Người Thay Thế H23

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio
Lượt đọc: 187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đ-45 Hành Động

❊ ❊ ❊

Đ-45 đã sáu mốt tuổi nhưng trông vẫn bảnh bao, khoẻ mạnh. Là bác sĩ nha khoa và chủ hiệu thuốc, lão có một buồng làm việc nhỏ ngay tại nhà để tiếp các bệnh nhân khi có “bệnh án”. Hồi chưa được mở phòng khám này, lão sống nhờ vào sổ trợ cấp hưu và tiền của cơ quan CIA cấp. Ngay từ những năm đầu tiên của cách mạng lão đã nhận làm việc cho CIA. Công việc chính của lão là thu thập và gửi đi các tin tức diến biến mọi mặt của các ngành khoa học Cuba. Lão viết lồng những tin đó vào những bức thư gửi cho họ hàng đang ở miền Bắc hoặc gửi qua “hòm thư mật”. Nếu tin tức đòi hỏi phải chuyển gấp thì dùng điện đài phát đi. Bề ngoài lão là người thầy thuốc ân cần đối với bệnh nhân và là người bạn tốt bụng với láng giềng xung quanh. Đ-45 đã biết việc Rô-béc-tô đến Cuba. Từ giờ phút đó toàn bộ chiến dịch phụ thuộc vào việc làm thành công hay không của Rô-béc-tô. Bởi thế khi chuyến phà chở Rô-béc-tô vừa cập bến ở Be-ta-ba-nô, lúc Đ-54 bước xuống cầu phà đi về bến ô tô buýt để đến nhà ga trước quảng trường thì Đ-45 đã có mặt ngay ở bến phà rồi. Vừa “đọc báo”lão vừa đưa mắt liếc tìm và nhận ra ngay Rô-béc-tô. Nhưng Rô-béc-tô không biết mặt lão, do thế công việc sẽ dễ dàng trôi chảy hơn. Chuyến ô tô buýt vừa rời bến, Đ-45 đã phóng chiếc xe “Pho”đen của mình vượt lên. Lão đang vội vì Rô-béc-tô xuống xe sẽ đi gọi điện thoại báo tin ngay cho lão biết hắn đã đến Cuba. Đ-45 dấn ga, tăng tốc, chiếc ô tô buýt lùi dần lại đằng xa. Mười phút sau lão đã đàng hoàng ngồi ở nhà đọc tờ hoạ báo “Bô-hê-miêng”. Từ sân thượng xoay ống nhòm tầm xa lão có thể quan sát chiếc xe chở Rô-béc-tô một cách dễ dàng. Vài phút sau đó, chuông điện thoại réo vang. Đ-45 từ từ đứng lên cầm ống nghe: - Cái gì? Được… A! Cháu bé hả… Tạm biệt! – Lão nhanh chóng chuẩn bị máy phát sẽ làm việc sau ít phút nữa và phóng vội xuống cầu thang. Chiếc “Pho”lại chạy từ từ dọc phố 26 rồi rẽ ngoặt sau vườn bách thú. Rô-béc-tô thong thả dạo bước trên vỉa hè không để ý đến chiếc xe “Pho” đen đang chậm chạp đuổi theo bóng hắn. Chiếc xe phóng ngang qua hắn, chạy tiếp đến chỗ đài phun nước rực rỡ ánh sáng lung linh, lượn một vòng quanh nó rồi quay về đường phố 26. Đèn đỏ chỉ đường bật sáng, xe dừng lại – Đ-45 trông thấy Rô-béc-tô sang đường và rẽ vào hiệu kem giải khát. Đèn xanh đã sáng. Sau đó Đ-45 về thẳng nhà, điện báo cho trung tâm biết Rô-béc-tô đã đến an toàn. Sau khi ám hại Hoan Hô-xê, An-béc-tô Rốt-ri-ghét Mông-tê-a- gút-đô đã dạo quanh thành phố khá lâu. Thay đổi, lên xuống ô tô nhiều lần, hắn đã đến tận bờ vịnh nhỏ La Ha-ba-na và đã một