổi bật ở sâu trong phòng.
Một chàng trai đang chạy dưới bầu trời xanh thẳm. Dưới chân cậu không phải nền sân tập mà là đồng cỏ xanh mướt. Có lẽ là vận động viên chạy cự li dài. Chàng trai đang chạy, bờ môi hơi mở, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Cả chiếc áo chạy màu trắng lẫn gương mặt đều ướt đảm mồ hôi. Có thể thấy cả nỗi khổ lẫn niềm vui trong gương mặt ấy.
Là Kitani.
Khoảnh khắc nhìn thấy bức tranh, Anri đã nghĩ vậy.
Kitani đang chạy.
Cả ánh mắt và trái tim cô đều bị thu hút. Chàng trai trong bức tranh tầm học sinh cấp ba, có nét trưởng thành hơn Shuya rất nhiều. Cả gương mặt lẫn kiểu tóc đều khác.
Nhưng mà lại giống. Anri không thể nói rõ là giống ở đâu, nhưng trông rất giống. Hay là các vận động viên điền kinh đều có điểm chung nào đó?
Nghĩ vậy, Anri đứng mơ màng trước bức tranh.
- Anri, đi thôi.
Anri đã đứng đó cho đến khi Miho kéo tay cô.
Nếu bị Kazuma hỏi cậu thích bức tranh đó ở điểm nào thì phải trả lời sao đây? Anri vừa nhìn cốc nước cam trên i khay vừa nghĩ ngợi. Nhưng Kazuma đã không hỏi gì thêm.
Thay vào đó ở bên cạnh bàn, Hisakuni cất giọng “Này, này”. Sau đó, tay vẫn giữ cái khay đựng hamburgerphô mai và Cola bên trên, cậu ấy hất cằm.
- Thằng nhóc kia đang ăn hamburger đặc biệt đấy.
Một cậu bé có gương mặt tròn trịa cỡ bốn, năm tuổi đang ngoạm chiếc bánh hamburger dày phải đến mười xen-ti-mét. Bên cạnh là một đôi nam nữ có vẻ là bố mẹ cậu bé vừa cầm chiếc bánh giống vậy vừa cười nói.
- Chỉ là một thằng nhóc mà ăn uống xa hoa nhỉ? Cái mồm đó tuyệt đối sẽ có suất trong đội quân dự bị những người trưởng thành mắc bệnh. Nó sẽ trở thành một người lớn đáng thương với lượng đường trong máu cao, lượng mỡ trung tính cao, lượng cholesterol cao cho xem.
- Hisa, cậu nhiều lời quá. Dù có ghen tị với cái bánh hamburger đặc biệt thì cậu cũng đừng càu nhàu suốt thế.
Miho xẵng giọng nói. Sau đó cô vỗ bộp bộp hai cái xuống mặt bàn như ra lệnh cho cậu bạn mau ngôi xuống. Môi vẫn dẩu ra, Hisakuni ngồi xuống ghế.
- Hừ, ai thèm ghen tị vì cái bánh hamburger đặc biệt chứ.
- Lại tinh vi rồi. Như thế là không được đâu. Cái đó tận 420 yên, với tiền tiêu vặt của Hisa thì vô vọng thôi.
- Miho, đừng có khinh tớ. Cậu nghĩ tiền tiêu vặt hàng tháng của tớ là bao nhiêu hả? Khủng lắm đó nha.
- Ồ, cậu nhận được nhiều vậy cơ á? Bao nhiêu?
- 2160 yên.
- Sao mà lẻ dữ vậy?
- 2000 yên cộng thêm thuế tiêu dùng đấy. Mẹ tớ bảo chỉ có con mới nhận được tiền tiêu vặt kèm cả thuế, nên hãy biết ơn đi. Tiền tiêu vặt của học sinh cấp hai mà chỉ tròn 2160 yên thì biết tiêu kiểu gì. Chí ít cũng cho 3000 chứ. Các cậu có nghĩ thế không?
