Người Thay Thế H23

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio
Lượt đọc: 187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tình Huống Éo Le

❊ ❊ ❊

Ngài Tiến sĩ ngây người nhìn chiếc gạt tàn và nhúm tàn thuốc đến mấy phút. Ông lạnh toát người nhận thấy cái vật lạ ấy lẫn trong nhúm tàn. Vật nhỏ chi khoảng ba mi-li-mét. Ông ta khẽ gắp nó lên và đi đến bên bàn. Mấy phút sau ông ta quay lại vói chiếc nhíp cắp và máy ảnh trong tay. Nhẹ nhàng và thận trọng gắp những hạt sạn ra khỏi nhúm tàn thuốc. Máy ảnh lóe lên sáu lần. - Không được. Thế này không được- Tiến sĩ lo lắng nói. Ông ta đặt máy ảnh lên bàn và với tay lấy chiếc kính lúp. Nhìn kỹ vật lạ qua ống kính phóng đại ông ta thấy không còn nghi ngờ gì nữa. “Thật may. Mình đoán không sai, đúng là chiếc máy phát tí hon “, - ông ta khẳng định. Buông thân hình nặng nề xuống ghế đệm, Tiến sĩ trầm ngâm suy nghĩ: “ Không phải nghi hoặc gì nữa. Đúng là chiếc máy phát cực nhỏ. Nhưng ai đặt vào đây và đặt khi nào? Chỉ có một chiếc này hay còn nữa? Phải kiểm tra ngay”. Ông ta nhanh nhẹn đến bên bàn, cầm ống nói nhưng rồi lại đặt xuống ngay. “ Không nên nói gì ở đây. Nếu chúng còn gắn quanh đây chiếc nào nữa thì chúng: sẽ nghe được hết”. Nghĩ vậy, tiến sĩ nghiến răng bấm chiếc nút nhỏ gắn ở mép bàn. Mấy phút sau Ha-xin-tô mở của nhìn vào. - Thưa ngài gọi tôi ? - Vâng. Anh hãy thu dọn gạt tàn và lau sàn nhà đi. Hôm nav tôi còn phải tiếp khách nữa. Phải dọn sạch sẽ nhanh lên. - Ông nói là dọn sàn và tàn thuốc? Tiến sĩ chỉ vào cái gạt tàn và mấy nhúm tàn thuốc cùng những hạt cát vương vãi trên sàn: - Một ông khách vô tình đánh đổ chiếc gạt tàn. Ha-xin-tô đi ra và lát sau quay lại với tấm giẻ lau, cùng chiếc xô nhỏ. Khi đi ra, anh không thấy được ánh mắt lạnh lùng và nghi ngờ của Tiến sĩ lướt theo sau minh.        Đầy phân vân và bối rối, ngay đó Tiến sĩ lên xe lái thẳng đến ngôi nhà phân cục CIA tại Mai-a-mi, nơi lập văn phòng chỉ huy trung tâm chiến dịch “Pen-ta”. Đó là một ngôi biệt thự hai tầng xung quanh có tưởng cao bao bọc. Tầng một là văn phòng và phòng tiếp các loại khách khác nhau. Tầng hai là các phòng làm việc của ban lãnh đạo cùng máy móc điện đài. Một chiếc cần ăng-ten dài vươn cao trên mái nhà. Hệ thống bảo vệ phức tạp và tinh vi giúp trung tâm ngăn chặn được mọi sự đột nhập bất ngờ của người ngoài. Tiến sĩ theo cầu thang gác đi lên, gật đầu chào người bảo vệ đứng ngay bậc cuối. - Chào anh. - Xin chào sếp. - Ồn chứ ? - Vâng. - Hôm nay ai trực điện đài ? Người bảo vệ dến bèn bàn con mở sổ xem và nói: - Thưa ngài, U-li-am ạ. - Cám ơn, báo cho anh ấy biết tôi chờ anh ấy. Quay lại phòng làm việc dành riêng cho mình, ông ta nghe rõ tiếng người bảo vệ đang đi vào phòng điện đài, thực hiện lệnh. Tiến sĩ kiểm tra dấu xi trên tay vặn. “Còn nguyên” - ông ta nhận xét. Bóc dấu xi, ông vặn nắm đấm từ từ hai vòng và mở cửa bước vào. Bật dèn, ông ta lặng lẽ ngồi xuống ghế. Mấy phút sau có tiếng gõ khẽ ngoài cánh cửa. - Cứ vào. U-li-am bưóc vào, với tay khép cánh cửa sau lưng mình lại, đứng nghiêm chờ chỉ thị. - Anh ngồi xuổng, - Tiến sĩ khẽ nhếch môi. U-li-am ngồi ghé xuống chiếc ghế cạnh đấy, rút sổ tay, chờ đợi. - Lần này không ghi chép gì cả. - Tiến sĩ sẵng giọng nói. U-li-am vội đút sổ tay vào túi vét tông và chăm chú nhìn người chỉ huy trung tâm. - Chỉ thị tôi giao cho anh hôm nay thuộc loại tuvệt mật. Rõ chứ? - Rõ. - Anh cần chọn một trong những chuyên gỉa tốt nhất của mình và trao cho anh ta cái này. - U-li-am đỡ trong tay sếp của mình tấm phong bì mỏng và đặt lên đùi. - Trong phong bì là một hạt sạn mà nếu tôi không nhầm thì có thề là chiếc máy phát cực nhỏ. Nhỉệm vụ của chuyên gia các anh là - “ xác định hay phủ định” nó. Nếu xác định thì phải thuyết minh rõ tính chất của nó, Điều rất quan trọng là khẳng định có đúng là loại chúng ta vừa chế tạo và đang dùng hay không? Theo anh thì việc này cần bao nhiêu thời gian? - Có thể mở phong bì ngay ở đây được chứ ạ? - Được. U-li-am chăm chú xem xét một lúc cái vật bé tí xíu ấy và khẳng định ngay: - Vâng, đúng là chiếc máy phát cực nhỏ. - Anh tin chắc chứ? Bỏ hạt sạn ấy vào phong bì, U-li-am ngẩng nhìn ngưởi nói chuyện với mình, trả lời: - Với tư cách là chuyên gia thông tin liên lạc, tôi xin khẳng định với ngài, đây đích thực là loại máy phát cực nhỏ mà tôi được biết. - Nếu đúng vậy thì giao nó lại cho chuyên viên của anh xem thêm. Nhiệm vụ chính của anh ta là phải nghiên cứu cho ra nó. - U-li-am gật đầu đứng dậy. - Lấy thêm mấy người nữa, - Tiến sĩ nói tiếp, - và thu dọn ngay căn phòng chính của tôi đằng ấy. Nhiệm vụ của các anh là phát hiện xem còn có cái nào cài lại trong phòng ấy không ? Làm ngay bây giờ. Chìa khoá đây. Tôi sẽ làm việc tại đây tới đêm. Nếu không cần hỏi gì thêm thì công việc hôm nay như vậy là hết. Tôi không cần gặp anh nữa.

