Người Thay Thế H23

Định dạng khác: 📖 Chữ 🎧 Audio
Lượt đọc: 187 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Không Trung Rối Loạn.

❊ ❊ ❊

Rời khỏi phòng làm việc của Mai-cơ, điệp viên Đ-54 hiểu rõ mối nguy hiểm nào đang chờ đợi ở phía trước. Đ-54 biết rằng, chỉ một việc xâm nhập vào Cuba cũng đã là khó nói gì tới việc hoàn thành nhiệm vụ trở về an toàn. Đ-54 không bao giờ hình dung việc quay về trót lọt và hơn nữa việc này hoàn toàn phụ thuộc vào tên Đ-45 nào đấy tận bên kia. Thật ra đôi lúc Rô-béc-tô cũng yên tâm phần nào khi nghĩ đến Đ-45, nghe nói đó là một con người xuất sắc, thông minh có nhiều khả năng xoay chuyển tình hình và cái chính là đã nằm vùng khá lâu bên ấy với chiếc “vỏ bọc” khá chắc chắn, đáng tin cậy. Tối hôm ấy, sau khi nhận đủ các loại giấy tờ giả cần thiết, tại trạm xuất phát, Đ-54 lên chiếc thuỷ phi cơ riêng. Trước khi lên đường, Rô-béc-tô đưa mắt nhìn qua cửa sổ khoang máy và mỉm cười chua xót, căm tức nhưng bất lực nhìn theo bóng chiếc xe ô tô lịch sự vẫn luôn bám sát mình suốt từ khi rời phòng Mai-cơ đến lúc này. Trời tối nhanh hoà một màu xám xịt với mặt biển. Chỉ còn nhìn thấy những bóng đèn thấp thoáng nhảy nhót trên biển. Khoảng hai giờ sau, khi chỉ còn cách mỏm phía nam hòn đảo cuối cùng gần đất liền nhất một khoảng không xa lắm, Đ-54 đánh chìm xuồng, mặc quần áo lặn đi tiếp vào bờ. Lúc bàn chân bỗng chạm vào mặt cát mịn màng, gã nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo lặn, vùi sâu xuống cát rồi mở chai hoá chất màu vàng mang theo đổ lên đống quần áo, huỷ luôn. Rô-béc-tô nhìn đồng hồ. Còn hơn hai tiếng nữa bến phà Nu-ê-va Khê-rôn mới đóng cửa. Rô-béc-tô ung dung đi lên đường lớn, làm như người đi đường bình thường đứng đón xe buýt. Ngồi xe buýt đi tiếp, nửa giờ sau Rô-béc-tô đã tới bến phà lớn này. Sắp phải đối phó với những thử thách đầu tiên – cuộc kiểm tra giấy tờ khi mua vé qua phà. Những người chuẩn bị giấy tờ cho Đ-54 đã nói rõ cho biết những thay đổi gần đây trong các đặc điểm trên chứng minh thư và hộ chiếu Cuba. Quan sát kín đáo một lúc, Rô-béc-tô xếp vào hàng bước theo những người mua vé qua chuyến phà đêm cuối cùng trong ngày. Đây là lúc người bán vé mệt mỏi và dễ xuê xoa nhất. - Bà chị cho xin một vé. – Rô-béc-tô cố lấy giọng xởi lởi, nói với bà bán vé tuổi trung niên. - Ông cho xem chứng minh thư. Rô-béc-tô rút chứng minh thư sau túi quần ra và giơ lên cho bà ta thấy, chứ không đưa hẳn. Bà bán vé cũng liếc nhìn chiếu lệ và xé vé. Cầm nhanh chiếc vé tựa như giật khỏi tay bà ta, Rô-béc-tô lí nhí cảm ơn và thở phào vội bước xuống phà. Chiếc phà lớn, động cơ mạnh xình xịch rời bến và dập dềnh trên mặt sóng đưa những hành khách cuối cùng qua con sông khá rộng. Rô-béc-tô ngồi im vờ gà gật theo nhịp lắc của phà. Lên bến Ba-ta-ba-nô, Rô-béc-tô thong thả đi dọc theo bờ sông một đoạn dài ngắm nhìn từng đoàn tàu thuỷ đậu hàng dài trên bến. Rồi gã lên ô tô buýt vào thành phố, xuống bến cuối gần bách thảo. Tại đây, gã gọi điện thoại công cộng theo số có sẵn. - Công việc thế nào, Pê-ke? - Cái gì, ai gọi đấy? - Công việc thế nào, ông Pê-ke. - À, cảm ơn, cảm ơn. Mọi việc đều tốt. - Tạm biệt. Đầu dây đằng kia, người vừa tiếp điện thoại Rô-béc-tô buông một tiếng thở dài, ngả lưng ghế đá, trầm ngâm một lúc lâu. Sau đấy lão ta đứng dậy, chậm chạp, nặng nề lên cầu thang gác dẫn tới tầng trên cùng, bước vào căn phòng bầy biện khá sang trọng với những đồ gỗ quý. Một tủ sách chìm ẩn sâu vào bức tường. Lão ấn nút điện ngầm, chiếc tủ nhẹ nhàng mở ra để lộ một ngăn sau giấu chiếc va li nhỏ. Lão xách vali đặt lên bàn, mở nắp, nhìn kỹ một lúc chiếc máy thu phát sóng ngắn như xem