Ra-mô, Phê-ra, A-ghi-lát và Ông Già đang ngồi trong phòng chiếu phim. Họ sốt ruột chờ tắt đèn để xem những đoạn phim quay về các diễn biến ngoài sân bay. Những hoạt động gần đây của bọn địch chứng tỏ ràng chúng đã trao đổi được tin tức với nhau, tuy không ai bảo ai nhưng cả bốn người đều cùng nghĩ như vậy. Đèn tắt, tám con mắt đều tập trung nhìn lên màn ảnh. Lần này các sĩ quan đều có thề xem được toàn bộ quang cảnh chuyến hạ cánh của đoàn khách du lịch ở ngoài sân bay vì hôm qua mỗi người chỉ nhìn được một phần các hoạt động diễn ra tại nơi mình đứng. Bây giờ họ có thể tập hợp và bổ sung thêm một vài sự việc mà máy quay không kịp thu vào ống kính. Cuốn phim kết thúc, đèn bật sáng. - Thế nào các anh ? - Ông Già cất tiếng hỏi trước. Ba sĩ quan đang chăm chú đọc lại những nhận xét ghi vội của mình trong lúc xem phim. Đại úy Ra-mô trả lời đầu tiên: - Đúng như chúng ta đã dự đoán từ trước, tất cả bọn đều đã đi đến chỗ hẹn. F-1 và Pao-lơ đã có mặt ngoài sân bay. Rất có khả năng cả “Bộ não” cũng ở đây. Dĩ nhiên chúng đến để gặp nhau. Trong chừng mực nào đó, “ Bộ não“ cũng hiểu rằng chúng ta đã rõ về F-1 thì F-1 là kẻ ít có khả năng nhất công khai tiếp xúc với tên mới đến nữa. Hắn chỉ là cái “ nhiệt kế “ thôi. - “Nhiệt kế “ thế nào ? - A-ghi-lát hỏi lại. - Đúng vậy, - Ra-mô tiếp tục nhận xét. - F-1 chỉ được sử dụng như con mồi nhử chúng ta. Giả dụ chúng ta bắt F-1 ở sân bay thì chúng sẽ tiếp xúc với nhau ở chỗ khác và sẽ đề phòng hơn. Mặt khác, như tôi đã nói ở trên, khi F-1 đã trở thành nhân vật nguy hiềm cho cuộc tiếp xúc thì còn lại Pao-lơ và “ Bộ não“ tham gia vào cuộc gặp gỡ. - Pao-lơ, - A-ghi-lát nói, - suốt thời gian đó luôn căng thẳng, sợ sệt. Rõ ràng hắn chưa quen với những cảnh như vậy. Khi đám đông vây quanh ông khách bị ngất, Pao-lơ là người cuối cùng chạy đến xem. Lúc bấy giờ hắn rất lo lắng và hồi hộp mạnh. Trong tay lúc nào cũng giữ khư khư cái bút bi, thỉnh thoảng bối rối kẹp nó ở giữa các ngón tay. Do đó tôi đề nghị loại trừ Pao-lơ. Lắng nghe A-ghi-lát, Ra-mô bổ sung thêm: - Mình hoàn toàn đồng ý với nhận định của cậu. Nhất định chúng đã tiếp xúc với nhau. Mình tin chắc chắn F-1 đã đứng ở hành lang chắc để báo có thề bắt đầu hành động. Đó có lẽ là tín hiệu cho “Thân Thông“ biết rằng, mọi việc đều tốt đẹp như đã dự kiến, cứ việc tiến hành. Nếu như chúng ta đa loại trừ cả F-1 lẫn Pao-lơ rồi thì chỉ còn lại một mình “Bộ não”. Như vậy là hắn đã thực hiện cuộc tiếp xúc này rồi. - Trong tất cả vẩn đề có một điểm vẫn chưa được sáng tỏ lắm, - Phê-ra tham gia vào cuộc tranh luận, - anh Ra-mô nói chắc chắn là có việc tiếp xúc trao đổi tin tức nhưng anh vẫn chưa đưa ra được bằng chứng cụ thề, nó xảy ra thế nào và qua tay ai. Ra-mô đặt lên thành ghế bao xì gà Pô-pu-li-a-rét” và châm điếu thuốc. Thong thả lại