Ông Già đứng im bên cửa sổ ngắm nhìn dòng xe, người cuồn cuộn dưới dường phố. Lát sau ông trở lại bàn làm việc. - Màn đầu đã diễn ra tốt đẹp,- Ổng lên tiếng. - Vâng. Bây giờ chỉ còn chờ tin tức của P-15 ra sao. - Ra-mô tiếp lởi ông. - Hôm nay “Thần Thông“ sẽ bay. - Chả lẽ lại để cho hắn bay đi hay sao? Chúng ta có đủ chứng cứ về hoạt động gián điệp của hắn. - Đứng là như vậy. Thế nhưng tốt hơn hết là cứ để cho hắn ra di. Cái chính của chúng ta bây giờ là hãy làm mọỉ cách cứu Ha-xin-tô. Còn “Thần Thông” có lẽ cũng không biết rằng chính hắn đã giúp ta không phải là ít dâu. Có tiếng gõ cửa khe khẽ. - Mời vào. - Có thư gửi cho đại úy Ra-mô, - sĩ quan trực ban vừa bước vào báo cáo và đặt chiếc phong bì lên bàn. - Cũng theo cách như lá thư hôm qua chứ? - Vâng, cũng như vậy. Ra-mô đến bên bàn, mở phong bì và đọc to lá thư : “Căn cứ theo những điều này có lẽ ông đã hỉểu là tôi đang nói về H -23. Anh ta và những người khác hiện đang ở trong tay chúng tôi. Các ông hãy suy tính và chúng tôi cũng sẽ suy tính. Tôi viết như vậy để các ông rõ được số phận ngườỉ đồng chí của các ông mà hiện nay đang hợp tác với chúng tôi” Liệu sẽ có điều gì sẽ xảy ra với anh ta không ? Ông chớ phảỉ lo. Anh ta đang ở trong những bàn tay tốt và chẳng bao lâu nữa các ông sẽ được nghe anh ta nói: ống kính truyần hình sẽ truyền đi lời phát biểu của anh ta trên toàn lục địa này. Như vậy là đủ. Hẹn ông thư sau”. Ra-mô đưa lá thư cho Ông Già và ông đọc lại một lần nữa. Đọc xong, đặt tờ giấy xuống bàn, ông hỏi: - Đã tiếp xúc với liên lạc của H-23 chưa? - Đã. Tác giả lá thư này nói dối là cả nhóm đã bị bắt, - Ra-mô nói. - Trong thư còn nhiều điểm dối trá. Đến trước tủ sắt, ông mở tủ cầm lá thư thứ nhất. Rồi đọc lại lần nữa cả hai thư và để xuống bàn. - Thật thú vị nếu biết được là tại sao họ lại gửi hai phần của một lá thư cách nhau một ngày? Tôi không hiểu đấy,- ông lầm bầm như nói với mình. - Hai tờ gửi cách nhau đúng một ngày và trong tờ thứ hai có một điều gì đó thật đáng chú ý. Tờ thứ nhất chưa xác định cá nhân người bị bắt. Nó tựa như họ muốn thử phản ứng của chúng ta, - Ra-mô nói suy luận của mình. - Đúng đấy. Thật ra tôi chưa thể hiểu rõ lắm ý đồ của nó là gì. Ồng Già đặt cả hai tờ giấy vào cặp hồ sơ và cho vào tủ sắt. Rồi ông trở lại bàn. - Còn vấn đề chìa khóa ngôi nhà đã biết thêm được điều gì không ? - Ông hỏi tiếp Ra-mô. - Em gái của chủ cũ ngồi nhà này sang sống ở đây. Đại diện của ủy ban bảo vệ cách mạng phường cho biết là Ét-xte có giữ chìa khóa ngôi nhà này và thỉnh thoảng vẫn hay đến dọn dẹp. - Ét-xte nào ? - Tên bà em gái chủ nhân. - Đã xác định quan hệ của bà ta trong vụ này ra sao chưa ? - Theo các tài liệu khai thác được ở Ma-nô-lin thì Ét-xte là một trong những “hòm thư mật”. Giờ đây nhà bà ta đã đặt dưới sự theo dõi thường xuyên. Tám giờ tối hôm nay khi thực hiện toàn bộ kế hoạch truy bắt toàn nhỏm này, bà ta cũng sẽ bị bắt giữ. - Còn những tên đã bị bắt ra sao? - Chúng đã được nhốt riêng rẽ. Huy-i-a và Mô-nô-lin đang viết bản thú nhận tội lỗi. Tay bác sĩ đang còn có vè nhởn nhơ hơn. Dĩ nhiên là lão ta chưa biết được đồng bọn cũng đã bị bắt và những chứng cớ chúng ta đã có trong tay về lão ta. - Có gì về buổi truyền