Điệp viên F-1 bình thản ngồi xuống hàng ghế cuối trong xe buýt số 62. Mười năm đã trôi qua kể từ khi hắn trốn khỏi đất nước này. Những người cộng sản sau khi lên cầm quyền đã nghiêm cấm mọi cuộc sát phạt đỏ đen, xổ số, cờ bạc, nhà chứa và do vậy hắn đã buộc lòng phải giải nghệ, bỏ hẳn những phi vụ béo bở và không chịu tìm làm những công việc không phù hợp với hắn. F-1 chuyển xe ba lần và khoảng tám giờ sáng hôm sau. Trước khi rời bến xe, hắn đã tranh thủ gọi điện thoại ở trạm dự động theo số máy có sẵn. - Chào ông, chỗ ông có cam sành xanh không? - Ồ, rất tiếc, chỉ còn loại cam vàng thôi. - Vậy cũng được, sáng mai tôi sẽ đến chỗ ông. Người vừa tiếp chuyện điện thoại với F-1 nặng nề ngồi phịch xuống ghế. Đầu óc quay cuồng, những hình ảnh quá khứ xa xưa vụt hiện lên trong trí nhớ. Đúng mười năm trước đây họ đã ra lệnh cho nằm im kiên trì chờ đội đến một ngày nào đó sẽ có người đến gặp và nói rõ công việc cần làm để góp phần vào sự nghiệp giải phóng Cuba. Từ khi nhận cái công việc chờ đợi này mặc dầu chưa phải mó tay động cân vào một việc cụ thể cả nhưng đều đặn mỗi tháng gã vẫn được nhận hai trăm pê-xô tiền lương và một trăm đô la gửi vào tài khoản riêng ở ngân hàng bên Mỹ ấy. Từ lâu Pao-lơ vẫn sống độc thân ở đây sau khi vợ con đã rời lên miền Bắc1. Căn nhà hai tầng bốn buồng có vẻ quá rộng và trống trải với Pao-lơ. Giờ đây, lơ đãng đưa mắt nhìn khắp gian phòng đang ngồi, Pao-lơ thốt lên: - Sắp chấm dứt cuộc sống cô đơn rồi! Sau khi ngồi chờ cho hết đêm ở bến xe ô tô, sáng sớm hôm sau F-1 lên chuyến xe buýt số 34. Ngồi trong xe, hắn say sưa, lặng lẽ ngắm nhìn những đường phố quen thuộc nhưng cũng xa lạ với hắn. Kia là quảng trường nhà ga trung tâm. Nó thay đổi biết bao nhiêu. Đối diện với nhà ga là công viên thành phố thoáng rộng, xanh um, mát mẻ. Chuyển xe, F-1 bước xuống và đi bộ đến đại lộ Xan-va-đo A-gien-đê. Bỗng hắn nghe sau mình vang lên tiếng hỏi làm ớn lạnh sống lưng: - Ông An-béc-tô! Ông cũng ở đây à? Một người đàn ông, bận bộ đồng phục lực lượng dân quân tự vệ bước vượt lên ngang hắn, tròn xoe mắt nhìn xoáy vào hắn và định hỏi điều gì nữa. F-1 cau mày, nhưng vẫn mỉm cười bình thản đáp lại: - Xin lỗi, có lẽ anh nhầm tôi với ai. Tôi là Ra-mông. - Xin lỗi, ông bạn, đừng cáu với tôi. Nếu ông không phải là An-béc-tô thì nhất định cũng phải là anh em ruột với ông ta. Ông An-béc-tô chủ sòng bạc nổi tiếng ở Pa-la-ti-nô thì ai trông nhầm được. Nhưng theo tôi biết thì chính ông An-béc-tô không có anh em trai nào cả mà. - Tôi đã nói với anh rồi, anh nhầm tôi với ai đấy. Chuyến ô tô buýt cũng vừa tới và “Ra-mông” vội nhảy lên xe. Người đàn ông đó còn đứng lại một lúc lâu, tay bóp thái dương cúi đầu suy nghĩ, miệng lẩm bẩm: - Nhất định mình không nhầm được. Chính hắn là An-béc-tô. Trong lúc đó, ngồi trong xe F-1 rất lo lắng. Hắn trầm ngâm nhìn vào tấm gương phản chiếu phía sau xe. Dĩ nhiên hắn nhận ra ngay người đàn ông mau miệng này là Hoan Hô-xê, khách hàng xổ số của hắn trước đây. Không bình tĩnh được hơn, hắn xuống ngay bến đầu tiên và quyết định thực hiện phương án dự phòng đã được quy định từ trước, trong những trường hợp bất trắc. Trường hợp này đúng là một trong những bất trắc đã được dự kiến xử lý tức khắc. Vẫy chiếc tắc xi vừa chạy tới, hắn bảo anh lái xe và chỉ vào chiếc ô tô buýt tiếp theo cũng vừa rời bến: - Anh cho tôi đi theo chiếc xe buýt này. Anh lái tắc xi nhìn hắn chằm chằm, trả lời khó chịu: - Anh bạn ạ, đây không phải là xe tuần tra và tôi cũng không phải là cảnh sát. F-1 đành phải tìm cách nói dối, thuyết phục anh ta: - Anh bạn ạ, có chuyện riêng trong gia đình. Sáng nay vợ tôi đã nói không đi đâu cả thế mà tôi lại vừa phát hiện thấy cô ta vừa lên chiếc xe buýt này với một gã đàn ông khác. Nét mặt người lái xe thay đổi ngay và anh ta nhếch mép cười ra vẻ thông cảm: - Tôi hiểu. Mời anh lên xe. Chiếc tắc xi chồm lên và F-1 luôn miệng thầm rủa mình: “Mày đúng là một thằng ngốc”. Đi chiếc xe buýt tiếp theo ngay sau xe của người quen cũ, Hoan Hô-xê cũng sốt ruột không kém và anh xuống bến xe ở ngã tư giữa phố Rây-nơ và A-mi-xtát. Anh bước vội qua đường và không để ý đến chiếc tắc xi cũng vừa dừng cách anh một dãy phố. Vừa qua cổng cơ quan làm việc của mình được một lúc thì ở phòng thường trực cơ quan cũng có một người lạ mặt bám theo anh ngay. Đó là F-1. Hắn hết sức tự nhiên hỏi bà nhân viên thường trực, ngồi lơ đãng chiếu lệ bên cửa ra vào: - Bà chị ơi, anh chàng vừa vào cơ quan đấy có phải là… - Là Hoan Hô-xê đấy mà. - Ồ thế mà tôi… Chả là anh ấy hẹn tôi tới nhà chơi nhân dịp ngày vui của gia đình và có mời thêm mấy người bạn khác nữa. Tôi ở bên Ban chỉ huy quân sự quận. Tiếc một điều là tôi quên mất địa chỉ nhà anh ấy rồi. Bà thường trực nhanh nhảu và tỏ ra tốt bụng liền với tay mở quyển sổ ghi địa chỉ của cán bộ nhân viên cơ quan ra, tìm địa chỉ của Hoan Hô-xê. Bà không nghĩ rằng đã vi phạm nặng nội quy bảo mật của cơ quan. Sau lời cảm ơn chân thành và nhận mấy đồng bạc giúi vào tay, bà thường trực cười hãnh diện, rộng lương. Bốn giờ chiều hôm ấy, khi tan tầm thấy Hoan Hô-xê đi qua phòng thường trực, bà ta liền gọi với: - Này, anh Hoan, lúc đầu giờ có ai hỏi anh đấy. - Ai thế bác? - Tôi không hỏi tên, nhưng anh ta nói là anh hẹn anh ấy đến chơi ấy mà. - À…à… Cảm ơn bác. Rời cổng cơ quan, Hoan Hô-xê đến ngay đồn công an gần nhất. Tại đây, sau khi nghe Hoan báo cáo những nghi vẫn của mình, trưởng đồn liền quay ngay điện thoại đi đâu đấy. Không đầy nửa giờ sau Hoan Hô-xê đã đứng trước bàn làm việc của đại uý Ra-mô, trưởng phòng tác chiến Cục an ninh quốc gia Cuba-------------- 1. Cách gọi nước Mỹ cùa dân di tản người Cu-ba (ND.) — Tất cả những chú thích trong sách là của người dịch.