gần Phê-ra, anh nói: - Đúng, mình tin là có cuộc tiếp xúc như vậy, nhưng tạm thời chưa thể giải thích rõ do ai làm, làm từ khi nào và đã được tiến hành ra sao. Mình hiều rằng đề làm việc này thì nhẩt thiết phải có người đến gặp đoàn khách du lịch. Nhưng suốt thời gian đoàn này ở ngoài sân bay, chẳng thấy ai lại gàn tiếp xúc với họ cả. - Khoan đã, anh Ra-mô, - Ông Già ngắt lời, -- A- ghi-lát vừa mới đưa ra hàng loạt điểm nhận xét quan trọng mà không ai trong các anh có thề lý giải được. Tôi cho rằng, vấn đề chủ chốt nằm trong những điềm này đấy. Thoạt tiên, Ra-mô và Phê-ra cùng nhìn Ông Già rồi quay sang A-ghi-lát. Họ muốn biết rõ hơn những điều Ông Già nói. Hiều cái nhìn đó, Ông Già lý giải: - A-ghi-lát loại trừ Pao-lơ ra khỏi vòng chiến dựa trên cơ sở Pao-lơ rất lúng túng, luôn luôn quay chiếc bút bi trong tay và là người cuối cùng trong bọn chạy đến chỗ đám đông lộn xộn. Các anh còn nhớ, tại sao có vụ lộn xộn này không?
Lần này Phê-ra nhanh nhảu đáp: - Một người khách du lịch bị ngất. Sau đỏ có ông bác sĩ chạy đến và ông này... - Phê-ra ngoảnh lại, bắt gặp cái nhìn chăm chú của Ông Già. - Đấy, Phê-ra ạ, anh đang nghĩ đúng hướng đấy, - Ông Già gật đâu. - Nếu phân tích theo đúng lô-gích của nó, có thể rút ra được kết luận sau: có cuộc trao đổi, tiếp xúc giữa tay bác sĩ và người khách du lịch bị ngất - Như vậy có thể dự đoán, tay bác sĩ là “Bộ não” còn người khách du lịch bị “cảm” là “Thần Thông”. Tên F-1, như Ra-mô nhận định ra đứng dựa cột, ngoài hành lang để làm tín hiệu, thực hiện chiến dịch đã được bàn bạc kỹ trước đấy. Khi nhìn thấy F-1, “thần Thông” liền vờ ngất ngã ngay. Điều hoàn toàn tự nhỉên lúc ấy là phải gọi ngay bác sĩ. Vậy “ Bộ não” đã nhập vào màn kịch này với vai bác sĩ. - Nhưng hắn chuyển tin đi bằng cách nào? - Ra-mô hỏi. - Hắn dùng cái này đây,- chỉ chiếc kính, trong tay mình, Ồng Già phân tích tiếp. - Đôi kính của lão bác sĩ giống hệt đôi kính của người khách du lịch bị ngất... Nếu các anh đề ý kỹ hơn sẽ thấy, ông khách này lúc xuống máy bay đã đeo kính râm đề tránh nắng chói chang. Điều đó hoàn toàn hợp lý thôi. Nhưng sau đấy, khi vẫn còn đi trên đường băng, và ở xa phòng chờ, và bất chấp cả lô-gích thông thường, ông ta thay đòi kính râm bằng đôi kính khác nhạt màu hơn. Tại sao lại phải làm thế? Đó là bởi vì khi đi vào phòng chờ, cần phải đeo đúng kính nhạt này đề dễ dàng trao đồi kính cho nhau mà không bị chú ý đến. Lúc đến sân bay “ Bộ não” cũng phải đeo một đôi kính y hệt như vậy. Các anh hãy nhớ lại một điều, lúc xảy ra màn kịch bi ngất ông bác sĩ đã tháo kính khỏi mặt nạn nhân và đặt nó xuống sàn. Sau đấy ông ta cũng đề đôi kính của mình bên cạnh. Việc cứu chữa xong xuôi, và làm như bị quên, ông bác sĩ vội chạy ra xe buýt đề trả lại đôi kính cho người bi nạn. Tôi tin chắc là ông ta đã