Chiếc “An-pha” nhỏ nhắn dừng lại bên cổng toà nhà, nơi đang tạm giam Rô-béc-tô. Cửa xe bật mở, ba sĩ quan an ninh quân phục chỉnh tề bước ra và đi nhanh vào phòng trực ban. Sĩ quan trực ban đọc giấy giới thiệu của những người mới đến và quay điện thoại nội bộ. - Hãy dân số mười ba ra, - anh hạ lệnh. - Việc này có mất nhiều thời gian không? - Người chỉ huy nhóm ba người này hỏi. - Không đâu. Giấy tờ hồ sơ đã lập xong và chuẩn bị sẵn sàng rồi. Ở trên đã thông báo trước cho chúng tôi biết việc các anh sẽ đến hôm nay. Mười phút sau, Rô-béc-tô xuất hiện trên ngưỡng cửa cùng hai người đi kèm. Những người đang ngồi chờ và Rô-béc-tô nhìn nhau thăm dò. Sĩ quan trực ban đưa cho một trong ba người sĩ quan vừa đến túi đựng đồ dùng của Rô-béc-tô. - Thế là hết đấy. - Chúng ta đi thôi! - Người chỉ huy nói. Hai sĩ quan đi trước, Rô-béc-tô theo sau, tiếp đó là sĩ quan thứ ba và sĩ quan trực ban ra tiến. Họ ra khỏi nhà, lái xe nhanh nhẹn mở cánh cửa sau. Một sĩ quan đi vòng lại và ngồi xuống hàng ghế cuối. Rô-béc-tô ngồi bên cạnh anh ta và bên phải hắn là sĩ quan an ninh khác. Cửa xe đóng chặt, các kính xe được kéo lên kín đáo. Mọi việc đều chu tất. Hai sĩ quan đứng ở cổng vẫy tay chào tạm biệt họ. Lái xe nổ máy. Sĩ quan chỉ huy ngồi ghế trước, cạnh chiến sĩ lái xe. Lúc đóng cửa xe, anh chăm chú nhìn Rô-béc-tô và hai sĩ quan ngồi bên hắn, sau đó để túi đồ của Rô-béc-tô lên đùi, anh ra hiệu cho xe chuyển bánh và chiếc xe dần xa toà nhà, nơi Rô-béc-tô sống mấy ngày qua. Đi dọc trên các đường phố La Ha-ba-na khoảng mươi phút, xe vòng lên đại lộ Ran-trô Bôi-ê-rốt. Khi bước ra khỏi phòng giam, Rô-béc-tô nghĩ ngay đến việc chạy trốn, nhưng hắn đã kịp nén lại vì nhìn thấy hai chiến sĩ bảo vệ. Hắn không vội vã. Trên lối đi hắn nhận thấy cửa sổ đều đóng kín, cuối hành lang còn có người gác cầm súng. “Không, ở đây chẳng có một hy vọng nhỏ nhoi nào cả”. - hắn nghĩ. Giờ đây ngồi yên vị trong xe, Rô-béc-tô lại nghĩ đến việc thoát thân. Hắn liếc nhìn gáy của người sĩ quan ngồi đằng trước, lẩm nhẩm: “có lẽ hắn là chỉ huy” - Rô-béc-tô quay sang nhìn anh lái xe. Chiếc cổ béo bự của anh ta lám tấm mồ hôi hột. “Một thằng da đen hộ pháp”, - hắn nghĩ bụng và nhìn ra cửa sổ. Cái ý nghĩ phải chạy trốn thôi thúc, ám ảnh hắn. Ánh mắt hắn dừng lại bên chiếc tay cầm cánh cửa xe. Nếu vặn ngược lên cửa xe sẽ mở tung, nhưng chúng đã khoá lại rồi, kính xe đã kéo cao, sát nách là hai tên lực lưỡng nữa. “Hừ, lúc này cũng không thuận lợi lắm”. Nghĩ vậy, hắn ngồi dựa vào thành ghế đệm và đúng lúc này chợt nảy ra một ý hay. - Các ông có thể cho tôi xin điếu thuốc được không? - Rô-béc-tô lên tiếng. Cả ba người sĩ quan đều quay sang nhìn hắn và người ngồi trước gật đầu, người bên cạnh rút bao thuốc lá ở trong túi ra. Tay kia của anh tỳ lên chỗ tựa. Rô-béc-tô không bị khoá tay, hắn đón điếu thuốc. Người sĩ quan ngồi trước quay lại bật lửa châm cho hắn hút. - Cám ơn