lần vượt qua nó sang Rec-la, hai lần sang Ca-da Blan-ca. “Nếu chúng nó mang theo chó đi thì cứ việc để nó đánh hơi. Cái chính là không để lại dấu vết”. – Tên điệp viên thầm nghĩ. Cuối cùng rồi F-1 cũng quyết định đến nhà Pao-lơ. Hắn dừng lại ở góc phố, cách nhà chừng bốn năm chục mét. Hắn bước thong thả đến gần số nhà 5607, đưa mắt kiểm tra suốt dọc phố và các ngã tư. Không có gì đáng lo cả. Chỉ có một chiếc ô tô đứng im lìm bên lề đường đằng kia. Cạnh nó có hai người đang chuyện trò sôi nổi. Hắn ngẩng đâì nhìn, Số nhà 5618. Phải sang bên kia đường. Hắn đã nhìn rõ được mặt hai người đứng gần chiếc ô tô. Cánh tay anh chàng thanh niên đang âu yếm quàng lên vai cô gái. Hắn thản nhiên đi qua rồi đột nhiên ngoái lại nhìn. Anh thanh niên kia đang vuốt ve mái tóc cô bạn. Chiếc bật lửa hai lần nhấp nháy trong tay cô gái, cô châm lửa vào điếu thuốc vẫn đang ngâm trên miệng. F-1 lại vòng về ngôi nhà số 5607. Đến bên cửa sắt hắn dừng lại gõ nhẹ và chờ khoảng vài phút mới vào nhà. Hắn không thể nghe thấy anh thanh niên đứng bên đường đang thì thầm vào tai cô bạn tình của mình. - Bây giờ nó cũng có hai người như chúng ta đây. Sau hồi chuông điện thoại của F-1 gọi, Pao-lơ nằm ngủ thiếp trên đi văng, khẩu súng ngắn nhét dưới gối. Tiếng gõ cửa đã làm Pao-lơ tỉnh giấc. Nhanh nhẹn vùng dậy, Pao-lơ cầm lấy khẩu “côn”, không bật đèn, gã nhón chân lại gần bên cửa và áp tai vào trong tường nghe ngóng. Chỉ có mỗi tiếng động cơ ô tô vọng vào. - Ai đấy? - Chỗ anh có loại cam xanh không?

Pao-lơ mở toang cửa và đứng đối mặt ngay với F-1. Pao-lơ với tay định bật điện nhưng F-1 ra hiệu không cần thiết. Cả hai cùng ngồi xuống đi văng, F-1 khẽ nói: - Tôi là An-béc-tô Rốt-ri-ghét Mông-tê-a-gút-đô, nhưng xin cứ gọi tắt là Mông-téc thôi. - Được rồi. Còn tôi là Pao-lơ. Người ta đã báo trước cho tôi biết ông sẽ đến. Tôi đã điện báo ngay về trung tâm là ông đã tới nơi an toàn và đang ngồi chờ ông đây. Mông-téc nhìn Pao-lơ chăm chú rồi nói tiếp: - Đôi khi cũng có những cái bất ngờ… - Sao? Gặp phải đàn bà à? F-1 cười: - Chuyện vặt ấy mà. Đành phải thu dọn lấy vậy. Pao-lơ bật dậy như phải bỏng và đi quanh quẩn quanh phòng. - Ông sao vậy?... Sợ à? – Mông-téc mỉa mai hỏi. - Không đâu, anh bạn ạ, nhưng điều đó có thể làm cho công việc rắc rối thêm đấy. Không cần phải tốt nghiệp đại học mới hiểu được điều đó. - Tất nhiên tôi cũng biết là như thế, nhưng chẳng còn lối thoát nào khác nữa. Ông cứ yên trí ngủ ngon đi. Trước khi đến đây, tôi đã phải đi vòng quanh, phải nói là gần hết La Ha-ba-na rồi. Tôi đã cho nó sang thế giới bên kia bằng cái này này… - Vật gì thế này? – Pao-lơ lật đi lật lại trong tay chiếc bút bi. - Đó là đại diện của nền kỹ thuật mới nhất đấy, ông bạn của tôi ạ. Một kỹ thuật hiện đại! Mông-téc đang hào hứng. Hắn muốn tỏ ra ta đây là một hạt dẻ cứng rắn. Pao-lơ nhìn hắn chằm chằm và nghĩ bụng: “Những ngữ này mình đã từng gặp ở những năm bốn mươi rồi!”