U-li-am chào, đi ra cửa. Tiến sĩ nhìn đồng hồ. Bỗng vang lên tiếng chuông diện thoại. - Tôi nghe. Vâng. Rất tốt. Tôi sẽ chờ. Năm phút sau, trực ban vào đưa cho ông ta một phong bì cỡ ỉón. - Mới nhận đuợc cách đây nửa giờ ở “hòm thư năm mươi mốt” ạ. Nhân viên trực ban đi ra. Tiến sĩ lại ngồi một mình. Ông thong thả mở phong bì và thầm nghĩ: “Như vậy là 51 vẫn...” - và lặng lẽ đọc những tài liệu trong đó. Bề ngoài đây có vẻ như lá thư bình thường, thế nhưng bên trái tờ giấy lại là những thông báo mật theo những quy ưóc riêng. Ông ta đọc thư mất khoảng mười lăm phút. Đặt tờ giẩy xuống bàn, Tiến sĩ lại trầm ngâm suy nghĩ: Như vậy là lại tên H-23. “Thần Thông sẽ tới chỗ các anh vào thứ hai này”; “Chim hoàng anh”, “Gà trống con”... Ra-mô. Theo nguồn tin của Đ-45 thì con người đáng ngờ này biết rất rõ chiến dịch “Pen-ta”. Điều này cũng dễ điều tra thôi vì phạm vi những người bị nghi ngờ sẽ rất hẹp. Phải loại trừ ra hai người vừa dự cuộc họp vói mình sáng nay. “Chim hoàng anh”, “Gà trống con”... Hình như mình nghe những tiếng này ở đâu rồi ấy nhỉ. Nhưng là ở đâu? Ai nói? Ai là người có thể biết được chuyến đi của Mai-cơ vào sáng thứ hai?... Không... Ai có thề biết được chuyến đi cùa tay trùm phó của ta vào sáng thứ hai này ? Có lẽ hai kẻ này là một, nhưng không thể như vậy được. Kẻ đó biết được có một điệp viên của mình đi vào sáng thứ hai nhưng không biết rõ đó là Mai-cơ. Ai là kẻ có thể gắn chiếc máy phát cực nhỏ trong phòng mình ?... “. Tiến sĩ đến bên két sắt và lát sau quay lại bàn với cặp giấy trong tay. Ông ta nhớ lại từng giai đoạn của kế hoạch hành động vả nhớ lại các cuộc gặp gỡ tiến hành riêng trong phòng làm việc ngay sau khi chiến dịch “Pen-ta” bắt đầu. “... Không thể như vậv được. Phải chia những người đã được họp trong phòng nàv làm hai nhóm: nhóm một là những người không biết rõ ai sẽ được tung sang Cu-ba và nhóm hai là những người được biết rõ Mai-cơ sẽ được tung sang đấy. Trong bản mật mã nói “Thần Thông”. Điều này có nghĩa là tác giả của nó không biết được tên thật của diệp viên…”. Tiến sĩ cau có vứt chiếc bút bi lên bàn, đứng bật dậy đến bên cửa sổ. Lát sau ông ta mở toang cửa ra khoan khoái hít thở làn không khí mát lạnh ban đêm. Đã hơn một giờ khuya. Một lần nữa trong óc ông ta lại day dứt câu hỏi: “... Gà trống con”. Mình đã nghe tiếng này ở đâu nhi?”. Một hồi chuông diện thoại vang lên phá tan cảnh đêm yên tĩnh. “Ai lại còn gọi nhau vào giờ này được nữa?” - ông ta thầm nghĩ và bực bội nhìn chiếc máy điện thoại. - Tôi nghe đây. Vâng, tôi đây. Có chuyện gì vậy, Ha-xin-tô? Đúng. Tôi cho phép họ làm đấy. Ồ, không quan trọng đâu. Cứ đề cho họ lục tung lên. Tốt. Tiến sĩ đặt máy và ngồi xuống chiếc ghế mềm bên cạnh. Ông ta bất giác mỉm cười. Đứt dây động rừng rồi. Ha-xin-tô đã hoang mang khi thấy người của U-li-am lục tung căn phòng lên, - ông ta nghĩ, lòng thấy vui vui hơn. Bỗng nhiên trí nhớ vụt hiện trong óc ông ta. “Ha-xin-tô. Ha-xin-tô... Chính ta đã nghe được cái tiếng “ Gà trống con” từ miệng hắn nói ra khi chơi bài đô-mi-nô. Đúng rồi. Ta tin chắc là như vậy. Và cả tiếng “Chim hoàng anh” nữa. Tiếng thứ nhất có nghĩa là hắn gọi con “Ba“, tiếng thứ hai là con “Năm”. Như vậy đây có nghĩa là “ba” và “năm”. Rô-béc-tô... Mai-cơ... Đ-45... F-1... và Pao-lơ... - Ha-xin-tô... Ha...xin...tô... Chính chữ H này là từ chữ đầu của tên nó: Ha-xin-tô... - tiến sĩ tiếp tục phân tích. - Đúng, có thể là như vậy... Hắn có quyền vào phòng mình những lúc họp. Nhưng... Hai bức điện đều không đúng lắm... Làm sao hắn biết được Mai-cơ? - Tiến sĩ bỗng đấm tay xuống bàn: - Ta nhớ ra rồi! Lúc dó ta đã nói với hắn về loại rượu “Ca nhây“... Đúng là lúc ấy... Ngay sau đó, dĩ nhiên là hắn nhận được lệnh xác định lại nguồn tin và cài chiếc máy phát cực nhỏ kia... Thế đấy, đồ rắn độc! Nó sẽ phải trả giá đắt cho ta... và phải trả thật đắt”. Mặt đỏ bừng vì tức giận, Tiến sĩ cầm ngay máy diện thoại: - Trực ban hả? - Vâng, tôi nghe, thưa ngài - trực ban đáp. - Báo động ngay đội công tác đặc biệt số hai. Khi độí trưởng đến bảo anh ta lên ngay phòng tôi. - Tuân lệnh, - tiếng trực ban vang trong ống nói, Tiến sĩ vất chiếc ống nói xuống và lại suy nghĩ: “ Giờ đây ta mới hiểu rõ nỗi lo sợ của mày đối với việc lùng tìm chiếc máy thu phát... Được rồi, mày sẽ phải trà nợ tao, đồ chó đểu ạ!...”. Chuông điện thoại réo vang. Tiến sĩ cầm ngay ống nghe: - Tôi nghe đây... Cho anh ta lên ngay đây! Ba phút sau, đội trưởng dội công tác đặc biệt đã có mặt trong phòng làm việc. - Đội đã tập hợp chưa? - Thưa ngài, tập hợp đủ. - Hăy đến nhà riêng của tôi ngay. Bắt Ha-xin-tô và dẫn nó về “Thiên đường”. Sau đó cho lục soát, khám xét thật kỹ phòng ở và mọi đồ vật của nó. Rõ chưa? - Rõ, thưa ngài.