ông. Một lúc sau, tàn thuốc đã dài, Rô-béc-tô giơ tay ra để bỏ tàn thuốc vì gạt tàn gắn vào thành ghế trước. Anh sĩ quan ngồi bên cạnh ngăn hắn lại. - Tôi muốn gạt tàn thuốc, - Rô-béc-tô nói lí nhí. Anh sĩ quan mở nắp hộp gạt tàn. Rô-béc-tô thong thả búng tàn thuốc vào và ngồi lại ở tư thế cũ. Rô-béc-tô đã tính toán rất kỹ. Các sĩ quan áp giải cho phép hắn hút thuốc. Bây giờ hắn sẽ chuẩn bị cho họ một trạng thái tâm lý. Hắn hiểu rõ mỗi hành động của mình đều bị theo dõi, thế nhưng nếu các hành động này được lặp đi lặp lại nhiều lần thì sẽ đến lúc không bị để ý nữa. Lúc đó hắn có thể sẽ thực hiện được ý đồ chạy trốn. Đã vài lần, Rô-béc-tô đưa mắt ước lượng khoảng cách giữa hắn với người lái xe. “Tốt nhất là lúc xe phóng với tốc độ cao”. - Hắn nghĩ. Đứng lúc ấy xe phanh gấp lại vì đèn đỏ chỉ đường bật lên. “Cần nhắm một cú trúng gáy, hắn sẽ gục ngay”. Rô-béc-tô vẫn tiếp tục suy tính kế hoạch của mình. Đèn xanh bật sáng, chiếc xe rú ga vọt lên. Đầu điếu thuốc có tàn, Rô-béc-tô với tay vào gạt tàn. Lần này anh sĩ quan ngồi cạnh chỉ nhìn hắn chứ không cản lại. “Mọi việc đều đúng như dự tính. Cần phải cho một cú vào gáy lái xe ngay sau khi bỏ tàn thuốc. Như thế sẽ rảnh tay hơn”. - Rô-béc-tô tiếp tục suy tính. Hắn ngồi lại như cũ và nhìn điếu thuốc chỉ còn một mẩu. Hắn rít một hơi dài, điếu thuộc lại ngắn bớt. Tàn thuốc lại dài ra. “Bị đánh đau hắn sẽ phải phanh gấp xe lại. Tất cả sẽ phải lao dồn về phía trước. Một tay ta sẽ mở khoá, tay khác sẽ mở cửa xe”, - Rô-béc-tô vẫn thầm trù tính cách hành động. Xe rẽ sang phải và lao nhanh trên đại lộ Xan-va-do A-ghen-đê. Anh lái xe khéo léo lách qua dòng xe cộ đông đúc trên đường, bắt đầu tăng tốc độ cố vượt qua ngã tư trước khi đèn đỏ bật.
Tàn thuốc lá lại dài ra. Gần đến lúc phải bỏ vào gạt tàn. Rô-béc-tô khẽ liếc nhìn hai sĩ quan ngồi bên cạnh. Nhưng lúc này lại xảy ra tình huống bất ngờ. Người sĩ quan bên trái tút thêm điếu thuốc nữa ra. Rô-béc-tô định giơ tay ra phía gạt tàn nhưng liền nghe thấy: - Đừng vứt đầu mẩu thuốc đi. Tôi cũng hút đây. Diêm thì hết mất rồi. Rô-béc-tô hoàn toàn thất vọng nhìn viên sĩ quan vừa cầm cánh tay hắn để châm thuốc. Lễ phép đưa mẩu thuốc cháy dở, Rô-béc-tô ngồi tụt hẳn vào trong ghế. Anh sĩ quan châm thuốc xong liền vứt mẩu thuốc của Rô-béc-tô vào gạt tàn. Chiếc xe dừng lại trong giây lát rồi lại phóng tiếp trên phố Rai-na, thường đông đúc, tấp nập vào giờ này. Vài phút sau nó đã chạy trên phố Mông-xê-rát. Đến bên cột đèn tín hiệu ở ngã tư, chiếc xe dừng lại một lát và sau đấy lại tăng ga. Họ vượt qua phố Ô-bi-xpô, lái xe chăm chú quan sát mặt đường. Một xe đang chạy trước xe họ. Anh bóp còi xin đường và chiếc “An-pha” vượt được lên trước. Bỗng từ phố nhỏ bên phải một xe tải nhô ngay bên sườn xe. Lúc này chiếc “An-pha” đang phóng với tốc độ năm mươi dặm một giờ và chỉ cách xe tải có năm mét. Lái xe “An-pha”phanh gấp và nổi còi cảnh cáo. Lái xe