. - Tôi buồn ngủ lắm, ông ạ! – Mông-téc ngáp dài nói. Pao-lơ dẫn hắn đến phòng khách. - Đây là buồng ngủ của ông. Ông đừng tự tiện ra khỏi đây nếu tôi chưa cho phép. - Ô kê! Ông bạn tôi ạ! Tôi ngủ như chết ngay đây. Hẹn sáng mai nhé! Pao-lơ đóng chặt cửa và thong thả dạo quanh phòng khách một vòng. Vừa nằm xuống đi văng, Pao-lơ vừa khoan khoái rít thuốc và lất sau đã thiếp đi ngon lành. Ở góc phố, cách không xa nhà Pao-lơ, có khách sạn quân đội dành để đón tiếp các cán bộ quân sự nghỉ lại mỗi lần đến La Ha-ba-na công tác. Cũng từ đây các cán bộ Uỷ ban an ninh bắt đầu đặt trạm quan sát và theo dõi tất cả mọi việc xảy ra trong ngôi nhà số 5607. Tia mặt trời ấm áp nhẹ nhàng lách qua tấm màn gió của một trong những ô cửa sổ gian phòng khách làm Pao-lơ tỉnh ngủ. Ngồi bật dậy và nhanh nhẹn làm mấy động tác thể dục rồi Pao-lơ chuẩn bị bữa điểm tâm. Đã mười giờ, Pao-lơ sang phòng Mông-téc và bảo hắn biết bữa sáng đã dọn sẵn trên bàn rồi. Vào phòng rửa mặt, Mông-téc ngạc nhiên giây lát ngắm bánh xà phòng “Na-cun” và tuýp thuốc đánh răng hiệu “Pết-la” – Hắn nhớ lại ở “bên ấy” người ta thường bảo hắn là “tại đây” không có xà phòng đánh răng, dân Cuba chỉ đánh răng bằng bột giặt thôi. Vừa huýt sáo một bản nhạc nhẹ, hắn vừa bước ra phòng tắm và ngồi vào bàn ăn. Mắt hắn liếc nhanh tách cà phê, miếng bơ “gu-a-si-ba” và đĩa bánh rán phó mát thơm tho. - Hào phóng quá, anh bạn ạ, sung túc đấy. Hắn nói và bắt đầu chén tất cả các món ăn trên bàn. Pao-lơ ăn chậm rãi và ngắm nhìn ông khách đang chén ngon miệng. Vét đĩa thật nhẵn, Mông-téc dựa vào thành ghế, vỗ bụng khoan khoái, hài lòng nói: - Bây giờ chỉ còn thiếu một thứ nữa thôi! - Có đấy! Xì gà hảo hạng kia, - Pao-lơ hiểu ý. – Trong tủ buýp phê ấy. Mông-téc bước lại mở tủ kính và thoáng sau đã quay ra bàn ăn với điều thuốc toả khói vắt vẻo trên miệng. - Thú thực là tôi không chờ mong như thế này đâu nhé! F-1 nói và rút trong túi ra chiếc phong bì căng phồng đưa cho Pao-lơ. – Đây, người ta gửi anh món quà này để anh gửi nó vào nhà băng. Mở phòng bì, Pao-lơ nhìn thấy một tập dày cộm toàn tờ mười pê-xô mới tinh. - Nếu tôi mang chỗ này đến gửi nhà băng tôi sẽ bị để ý ngay. Người ta sẽ thắc mắc tôi lấy số tiền này ở đâu, tôi biết trả lời thế nào? Tốt nhất là cứ để ở nhà mà xài. Mông-téc nhìn Pao-lơ và nói xa xôi: - Cứ việc xài cho chóng hết đi. Cứ tiêu đi, chúng ta chỉ còn ở lại đây một thời gian ngắn nữa thôi. Việc kia xong là tất cả hai ta chuồn luôn. - “Việc kia” là gì vậy? - Công việc mà chúng ta đang được giao.