Miho ngửa người ra sau, hất cằm lên cười ha hả.
- A ha ha ha, phát ngôn đậm chất bác gái luôn. Tuyệt vời. A ha ha ha ha.
Tiếng cười trong trẻo của Miho truyền đi rõ mồn một. Một vài vị khách trong quán quay sang nhìn về phía nhóm Anri.
Hai người này thân nhau ghê.
Cuộc đối thoại của hai bọn họ có tiết tấu nhịp nhàng của những người luôn gần gũi và hiểu rõ về nhau.
Anri bắt chuyện với Kazuma đang im lặng nghe màn đối đáp của hai người bạn.
- Nè.
- Ừ?
- Ba cậu là bạn từ nhỏ nhỉ.
Miho mở miệng trước khi Kazuma kịp trả lời.
- Phải phải. Vì nhà gần nên bọn tớ chơi cùng nhau suốt từ mẫu giáo. Cái này… Này, Kazu, cái này gọi là gì nhỉ?
- Nghiệt duyên.
Kazuma nhún vai khẽ cười.
- Ừ, chính nó, chính là nó, nghiệt duyên. Là vậy Anri. Bọn tớ là bộ ba nghiệt duyên, đã dính lấy nhau hơn chục năm rồi.
- Vậy à, các cậu thân nhau thật đấy.
- Ghen tị không?
- Có, ghen tị lắm.
Anri nói thật lòng. Những người bạn từ nhỏ cực kì thân thiết cứ như điều gì đó chỉ tồn tại trong tiểu thuyết hay phim truyền hình. Chuyện gì cũng có thể nói ra, không cần khách sáo hay lo lắng, cũng không cần thăm dò vẻ mặt đối phương, không cần ép mình hùa theo đề tài của người kia, lại còn có vô số kỉ niệm chung và tha hồ nói vê chúng nữa chứ. Anri nghĩ điểu đó thật tuyệt vời.
- Anri thành thật ghê. Trông mặt cậu đúng là ghen tị luôn rồi nè.
- Vì tớ ghen tị thật mà.
Miho vừa cười khúc khích vừa lấy que khuấy cà phê đá. Cô không bỏ sữa lẫn siro. Anri, Kazuma và Hisakuni đều lần lượt gọi đồ uống và loại hamburger mình thích. Còn Miho chỉ gọi mỗi cà phê đá, dù chính là người kéo cả hội đi ăn trưa.
- Miho, bữa trưa của cậu chỉ có vậy thôi à?
Anri buột miệng hỏi. Thứ chất lỏng màu đen trong cốc giấy nhìn giống thuốc hơn là đó uống.
- Ừ, tự dưng tớ chẳng thấy thèm ăn. Mà tớ cũng đâu có đói bụng.
- Nhưng uống mỗi cà phê không được đâu. Cậu ăn thèm chút gì đi.
Anri giơ miếng khoai tây chiên ra. Miho đột nhiên nhăn mặt và lắc đầu. Nụ cười vui vẻ cho đến ban nãy thay đổi hoàn toàn.
- Không cần. Tớ không muốn ăn. Chính xác là không được ăn.
- Không được ăn? Ý cậu là sao?
- Tớ sẽ béo. Thể chất tớ là kiểu một khi đã ăn sẽ chuyển thành thịt ngay lập tức. Béo hơn thì sẽ gay lắm nên tớ đang ăn kiêng.
- Ối trời. Miho đâu có béo, cậu còn hơi gầy đấy. Cần gì phải ăn kiêng chứ.
Sắc mặt Miho thay đổi. Cô nhìn Anri chằm chằm không chớp mắt.
- Nói dối.
Tiếng thì thầm trầm thấp đến độ không thể nghĩ rằng đó là giọng Miho.