tải vòng ngoặt chiếc cần lái tránh chiếc “An-pha”. Những tấm pa-nel chất sau thùng xe tải bị nảy lên đột ngột. Đúng giây phút đó anh lái xe “An-pha” nhìn thấy các tấm bê- tông chao đảo trên khoang sau xe tải. Bên phải là vệ đường, từng dãy xe đỗ thành hàng dài. Bên trái, trên vỉa hè có đoàn thiếu nhi đang đi, hàng ngũ chỉnh tề. Không hề luống cuống, anh cho xe “An-pha”láng sát sang bên phải. Chiếc xe tải cua gấp sang trái đường đã tránh được một vụ tai nạn nặng nhưng dù sao, một tấm pa-nen vẫn bị rơi vào chiếc “An-pha”. Chiếc xe tải dừng lại còn xe “An-pha” đang đà cứ vòng vèo chạy. Những người qua đường lao theo chiếc xe bị nạn. Sáu người đàn ông cố làm cho chiếc xe dừng lại. - Nhanh lên nữa, nhưng cẩn thận đấy, bên trong có nhiều người… - Một người hét to. Khi chiếc xe vừa dừng bánh, các cánh cửa được cạy bật ra ngay, anh lái xe gục bên tay lái được lôi ra trước tiên. Mặt anh bị những mảnh kính bắn vào, máu chảy đầm đìa. Cánh tay mềm nhũn hình như đã bị gãy. Bốn người kia đều bất tỉnh nhân sự. Những người bị nạn được đưa ngay lên chiếc xe chạy ngang qua và được chở đến bệnh viện gần nhất. Trên đường đến bệnh viện, Rô-béc-tô là người tỉnh lại đầu tiên, nhưng hắn vẫn không thể nhúc nhích được. Đầu và vai vẫn thấy đau nhừ. Mấy phút sau hắn tiếp tục thiếp đi. Lúc tỉnh dậy trong bệnh viện, Rô-béc-tô thấy chị y tá đang tiêm một thứ thuốc vào ven tay. Toàn thận hắn thấy ấm lên, dễ chịu hơn. Hắn muốn ngẩng đầu nhưng vẫn không có sức, tuy thế lúc này hắn không cảm thấy đau đớn gì nữa. Lát sau, hắn ngủ thiếp đi một cách ngon lành. Một giờ sau, Rô-béc-tô tỉnh hẳn. Hắn cố sức ngồi dậy. Tai vẫn còn ù ù, hắn sờ nắn bên vai bị băng chặt và ngắm nhìn bộ quần áo đang mặc trên người. Chiếc quần dài đã bị rách, những vết máu còn đọng lại loang lổ trên tấm áo sơ mi. “Muốn thoát khỏi đây được thì trước tiên phải kiếm bộ quần áo sạch sẽ hơn đã”, - hắn nghĩ. Ngoài hành lang vọng vào tiếng bước chân nhẹ nhàng. Hắn nằm vội xuống giường và làm vẻ như đang ngủ say. Chị y tá đến gần giường hắn, hình như định đo mạch, nhưng nhìn thấy Rô-béc-tô vẫn đang nhắm mắt lịm đi, chị liền quay ra cửa. Bóng chị y tá vừa khuất, Rô-béc-tô liền mở choàng mắt, vội vã đứng dậy so chiếc áo sơ mi và đi thử vài bước trong phòng bệnh. Đầu tiên hẳn cảm thấy hơi chóng mặt nhưng lại thấy người khỏe hơn. Cẩn thận mở hé cánh cửa nhìn sang buồng bên, thấy trên giá treo ở góc phòng một tấm áo choàng bác sĩ, Rô-béc-tô không chăn chừ, liền vội mặc ngay vào và đi nhanh ra khỏi phòng. Khi mở cánh cửa nữa, Rô-béc-tô nhìn thấy một đám đông người đang ngồi đợi trên chiếc đi văng dài. Đưa tay vuốt lại tóc cho ngay ngắn, hán mạnh bạo bước ra ngoài hành lang. Sống lưng thấy ớn lạnh, Rô-béc-tô bắt đầu xuống cầu thang tầng một. Trong phòng chờ rộng lớn đầy người đi lại. Tiếng ồn ào, nhộn nhịp từ ngoài phố vọng vào, chứng tỏ cồng bệnh viện rất gần đây. - Bác sĩ đã về rồi ạ ? - Bất