Mông-téc ngồi xuống đi văng, cầm tờ báo chăm chú đọc rồi đột nhiên hỏi: - Không ai gọi điện cho tôi à? - Không… Còn tôi sẽ làm nhiệm vụ gì? – Pao-lơ hỏi. – Cho đến bây giờ, tôi chỉ tham gia rất hạn chế. - Mùa nào rau ấy ông ạ. Chúng ta đã thực hiện được một nửa kế hoạch rồi. Mọi việc còn lại phụ thuộc vào điều người ta có gọi điện thoại cho tôi hay không? Có tiếng gõ cửa khe khẽ cắt ngang câu chuyện của họ. Cả hai nhìn nhau im bặt. Pao-lơ ra mở cửa, còn Mông-téc dịch sát vào thành ghế bành và nhanh nhẹn đeo cặp kính dâm lên mắt. Pao-lơ nhìn thấy một phụ nữa và một người đàn ông đứng sau cánh cửa vừa hé mở. Pao-lơ biết người phụ nữa này: đó là bà chủ tịch Uỷ ban bảo vệ cách mạng phường. - Chào ông ! – Bà chủ tịch lên tiếng trước. - Vâng, chào anh chị. - Đồng chí này ở bên Sở y tế. Hôm nay bên ấy sang kiểm tra xem có nước bẩn trong khu nhà ta không. Nếu có thì sẽ phải phun thuốc diệt muỗi. Tôi còn muốn biết thêm số nhà anh đã nộp đủ cho Uỷ ban vỏ chai hoặc hộp các tông chưa? - Xin mời anh theo tôi. Ống cống ở ngoài vườn cỏ. Bà chủ tịch ở lại trong phòng khách. Ngồi yên trên ghế, quay lưng lại phía cửa ra vào, Mông-téc làm như vẫn bình thản đọc báo. Chuông điện thoại kêu lanh lảnh. Mông-téc ngồi ngay cạnh máy nhưng không hề nhúc nhích. Nghĩ là người này đang ngủ gật, bà Ma-ria-a chủ tịch Uỷ ban bước lại gần bàn nhấc ống nghe. - Tôi nghe đây… Tôi nghe anh nói… Ba hoa đủ rồi, trả lời đi… Tôi nghe rõ chiếc đài cảu anh đang oang oang lên đấy. Không ai đáp lại, Ma-ri-a tiếp tục giữ ống nghe trong tay và nhìn người đàn ông đang kín đáo hằn học quan sát mình. - Hình như anh không phải người ở nhà này, hả? - Ồ, không. Tôi làm việc cùng chỗ với Pao-lơ. - Mọi việc đều tốt lắm. – Quay vào cùng với Pao-lơ, vị đại diện Sở y tế nói. Bà chủ tịch lại nhắc Pao-lơ: - Ông đừng quên nộp vỏ chai và hộp giấy nhé. - Chị cứ yên tâm, tôi sẽ nhớ. Khép cửa vào, cả hai người khách đi ra. Pao-lơ và Mông-téc nhìn nhau. - Đám khách của ông ngán quá đấy, ông bạn ạ! – Bỏ cặp kính dâm ra, Mông-téc thởi dài. Vị đại diện y tế tạm biệt Ma-ri-a và ngồi vào chiếc xe “Díp”. Đi ngang qua khách sạn quân đội, gần nhà Pao-lơ, anh ta nháy hai lần chiếc đèn hậu rồi phóng tiếp. - Con chim cái nào đấy? – Mông-téc hỏi: Pao-lơ chậm rãi đáp: - Mụ chủ tịch Uỷ ban phường đấy. - Uỷ ban nào cơ? - Ồ, Uỷ ban bảo vệ cách mạng phường, ông Mông-téc ạ. - Ra thế đấy. Bây giờ anh hãy kiểm tra xem họ có đi vào các nhà xung quanh không hay chỉ ngó vào đây thôi. - Ông lúc nào cũng bị ám ảnh quá đấy. – Vẻ không bằng lòng, Pao-lơ bỏ ra ngoài, làm theo lệnh của Mông-téc. Đ-45 theo dõi Rô-béc-tô cho đến lúc gã này rẽ vào hàng kem giải khát. Trở về nhà, Đ-45 lao ngay lên căn buồng nhỏ trên tầng hai có để máy thu và ca-xét ghi