trao cho người khách du lịch đôi kính của mình. Trên bàn vẫn còn các tấm ảnh chụp tấn kịch ờ sân bảy. Các anh hãy xem kỹ và có thề khẳng định lại tất cả những điều tôi đã nói về hai chiếc kính. Nếu các giả thiết của chúng ta đều đúng như thế thì tên “Thần Thông“ phải tìm mọi cách rửa tấm phim chứa đựng nội dung bản báo cáo, việc làm này cũng khá khó khăn đấy. Trên bàn kia có để tất cả các hồ sơ liên quan đến đoàn khách du lịch do chúng ta thu thập được, kể cả ông khách bị ngất này. Trước đây chúng ta chưa có đủ các chứng cớ nên việc khám xét hành lý cũng không được kỹ càng lắm. Do vậy có khả năng thuốc tráng và bột hiện hình được ông khách cất ngay trong va li. Nếu không phải như vậy thì “Thần Thông “ sẽ tự đi tìm người rửa hộ hoặc có thề có ai đó sẽ chuyển thuốc cho hắn. Còn về lão bác sĩ, theo xét đoán của tôi, có lẽ chính là “Bộ não” và nếu vậy thì lão ta quả là một điệp viên thông minh và đầy kinh nghiệm. Nếu mọi việc diễn ra đúng như vậy thì tôi hy vọng sớm muộn rồi hắn cũng sẽ phải đối chứng với chúng ta trong phòng này thôi. Uống vài ngụm nước ướp lạnh trong chiếc cốc, Ông Già ngừng lời một lúc. -Một trong những biện pháp được chúng ta áp dụng là kiểm soát toàn bộ các phương tiện đi vào sân bay ngày hôm nay. Như vậy, nếu “Bộ não” đi bằng xe riêng thì chúng ta đã có trong tay một sợi chỉ nhỏ nhưng bền chắc đấy. Ngoài ra đừng quên những điều trước kia chúng ta đã bàn tới rồi. Ý tôi muốn nói tuyến đường đi của Rô- béc-tô và F-1 đến bến xe buýt ở gần vườn bách thú. Tất cả điều này dẫn tới một ý là, có thề “ Bộ não“ ở đâu đỏ gần bách thú hoặc giả hắn chỉ tổ chức các cuộc gặp gỡ ở đó thôi. Kế hoạch của chúng ta sẽ như thế này. A-ghi-lát đến ngay Bộ Giao thông vận tải tìm hiều rõ mọi chi tiết có liên quan đến các xe ô tô ra vào sân bay ngày hôm nay. Theo số biển xe chúng ta có thề xác định được địa chỉ và họ tên chủ xe. Hơn nữa chúng ta vẫn chưa rõ, trong thực tế “Bộ não” có thực sự là bác sĩ không hay hắn chỉ đóng vai này ở sân bay thôi. Cần phải rà soát lại tên tuổi và địa chi của tất cả những người có liên quan đến ngành y tế như: bác sĩ, dược sĩ, đặc biệt chú ý đến những người sống ở vùng quanh bách thú. Việc này anh Ra-mô sẽ đảm nhận. Ông Già lại gần Ra-mô, nói tiếp: - Về đại thể, chúng ta mới rõ có mấy đặc điểm bên ngoài: người da trắng, hơi béo, tuổi khoảng từ năm mươi đến sáu mươi. Những nét này sẽ giúp anh sàng lọc nhanh hơn. Ồng Già quay lại chiếc ghế ngồi. * - Bây giờ ta xem lại cuốn phim này lần nữa, - Ông nói. - Cần phải phân tích tỉ mỉ những hình ảnh chúng ta nhìn thấy được có phù hợp với các giả thiết vừa đặt ra không nhé. A-ghi-lát đề nghị cho chụp lại chân dung tất cả những người có mặt ở nơi “Bộ não” sẽ xuất hiện