ngờ có tiếng hỏi vang lên sau lưng hắn. Rô-béc-tô dừng lại ngoái nhìn khuôn mặt xinh đẹp, kháu khỉnh của cô y tá và dù cô ta không có nét gì thù địch nhưng, Rô-béc-tô vẫn cảm thấy run: - Tôi về thôi. Hôm nay thế là đủ rồi. - Bác sĩ trong nhóm người vừa mới đến thực tập hôm nay phải không ạ? - Vâng. Mỉm cười, bước lại gần cô y tá, Rô-béc-tô hỏi nhỏ: - Trong này có thể mua thuốc lá ở đâu nhỉ ? Cô y tá cũng mỉm cười tươi nhìn anh “bác sĩ” đáp lại, giọng hơi nũng nịu: - Ngay đây thôi, bên hè đối diện có quầy hàng đấy. - Cảm ơn cô gái dịu hiền nhé. Đi được mấy mét ra đến cổng và giây lát sau, Rô-béc-tô đã đứng trên vỉa hè đông đúc. Hắn sang đường đi vào quầy và đưa mắt nhìn dãy tường chạy dọc quanh đấy, nhưng không thấy giá treo điện thoại tự động đâu cả.
Hắn đút tay vào túi quần nhưng tất nhiên chẳng tìm thấy gì cả. “Mình chẳng có một xu dính túi”, - hắn sực nhớ ra và chậm rãi bước trên hè phố. |
|
Ông bác sĩ quay số máy và đưa cho anh ống nghe. Trong lúc chờ trả lời, anh còn cố gắng hỏi thêm: - Các bạn tôi có làm sao không? - Một người đang nằm ở trên kia. Hai người được chở đến bệnh viện Pha-hác-đô rồi. - Họ còn sống cả chứ, bác sĩ ? - Tạm thời vẫn bình thường. Một người gãy chân, người kia bị thương ờ tay. Anh và ông bạn nằm tầng trên là nhẹ nhất đấy. - Tôi nằm đây đã được bao lâu rồi ạ? Bác sĩ nhìn đồng hồ: - Gần... - A lô! Đồng chí Ra-mô đấy có phải không ạ ? - Tôi là Ra-mi-réc đây. Xin chờ tôi một phút. - Anh đưa mât nhìn bác sĩ dò hỏi: - Anh ở phòng trên hình dáng như thế nào hả bác sĩ? Bác sĩ miêu tả tỉ mỉ lại và người sĩ quan an ninh bị nạn không còn nghi ngờ gì nữa: đó chính là Rô-béc-tô. - Báo cáo đại úy, xe chúng tôi bị tai nạn. Tôi đã nằm ở đây..., - anh lại nhìn bác sĩ, - ở bệnh viện phố Cô-ra-léc, Rô-béc-tô đang ở đây. Còn các đồng chí kia đã được chuyền đến bệnh viện khác. Vừa đặt ống nghe xuống, Ra-mi-réc đã nói: - Bác sĩ ạ, bác sĩ cần phải lên ngay tầng trên. Bác sĩ kiểm tra lại hộ tình trạng anh chàng đó bây giờ ra sao rồi và cho áp dụng mọi biện pháp cân thiết. Phải theo dõi chặt chẽ người này. Bác sĩ cho thêm vài người gác quanh phòng đó. Ông bác sĩ vội vã làm ngay mọi việc. Mười phút trôi qua mà anh cảm thấy dài dằng dặc. Cuối cùng cửa phòng bật mạnh, ông bác sĩ hổn hền đi vào, lắp bắp: - Nạn nhân không còn ở đấy nữa. - Không có là thế nào? -Trung úy Ra-mi-réc tái mặt hỏi lại. - Không thấy anh ta nằm trong phòng nữa, trung úy ạ. Cô y tá nói mới nhìn thấy anh ta lần cuối cùng cách đây khoảng hai mươi phút. Cửa phòng lại kêu rít, thêm ba người vào phòng. Đó là đại úy A-ghi-lát và hai cán bộ an ninh khác. - Anh thấy trong người thế nào, Ra-mi-réc ? - Xin đại úy cứ yên tâm, rất tốt ạ. - Thế các đồng chí kia ra sao ? - Hai người bị thương nặng hơn. Họ đã được chở đến Pha-hác-đô rồi. Ra-mi-réc lúng túng nhìn A-ghi-lát: - Báo cáo đại úy, tôi có tin dữ ạ. - Có chuyện gì vậy. - Tên bị bắt đã tẩu thoát