âm luôn sẵn sàng hoạt động, khi “mảnh răng hàn”do Rô-béc-tô gắn vào mép bàn phòng đại uý Ra-mô phát tín hiệu về. Và ngay lúc đó những vạch dích dắc hiện ngay lên trên màn ảnh nhỏ. Tiếng ríu rít trong phòng dần dần dịu bớt và biến thành những tiếng đều đều hơn. Đ-45 nhìn máy ghi âm. Chiếc băng ca-xét bắt đầu quay. Đ-45 kéo ghế lại gần, vặn khẽ một nút nhỉ và ríu rít mất hẳn. Lão với tay cầm đôi tai nghe treo trên cần ăng-ten chiếc máy thu thứ nhất. Giờ thì lão nghe rõ tất cả những gì đang diễn ra trong phòng làm việc của Ra-mô. Lão ngồi nghe vậy khoảng gần hai giờ liền. Sổ tay ghi đầy đến trang 23. Băng ghi chạy hết, Đ-45 thay băng ca-xét mới, còn băng vừa ghi xong được quay ngược lại. Xong xuôi đâu đấy, lão quay xuống tầng một, lấy trong ngăn kéo bàn ra tập bìa da màu đỏ cầm mấy tờ giấy trăng và bắt đầu ghi lại: a) Cuộc xét hỏi Rô-béc-tô được quay phim b) Chúng đã bắt và dịch được các thông báo của tôi. c) Có điệp viên của chúng (H-23) làm việc trong chúng ta. Nó đã chuyển một số tin tức chính xác về chiến dịch này. d) Chúng đã bắt và giải mã thông báo của Pao-lơ. e) Chúng đã biết được việc tung F-1. g) Những bức điện do H-23 chuyển về Cuba: - Điệp viên “Thần Thông”sẽ đến thăm các anh. - “Thần Thông” sẽ đến vào thứ hai. - “Chim Hoàng Anh”. - “Gà trống con”.

h) Rô-béc-tô đã thực hiện cả hai giai đoạn trong nhiệm vụ của mình. i) Chúng biết rõ trong chiến dịch này có năm điệp viên tham gia. k) Chúng cũng biết rõ, F-1 đã thủ tiêu người quen cũ nhận ra mình. l) Chúng đang đoán Rô-béc-tô đã gặp ai đó trước khi đến đầu thú. m) Chúng hiểu Rô-béc-tô đang thực hiện một nhiệm vụ khác nào đấy. n) Chúng đã thành công trong việc định vị các máy phát. o) Chúng cũng biết cơ cấu của tổ - ba điệp viên, hai nhân viên điện đài. p) Có thể chúng đã biết được bí mật chiếc đồng hồ của Rô-béc-tô. q) Chúng biết còn một “ông trùm” nữa sẽ đến vào thứ hai. r) Các sĩ quan Cục an ninh quốc gia Cuba chịu trách nhiệm chính trong vụ này là Phê-ra, Ra-mô và An-ghi-lát. Đ-45 ghi xong, bật quạt máy, lão rút thuốc lá trên bàn con và châm hút. Lão thoải mái xoãi người và hợp một ngụm rượu rum. Lat sau lão lấy tờ giấy khác và viết tiếp:        1. Chúng có một hệ thống phát triển khá tốt trong tất cả các ngành (vô tuyến điện, dịch mã, vv…). Do đó chúng có điều kiện bắt tin và dịch được nhanh chóng các bức điện của ta truyền đi. 2. Chúng nắm vững và sử dụng tốt các máy móc phương tiện của khoa học kỹ thuật tiên tiến (như máy chụp ảnh tầm xa, phòng thí nghiệm hiện đại). 3. Rô-béc-tô đã tỏ ra bản lĩnh của người điệp viên kỳ cựu, nhưng tình thế của anh ta ngày một xấu đi. Tôi đề nghị xúc tiến giai đoạn ba của chiến dịch để giải thoát cho Đ-54. 