Trời đã tối từ lâu. Dọc đại lộ Vi-a Blan-ca từ ngã tư Ta-ra-na đến Bô-ca Xên-ghi cứ khoảng ba bốn mét lại có một chiến sĩ công an vũ trang đứng gác. Lát sau vang lên một mệnh lệnh: - Đội truy lùng bắt đầu hành động. Hai phát pháo hiệu đỏ lừ xé tan bóng tối. Các chiến sĩ công an vũ trang dàn hàng ngang tiến về phía bờ biển. Thời gian chậm chạp trôi. - Báo cáo đồng chí trung uý. Phát hiện thấy vật lạ. Trên nền cát trắng thấy hiện rõ dấu chân người. Một con béc-giê lồng lên lao đến một hố cát cách đấy khoảng trăm mét. Chạy theo con chó. Các chiến sĩ phát hiện thấy một hố cát nông hằn vết người nằm và sau một hồi quan sát, tìm kiếm họ phát hiện được thêm một chiếc cúc áo. Sau khi cho con béc-giê đánh hơi chiếc cúc, nó liền lao như bay về phía mũi Vi-a Blan-ca. Chỉ huy đội truy lùng đã hiểu rõ tất cả. Họ tiến về phía ấy. Trong phòng làm việc, đại uý Ra-mô đang hội ý với đại uý A-ghi-lát phó trưởng phòng của mình. Cuộc họp bị hồi chuông điện thoại dài làm ngắt quãng. Ra-mô ra hiệu cho A-ghi-lát cầm ống nghe. - Đại uý A-ghi-lát nghe đây. - Trung uý Oóc-tríc báo cáo. Có thể gặp trực tiếp đại uý Ra-mô được không? - Chờ một chút. - Tôi nghe đây. Báo cáo đi. Oóc-tríc. - Báo cáo đại uý, mọi dấu vết chứng tỏ bọn chúng đã tung được một tên xâm nhập lên bờ. - Thôi được. Đại uý A-ghi-lát sẽ tới chỗ anh ngay. Hãy chuẩn bị tình hình báo cáo tỉ mỉ cho anh ấy nghe. Tạm biệt. Im lặng một lúc, Ra-mô nói với A-ghi-lát: - Có lẽ điệp viên “Thần thông” mà H-23 thông báo đã đến chăng? Tiếng chuông điện thoại lại vang lên. - Tôi, Ra-mô đây… Sao?... Các anh tin chắc thế à?... Thôi được, cứ đưa hắn đến đây. Đặt ống nghe xuống, anh thông báo cho A-ghi-lát: - Sĩ quan trực ban thông báo, có một người đàn ông đến phòng trực ban tự thú là Rô-béc-tô, mang bí số là Đ-54, điệp viên của CIA vừa được tung vào Cuba. - Chẳng lẽ đây là tên “Thần Thông”? Đồng chí trự ban nói rõ ràng hắn tự khai vừa mới đột nhập vào đất liền rạng sáng nay. Hay chúng có hai tên? Cánh cửa xịch mở và nghe thấy giọng trung uý Oóc-tric: - Báo cáo, xin phép vào. - Mời anh vào đây, Oóc-trích. - Đồng chí đại uý, có điện. – Vừa báo cáo anh vừa trao cho Ra-mô bức điện ghi trên giấy đỏ hồng, ký hiệu của điện khẩn – tối mật. Bức điện chỉ vẻn vẹn có dòng chữ ngắn ngủi: “Thần Thông sẽ đến vào thứ hai tới. H-23”. - Hôm nay là thứ tư. Như vậy là còn… - Tin mới chứ, đồng chí trưởng phòng? – A-ghi-lat hỏi. - Sự việc lại phức tạp đấy, A-ghi-lát ạ. Rất phức tạp. Ra-mô nói lẩm bẩm, ngồi xuống ghế, trầm tư suy nghĩ; rồi tự hỏi: - “Ba tên? Hai tên? Hay chỉ là một?’. Dòng suy nghĩ của anh lại bị ngắt quãng vì trong máy bộ đàm vang lên giọng lanh lảnh thánh thót của nữ thư ký I-lê-a-na: - Xin mời đại uý nói chuyện với đại uý Ca-nhi-ắc, đồn trưởng công an khu vực. Ra-mô nhắc máy nghe. - Tôi nghe đây. Có chuyện gì thế anh Ca-nhi-ắc. Giọng Ra-mô đang bình thản bỗng hốt hoảng và mặt lộ vẻ sửng sốt. Theo phản ứng thói quen, anh vô tình đưa tay xoa xoa chiếc trán hói, hỏi tiếp: - Lúc nào? Ai phát hiện? Chà… chà. Thật rắc rối. Vâng, tôi sẽ cử giám định viên đến ngay. Anh im lặng lắc lắc đầu, đặt ống nghe xuống. - Lại chuyện gì thế? – A-ghi-lát hỏi, vẻ sốt ruột ra mặt. – Hoan Hô-xê Phun-ghéc Men-đéc vừa mới ở đây lúc chiều. Thế mà người ta vừa phát hiện thấy xác anh ấy ở ngoại ô Xan-ta-phê. – Ra-mô nói.