được. - Sao ?! - Nửa tiếng trước đây hắn đã chạy trốn khỏi bệnh viện. Nắm chặt tay, A-ghi-lát hỏi: - Ở đây có điện thoại không ? - Có đấy ạ. - Ông bác sĩ đáp. A-ghi-lát quay số điện cần gọi. - Đại úy Ra-mô, tôi, A-ghi-lát đây. Rô-béc-tô đã trốn thoát được khoảng nửa giờ rồi. Không, tôi không biết được gì hơn cả. Rõ. Tôi sẽ đi. - Xin cho tôi cùng đi với đại úy. Tôi cảm thấy người rất khỏe ạ. A-ghi-lát ngoảnh nhìn ông bác sĩ đứng ở góc phòng. Ông này gật đầu tán thành. Có ai đó gõ mạnh vào cửa. Hai cô y tá cùng bước vào. Nhìn thấy đông người, họ rụt rè dừng lại. - Làm sao thế, cô Ma-ri-a ? - Bác sĩ hỏi. - Thưa bác sĩ, cô này có một tin quan trọng muốn báo cáo với bác sĩ. Cô y tá kia bẵt đàu câu chuyện, giọng xúc động mạnh: - Nửa giờ trước đây tôi có nhìn thãy một người đi từ tầng hai xuống. Hình dáng đúng như Ma-ri-a vừa nói cho tôi biết, vậy đó chính là người mà các anh đang tìm. Tôi cứ tưởng đó là bác sĩ mới đến đây thực tập, thậm chí tôi còn nói chuyện với anh ta vài câu cơ. Ra-mi-réc và A-ghi-lát nhìn nhau rồi quay sang cô y tá trẻ. Sau khi mời cồ ngồi xuống ghế cho bình tâm hơn, đại úy A-ghi-lát mới hỏi : - Chị có nói là nhầm anh ta là bác sĩ mới đến làm việc đúng không? - Vâng ạ. - Tại sao chị lại cho là vậy? - Đồng chí có hiều không, đại úy, tôi trông thấy anh ta từ phòng họp giao ban trên tầng hai đi ra. Lần đầu tiên tôi gặp anh ta, còn anh ta lại mặc áo choàng bác sĩ. Do đó tôi mói nghĩ bụng chắc đấy là một trong số các bác sĩ mới đến làm việc hôm nay. - Tôi hiều rồi. Cô y tá có lẽ đã yên lòng hơn, nên bổ sung thêm: - Hắn ta có hỏi tôi có biết chỗ nào bán thuốc lá không? Sau đó hắn đi ra quầy hàng ờ góc phố. Đây là tất cả những điều tôi muốn báo cho các đồng chí. A-ghi-lát cúi đầu, im lặng giây lát, mới lên tiếng tiếp: - Những điều chị vừa cho chúng tôi biết là rất quan trọng. Nhưng chị đừng nghĩ là mình đã có lỗi trong việc để nó chạy thoát. Xin cám ơn chị rất nhiều. A-ghi-lát nhẹ nhàng đỡ trung úy Ra-mi-réc đứng dậy và chào tạm biệt bác sĩ. Trước khi khép cánh cửa sau lưng mình. A-ghi-lát còn dừng lại, giọng quả quyết: - Nhất định nó không thoát khỏi tay chúng tôi đâu!
Chiếc “Pho” đen của Pê-ke lao nhanh trên đại lộ Pốc-tô-vôi. Chiếc áo choàng trăng thấp thoáng treo ở hàng ghế sau. Còn Rô-béc-tô ngồi chiếc ghế cạnh Pê-ke. Gió thổi vù vù, lọt qua cửa kính chắn gió phả vào mặt hắn mát lạnh. Rô-béc-tô rít mạnh điếu xì gà rồi phả ra những làn khói trắng lùa qua khe cửa. Hắn bị ho sặc sụa. - Tôi thấy anh hình như chưa quen với xì gà La Ha-ba-na thì phải? - Lão Pê-ke cười hỏi. - Đúng đấy. Tạm thời chưa quen được. - Anh đang nghĩ gì vậy ? Lúc nói chuyện qua điện thoại anh chưa được bình tĩnh lắm đâu. Rô-béc-tô cười mỉm, hồi lâu mới đáp, giọng mỉa mai: - Nhưng dù sao chăng nữa tôi vẫn là một gã đàn ông đầy sức mạnh. - Anh định nói gì ? Có lẽ anh định nói về trường hợp chạy trốn này chăng ? - Đúng vậy. Cho đến