Người Thay Thế H23

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio
Lượt đọc: 199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đoạn Kết

❊ ❊ ❊

     Ra-mô và Ông Già đang ngồi bên giường Ha-xin-tô trong viện quân y.

     Viện quân y hải quân cách La Ha-ba-na không xa.

     -... Đấy là tất cả những gì đã diễn ra ở đây, - Ông Già kết thúc phần mình.

     - Bây giờ đến lượt anh, Ha-xin-tô ạ. - Ra-mô nhắc.

     Ha-xin-tô ngồi dậy dựa lưng vào thành giường.

     - Tôi đoán là, - anh bắt đầu chậm rãi báo cáo - những ngày gần đây hình như chúng đã phát hiện được điều gì đấy vì thấy chúng tăng cường các biện pháp kiểm tra, lùng sục. Do đó bên ấy đã làm tất cả những gì kịp làm để nhóm của tôi không bị vỡ. Một trong những biện pháp đâu tiên là tạm đình chỉ việc liên lạc hàng tuần với Các-men-xi-ta. Do đó nên tôi đã gửi tấm bưu thiếp với mấy cánh hoa hồng tới cho cô ấy chuyển về đây...

     Sau đấy tôi căng thẳng chờ đợi các sự kiện tiếp theo. Khi chúng đến bắt thì tôi đã sẵn sàng chờ đón chúng rồỉ. Chúng đã đặt bẫy, tra khảo nhưng tôi đã phủ nhận, bác bỏ hết. Chúng liền áp dụng kiểm tra qua máy dò tâm lý. Tôi có phần sợ thần kinh sẽ phản lại tôi. Nhưng về sau qua những câu hỏi khác tôi hiểu là tôi đã thử vai khá tốt. Chúng vẫn tiếp tục tra khảo. Đây, hai vết bỏng này là do thuốc xì gà gí vào, - anh chi vào hai vết trên má.- Chúng quả thật là bọn tàn bạo... Thế rồi P-15 xuất hiện và đã cứu tôi trong khi tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng… Phải công nhận là nắm đấm của anh ấy quả có nặng cân thật...

     - Nắm đấm nào ? - Ông Già chợt cưởi, hỏi.

     - Anh ấy giáng cho tôi mấy quả vào mang tai ngay trước mặt bọn chúng mạnh đến nỗi giờ vẫn còn thấy đau ở xương hàm.

     Cả ba người cười vang.

     - Này, Ha-xin-tô, theo anh thì thời gian nào đối với anh là khó khăn, nặng nề hơn cả, - Ra-mô hỏi.

     Ha-xin-tô lim dim mắt, nhìn lên trần, im lặng một lúc như để nhớ lại. - Thứ nhất đó là lúc chúng tra hỏi. Con người có thể trả lời bất cứ câu hỏi nào mà anh ta chuần bị trước, nhưng trước một cuộc thẩm vấn đầy lắt léo thì anh ta không thể biết trước được những sai lầm gì có thể xảy ra. Khi chúng đánh vào mang tai tôi cảm thấy tai mình ù đặc, mông lung như có đàn ong, như có tiếng trống ở trong. Thật là kinh khủng. Tôi không bao giờ thoáng có ý nghĩ thú nhận nhưng cũng không bao giờ muốn chúng nó giết mình cả.

     Im lặng một lúc, anh nói tiếp:

     - Thứ hai là, khi nó đọc bức thư sẽ gửi cho các đồng chí. Có hai lý do khiến tôi hoang mang. Đây quả là một chiếc bẫy dăng ra và có thể làm hỏng hết sự nghiệp của chúng ta, vì trong thư chúng nó nói tựa như tôi đã đầu hàng, các đồng chí hiểu chứ... Thật khó chịu và đau khổ khi nghĩ rằng các đồng chí của anh có thể tin rằng, hình như anh đã trở thành kẻ phản bội và...