4. F-1 đã bị lộ. Cục an ninh quốc gia Cuba dĩ nhiên đang có trong tay tất cả thông tin về hắn và họ bắt đầu hành động đối phó với F-1. Điều này đe doạ phá vỡ phần chính của nhiệm vụ. 5. Cần đặc biệt kiểm tra và tìm ra tên điệp viên Cuba mang bí số H-23 đang nằm trong cơ quan các anh. 6. Chúng sẽ tổ chức cuộc đón tiếp người sắp đến vào thứ hai này thật chu đáo và cẩn thận, tuy bọn an ninh Cuba không biết rõ mặt ông ta. Đ-45 đứng dậy và bước nhanh vào phòng ngủ. Lát sau lão quay ra, tay cầm hai đế đèn làm việc. Mở ngăn kéo bàn viết, lao lôi ra hai ngọn đèn một trăm oát rồi gắn chúng vào đèn bàn, kéo kín rèm cửa sổ. Căn phòng sáng trưng tràn ngập ánh điện tựa như một hiệu ảnh. Đ-45 mở ngăn kéo bàn lôi ra chiếc hộp đen có để đôi ống kính bọc ngoài bằng lớp kính nhựa rất mỏng. Lão thong thả lắp chúng vào và để lên bàn hai tờ giấy chi chít những dòng nhận xét kết luận của mình. Kéo đèn lại gần tờ giấy đủ mức ánh sáng cần thiết, Đ-45 ngắm tờ giấy đặt bên trái, một tay che ống kính bên phải, tay kia bấm vào máy để bên phải. Rồi lần lượt làm như thế với tờ giấy thứ hai nhưng động tác ngược lại. Xong việc, lão lại cất ống kính vào hộp và đi sang phòng khách. “Giấu chúng ở đâu được nhỉ? Chỗ nào bây giờ nhỉ?” – Lão tự hỏi thầm. Nhìn bao quát cả căn phòng lão mỉm cười nghĩ: “có người đã nói rất đúng: muốn giấu kín vật gì thì hãy để ở chỗ sơ hở nhất”. Lão đặt hộp kính lên mặt bàn đọc sách báo. Sau đó quay máy điện thoại. Bằng bất cứ giá nào cũng phải nói chuyện được với F-1. Cửa phòng bật mở và Pao-lơ huýt sáo vui vẻ đi vào. Nhìn thấy gã, Mông-téc đặt tờ “Hy-ve-út Ri-ben-đê” xuống bàn. - Thế nào, hỏi được rồi chứ? - Chúng đi dọc cả dãy phố này, như vậy là bình yên vô sự. - Sao ông biết được? - Tôi rẽ vào cửa hàng thực phẩm và ở đó người ta bàn tán về cuộc kiểm tra của tay nhân viên y tế mà. Tóm lại việc chúng đến đây không liên quan gì đến sự xuất hiện của ông cả. Một hồi chuông điện thoại đột ngột cắt lời họ. Pao-lơ định cầm ống nghe, nhưng Mông-téc cản lại. Chuông điện thoại rung lên bốn hồi liền rồi im băt. Pao-lơ nhìn Mông-téc không rời mắt, vẻ ngạc nhiên hỏi: - Sao lại thế? - Không sao cả. Cần phải thế mà. Nếu tôi không nhầm thì người ta lại sắp gọi lại ngay bây giờ đây này và chúng ta vẫn sẽ không trả lời. Quả thật chuông lại vang lần nữa và lần này Mông-téc và Pao-lơ vẫn lặng thinh, Mông-téc châm điếu xì gà và ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế đệm lớn. Pao-lơ ngồi đối diện trước mặt, bắt đầu đọc tờ “Gram-ma”1, chuông điện thoại réo vang lần nữa, năm hồi ngắn, lần này Mông-téc mới chịu cầm máy. - Tôi nghe đây, vâng… Một cái nhổ và hai cái phải hàn. Được rồi. Chào ông. Khi Mông-téc nói, Pao-lơ chăm chú nhìn hắn cố đoán ý nghĩa cuộc đàm thoại. - Có tin tức mới à? Liếc nhanh Pao-lơ, Mông-téc rít