Sau đó cho in lại hàng loạt ảnh này và phân phát cho những người cần thiết. Điều quan trọng là làm sao mỗi ủy ban bảo vệ cách mạng trong thành phố đều có tấm ảnh này với số máy điện thoại cần thiết giúp họ, khi phát hiện ra tên này có thể gọi ngay tới cơ quan công an. Tôi sẽ nghiên cứu lại tất cả hồ sơ của Rô-bec-tô lần nữa và đặt phương án hành động cho nhóm một và nhóm hai đang làm việc với đoàn du lịch. Giờ chúng ta xem lại phim đã nhé. ....Hai tiếng đồng hồ sau, Ông Già hỏi tiếp: - Các anh thấy sự suy luận của chúng ta có đúng không ? Cả ba sĩ quan đều gật đầu đồng tình. - Thôi nhé, - Ông Già nói. - Một buồi sáng đầy bận rộn đang đợi chúng ta. Không thề để mất thêm một phút quý báu nào nữa. Ngày mai chúng ta sẽ gặp lại nhau tại đây vào lúc mười giờ sáng nhé. Thi hành đi. Khi đoàn khách du lịch sửa soạn đi tham quan khu nghỉ ở Xô-rô-a và chiếc xe “ An-pha “ nhỏ chở Rô-béc-tô cùng tổ áp giải vừa lên đường thì trong tòa nhà của cơ quan an ninh quốc gia Cu-ba, bốn sĩ quan vẫn miệt mài phân tích công việc đang được tiến hành trong đêm qua. Hơn một giờ sau, họ mới chịu đi nghỉ. Ra-mô và A-ghi-lát cùng nhau đi dọc hành lang. Đúng lúc dó, họ nhìn thấy cô thư ký của Ra-mô đang giơ tay vẫy họ. Cả hai rảo bước lại gần cô I-lê-a-na. - Có điện thoại gọi đồng chí, thưa đại úy. Ra-mô liếc nhanh nhìn A-ghi-lát và hơi nhíu mày vẻ không bằng lòng, đến bàn điện thoại. - Tôi nghe đây. Vâng, đúng tôi đây. Anh đang ở đâu đấy? Còn các đồng chí khác thế nào? Tên bị bắt ra sao rồi ? Được rồi, anh cứ yên tâm. Lắng nghe cuộc đàm thoại, A-ghi-lát hiểu ngay là đã có chuyện quan trọng xảy ra với tên Rô-béc-tô. Đặt ống nghe xuống, đại úy Ra-mô không nói lời nào. Ý nghĩ của anh đang hướng tập trung vào tên Rô-béc-tô. Liệu hắn có trốn thoát được không ? - Chuyện gì đặc biệt thế ? - A-ghi-lát hỏi. - Các cậu áp giải Rô-béc-tô bị tai nạn dọc đường. Trung úy Ra-mi-réc vừa gọi điện cho tôi. Anh ấy và tên Rô-béc-tô đang nằm ở bệnh viện phố Cô-ra-léc. Những người kia được chở đến bệnh viện Pha-ha-đô. Rất may là không ai bị chết, nhưng tôi không yên tâm với tên Rô-béc-tô này lắm. Giờ đây đối với hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất hợp lý là chạy trốn. Cần phải đến chỗ Ra-mi-réc thăm cậu ấy và nắm tình hình ngay. Anh mang theo vài người nữa và áp dụng mọi biện pháp cần thiết đề canh phòng Rô-béc-tô nhé. Còn tôi sẽ sang chỗ các đồng chí đang nằm ở Pha-ha-đô. Sau đó chúng ta sẽ gặp nhau ở đây. Khoác thêm chiếc áo ngoài, trước khi đi ra A-ghi-lát còn nói thêm: - Gọi hộ xe khi tôi đang đi xuống sân. A-ghi-lát rời phòng làm việc. Ra-mô quay máy điện thoại. Bước nhanh xuống cầu thang, A-ghi-lát dừng lại chờ bên cổng cơ quan. Anh chẳng phải đợi lâu: một lát sau hai xe tuần tiễu xuất hiện. Xe chạy mất gần một giờ. Khi quay về cơ quan, A- ghi-lát và Ra-mi-réc báo cáo lại cho đại úy Ra-mô mọi chuyện vừa xảy