có mất vết hay không. Mở cuộn ăng-ten, lão thận trọng luồn qua một lỗ nhỏ đục sẵn kín đáo. Máy móc đã sẵn sàng nhưng chưa mở công tắc vội. Lão khẽ lẩm bẩm một câu quen thuộc trước khi làm cái việc buồn chán và nguy hiểm này: “Chúa hãy phù hộ những người cầu kinh buổi sáng”. Ta phải luôn nhớ điều đó. Chừng nào ta còn là chủ hiệu thuốc tây này thì chứng đó công việc sẽ còn dễ chịu. Giá như không có cái thằng vừa gọi điện cho mình. Nghĩ vậy nhưng lão ta vẫn lùi lại góc phòng nhìn ra ngoài và ngắm cái công cụ giúp lão liên hệ được với thế giới đang nuôi dưỡng mình. Lão đưa tay quệt dòng mồ hôi lấm tấm. Cặp mắt ẩn sau cặp kính cận dày ánh lên vẻ hài lòng. Rô-béc-tô dạo bước dọc theo phố 26 ăn thông ra phố lớn Pu-en-téc Grăn-đéc, rẽ vào quán giải khát, khoan khoái xoải người trên chiếc ghế nhôm. Vừa nhấm nháp cốc kem cà phê mát lạnh, gã vừa ngắm nhìn từng đoàn xe con sang trọng nối nhau chạy ngược xuôi dọc theo hai bên đường phố trước mặt và thầm đánh giá: “Hệ thống giao thông của họ không đến nỗi như bên kia người ta vẫn tuyên truyền”. Rời quán giải khát, Rô-béc-tô tới bến xe buýt gần đấy. Gã hỏi thăm một người đang chờ xe xem đến Lốt Pi-nốt đi xe số mấy. Ba phút sau, Rô-béc-tô đã chễm chệ trên chiếc xe buýt số 69. Trong lúc điệp viên Đ-54 đang ung dung trên chiếc xe buýt thì phòng mật mã Cục an ninh quốc gia đang theo dõi bắt sóng một chiếc máy phát lạ. Đại uý Phê-ra băn khoăn đi đi lại lại quanh căn phòng rộng đang rộn lên tiếng máy thu phát làm việc hầu như không ngớt. Anh sốt ruột lúc ghé nhìn qua vai người này, khi ngó nhìn vào bản dịch mã của người khác. Hai giờ lặng lẽ trôi qua kể từ khi bắt được đài lạ nhưng bức điện vẫn chưa giải mã được. Cuối cùng phải chờ đợi gần một giờ nữa, chuyên viên giải mã mới vui vẻ thở phào báo cáo: - Đài lạ này vừa phát đi ở vùng ngoại phía bắc và nội dung bức điện đây. Phê-ra cầm bức điện lướt mặt đọc nhanh: - “Sáng mai Đ-54 sẽ cập bến”. Đại uý cười cảm ơn những người đồng chí thông minh, cần cù của mình, và nói vui: - Để xem, nó cập bến nào. – Anh vào phòng làm việc và chưa kịp khép cửa thì chuông điện thoại đã vang lên. Cầm vội ống nghe, anh nói: - Tôi nghe đây. Sao? Đặc điểm như thế nào? Dịch xong, đưa đến tôi ngay nhé, Phê-ra ngồi xuống chiếc ghế da mềm mại, rút điếu xì gà và suy nghĩ. Có tiếng gõ cửa – dòng suy nghĩ lại đứt quãng. - Mời vào! - Báo cáo đại uý, có tin của H-23. Phê-ra vội bật dậy như ngồi trên chiếc ghế lò xo, cầm tờ giấy lướt nhanh trên mấy chữ: “Chim hoàng anh. H-23”. Cám ơn người nhân viên phòng mật mã, đại uý cho phép anh ta về phòng. Một lát sau lại có tiếng chuông điện thoại đổ dồn. - Tôi nghe đây. - Báo cáo đại uý. Những bức điện bắt được hôm nay đều thay khoá mã mới. Chúng tôi chưa giải được. – Phó phòng mật mã báo cáo. - Tôi cần chúng ngay. Đề nghị các chuyên viên cố giúp hộ. Đặt ống nghe xuống, đại uý thầm đánh giá tình hình: “Một phi vụ lớn chứ không phải chuyện đùa đâu”. Đã đến giờ ăn trưa. Anh lững thững đến phòng ăn. Sau khi ăn trưa xong anh rẽ vào thư viện mượn cuốn sách mời rồi xuống phòng giải mã. Trong phòng công việc đang bận rộn túi bụi. Suốt mười bốn giờ qua các nhân viên phòng này liên tục làm việc, đánh vật với những con số hiểm hóc và chưa hề rời chân khỏi phòng làm việc. Hơn ba giờ rồi mà bức điện mới nhất vẫn chưa giải xong. Không ai chịu đi ăn trưa. Phê-ra im lặng ngồi cạnh chuyên viên giải mã. Mãi một giờ sau kể từ lúc anh vào phòng những dòng chữ mong đợi mới hiện lên ngắn ngủi, khô khan: “Hạt giống F-1 rất tốt”. Phê-ra cầm máy điện thoại tự động, nói ngay: - Cho xin số máy đại uý Ra-mô.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.