liền hai hơi thuốc dài và chậm rãi nói: - Sếp gọi đấy. Chúng ta phải đến gặp ông ấy ngay. Anh chuẩn bị nhanh lên, nửa tiếng nữa chúng mình sẽ đi. Pao-lơ đứng dậy, vứt mẩu thuốc. - Ở ngay La Ha-ba-na này à? - Ừ, trên đường đi tôi sẽ nói cho anh địa chỉ. - Cần phải mang theo những gì? – Vừa hỏi Pao-lơ vừa kéo các rèm cửa sổ lại. - Cần chứ. Mang theo bộ pin và hai băng ca-xét mới. - Có lâu không? - Tôi vẫn chưa biết được. Nhưng tôi nghĩ chắc là không lâu đâu. Tôi không muốn anh phải bị động vì sự có mặt của tôi, nhưng trong chiến dịch này hầu như tôi cũng ở trong tình trạng như anh thôi. Cả hai chúng mình đều đwọc biết rất ít. Chỉ có sếp là biết rõ cần phải làm gì. Nhưng “ở đây” người ta đã nhắc kỹ tôi là không được hỏi sếp những câu thừa không cần thiết cho chiến dịch. Họ chỉ nói với tôi là sau khi đến đây thì gọi ngay điện thoại cho anh, và anh sẽ làm việc với tôi. Và chúng ta cùng phải chờ chuông sếp gọi.------------------------------- 1. Báo của Đảng Cộng Sản Cuba.

- Tại sao lại thế nhỉ? Họ không tin chúng ta chăng? – Pao-lơ chất vấn, vẻ bực bội. - Tôi không nhận thấy có sự ngờ vực nào ở đây cả. Đây chẳng qua là một biện pháp đề phòng thôi. Cả tôi, cả anh đều không thể chung sống được với bọn cộng sản, chúng ta cần phải vững vàng đừng để cho giữa hai người xảy ra mất lòng tin lẫn nhau. “Ở nhà” họ cũng nói rõ với tôi, đây là một nhiệm vụ quan trọng và vì lợi ích chung của việc bảo mật, mỗi thành viên tham gia trong chiến dịch sẽ chỉ biết phần việc riêng của mình thôi. - Nếu vậy thì lại là chuyện khác. – Pao-lơ đóng chặt tất cả các cửa sổ rồi bắt đầu sắp xếp pin và ca-xét vào chiếc va li xách tay. - Có thể nói, tất cả đã xong xuôi. - Chưa được đâu anh bạn ơi. Chúng ta sẽ không đi như thế được. Đây có phải là đi tham quan đâu. Chỉ cần chủ quan một chi tiết nhỏ cũng đủ làm đi tong cả công việc lớn đấy. Bây giờ tôi ra một mình trước. Anh xách vali xuống để vào hòm sau xe và kiểm tra xem có “đuôi” bám theo tôi không. Nếu tất cả đều bình thường thì đánh xe ra bến ô tô buýt chở tôi đi. Còn nếu phát hiện thấy có điều gì nghi ngờ thì cứ việc phóng xe đi thẳng. Tôi sẽ tim gặp anh sau. Anh rõ ý tôi chứ? - Rõ rồi. Như đã qui ước, Pao-lơ đón Mông-téc ở bến xe. Ngồi cạnh ghế Pao-lơ, Mông-téc để lên đùi quyển sổ nhỏ, rút bút chì ra và nói: - Hãy đi dọc phố bốn mươi mốt, đến phố bốn mươi hai. Sau đó anh cho xe rẽ sang phố hai mươi ba đến đúng bến xe gần vườn bách thù thì dừng lại nhé.        