     - Chẳng bao giờ chúng tôi lại có ý nghĩ như vậy, dù chỉ là thoáng qua thôi.- Ông Già vội ngắt lời anh.- Chúng tôi hết sức tin tưởng cậu. Chúng tôi hiểu cậu ở trong một hoàn cảnh và tình thế vô cùng khó khăn, nguy hiểm, và việc giúp đỡ, động viên cậu cũng hết sức khó khăn nhưng vẫn vững tin là cậu sẽ vượt được, cậu sẽ không ngã... Đúng là bức thư gồm hai phần rời nhau ấy đã tạo cho chúng tôi một lời giải khá tốt về cậu như sau đấy đã rõ mục đích lá thư này của chúng là hy vọng dùng nó để thủ tiêu mọi tang chứng mà chúng tôi đã có được.

     Đây là loại giấy đặc biệt, trên mỗi mặt giấy đều tráng một lớp bột hóa học rẩt mỏng, hết sức tinh vi - một chất gây cháy. Thực chất tờ giấy thì khác gì nhau, thế nhưng với chất này khi gấp vào hồ sơ cãt vào tủ sắt ở nhiệt độ từ hai lăm đến ba mươi độ là tự nó sẽ nóng lên và cháy âm ỉ, dần dần.

     Hai phần bức thư gửi đến cách nhau một ngày. Và dĩ nhiên, chúng tôi đã gấp lại với nhau rồi để vào cặp hồ sơ cho vào tủ sắt. Tôi cũng không đề ý gì đến nó nữa vì còn bao công việc dồn dập xảy ra, nếu như không có việc phải tìm một tài liệu khác trong tủ. Không biết sẽ ra sao nếu tôi không kịp mở chiếc tủ sắt ra khi nó đã bắt đầu bốc nóng. Thế là đã kịp thời cứu được các tài liệu khác.

Ông Già ngừng lại, mim cười rồi nói tiếp:

    - Xin lỗi, đã ngắt lời cậu. Tiếp tục đi, đại úy.

    Ha -xin-tô gật đầu.

    - Và cái khoảnh khắc đau đớn, nặng nề nhất là lúc tôi bị dẫn ra mỏm cát bên bờ biển. Tôi căng mắt nhìn biển, lòng hướng về Tổ quốc. Tôi nghĩ đến gia đình, đến hai cháu gái mà lòng quặn đau. Vì tôi cứ đinh ninh rằng vĩnh viễn sẽ không bao giờ được gặp chúng nữa. Tất nhiên, tôi hiểu rõ các đồng chí, cách mạng và Tổ quốc sê không bỏ rơi chúng. Thế nhưng dầu sao, trước cái chết trong khoảnh khắc sẽ đến với mình thì lòng ai mà không thấy đau xót…

    Đôi mắt anh, đôi mắt của một con người đã trải qua bao thử thách gay go, bỗng long lanh, ươn ướt. Anh xin điếu thuốc và, khi đã hút mấy hơi liền để nén xúc động, anh hỏi tiếp:

    - Các con tôi ra sao ?

    - Tình hình các cháu rất tốt đẹp. - Ra-mô tiếp lời anh. - Hôm qua mình vừa tới thăm nhà cậu. Mác-xi-a đang chuẩn bị thi đồng diễn thể dục thiếu niên. Cháu học giỏi. Còn Noóc-mi-ta hết hè này sẽ được vào lớp một. Cháu học chữ khá lắm. À, mình quên khuấy đi mất: Mác-xi-a của cậu được bầu làm chi đội trưởng thiếu niên tiền phong đấy.

    Ảnh mắt Ha-xin-tô như bừng lên.

    - Cậu có thể tự hào về hai cô con gái của cậu, - Ra- mô kết luận.

    - Chúng biết là tôi đã về chứ ? - Ha-xin-tô hỏi.