tin mới nhất không ? - Huy-i-a thú nhận ràng ả ta đã truyền bản báo cáo đi và đã ghi lại nội dung chính của nó gần khớp với bản ghi trong ca-xét. Ồng Già nhìn đồng hồ. “ “Thần Thông” đã bắt đầu bay rồi “. - Ông thầm nhú. Ở sân bay quổc tế Hô-xê Mác-ti, Phê-ra được phân công theo dõi chuyến bay này. Sau khi đến đất liền, Pao-lơ liền được đưa về một biệt thự riêng của cơ quan CIA ở Pan Bit. Hai ngày sau anh ta được đưa về cơ quan tham mưu của CIA ở Mai-a-mi mà họ vẫn quen gọi là trung tâm hai. Ngài Tiến sĩ đã có ba cuộc gặp khá lâu với anh ta. Những báo cáo của anh ta đã gây cho Tiến sĩ những ấn tượng tốt. Khi vào phòng làm việc của sếp ở trung tâm, cửa phòng mở và Pao-lơ trông thấy bốn người. Anh ta không biết mặt ba người kia. Còn ngưởỉ thứ tư là Ha-xin-tô thì anh ta nhận ra ngay. - Đây chính là H-23 nổi tiếng của họ, - Tiến sĩ nói và hất hàm chỉ vào Ha-xỉn-tô. Pao-lơ nhìn từ đầu đến chân Ha-xin-tô và lừ đừ đến bên anh rồi bất thần giáng mạnh mấy quả đấm vào mặt Ha-xin-tô. - Thôi, - Tiến sĩ quát lên. - Vì cái thằng này mà tôi suýt nữa bị khử đây, - Pao-lơ không giấu vẻ căm tức, hằm hằm nói - Đưa hắn về biệt thự “Thiên đường” - Tiến sĩ lại ra lệnh.
Pao-lơ nhìn theo bóng kẻ bị bắt khuất hẳn rồi quay sang sếp. - Tôi có một vấn đề muốn thảo luận với anh, - Tiến sĩ lên tiếng trước. - Vâng, tôi xin nghe đây. - Mai-cơ đã báo cáo với tôi về hoạt động của anh ở Cu-ba và khuyên tôi suy nghĩ để anh thay thế Ha-xin-tô trong công việc của hắn ờ nhà tỏi và đưa anh vào danh sách đội đặc biệt. - Tôi không biết là có đảm đương nổi không. - Pao-lơ cố giấu niềm vui, khiêm tốn đáp. Tiến sĩ mini cười: - Theo tôi hiểu thì anh không khoái với công việc này lắm, nhưng anh đừng lo. Chúng tôi sẽ giúp đỡ anh. - Nếu vậy thì tôi xin cảm ơn ngài, - Pao-lơ nói và mim cười. - Tốt. Ngày mai anh nhận việc ngay. Pao-lơ hiểu rằng buồi tiếp đã kết thúc, anh ta liền đứng dậy: - Còn đối với tên cộng sản kia thì xử lý sao đây? - Anh ta hỏi. Tiến sĩ nhìn Pao-lơ một lúc rồi cúi đầu suy nghĩ. - Đêm nay sẽ có một “tai nạn xe hơi” đối với nó, - ông ta dằn giọng nói. - Thưa ngài, tôi có một đề nghị táo bạo là xin phép ngài cho tôi được tham gia vào vụ này để trả hận đối với nó. - Được thôi. Rất tốt nữa là khác. Hãy báo cho đội trưởng đội đặc biệt là tôi quyết định anh sẽ cùng anh ta tham gia vào vụ “tai nạn” này. Cũng là dịp để anh làm quen với đội trưởng mới. Pao-lơ cảm ơn và mở cửa di ra. Trời đã về đêm. Chiếc xe do đội trường đội dặc biệt lái phỏng nhanh hết tốc độ trên con đường rải nhựa êm nhưng ngoằn ngoèo, khá nguy hiểm. Pao-lo ngồi ở ghế sau ngay cạnh Ha-xin-tô. Anh ta nhìn đồng hồ - đã hai giờ khuya và ngước nhìn khuôn mặt lạnh lùng bình thản của H-23. Xe dừng lại đột ngột. Lát sau, ba bóng người ra khỏi xe và đi về phía mỏm núi, nhô cao trên bờ biển. Ha-xin-tô, hai tay bị còng đi trước, sát ngay sau anh là Pao-lơ và đội trường đội dặc biệt. Hắn hất đầu ra hiệu cho Pao- lơ và anh ta tiến sát lên nắm lấy tay Ha-xin-tô. Một tiếng tách khô khan và giây sau hai tay Ha-xỉn-tô đã được mở khóa. Hai người áp giải anh lăm lăm súng ngắn trong tay. Đứng trên mỏm cát cao, Ha-xin-tô nhìn xuống mặt biển và những con sóng lấp lánh, rì rào. Anh từ từ đưa