Pao-lơ gật đầu và tăng ga. Chiếc xe phóng nhanh trên đường phố bốn mươi mốt. kim đồng hồ tốc độ lay động giữa hai con số 80 và 90 dặmgiờ. Mông-téc đặt lại tấm gương bên phải để có thể nhìn rõ bất kỳ xe nào đi đằng sau quãng mười lăm đến hai mươi mét. Hắn cũng làm thế với tấm gương ở giữa. Hết đưa mắt nhìn từ từ chiếc gương này sang chiếc bên kia, hắn lại cúi xuống ghi ghi chép chép và đánh dấu gì đó vào quyển sổ để trên đùi. Pao-lơ vừa lái xe vừa hỏi: - Ông làm gì thế? - Đây cho anh xem. Pao-lơ cầm quyển sổ, liếc nhìn tủm tỉm cười và trả lại ngay. Mông-téc ghi nhận xét các loại ô tô đi đằng sau: màu xe, biển số và thời gian chạy bám đuôi. Họ dừng lại ở bến ô tô khách, cả hai cùng xuống xe và đều không biết là Đ-45 đang dùng ống nhòm theo dõi mình. Pao-lơ lôi chiếc vali nhỏ ở sau xe ra, nt vỗ vai anh ta, nói: - Đưa vali đây cho tôi. Chịu khó chờ ở đây một lát nhé. Tôi sẽ quay lại ngay. Nhớ chú ý quan sát chung quanh. Điều này chẳng bao giờ thừa đâu. Anh theo dõi xem có “đuôi” nào theo tôi không. Mông-téc giơ tay phải ra đỡ chiếc vali và rảo bước đến dãy ô tô buýt đang đỗ ở bến. Hắn bước lên một chiếc xe rồi ngồi xuống hàng ghế ở sát cửa sau. Chiếc xe đã đầy khách và bắt đầu chuyển bánh. - Xin lỗi, làm ơn mở hộ cửa sau với. – Đột nhiên Mông-téc kêu lên với người lái xe. – Tôi trót để quên gói hàng dưới bến mất rồi. Hắn nhanh nhẹn nhảy xuống, đứng nhìn theo bóng chiếc ô tô buýt khuất dần và lẩn nhanh ra khỏi bến xe. Quan sát mọi diễn biến trên, Pao-lơ nhủ thầm: “Đúng, hắn được chuẩn bị kỹ lưỡng đấy!”. Tìm thấy địa chỉ cần thiết, Mông-téc vào thang máy lên tầng bốn. Hắn gõ cửa buồng cuối hành lang. Cửa hé mở, một người đàn ông ló đầu ra. - Ông hỏi ai? - Tôi muốn gặp bác sĩ chữa răng. Chiếc răng hàn của tôi bị bong. Người đàn ông mời hắn vào. Mông-téc đưa chiếc vali cho chủ nhà. Chủ nhân ra hiệu mời khách ngồi. - Hãy chú ý nghe tôi nói đã. – Đ-45 (chính là lão) nói. – Sau sẽ hỏi thêm. Đ-45 bắt đầu nói rõ cho Mông-téc biết nhiệm vụ do Rô-béc-tô thực hiện ra sao. Cơ quan an ninh đã biết vụ giết Hoan Hô-xê. Nghe Đ-45 nói, mặt Mông-téc biến sắc – Từ đỏ hồng sang tái nhợt. Người Mông-téc như bị trúng gió. - Đấy là tất cả những gì đã xảy ra trong thời gian qua. – Đ-45 tiếp tục. – Anh thấy đấy, tất cả những điều vừa nói đều quang trọng. Nhưng điều quan trọng hơn là tất cả những gì tôi sắp nói cho anh. Đ-45 ra hiệu cho Mông-téc ngồi dịch lại gần hơn. Mông-téc lắng nghe chỉ thị của cấp trên suốt ba giờ liền. Khi Mông-téc quay lại xe thì Pao-lơ đang ngủ khá say. Xoay lại hai tấm gương, hắn ra lệnh: - Chúng ta đi thôi. - Tôi cứ nghĩ là ông sẽ rủ tôi đi cùng. – Vừa nổ máy Pao-lơ vừa nói. - Không còn thời gian quay lại đón anh. Công việc đang bấn lên. Về nhà tôi sẽ giải thích rõ mọi chuyện cho anh hiểu. Còn bây giờ tôi chỉ nói đwọc cho anh hay là Pê-ke sẽ để dành cho chúng ta một biết thự đủ tiện nghi ở Xô-rô-a. - Pê-ke? - Đúng, chúng ta sẽ gọi sếp như thế, - Mông-téc đáp và cười vang, vẻ hài lòng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.