Viên đội trưởng quay ngoắt đi và rời khỏi trung târn. Đôi môi mỏng dính cùa Tiến sĩ nở nụ cười ma quái. “Rồi mày sẽ biết, vỏ quýt dày có móng tay nhọn”... Ông ta ấn nút chiếc máy đàm thoại trong nhà. - Tôi nghe, - trong loa máy vọng ra tiếng nói. - Gọi máy của chi huy đội đặc biệt. - Xỉn ngài chờ cho một chút. Gần ba phút sau, khi Tiến sĩ đa có vẻ sốt ruột, trong, máy mới vọng ra tiếng chỉ huy đội đặc biệt. - Thưa ngài, tôi nghe. - Gọi chuyên viên thẩm vấn. Mang theo nhân viên kỹ thuật và cả ba người các anh đến ngay “Thiên đường “. Chúng ta sẽ xem tên H-23 tỏ ra như thế nào. Ha-xin-tô kín dáo theo dõi Tiến sĩ đi ra xe, và anh liền ngồi xuống chiéc ghế đặt cạnh cửa sổ. Kể từ khi anh. dược lệnh thu dọn chiếc gạt tàn thuốc trong phòng sếp dến giờ đã được mười lăm phút. Anh dã làm xong việc ấy và giờ đây đang cố phân tích tình hình vừa xảy ra. Khi làm cái việc do Tiến sĩ giao, Ha-xin-tô phát hiện thấy mất chiếc máy phát cực nhỏ. Ngồi trầm ngâm trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, anh suy nghĩ: “Không có nó ở đây... Trước cuộc họp nó vẫn ở đấy mà. Như vậy, có thề nó đã bị phát hiện ra trong hoặc sau cuộc họp. Tiến sĩ bảo mình là một người khách đã vô tình làm đổ chiếc gạt tàn. Có thể là ngẫu nhiên chăng ?”. Châm thuốc hủt, Ha-xin-tô ngước nhìn bầu trời đày sao. Anh bất giác mỉm cười vô tình: “Trời sao của những cặp tinh nhân”. Anh đứng dậy, vừa đi vừa hút thuốc trong căn phòng trống trải. “Ông ấy bảo sắp tiếp khách nhưng lại bỏ đi. Rõ ràng việc này không định trước và có lẽ liên quan tới việc phát hiện ra chiếc máy kia... Như vậy là ông ta đưa nó đến trung tâm. Nếu đúng như vậy thật thì lát nữa sẽ có bọn chuyên viên điện tử tới đây...” Ha-xin-tô vất mẩu thuốc vào gạt tàn và đi vào phòng làm việc của Tiến sĩ. Rút trong túi ra đôi tất tay mỏng dính màu đen, đeo vào tay và tới bên bàn, nhấc chiếc máy điện thoại, Ha-xin-tô nhanh nhẹn mở nắp rồi lấv từ trong túi áo gi-lê ra chiếc cặp nam châm nhỏ xíu gắn sâu vào trong máy. Sau đấy anh phải mất thêm chừng ba phút nữa mới đạt được mục đích của minh. Và thế là đầu chiếc cặp đã dính được chiếc máy phát mói cực nhỏ giống hệt như cái mà Tiến sĩ đã phát hiện trong gạt tàn. “Cái này thì nhất định chúng sẽ không tìm thấy được”.- anh tự nhủ. Lắp nắp điện thoại lại như cũ, Ha-xin-tô rời phòng Tiến sĩ. Ba phút sau anh dã ở trong ga-ra. Chọn một trong những chiếc xe “Gíp” hay dùng nhất, anh dùng tuốc-nơ-vít vặn nắp căn số và đính vào đấy một chiếc máy phát thứ hai. Vặn nắp đậy lại như cũ, xóa hết dấu vết, anh trở vào phòng. Ha-xin-tô biết râng sớm muộn rồi cũng sẽ có bọn chuyên viên điện tử tới. Vào phòng riêng, anh nằm xuống giường và tiếp tục suy tính. “Có lẽ phải chuồn thôi... Hộ chiếu của mình hợp lệ... Nhưng vậy sẽ phí bao công việc đã làm để mình lọt được vào đây... Cùng lắm thì chúng chỉ nghi mình... mặc dầu chúng không hề có chứng cớ gì... Đã ba ngày nay chưa liên lạc gì với ở nhà. Cần phải báo cho các đồng chí khác biết”. Anh lại ngồi dậy châm thuốc hủt liên hồi. Cứ vậy, anh ngồi ngay trên giường suy nghĩ: “Không thể gọi điện thoại từ đây đi đâu được. Mình có thể đi ra phố chốc lát nhưng như thế lại không có ai trông nhà. Như vậy cũng sẽ bị nghi ngay... Làm thế nào bây giờ?...”. Anh nhảy xuổng giường, đi vòng hết góc này sang góc khác trong phòng. Bỗng anh nhảy một bước tới cửa sổ nhìn qua khe rèm cửa. “Không kịp rồi. Chúng nó đang đến đây. Hai chiếc xe “Gíp“ phanh kít ngay cổng vào. Ha-xin- tô thong thả xuống thang gác và đến trước cổng. Chuông réo liên hồi. Anh mở cửa và thấy bốn người đứng trước mặt mình. - Chào Ha-xin-tô, - U-li-am cất tiếng. - Chào ông. - Chúng tôi đến đây có việc cần theo lệnh của sếp. - Xin mời các ông vào. Ha-xin-tô thờ ơ nhìn mấy chiếc va li do bốn người này kéo trên xe xuổng và hiểu rằng, họ là chuyên viên điện tử. Đóng sập cửa vào, anh hỏi: - Tôi có thể giúp các ông được gì? - Tạm thời chưa cần gì cả, - U-li-am đáp lời. - Chúng tôi sẽ làm việc trong phòng của sếp trước. - Nếu cần gì thì cứ gọi, tôi ngồi ở phòng khách. Bốn người theo nhau vào phòng làm việc và cài cửa lại. Ngồi trong phòng khách, Ha-xin-tô làm bộ đọc báo, nhưng thực ra anh đang căng óc suy nghĩ: “...Chúng nó làm việc khẩn trương lắm. ít giờ và có thể ít phút nữa sẽ có bọn chuyên viên truy tìm tới. Phải báo cho các đồng chí biết... nhưng bằng cách nào?...”. Bỗng một ý nghĩ lóe lên. Anh đến máy diện thoại và quay số máy nói của sếp ở trung tâm. - Thưa ngài đấy phải không ạ? Thưa ngài, có ông U-li-am và mấy người nữa đến đây... Họ đang lục tung nhà lên. Xin phép ngài cho tôi gọi bọn thợ giặt đến lấy tấm thảm đi chải luôn thể.