lúc này tôi vẫn thấy khó mà tin được tất cả những việc vừa xảy ra. - Thế mà phải tin đấy. Người nào mà quyết tâm thì có thề đạt được nguyện vọng vào ngay những lúc bất ngờ nhất. -Tất nhiên là đúng vậy. Tôi muốn hỏi một điều... - Pê-ke mỉm cười, quay sang nhìn Rô-béc-tô hồi lâu rồi hỏi: - Anh bạn còn vướng mắc điều gì nào ? - Làm thế nào mà ông lại nhận được ra tôi ? - Pê-ke nghe rất rõ và hoàn toàn hiều rõ ý câu hỏi của Rô-béc- tô, nhưng lão không trả lời ngay: - Đối với tôi, chiến dịch này bắt đầu từ một năm trước. Tôi có nhiệm vụ phải tổ chức và lập mạng lưới điệp viên ở đây, trên đất Cu-ba này, còn ông Mai-cơ và hai người nữa sẽ từ bên kia tới. Một trong hai người đó là anh đấy. Năm trước anh đã được cử đi huấn luyện thêm, nhưng chỉ có tôi biết là sẽ có hai người sang. Thật ra khi đó tôi chưa hề biết họ tên của ai đâu. Trước đây hai tháng người ta mới báo cho tôi và tôi nắm rõ vai trò của mỗi người trong chiến dịch này. Tin tức về anh và F-1 tôi nhận được từ “hòm thư mật”. Sự phức tạp của chiến dịch này đòi hỏi phải xác định nghiêm ngặt, rõ ràng vị trí của từng người trong nhóm, do đó mỗi người chỉ được biết có phần việc riêng của mình thôi. Tóm lại, trước khi anh đặt chân đến đây, tôi đã nắm được đầy đủ tin tức về anh rồi. Ngoài ra bên ấy còn gửi cho tôi đầy đủ tuyến đường đi của anh nữa, do đó tôi đã theo sát anh. Ngay từ khi anh qua phà cho đến lúc anh ra “ đầu thú” ở cơ quan an ninh. Còn sau đấy anh đã làm gì thì tôi nắm qua máy phát “mảnh răng hàn”. Qua “hòm thư mật”, tôi đã báo tin về Trung tâm tất cả những hành động dũng cảm và cách xử trí thông minh của anh. Tôi tin rằng cấp trên sẽ khen thưởng anh nhiều... Rô-béc-tố háo hức ngắm nhìn tòa nhà to lớn của rạp chiếu phim mùa hè cũ ở bãi tắm Ma-ri-a-an-ô, nhưng đầu óc hắn lại nghĩ ngay về những điều vừa nghe được “có nghĩa là nhiệm vụ của mình đã được họ chuần bị kỹ từ lâu rồi cơ đấy... Nếu không như thế thì... Quả thật ở nhà đã nói đúng, còn người bên cạnh mình đây đáng giá bằng mười kẻ khác...” - Rô-béc-tô thầm phân tích. Hắn rút điếu xì gà trong bao đặt trên ghế ngồi và châm lửa. Khoan khoái thả làn khói, hắn lại tiếp tục lên tiếng: - Có hàng loạt vấn đề mà tôi chưa rõ. - Những vấn đề gì vậy ? - F-1 là ai ? Nhiệm vụ của anh ta thế nào ? Tình hình hiện nay ra sao, tôi còn phải làm gì nữa và cái chủ yếu nhất - điều gì đang chờ chúng tôi ở phía trước? Đ-45 giảm tốc độ, hơi nhíu mày, chậm rãi giải đáp: - F-1 là người cùng đến Cu-ba trong tuần vừa rồi với anh. Nhiệm vụ đầu tiên của anh ta là giúp anh trở về an toàn. Đây là người thứ hai do Mai-cơ chọn. F-1 hoàn toàn không biết gì về anh cả... Có một chi tiết rất quan trọng mà anh cần phải biết: đúng ngày F-1 đặt chân lên đất Cu-ba thì có một gã dân quân nào đó nhận ra F-1, do đó anh ta buộc phải thủ tiêu hắn. Nhờ có “mảnh răng hàn” mà chúng tôi biết là bọn an ninh Cu ba đã nắm được họ tên của F-1. Có lẽ không cần phải giải thích anh cũng hiểu, điều đó có nghĩa là thế nào. F-1 sống nhờ ở nhà một người trong mạng lưới của tôi. Anh này không biết mặt tôi, chi có F-1 là đã tiếp xúc với tôi rồi.