ra. Nghe xong báo cáo của hai người, đại úy Ra-mô dán mắt chăm chú nghiên cứu tấm bản đồ điện về hệ thống giao thông toàn thành phố treo trên tường. Không ai nói thêm lời nào nữa nhưng cả ba đều hiều ý nhau. - Báo cáo đại úy, - cuối cùng Ra-mi-réc nói, - có nên chăng tăng cường việc tuần tra khu vực này và ra lệnh truy nã tên Rô-béc-tô? Ra-mô quay nhìn anh trung úy. Anh hiều vấn đề Ra-mi-réc vừa đặt ra và còn biết sâu hơn, chằng có gì lạ cả: Ra-mi-réc cảm thấy mình phạm lỗi trong việc để tên Rô- béc-tô chạy thoát. Nếu giờ mà được Phép thì anh ta có thể dựng cả La Ha-ba-na dậy để bắt cho kỳ được tên chạy trốn. - Tôi cũng dang nghĩ đến điều đó, nhưng việc này làm mất nhiều thời gian lắm. Chắc hẳn bây giờ hân đã rúc sâu vào chỗ nào đó rồi. Lại bên trung úy Ra-mi-réc, Ra-mô vỗ vai an ủi: - Cậu không nên bị mặc cảm là mình có lỗi lớn trong việc vừa qua. Đây là trường hợp chẳng may. Cậu đã làm tất cả những điều có thề làm được. Bây giờ cứ yên tâm về nghỉ đi. Ngày mai hoặc chậm nhất ngày kia tên gián điệp này sẽ nằm trong tay chúng ta thôi. Siết chặt tay từ biệt đại úy Ra-mô và A-ghi-lát, trung úy Ra-mi-réc ra khỏi phòng. - Cậu ấy là một cán bộ tốt đấy! - Khép cánh cửa lại, A-ghi-lát thốt lên. - Tôi biết cậu ấy không phải mới một năm nay, - Ra-mô nói. - Đó là một con người thông minh, dũng cảm và giản dị. Tóm lại là một chàng trai tuyệt vời. Đấy cứ nhìn anh ta thì biết: Người thì quấn đầy băng nhưng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến công việc. Những con người như thế có thề giao bất cứ nhiệm vụ nào cũng được. A-ghi-lát bước đến bên tấm bản đồ thành phố và găm chiếc ghim màu đỏ vào ngã tư phố Cô-ra-lét và Mông- xê-rát. Ra-mô cũng lại gần và vạch một vòng tròn bằng bút chì đỏ quanh khu vực An-tu-rát ở gần bách thú.
Sau đó cả hai ngồi xuống ghế. A-ghi-lát mở đầu cuộc tranh luận: - Anh vừa nói rằng, nhất định Rô-béc-tô rúc vào xó nào đó rồi? - Đúng nhất là hắn có thể lại lẩn tới chỗ đã ở khi vừa đổ bộ lên đây. Chỉ có thề đến chỗ ở của “Bộ não” thôi. Do đó nên tôi đánh một dấu tròn vùng An-tu-rát có khu vườn bách thú lại. Ra-mô ấn một nút chuông gọi. - Cho xin gặp đồng chí thiếu tá! Mấy giây sau có tiếng phụ nữ nhỏ nhẹ đáp lại lời anh: - Báo cáo đại úy, thiếu tá đi vắng. - Thiếu tá không yêu cầu nhắn lại gì cho tôi à ? - Không ạ. Đồng chí ấy chỉ nói sẽ về nhà nghỉ. Hay tôi gọi điện lại đến nhà riêng đồng chí ấy vậy ? - Thôi không cần đâu. Cám ơn chị. Tồi sẽ tự gọi điện cho thiếu tá cũng được. Ra-mô lại ấn nút chuông khác và quay số nhưng không có ai tiếp chuông anh. - Hình như không có ai ở nhà. - Hay Ông Già đi ngủ rồi ? - Ngáp nhẹ, A-ghi-lát nói. - Có thể thế. Cả cậu chắc cũng đang thèm làm một giấc, dù chỉ một vài giờ thôi. Nhưng trước khi đi nghỉ thì ngoài mấy trăm tấm ảnh của “Bộ não” mà chúng ta đã