Anh khẽ cười khi được sếp đồng ý. “Đây là cơ hội va hy vọng cuối cùng, phải nhanh tay lên kẻo hỏng mất”. Anh quay nhanh số điện thoại cần thiết. - Phran-cô đấy à? Tôi, Ha-xin-tô đây. Này, hãy cho ai đến lấy thảm nhé. Bây giờ cũng được. Tất nhiên, anh bạn trẻ ạ, tôi biết bây giờ là mấy giờ rồi. Ba mươi phút à? Được, nhớ đấy nhé. Ha-xin-tô nhìn đồng hồ. “Nếu như họ đến lấy thảm trước bọn “chó săn” thì các đồng chí ấy sẽ được thông báo kịp”. Nằm xoài trên đi văng trong phòng khách, Ha-xin-tô bình thản đọc tạp chí. Đồng hồ điểm một tiếng báo hiệu mười lăm phút đã qua. Mặc dầu Ha-xin-tô không thấy được trong phòng làm việc kia người ta đang làm gì nhưng anh hiểu rõ bọn chúng đang lục tìm cái gì. Hơn thế nữa, anh biết cuộc lục soát này là vô ích. Vừa rít diếu xì gà, Ha-xin-tô vừa nghĩ tới Các-men-ca: “Điều quan trọng nhất giờ đây là kịp báo cho cô ấy biết nguy cơ đang đến. Rồi cô ấy sẽ báo cho những người khác trong nhóm“. Ha-xin-tô bỏ tờ tạp chí xuống bàn và đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài. “Đến bao giờ mấy anh thợ giặt này mới tới nhỉ? “. Anh quay lại đi văng và nghe vọng từ xa tiếng ô tô đang gần dần lại. Tim anh đập mạnh. Anh nhảy một bước đến bên cửa sô và thấy chiếc xe con của hiệu giặt là vừa đỗ ở cổng. Anh mở cửa trưóc cả hồi chuông gọi, miệng rộng nở nụ cười chào đón anh bạn thợ giặt vừa tới. - Thế mà mình cứ tưởng là cậu không đến. - Tôi dã bảo đến tức là sẽ đến mà. - Cảm ơn cậu, vô cùng cảm ơn cậu. Vào di. Ha-xin-tô mở cửa và chỉ tấm thảm: - Đây, tấm này. Phran-cô cuộn lại và vác lên vai. Ha-xin-tô đến bàn nhỏ và rót hai ly uýt-xki. - Uống cạn nhé. Phran-cô dựng tấm thảm đã cuộn tròn vào tường và đỡ lấv ly rượu trong tay Ha-xin-tô. - Cảm ơn anh - Phran-cô nói và ngửa cổ, đổ cạn ly rượu vào miệng. Ha-xin-tô để hai chiếc ly lên bàn và nói: - Này Phran-cô, có việc nhờ cậu giúp hộ, được không? - Nếu tôi có thể thì... - Chỉ thế này thôi: Hôm nay mình đã hẹn gặp cô bạn gái nhưng tất cả mọi dự định bị đột ngột thay đổi. Mình không thể gọi điện thoại từ đây cho cô ấy. Và cũng không được rời khỏi đây nửa bước - Không bỏ nhà cho ai được. Nhờ cậu gọi hộ điện thoại cho cô ấy theo số này và báo rằng tôi sẽ phải đi có việc đột xuất, hai mươi ba ngày. Cậu hiểu chứ? - Anh hỏi và dưa cho Phran-cô mẩu giấy. - Tên cô ấy là gì? - Mình vẫn quen gọi là Các-men-xi-ta. - Ô hô! Lãng mạn đấy chứ! - Phran-cô nói đùa và cả hai cười vang. - Cậu hiểu và nhớ chứ ? - Ha-xin-tô hỏi lại. - Tất nhiên rồi, anh bạn ạ. Tôi sẽ gọi diện thoại cho nàng Các-men-xi-ta và nói rằng, Ha-xin-tô không thể đến được, vì anh ấy phải đi đột xuất hai mươi ba ngày. Đúng chưa nào ? - Đúng rồi đấy. Ha-xin-tô nhét tờ năm đô-la vào túi sơ mi Phran-cô và mỉm cười nói thêm: - Đây, cầm lấy mà uống rượu. Cậu nhớ gọi ngay sau khi rời khỏi đây. Năm phút sau chiếc xe con của hiệu giặt là đã phóng trên đường lớn. Ha-xin-tô đứng nhìn theo một lúc rồi quay vào, lên gác, đến bên cửa sổ, nhìn qua đồ đạc, bàn ghế và thầm đánh giá: “Chúng không tìm gì được ở đây...” nhưng ngay lúc ấy một vệt đèn pha quét loáng qua gian phòng. Ha-xin-tô nhìn qua cửa sổ. Hai chiếc xe phóng rất nhanh trên đường nhựa dẫn tới ngôi nhà. “Đấy, bọn chó săn đến đấy, nhưng... muộn mất rồi”, - anh thầm nghĩ, vẻ hài lòng. Cởi chiếc giày đang di, anh đập vỡ tấm kính cửa sổ - đề phòng trường hợp Phran-cô dẫn chúng đến đây. Đi gỉầy vào, anh thong thả xuống thang gác. Chuông gọi cửa vang lên và Ha-xin-tô điềm tĩnh mở cửa. Ba người có vũ trang đứng trước mặt anh. - Tiến sĩ bảo chúng tôi đến dón anh di cùng chúng tôi, - người đứng tuổi nhất nhóm nói và cầm luôn tay anh. - Đi dâu ? Có chuyện gì vậy ? - Rồi anh sẽ biết, - vẫn gã đứng tuồi ấy nói và vẫn không bỏ tay anh ra. Hai người khác đi kèm hai ben Ha-xin-tô đề phòng anh phản kháng. Ha-xin-tô rất bình tĩnh lên ngồi ở hàng ghế sau xe. Ba người lạ mặt cùng lên xe. Chiếc xe chồm lên đi ngay. Ha-xỉn-tô ngoái đầu lại nhìn và thấy rõ cửa sổ phòng mình vỡ một mảng kính lớn. “Phran-cô... Phran-cô...” - đầu óc anh vang lên tiếng đó. Tại một ngôi nhà cách chỗ Ha-xin-tô vừa ra di mấy dặm vang lên tiếng chuông điện thoại. - Tôi nghe đây... Vâng, tôi là Các-men-xi-ta dây. Từ trung tâm, Tiến sĩ đi xe đến “Thiên đường“. Nửa giờ sau ông ta đã dến ngôi nhà dành riêng cho “ công vụ đặc biệt”.