    - Chưa, chưa ai biết cả, - Ông Già đáp thay lời Ra- mô. - Chúng mình định dành cho gia đình cậu điều bất ngờ đầy hạnh phúc này vào ngày mai, khi cậu được ra viện... Còn giờ đây tôi muốn dặn cậu một điều hết sức hệ trọng. Tôi chỉ muốn nhắc một điều thôi. Cậu phải nhớ kỹ là, đối với mọi người, hay nóỉ một cách chính xác hơn là, đối với tất cả mọi người không liên quan, thì... coi như cậu đã chết rồi. Điều này sẽ có lợi cho công tác tiếp theo sau này của cậu.

    Ha -xin-tô cười và hỏi lại ngay:

    - Ồ, chả lẽ các đồng chí không cho tôi nghi phép ít hôm hay sao.

    - Ồ, dĩ nhiên sẽ được nghỉ, được gặp gia đình, nhưng ở khu đặc biệt. Cậu sẽ được hoàn toàn thoải mái trong kỳ nghi này, - Ồng Già giải thích và cười hiền lành.

    Sáng hôm sau...

    Ông Già ngồi im bên bàn trong phòng làm việc, nét mặt đang đăm chiêu suy nghĩ.

    - Xin phép vào, - Ra-mô vừa mở cửa vừa hỏi nhưng Ồng Già vẫn không ngẩng nhìn anh và cũng không đáp lại.

    - Xin phép vào, - Ra-mô nhắc lại.

    - Mời anh vào. Tôi đang suy nghĩ về sức mạnh nào đã giúp Ha-xin-tô chịu đựng được thử thách của những năm tháng vừa qua... Đồng chí tổng tư lệnh quả đã nói rất đúng trong bài phát biểu nhân dịp kỷ niệm lần thứ mười lăm ngày thành lập tổ chức an ninh của chúng ta như sau:

    “ Trong cuộc sống có những cái mà chúng ta không bao giờ phủ nhận được. Đó là lý tưởng, là đạo đức của chúng ta. Chính nhờ nó mà các chiến sĩ chúng ta đã đứng vững được trong cuộc đấu tranh cách mạng với kẻ thù. Chính nó đã giúp họ đập tan bao sự phản kháng của kẻ dịch. Sức mạnh của các chiến sĩ chúng ta chính là niềm tin và lý tưởng cách mạng. Kinh nghiệm mười lăm năm đấu tranh cách mạng đã chứng minh rằng người không có lý tưởng thì sẽ mất hết ý chí và niềm tin khi chạm trán với các thử thách trước kẻ thù của cách mạng. Do đó mà thắng lợi luôn ở phía chúng ta”.

    Một lúc im lặng, Ra-mô tiếp lời:

    - Tôi nghĩ là trong sự nghiệp của chúng ta, mối liên hệ chặt chẽ với nhân dân đóng một vai trò không nhỏ. Chính nhờ sự giúp đỡ, ủng hộ của các ủy ban bảo vệ cách mạng mà chúng ta mới thành công trong cuộc đấu tranh chống bọn phản cách mạng.

    Có tiếng gõ cửa và Phê-ra xin phép vào phòng:

    - Báo cáo thiếu tá! Vừa nhận được tin cùa P-15: “Chiến dịch mới mang tên Pi-ca-đua-ra đã bắt đầu”. Tuy có điều không hiểu là tại sao anh ấy vẫn dùng kênh của H-23! Khó hiểu thật!

    - Ngồi xuống đây đã. Rồi tôi sẽ giải thích cho anh rõ, - Ông Già vui vẻ mời. - Điều trước hết tôi muốn nói với các anh: phải nhớ là giữa chúng ta và Cục tình báo Trung ương Mỹ sẽ không bao giờ có hòa bình cả. Các anh hiểu chứ? Một trận đấu mới đang bắt đầu, và cuộc đấu tranh của chúng ta vãn còn đang tiếp diễn...

 HẾT

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.