Ngừng lại một lát, Pê-ke nói tiếp: - Như vậy trong hoàn cảnh phức tạp đó, buộc tôi phải sử dụng đến F-1 đề đánh lạc hướng bọn an ninh Cu-ba. Có lẽ giờ đây bọn họ đang bám theo anh ta như đuổi bắt con gà mái có quả trứng vàng quí giá. Cho đến bây giờ nếu bọn họ chưa tóm cổ anh ta thì có thể suy đoán rằng họ đang dẫn anh ta vào bẫy để tóm gọn tất cả chúng ta nữa. Anh ta không biết mặt anh, còn về phần tôi thì tôi đang có một số biện pháp cần thiết đề tránh hậu quả, vì chừng mực nào đó F-1 biết rõ nơi tôi ở. Tôi đã đề nghị Trung tâm thay đổi phần hai kế hoạch của anh và qua “ hòm thư mật”, tôi đã nhận được câu trả lời tích cực. Vậy là trước mắt anh bây giờ chỉ có mỗi việc là nghỉ ngơi cho khỏe. Như thế là tôi đã giải đáp câu hỏi cuối cùng của anh rồi đấy! - Nhưng do vậy tôi lại có thêm vài thắc mắc nữa liên quan đến vấn đề ông vừa nói. - Anh cứ nói đi, anh còn lo lắng gì nữa ? - Vấn đề không phải là lo lắng, - Rô-béc-tô trả lời, - mà là ở chỗ... Pê-ke ngắt lời : - Vậy anh còn muốn biết điều gì nữa nào? Rô-béc-tô hơi lúng túng. Qua Mai-cơ hắn đã được biết Pê-ke rất hay nồi giận trước những câu hỏi thừa, mà hận thì dã biết khá chi tiết mọi vấn đề rồi. - Anh muốn biết thêm gì nữa? - Pê-ke nhẹ nhàng hợn. Rô-béc-tô mạnh dạn hỏi: - “Mảnh răng hàn” hoạt động thế nào? Tôi sẽ ở đâu bây giờ và thoát khỏi đây bằng cách nào ? - “Mảnh răng hàn” làm việc rất tốt. Đến tận bây giờ chúng vẫn chưa phát hiện được nó, nhưng thời gian gần đây nó chỉ truyền về những cuộc họp bàn cách phòng ngừà ngăn chặn các đám cháý thôi. Có lẽ chúng đã đổi phòng... Bây giờ bàn đến chỗ ở của anh nhé. Chúng tôi có một căn nhà còn bỏ trống ở Ma-ri-a-na-ô. Trước đây là của chị gái bà Ê-xtơ-re, bà chị đã bỏ Cu-ba đi sang đấy một năm nay rồi. Chìa khóa buồng này vẫn còn ờ chỗ bà Ê-xtơ-re. Do đó tôi mới đến gặp anh chậm một chút vì còn phải rẽ qua nhà bà ta. Nhà bà ta là “ hòm thư mật” của tôi. Ở khoang đề hành lý sau xe có chiếc va li nhỏ, trong đó có đủ quần áo cho anh dùng. Ngoài ra còn có mấy hộp nước quả, thực phẩm, thuốc lá và diêm. Anh cầm tạm khẩu súng ngắn giảm thanh của tôi. Tất nhiên anh phải hiều là chỉ trong trường hợp bất đắc dĩ mới được dùng đến nó. Chưa được phép của tôi thì đừng có bò ra khỏi nhà đấy. Nếu có điều gì bất thường hãy gọi diện thoại cho tôi. À, suýt nữa tôi quên khuấy mất. Trong va li còn có bộ dao cạo râu. Bây giờ hãy cố nhớ kỹ lời tôi dặn nhé. Trong bao xì gà “Pô-pu-li-a-rét” có hai điếu đặc biệt bọc giấy ni lông ở ngoài. Đó là hai điếu được tẩm thuốc độc cực mạnh. Chỉ cân hít một hơi là con người đã ở thế giới bên kia. Cái này đề phòng lúc gặp hoàn cảnh nguy cấp nào đó mới dùng. Tôi nhấn mạnh lại một lần nữa, chỉ khi nào có lệnh của tôi hoặc