Trông thấy ông ta xuất hiện, nguời đàn ông ngồi trên ghế dài đứng phắt dậy. Không dềnh dàng, Tiến sĩ đi thẳng vào phòng khách rồi theo hành lang hẹp bước xuống tầng hầm. Đến trước tấm cửa sắt, ông bấm nút và tấm cửa tự động nặng nề mở ra. Những người bên trong đứng bật dậy khi thấy Tiến sĩ tới. Nặng nề gieo minh xuống chiếc ghế, sếp hỏi luôn: - Đã dắt nó đến đây chưa? - Nửa tiếng rồi, thưa ngài. - Đội trưởng đội đặc biệt trả lời. - Chuẩn bị câu hỏi xong chưa? Chuyên viên xét hỏi đưa cho ông ta xem quyển sổ tay. - Tốt. Tất cả đã sẵn sàng? - Sếp của cơ quan trung tâm vẫy tay hỏi nhân viên ghi băng. - Tôi cũng đã sẵn sàng. - Nó đang ở đâu ? - Phòng số ba, - đội trưởng đáp. - Bắt đầu buổi xét hỏi thứ nhất. Sau đó sẽ đối chiếu kiểm tra với băng ghi... Rồi chuyển nó cho nhóm tra khảo, đề họ “dần” cho nó mềm ra. Hãy nhớ kỹ “dần mềm“ ra chứ không phải là thủ tiêu đâu. Rõ chưa ? - Rõ, - đội trưởng đội đặc biệt lại trả lời thay. - Hãy dẫn nó vào, - sếp trung tâm hạ lệnh. Đội trưởng đội đặc biệt đi ra rồi theo hành lang hẹp dẫn tới phòng giam. Đến cuối hành lang, gã dừng lại ở dãy hàng cửa sắt cuối cùng và bắt đầu ra hiệu cho ông già ngồi trong đó. - Dẫn thằng ở phòng số ba dến đây, - hắn hạ lệnh. Ông già khom lưng đi vào một lối hẹp bên cạnh và mấy phút sau trở ra cùng Ha-xin-tô. Ông già nhếch mép cười nhìn anh với ánh mắt thù hằn. - Đi ra, - đội trưởng đội đặc biệt hạ lệnh và Ha-xin-tô thong thả, uể oải cất bước theo lối đi hẹp nhưng sáng rực ánh đèn. Ngồi trong phòng tối từ hơn nửa giờ rồi nên anh hơi nheo mắt lại khi ra ánh sáng này. Đến đầu hành lang họ dừng lại trước cánh cửa lớn và đội trưởng khẽ gõ. Cửa mở và họ được phép vào. Ha-xin-tô thấy trong phòng có ba người nhưng anh chỉ biết mặt có một - ngài Tiến sĩ. Một người kéo giật tay anh và ấn ngồi xuống chiếc ghế đẩu đặt đơn độc giữa phòng. Ha-xin-tô đặt tay lên đầu gổi và bình tĩnh nhìn Tiến sĩ. Anh sẵn sàng đón đợi, chịu đựng mọi thử thách. Và mỉm cười, Tiến sĩ bất chợt hỏi: - Anh làm việc này lâu chưa? Ha-xin-tô ngạc nhiên rướn mày: - Tôi không hiểu ý câu hỏi của ngài. - Không hiểu ý câu hỏi của tôi ? Nụ cười giả tạo của Tiến sĩ vụt bật thành tiếng cười gằn. Ông ta ném cái nhìn gay gắt vào Ha-xin-tô: - Anh bắt đầu cái công việc do thám này từ bao lâu nay? - Công việc gì kia ạ ? Vẻ bình tĩnh biến mất trên khuôn mặt Tiến sĩ. - Anh biết gì về hoạt động của H-23 ? Cái điều mà Tiến sĩ chờ dợi ở Ha-xin-tô không xảy ra: trên nét mặt anh không một thớ thịt nào rung cả. - Dạ thưa ngài, tôi không biết H-23 nào cả, do đó nên cũng không biết hoạt động gì của hắn. Hơi nhỏm người dậy, tì sát vào bàn, Tiến sĩ lầu bầu: - Vậy anh cũng không biết gì về “Gà trổng con”, không biết gì về “Thần Thông“ ? - Họ là ai vậy ạ? - Này Ha-xin-tô, hãy nghe đây... Hay, chính xác hơn là... H-23, hãy nghe đây, anh đã đóng kịch và đã thất bại. Chúng tôi có chứng cứ... Chứng cứ hoàn toàn đây đủ... - Các ông không thể có chứng cứ gì hết, - Ha-xin- tô cứng giọng đáp lại. Tiến sĩ đỏ mặt vì tức giận. Ông ta có thể chờ đợi mọi dạng trả lời nhưng cái kiểu đối đáp này thì ông ta chưa nghĩ tới. Còn về phần Ha-xip-tô thì trong các câu trả lời của anh đều là một cái bẫy và anh hy vọng Tiến sĩ sẽ sa vào. “Như vậy là chúng đã biết về các bức điện” - anh thầm nhận xét. - Chúng tôi không thể có chứng cứ gì chứ ? - Tiến sĩ cao giọng hỏi lại và mỉm cười cay độc nhìn xoáy vào mắt anh. - Tôi tạm nêu cho anh rõ một điều: chúng tôi có chứng cứ về hoạt động của anh. Chúng tôi có đầy đù phương tiện và phương pháp để hiểu rõ những gì chúng tôi cần biết. “Không ăn thua đâu... Láu cá vặt”, - Ha-xin-tô thầm bảo. Còn Tiến sĩ thì vẫn tiếp tục. - Sao anh lại tin vậy ? - Tin gì cơ ạ ? - Tin là chúng tôi không có chứng cử. - Chỉ có điều đơn giản tôi không phải là H-23 cho nên tôi chẳng có gì phải lo lắng cả. Tiến sĩ nhìn chằm chằm Ha-xin-tô và bỗng hét lên : - Lải nhải đủ rồi đấy! Hành vi của anh đã phản lại anh. Anh rất bình tĩnh. Anh rất tỉnh táo. - Tôi bình tĩnh đúng như một người không lảm điều gì sai trái. - Không phải như vậy. Dẫn hắn di.

Đội trường đội đặc biệt khóa còng vào tay Ha-xin-tô. Anh lại bị dẫn theo lối hành lang hẹp. Đi được nửa chừng thì... bỗng... - Đứng lại, - đội trưởng hạ lệnh. Cánh cửa trước mặt Ha-xin-tô mở toang và hai người vào phòng. “ Về thằng này thì mình biết quá rõ rồi”... - Ha-xin-tô thầm nghĩ. Còng tay lại được cởi ra. Ha-xin-tô lướt mắt nhìn những người đã chờ sẵn trong phòng và ngồi xuống chiếc ghế người ta vừa đẩy cho anh. Một sợi dây chắc nịch quàng qua cánh tay trái rồi luồn sang cánh tay phải. Lại một vòng dây nữa buộc chặt anh vào thành ghế. Tên chuyên viên khảo cung với những động tác chậm rãi nhưng chẳc chắn và thành thạo của một kẻ biết công biết việc quấn từng vòng dây điện vào hai bắp chân anh. “Phải hết sức tự chủ... Thần kinh không được phản lại ta... Không được để toát mồ hôi...” - Ha-xin-tô tự động viên mình khi chúng chụp lên đầu anh chiếc mũ sắt mỏng. Tên chuyên viên kiểm tra lại những mối dây nối và nhìn kỹ chiếc máy nhỏ gắn sau thành ghế. Hắn đút vào đấy một cuộn giấy trắng và ấn nút thử cho máy ghi tín hiệu chạy. Đầu cuộn băng giấy trắng nằm dưới “ngòi bút” điện. Kiểm tra xong hắn đưa cho Ha-xin-tô mẩu giấy và nói giọng ồm ồm: - Hãy viết vào đây một con số bất kỳ nào trong hàng số từ một đến mười. Phải trả lời “Không” đối với bất cứ câu hỏi nào. Hiểu chứ ? - Hiểu. Ha-xin-tô khó khăn viết con số “3” trên tờ giấy. Không nhìn chữ số, tên chuyên viên hỏi cung để úp tờ giấv lên bàn con rồi đi đến góc phòng vả bấm nút ở bảng kiểm tra. - Sẵn sàng chưa ? - Hắn hỏi Ha-xin-tô. - Sẵn sàng. - Một. - Không. - Năm. - Không, - Ba. - Không. - Chín. - Không. - Bốn. - Không. Cuộn băng giấy bát đầu quay, chiếc kim ngòi bút nhảy ghi những đường nét khác nhau. - Hai. - Không. - Sáu. - Không. - Bảy. - Không. Gã chuyên viên rút một mẩu băng giấy đã được đánh dấu đen đặc. Vừa cười, hắn vừa nhìn vào cuốn sổ ghi các câu hỏi sẽ nêu trong thẩm vấn và cười hềnh hệch: - Anh đã viết con số ba... anh bạn ạ. Hắn bước đến bàn và lật mẩu giấv lên. Mọi người nhìn thấy rõ con số “3“ do Ha-xin-tô vừa viết lúc nãy. Hắn quay sang Ha-xin-tô: - Nào, chúng ta bắt đầu lại. - Khoan đã, - Tiến sĩ vừa bước vào vội lên tiếng. - H-23, tôi cho anh một khả năng hy vọng nữa. Nếu anh hiểu ra thì chúng ta sẽ có thể thỏa thuận với nhau. Đây là cơ hội cuối cùng của anh. Đề lát nữa sẽ muộn mất. - Tôi chỉ làm việc cho các ông thôi, - Ha-xin-tô bình tĩnh đáp. Tiến sĩ cau mày ngồi xuống ghế và ra hiệu cho tên chuyên viên. Hắn rút trong túi áo choàng ra cuốn sồ ghi chi chít câu hỏi trao cho đội trưởng đội đặc biệt và tự mình đến bên bộ máy ghi. Đội trưởng đội dặc biệt mở sổ và cả hai bên đều đã sẵn sàng bước vào cuộc đấu. - Điệp viên của Ca-xtơ-rô? - Không. - Là đảng viên cộng sản ? - Không. - Anh làm việc cho cơ quan tình báo Cu-ba? - Không. - Anh có liên lạc với Cu-ba? - Không. - Anh biết chiến dịch “ Pen-ta “ ? - Không. - Anh đã chuyển bức điện “ Chim hoàng anh”? - Không. - Anh biết tiếng Anh ? - Không. - Anh biết sử dụng các phương tiện liên lạc ? - Không. - Anh đã truyền bức điện với tiếng lóng “Gà trống con”? - Không. - Anh biết mặt “ Thần Thông “ ? - Không. - Anh từ Cu-ba bí mật tới dây ? - Vâng. - Anh có tiếp xúc với các sứ quán gần gũi? - Không. - Anh chống Ca-xtơ-rô? - Vâng. - Anh có liên lạc với ai ? - Không. - Anh có bản mã số? - Không. - Anh là người Cu-ba? - Vâng. - Anh đã có hai con ? - Vâng. - Anh là nhân viên tình báo ? - Không. - Anh biết kỹ thuật mật mã? - Không. - Anh thường chuyển tin về Cu-ba? - Không. - Anh có đường riêng để về Cu-ba ? - Không.        - Anh có hợp tác vói CIA ? - Vâng. - Anh làm việc cho tình báo Cu-ba? - Không. - Anh cỏ quan hệ với tình báo Xố-viết ? - Khổng. - Anh làm việc cho cơ quan phản gián Cu-ba? - Không. - Anh nói được tiếng Nga? - Không. - Anh làm việc cho một cường quốc khác? - Không.

Băng giấy chạy thả xuống nền nhà một cuộn dài rối rắm, vạch một đường mực đen trên mặt giấy. Chuyên viên ghi băng ngắm nhìn nó với vẻ thích thú. - Anh là người của cơ quan phản gián Xô-viết ? - Không. - Anh đã ở trong hàng ngũ quân khởi nghĩa? - Vâng. - Anh đã đấu tranh chống Ba-ti-xta ? - Vâng. - Anh lả điện báo viên? - Không. - Anh dã gắn chiếc máy phát cực nhỏ? - Không. - Anh thường nghe đài “ Tiếng nói Cu-ba “? - Vâng. - Anh có nhận được tin qua đài này ? - Không. - Anh thường nghe các buổi của đài phát thanh “Tiếng nói Tiến bộ”?. - Vâng, - Anh nhận tin qua đài này?. - Không, - Các nguồn tin thường đến với anh qua “hòm thư”? - Không. - Anh thường gửi tin qua “hòm thư “? - Không. - Anh sử dụng hộp thư ngoại giao? - Không. - Anh là nhà nhiếp ảnh ? - Không. - Anh biết in tráng phim, phóng ảnh ? - Không. - Anh biết chụp ảnh ? - Vâng. - Anh biết chụp với máy ảnh cực nhỏ? - Không. - Anh sử dụng phim tấm cực nhỏ? - Không. - Anh đã được đào tạo ở Cu-ba? - Không. - Ở Liên Xô? - Không. - Ở đây là nước Cộng sản? - Không. - Anh dã qua các lóp huấn luyện quân sự? - Không. Ha-xin-tô vẫn nhìn thẳng tới một nơi vô định, rành rọt dứt khoát trả lời. - Chỉ huy của anh là Ra-mô? - Không. - Anh biết Phê-ra? - Không. - A-ghi-lát làm việc vói anh ? - Không. - Anh làm việc cho phản gián Cu-ba? - Không. - Anh đã tiến hành do thám? - Không. - Anh là điệp viên? - Không. - Anh làm liên lạc viên ? - Không. - Anh đã học làm điện báo viên ? - Không. - Anh làm việc với tư cách kẻ thâm nhập ? - Không. - Là kẻ dò tin? - Không.        - Là điệp viên của CIA ? - Không. Đội trưởng đội đặc biệt gấp sổ tay. Chuyên viên tắt máy, cầm lấy sồ tay do đội trưởng để trên bàn và đi vào phía phòng trong. Anh ta kéo dài cuộn băng ra xem. Ánh mắt anh ta chuyển từ sổ sang băng. Mấy phút sau anh ta đến trước Ha-xin-tô và từ từ tháo các dây điện chằng quanh người. Ha-xin-tô vẫn ngồi im, xoa xoa đôi bàn tay tê dại. - Nó lì lợm như một con chó, - tên chuyên viên quay về phía lão Tiến sĩ, lầu bầu nói. Môi lão nở nụ cười thâm hiểm. - Anh đã tham gia cuộc chơi và đã thất bại. Dẫn nó đi. - Giọng hăm dọa vang lên trong mệnh lệnh của Tiến sĩ. Ha-xin-tô vẫn tỏ ra thản nhiên. Đội trưởng đội đặc biệt lại còng khóa vào tay anh, nắm lấy cổ áo anh sỗ sàng nhắc anh đứng dậy. Hơi loạng choạng, Ha-xin-tô đi ra khỏi phòng thâm vấn nơi anh vừa chịu đựng cuộc thử thách đầu tiên. Chúng lại đẩy anh vào phòng giam cuối hành lang. Ở đây đã có hai người ngồi đợi. Một tên đeo kính râm. Một tên xắn tay áo lên đến khuỷu đang khẽ khẽ gố chiếc cán roi gân bò vào bàn tay. Ha-xin-tô bị đẩy giúi vào giữa phòng. Tiếng roi gân bò bỗng rít lên. Ha-xin-tô bị đánh bất ngờ vào mặt. Anh ngã gục xuống. Tên đeo kính đá vào ngực anh. Vừa quằn quại nằm ngửa lên, Ha-xin-tô nghe rõ tiếng chúng chửi bởi thô tục. Tất cả những gì trước mắt anh đều nhòe đi. Anh không