- Nói dối ư… Miho, tớ không nói dối gì cả…
Anri ấn vào ngực mình. Tim cô đập mạnh. Cô không hiểu Miho đang nói gì. Cô bối rối vì sự thay đổi đột ngột này.
- Tớ không hề gầy một chút nào cả. Tớ mà béo lên nữa thì sẽ xấu kinh khủng luôn ấy. Vì thế nên tớ mới phải ăn kiêng. Tớ đang cố gắng rất nhiều, tại sao Anri lại…
- Miho, thôi đi.
Kazuma đặt tay lên cánh tay của Miho.
- Bình tĩnh lại đi. Ijima có nói gì đâu. Là cậu hiểu sai thôi.
Mắt Miho mở to. Một giọt nước mắt ứa ra rơi xuống. Miho hất tay Kazuma ra, đứng dậy và vùng chạy. Cô cứ thế lao ra khỏi quán. Một nhân viên suýt bị đâm vào cất tiếng la nho nhỏ. Kazuma thở dài.
- Cậu ta sao thế?
Hisakuni tóm lấy vai Kazuma.
- Kazu, cậu đuổi theo đưa cậu ấy về đây.
- Tớ á? Tại sao?
- Miho đã luôn khổ sở ra sao, cậu cũng biết còn gì.
Kazuma liếc nhìn Anri. Kazuma cũng đang bối rối.
- Chuyện đó… tớ biết. Tớ cũng đã rất lo. Nhưng việc đó đã giải quyết xong rồi còn gì.
- Không phải chuyện dễ dàng như vậy đâu. Đừng nói này nói nọ nữa, mau đuổi theo Miho đi. Không phải cậu thì không được mà.
Kazuma tính nói gì đó nhưng rồi lại ngậm miệng lại. Cậu im lặng đứng dậy và nhanh chân tiến về lối cửa ra vào. Anri nhìn theo tấm lưng đó cho tới lúc nó biến mất vào dòng người đông nghẹt bên ngoài.
Hisakuni thở ra một hơi thật dài.
- Xin lỗi cậu vì chuyện lại thành ra thế này.
- Không có gì… Nhưng mà Miho làm sao vậy? Có phải tớ đã làm Miho tổn thương không?
Vừa thốt ra miệng câu nói đó, Anri cảm thấy ớn lạnh.
Làm tổn thương ai đó trong khi bản thân không hề hay biết. Trong lúc vô tình đã làm người khác khổ sở. Chuyện đó hóa ra là có thật. Bản thân có lúc đau lòng vì một lời nói vô tư của người khác, như vậy thì, cũng sẽ có lúc câu nói vô ý của mình làm người khác đau khổ nhỉ?
Miho là người bạn đầu tiên của Anri khi cô đến thị trấn này. Miho tươi tắn, dễ gần, dù nói hơi nhiều nhưng Anri luôn rất vui những lúc ở cùng cô. Miho đã thoải mái bắt chuyện, đã cười với Anri khi đó đang ngồi một mình. Nhờ có Miho mà nỗi muộn phiền của một học sinh chuyển trường vơi đi đáng kể. Anri cảm thấy thật may mắn khi được cùng lớp với Miho. Vậy mà, nếu cô lỡ làm Miho khóc…
Mình… đã nói gì với Miho? Mình đã làm gì?
Cô cố gắng suy nghĩ. Nhưng cô không thể nghĩ ra bất cứ điều gì. Một góc trong đầu cô đau âm ỉ. Cô rướn người về phía Hisakuni đang vo tròn giấy bọc của chiếchamburger phô mai.
- Maehata này… cậu có thể nói cho tớ biết về Miho không? Tại sao Miho lại đột nhiên…
Hisakuni lăn cục giấy cậu vừa vo tròn trên bàn. Môi cậu hơi cử động.
- Miho vẫn luôn thích Kazuma.
Đó là tiếng thầm thì nhỏ tới mức không thể nghe thấy.