mắt nhìn lướt trên mặt biển đến tận chân trời tím thẫm phía trước và lim dim mắt lại. “Thế là hết. Giờ này hai con gái yêu quý Mác-xi-a và Noóc-ma của mình đang say sưa trong giấc ngủ... Đến một lúc nào đó sau này, các con thương yêu mới được biết về cái chết của bố... Bố chẳng có gì đáng xấu hổ cả... Lương tâm bố trong sạch, tâm hồn bố thanh thản, - anh thầm nói với con. - Mấy tiếng nữa hai con sẽ dậy và chuẩn bị đi học. Các con sẽ mặc bộ đồng phục học sinh với khăn quàng thiếu nhi màu xanh - trắng, - màu cờ Tổ quốc Cu-ba... Cũng có thể các con sẽ đi học vào buổi chiều chăng? Giờ đây, các con đang là đội viên thiếu niên tiền phong và nhất định sau này các con sẽ là đảng viên Đảng cộng sản Cu-ba. Các đồng chí của bố sẽ giúp đỡ, giáo dục các con khôn lớn. Cách mạng sẽ giúp các con trưởng thành. Bố chẳng phải lo lắng, ân hận gì nữa...” - Môi anh mấp mảy thì thào... “Vĩnh biệt các con, vĩnh biệt em, Lui-xi-a thân yêu...”. - Này, chưa việc gì phải cầu nguyện vội, thằng cộng sản kia! Tên đội trưởng đội dặc biệt la lên với Ha-xin-íô. Ha-xin-tô bước chậm rãi và đi sâu vào bụi cây lúp xúp. Gió lành lạnh phả vảo mặt anh. Anh hít căng lồng ngực. Vẫn không dừng lại, anh vừa giẫm những cành cây nhỏ gãy lạo xạo dưới chân vừa đưa tay mở cúc cổ áo ngoài và cảm thấy chiếc cổ áo như đang mon trớn đôi má lạnh hơi sương của anh. Nghe sau lưng mình tiếng lên đạn lạnh lùng, khô khốc, Ha-xin-tô cố tập trung nhớ lại hình ảnh hai khuôn mặt con gái và người vợ thân thương của anh. Ở sau anh, Pao-lơ rút hai điếu thuốc, ngậm vào môi một điếu và đưa mời tên đội trưởng đội đặc biệt một điếu khác bọc giấy bóng kính. Tên đội trưởng cảm ơn, dùng răng xé giấv bọc, đưa điếu thuốc lên mũi hít hít mùi thơm của nó và ngậm vào miệng, châm lửa rít liền hai hơi dài. Hắn giơ súng lên hướng về Ha-xin-tô. Pao-lơ cũng vội giơ súng lên nhưng... ngay giây lát ây, anh vội đưa tay đỡ lấy xác tên đội trưởng và đẩy ngã sấp xuống bụi cây ngay trước mặt mình. Anh vội gọi: - H-23. Nhanh tay lên, giúp tôi một tay vất nó lên xe... Chúng ta phải đi ngay, vất nó vào nơi cần thiết... Ha-xin-tô ngạc nhiên sửng sổt bàng hoàng nhưng anh hiểu ngay... Giữa buồi sáng hôm sau, Pao-lơ vui vẻ huýt sáo miệng lên gặp sếp báo cáo công việc đã hoàn thành lúc hơn hai giờ khuya đêm qua. Báo cáo cũng ngắn gọn không cần chi tiết rườm rà. Im lặng nghe báo cáo, chờ cho Pao~lơ nói hết, sếp trung tâm mới cất tiếng hỏi: - Các anh làm gì sau khi thi hành nhiệm vụ? - Đội trưởng lái xe đưa tôi về nhả và bảo rằng anh ta vội đến cuộc hẹn hò với cô bạn gái nào đấy. - Lúc ấy là mấy giờ? - Thưa ngài, khoảng ba giờ sáng. - Xe hắn lao xuống vách nủi sát bờ biển sâu. Xác cho đến giờ vẫn chưa tìm thấy mặc dầu đã thấy xe. Pao-lơ tròn mắt kinh ngạc và sửng sốt nhìn sếp. - Như vậy là phải thay đổi đôi chút về công việc của anh mà hôm qua chúng ta đã thỏa thuận, - ngài Tiến sĩ vẫn lạnh lùng nói tiếp. - Giờ đây anh phải tìm hiểu ngay công việc và nắm lấy đội đặc biệt thay hắn. Cái chết vì gái của hắn chẳng đẹp đẽ gì mà làm om sòm lên. - Thưa ngài, tỏi sẽ làm tất cả với khả năng mình để xứng với công việc được giao, - Pao-lơ cảm động, giọng run run trước ngài Tiển sĩ, lòng không khỏi cười thầm.