cảm giác được gì nữa, cho dù máu loang ra đầy mặt. Chỉ mấy giây sau anh đã lịm đi. - Thôi, - tên đội trưởng đội đặc biệt hét lên. - Hãy nhớ là ta chỉ cần làm cho nó “mềm ra“ chứ không được cho nó chết. Trong khi đó gã Tiến sĩ và tên chuyên viên máy điện tử đang ngồi cách phòng tra tấn Ha-xin-tô có mấy mét. Tên chuyên viên đang đọc nhanh cuộn băng giấy ghi tín hiệu. Hắn vừa ngạc nhiên lắc đầu vừa bước đến bàn, nơi sếp hắn đang ngồi chờ với điếu xì gà trên miệng. - Thưa Tiến sĩ... - Tôi nghe. - Thằng này không hề biết sợ. Sắc mặt Tiến sĩ tái xanh, trừng mắt nhìn tên chuyên viên và cau có vất ngay điếu thuốc vừa châm vào gạt tàn. - Anh tin chắc như vậy ư ? - Lão hỏi. - Vâng. Chắc chắn là như vậy. Tên chuyên viên chỉ vào một đoạn băng: - Đây, ngài hãy xem, đường vạch đi một vệt thẳng đều nhau. - Đúng thế thật, - Tiến sĩ thú nhận. Tên chuyên viên cuộn cuốn băng giấy lại, bỏ vào hộp nhôm đưa cho lão Tiến sĩ. - Không được hở ra cho ai biết kết quả cuộc thẩm tra này, - sếp trung tâm cau có ra lệnh. Hoàn toàn thất vọng, Tiến sĩ nặng nề bước đến căn .phòng nhỏ ở cuối dãy hành lang khác. Nước lạnh đã làm Ha-xin-tô tỉnh lại nhưng anh vẫn nằm bất động trên sàn phòng giam. Anh biết rõ là nếu khẽ cựa mình là chúng sẽ đánh tiếp. Ngực đau nhói tức thở. Trán nóng bỏng. Anh cảm thấy máu như trào lên thái dương. Lại có tiếng bước chân đi vào và có người đổ tiếp nước lạnh vào mặt anh. Sau đấy hai cặp tay mạnh khỏe xốc anh dậy và ném anh vào ghế, thắt dây da lại. Anh mở mắt ra và liền nhắm nghiền mát lại. Hai ngọn đèn hai trăm oát đặt trước mặt anh hơn một mét đang chĩa thẳng vào anh.

Run lên vì vết đau nhức ở cổ, Ha-xin-tô lại nhắm nghiền mắt. Tên deo kính đen ngồi cạnh anh vẫn không ngớt rít thuốc và cười trơ trẽn. Anh cúi đầu cố tránh hai luồng ánh sáng chói chang nhưng anh bị một bàn tay nào đó nắm ngay lấy tóc, kéo ngửa đầu lên rọi thẳng vào ánh dèn. - Hãy khai đi, đồ con lợn!...- Tên deo kính đen quát lên. Hai cú đấm mạnh cùng lúc giáng vào hai bên tai làm Ha-xin-tô choáng váng. - Mày cứ gan lì thế này thì sẽ không chịu đựng được lâu đâu, - tên cầm roi tiếp theo. - Chúng tao cho mày thì giờ để suy nghĩ. Chúng tắt đèn và bước ra khỏi phòng. Ha-xin-tô nặng nề ngẩng đầu. Cổ rát bỏng. Tai anh ù choáng tựa như có hàng trăm con ong chui vào trong. Đầu và ngực đau nhức. Anh cố nhớ xem mình đã ở trong khu “ Thiên đường “ này bao lâu rồi. Anh xoay người trên ghế cố tạo dáng ngồi thuận lợi. “ Chả hiểu Các-men-xi-ta đã có đủ thời gian để hành động chưa? Chiếc máy thăm dò kia có cho chúng kết quả gì không ? - Anh thầm hỏi mình. - Lại có tiếng bước chân đang đến gần. Lát sau vẫn hai tên đồ tề kia cùng bước vào. Anh hé liếc nhanh nhìn chúng nhưng không thấy cái anh muốn nhìn. Chả tên nào đeo đồng hồ tay cả. Chúng cởi dây da trói anh vào thành ghế. Nhưng vẫn để chiếc còng tay. - Đi, - tên đeo kính hất hàm bảo anh. Ha-xin-tô khó khăn lẳm mới đứng dậy được. Hai chân hình như không tuân theo anh nữa. - Đợi đã, - tên cầm roi bỗng bảo. - Không nên để nó cởi trần thế này mà đi được. Tên đồ tề đeo kính đen cười và rút chìa khóa trong túi sơ mi hắn ra. Một tiếng tách - hai tay Ha-xin-tô được cởi còng. Vẫn tên đeo kính vất cho anh chiếc áo rộng thùng thình rồi nhăn đôi hàm răng trắng ởn, hét lên : - Đi thôi, thằng chó! Mày phải ăn vận như một đầu bếp. Tiến sĩ đang ngồi trong phòng. Tay cầm điếu xì gà thơm còn tay kia cầm cốc rượu uýt-xki mát lạnh. Ha-xin-tô bị bắt và tra khảo đã hai giờ mà vẫn chưa khai thác được gì ở nó cả. Trong số đồ dùng của Ha-xin-tô cũng không phát hiện được gì đáng chú ý. Kết quả thẩm vấn của máy móc cũng không mang lại kết quả mong muốn. Nâng cốc rượu lên miệng, ông ta uống liền mấy ngụm hết một nửa. Để điếu xì gà vào gạt tàn, ông ta đến bên tủ sắt, cầm chiếc hộp kim loại và quyển sổ quay về chỗ ngồi. Uống hết rượu, ông ta mở chiếc hộp lấy cuộn băng giấy ghi cuộc xét hỏi ra. Lần thứ ba, ông ta nghe lại và phân tích kết quả cuộc thẩm vấn qua máy kiểm tra tâm lý. Cuộn băng quay chậm chạp trong tay ông ta. Những đường mực ngoằn ngoèo ông dã xem kỹ. Ông ta dễ dàng nhận rõ những đường gạch cách nhau đều đều tương ứng với từng câu hỏi. Tiến sĩ lại cho cuộn băng giấy cùng quyển sổ ghi câu hỏi vào chiếc hộp nhôm. Mười lăm phút sau, vừa lái xe phóng nhanh trên đường tới “Thiên đường“, ông ta vừa suy nghĩ sắp xếp những câu hỏi khác để đánh gục Ha-xin-tô. Từ nhà ở đến “Thiên đường“ phải mất bốn lăm phút. Một giờ sau, Ha-xin-tô lại đã ngồi trước mặt ông ta. Thấy anh, ngài Tiến sĩ hiểu ràng kẻ bị bắt này đã được “dần” đủ mức. Ngài sếp của cơ quan trung tâm bước đến bên anh, nhìn chằm chằm đổi thủ rồi bẩt chợt gọi: - H-23, anh nghe đây... - Tôi đã thưa với ông, tôi không phải là H-23 nào cả. Ngài sếp cười tủm tỉm và đi lại ghế ngồi. Lấy cuộn băng ghi bằng giấy trong hộp ra, ông ta giơ lên trước mặt Ha-xin-tô và dõng dạc tuyên bố : - Đây là lời kết tội anh đấy, Ha-xin-tô. Ha-xin-tô nhún vai: - Nếu đúng như vậy và dù ngài có giết ngay thì tôi cũng cứ khẳng định lại, tôi không phải là H-23 nào cả. - Chúng tôi còn kiểm tra lại. Niềm vui bất ngờ mà Ha-xin-tô không hề mong đợi, tràn ngập lòng anh. Không còn phải nghi ngờ gì nữa, lão Tiến sĩ đã gieo vào lòng anh niềm hy vọng ấy. Ông ta nói: Chúng tôi còn phải kiểm tra lại đã... “Như vậy hắn còn do dự, còn nghi hoặc. Hoặc, có thể là chứng cứ chưa đầy đủ...” - anh thầm xét đoán.