trong trường hợp khẩn cấp anh mới được ra khỏi nhà đấy... Sáng sớm thứ bảy tới, chúng ta sẽ rời khỏi đây. Tối thứ sáu rạng ngày thứ bảy chúng ta phải vượt qua được Pu-éc-tô En-côn-đi-dô. Khoảng mười hai giờ rưỡi đêm, anh cứ gọi tắc xi qua máy điện thoạỉ. Số máy đã ghi sẵn vào danh thiếp trong va li ấy. - Sao lại gọi tắc xi? - Đúng thế, Rô-béc-tô ạ, ta sẽ đi tắc xi. Chẳng ai lại có thể nghĩ rằng anh đi tắc xi phải không? Anh cứ đến Pu-éc-tô En-côn-đi-đô bằng tắc xi. Tôi sẽ đón anh ở đầu cầu. Chiếc xe chạy đến gần hiệu ăn “ Lốt-xi-bô-nô”, Pê- ke giảm ga, tắt máy. - Giờ chúng ta vào lót dạ một chút đã. Anh ngồi quay lưng ra cửa. Tốt nhất là đừng có nói nữa. Anh cứ ăn uống tự nhiên, ở đây có món cơm rang hạnh nhân và lợn sữa quay nổi tiếng đấy. Nửa giờ sau cả hai lên xe tiếp tục đi về phía bãai tâm En Xa-la-đô. - Anh có thích món lợn quay ấy không? - Rất ngon miệng. Đã lâu tôi chưa được nếm lại nó. - Nào bây giờ chúng ta lại tiếp tục nhé. - Pê-ke nói. - Nhưng lần này đến lượt tôi hỏi. Anh có biết hôm qua ai đã đến Cu-ba không ? Nghĩ ngợi giây lát, Rô-béc-tô lắc đầu đáp: - Tôi không tưởng tượng được điều gì nữa. Những ngày ở chỗ bọn chúng, có ai thông báo tình hình cho tôi đâu. Pê-ke tủm tỉm cười. - Giữ chặt lấy thành ghế kẻo ngã nhào nhé. Ông Mai-cơ vừa đến đây hôm qua. - Ông Mai-cơ à? - Chính ông ta. Mai-cơ là một nhân vật đặc biệt. Trong lòng đầy thắc mắc, nhưng Rô-béc-tô kịp ngừng lại, không nói gì. Xe chạy vào khu nghỉ mát En Xa-la-đô. Vài phút sau cả hai đã thong thả ngồi nhấp từng ngụm cà phê thơm mát ở quầy hàng bên đường. Sau đó chúng đi dạo một lúc rồi ngồi vào chiếc ghế đu kê ngoài bãi cát, hút xì gà. Pê-ke tiếp tục câu chuyện đang dở chừng. Hai người nghỉ ngơi chuyện trò với nhau suốt hai giờ liền trên bờ biển chiều hôm. Lúc quay về chiếc “Pho”, Pê-ke cẩn thận dặn dò thêm : - Anh cần nhớ điều này nữa: Ông Mai-cơ đang ờ trong khách sạn du lịch, số phòng “1325” với tên mới là Mai-cơn Ba-rơ-tôn. Trong trường hợp thật hết sức cần kíp, nếu anh không bắt được liên lạc với tôi thì hãy dùng đến con đường này. Chỉ được nói chuyện với ông Mai-cơ bằng tiếng Anh. Chủ nhật này ông ta sẽ bay về, và chúng ta lại hội ngộ. Anh hiều chứ? - Tôi rõ cả rồi. - Bây giờ chúng ta đi xem phim, sau đó tôi sẽ đưa anh về nhà mới của mình. Xem xong bộ phim ở bãi ngoài trời, các vị khách của chiếc “ Pho“ đi ra vùng ngoại ô Ma-ri-a-na-ô. - Anh có nhìn thấy ngôi nhà kia không ? - Pê-ke hỏi và chỉ tay về phía trước. - Có. - Chìa khóa đây. Va li ở khoang sau. Chúc may mắn nhé! Bắt tay nhau tạm biệt, Rô-béc-tô đi về nơi ẩn náu mới dành cho mình. Pê-ke còn ngồi nán lại trong xe chờ cho đến lúc bóng dáng Rô-béc-tô khuất hẳn sau cánh cổng. Pê-ke nhìn đồng hồ. “Chả hiều công việc ở Xô-rô-a ra sao đây ? Còn sau đó... thì gửi lời chào nồng nhiệt! “ - Lão thầm nghĩ. Chiếc “ Pho” lặng lẽ chuyền bánh và khoảng một giờ sau đã dừng lại gần vườn bách thú.