Tiến sĩ quay lại bàn, lấy trong ngăn kéo ra hai tờ giấy và đọc to lên : “Đại úy Ra-mô ! Người viết cho ông lả thư này là người có không ít điều thú vị đối với ông. Theo những lý do dễ hiểu, tôi không có quyền nói chuyện riêng với ông. Tôi định nói chuyện với ông qua điện thoại nhưng nghĩ lại tôi quyết định viết thư này cho ông. Hiện giờ có một người mà các ông và... cả chủng tôi nữa rất yêu mến... đang ngồi trước mặt tôi. Bề ngoài anh ấy đang hơi nổi giận: Chúng tôi muốn nói chuyện với anh ấy còn anh ta thì hơi có phần bướng bỉnh. Chúng tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc cố giảm bớt nhiệt tình của anh ta vậy. Sau hàng loạt “thăm dò và nhờ có mảy điện tử dò tâm lý, chúng tôi đã xác định được rõ ràng tỉnh cách của con người này. Không... đại úy ạ... Không...Chớ nên vội sốt ruột. Tạm thời tôi chưa thể nói rõ cho ông biết được, tôi đang nói về người nào của các ông. Nhưng điều trước tiên tôi có thể nói cho ông biết là anh ta đã thú nhận hết với chúng tôi với tinh thần đầy thiện chí. Đó chính là con người đã thông bảo cho các ỏng biết về chuyến đi của “Thần Thông”Cũng chính anh ta đã báo cho các ông biết là “Thần Thông” sẽ đến vào thứ hai. Anh ta cũng chỉnh là người đã nghĩ ra cách chuyển các tin tức. “Bàn xát nhỏ”, “ Gà trống con” - đó là những bằng chứng rõ ràng nhất của điều mà tôi muốn viết cho ông..”. Tiến sĩ đặt lá thư xuống bàn, im lặng, chằm chằm nhìn Ha-xin-tô liền mấy giây. Nhưng ông ta không phát hiện được biểu hiện của sự sợ hãi hay hoang mang trên nét mặt anh chàng tù binh này. Thấy vậy ông ta cầm tờ giấy thứ hai và đọc tiếp: “Căn cứ theo những điều này, có lẽ ông đã hiểu là tôi đang nói về H-23. Anh ta và những người khác hiện đang trong tay chúng tôi. Ông phải suy tính và chúng tôi cũng sẽ suy tính. Tôi viết như vậy để các ông rõ được số phận người đồng chí của các ông mà hiện nay đang hợp tác cùng chúng tôi. Điều gì sẽ xảy ra với anh ta ? ...Ông chớ phải lo. Anh ta đang ở trong những bàn tay tốt và chẳng bao lâu nữa các ông sẽ được nghe anh ta nói. Ống kính truyền hình sẽ truyền đi lời phát biểu của anh ta trên toàn lục địa này. Như vậy là đủ. Hẹn ông thư sau”. Tiến sĩ đặt tờ giấy lên bàn và lại nhìn vào mặt người bị bắt.. Bầu không khí nặng nề bao trùm gian phòng. - Anh nghĩ thế nào, Ra-mô sẽ trả lời chứ? -Tiến sĩ hỏi. Ha-xin-tô ngẩng đầu, nhún vai, nét mặt vẫn không thay đội; - Tôi không biết ông Ra-mô này là ai, và, cũng không hiểu là giữa tôi với bức thư này có gì liên quan với nhau. Không khí im lặng lại kéo dài. Tiến sĩ suy nghĩ: “ Hắn hoàn toàn không tỏ vẻ hồi hộp lo lắng khi mình đọc lá thư này. Điều này có thể, hoặc là nó được đào tạo rất tốt, hoặc là nó không có tội gì cả...”. Về phần mình, Ha-xin-tô cũng nhận định: “Không nghi ngờ gì nữa, thủ đoạn láu. cá vặt thôi. Chúng đang tiếp tục tìm chứng cứ. Có thể nhận rõ ràng, hoặc là chúng không có gì cả hoặc có nhưng chưa đủ...”. - Dẫn nó vào phòng số bốn, - Tiến sĩ bỗng ra lệnh. - Phòng số bốn ạ? - Tên đội trưởng đội đặc biệt ngạc nhiên hỏi. - Đúng. Vào phòng số bốn. Nhưng trước hết hãy bảo bác sĩ khám sức khỏe cho nó đã, - Tiến sĩ nói thêm. Đội trưởng đội đặc biệt ra hiệu cho Ha-xin-tô ra khỏi phòng. - Còn anh ở lại đây, - Tiến sĩ bắt đầu ra lệnh cho đội trưởng đội đặc biệt. Ha-xin-tô được dẫn vào phòng giam số bốn. Đây là phòng dành riêng cho các cuộc khảo sát tâm lý. Một thử thách mới đang chờ đợi Ha-xin-tô. Tiến sĩ ra hiệu bảo đội trưởng đội đặc biệt ngồi xuống rồi cầm hai lá thư mà ông ta vừa đọc bỏ vào hai chiếc phong bì khác nhau. Rồi ông ta lại bỏ hai phong bì đó vào hai cặp bìa khác nhau - một màu đỏ, một màu xanh. - Cần phải bằng mọi cách gửi hai thư này cho đại úy Ra-mô càng nhanh càng tốt, - ông ta nói. Đội trưởng đội đặc biệt nhìn đồng hồ: - Nếu tôi bay chuyến sáu giờ thì tối nạy sẽ tới “Vê-ne-rơ”. Chuyến bưu kiện ngoại giao bay lúc ba giờ sáng. Nếu khẩn trương lên thì tôi nghĩ, có thể kịp được. - Ra-mô, - Tiến sĩ nói tiếp, - phải nhận được phong bì này trước. - Tiến sĩ chỉ vào cặp bìa đỏ - Và ngày hôm sau là cái này. - Ông ta chỉ vào cặp bìa xanh. Đội trưởng đội đặc biệt nhận tiếp cặp bìa xanh. - Còn việc này nữa, - Tiến sĩ nói thêm. - Hãy chụp ảnh H-23 trong phòng giam và gửi kèm vào phong bì thứ nhất. Hết đấy. Anh có thể đi được. Đội trưởng đội đặc biệt cầm hai cặp bìa bước ra khỏi phòng. Cục tình báo Trung ương định giáng một đòn mới vào Cục an ninh nhà nước Cu-ba. Liệu có trúng đích không ?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.