đặt còn phải làm gấp thêm cả ảnh Rô-béc-tô nữa. Cậu có làm được việc này ngay bây giờ không? - Tất nhiên là được chứ. Đưa ảnh cho tôi. Đại úy Ra-mô mở tủ sắt và lấy tấm ảnh Rô-béc-tô. - Giao xong việc, cậu có thể đi nghỉ một lát. Tôi sẽ rẽ vào chỗ cậu sau. Nhận chiếc ảnh Rô-bẻc-tô, A-ghi-lát nhanh nhẹn thực hiện mệnh lệnh. Ngay mười giờ tối hôm ấy, Ra-mô tới phòng A-ghi-lát và gọi điện báo cho Phê-ra rồi cả ba đến phòng làm việc của Ông Già. Ông Già đặt chiếc máy ghi âm xách tay lên bàn và nói với các sĩ quan: - Bây giờ chúng ta cùng nghe báo cáo của trung úy Ma-xa-ghết. Đây là “nhà du lịch “ của ta được giao nhiệm vụ theo dõi nhóm khách nước ngoài vừa đến này. Ông Già ấn nút, gần nửa giờ liền mấy người đều chăm chú lắng nghe cuộn băng ghi. Khi băng ca-xét hết, Ông Già nói: - Chúng ta sẽ phân tích tình hình hiện nay và mỗi anh hãy phát biều ý kiến, nhận định riêng của mình. - Đồng chí cho biết, có phải ông khách ờ phòng “ 1325 “ và người bị ngấtt ngoài sân bay cùng là một phải không ? - A-ghi-lát hỏi. - Đúng thế. - Ông Già đáp. Phê-ra gẩy mạnh tàn thuốc vào gạt tàn. - Vậy Ma-xa-ghết có nắm được diều này không? - Anh hỏi tiếp. Ông Già không trả lời ngay. Rít thêm hơi thuốc dài, ông đáp: - Cậu ấy không biết được việc này. Tôi muốn để cho các tin tức đầu tiên của nhóm làm việc trong đoàn du lịch báo về hoàn toàn mang tính chất khách quan. - Nếu thế thì giờ đây điều đó cho phép chúng ta rút ra được những kết luận quan trọng, - Phê-ra nhận xét. - Từ những nguồn tin khác nhau đều dẫn chúng ta đi đến cùng một con người: Mai-Cơn Ba-rơ-tôn. - Ý kiến của tôi hơi khác, - A-ghi-lát phát biều. - Chúng ta đã gặp con người tự gọi là Mai-Cơn Ba-rơ-tôn. Có thề ông ta còn có họ tên khác nữa. - Tất nhiên trong việc này không còn điều gì đáng nghi nữa. - Ông Già nói. - Chúng ta đã lập sẵn kế hoạch liên quan đến người khách phong “ 1325” rồi. Chúng ta sẽ thực hiện nó ngay khi nhận được sự đồng ý của cấp trên. - Ông Già ném màu thuốc vào gạt tàn, nói tiếp: - Bây giờ ta hãy cùng nhau kiềm tra lại kết quả thu nhặn được. Ảnh Rô-béc-tô và “Bộ não“ sáng ngày mai phòng hồ sơ sẽ trao lại cho ta. Đến trước chiều thì tất cả các ủy ban bảo vệ Cách mạng quận trong nội và ngoại thành đều phải nhận dược hai chân dung này, sáng sớm ngày thứ năm sẽ gửi xuống từng ủy ban phường. Còn ngày mai, thứ tư, tất cả các cán bộ an ninh, cảnh sát và đội tuần tra phải có nó trong tay rồi. Đồng ý thế chứ? - Vâng, nhất định rồi. - Đại úy Ra-mô đáp. - Chiều ngày mai, - Ồng Già tiếp tục, - chúng ta sẽ có được các tin tức của các xe đi vào sân bay trong ngày thứ hai vừa rồi. Và ngày mai anh hãy cho dán ảnh chụp hai tên này khắp các nhà ga trong toàn quốc. Số lượng xe tắc xi của chúng ta cũng khá nhiều, do vậy cũng cần in và trao ảnh Rô-béc-tô và “Bộ não” cho lái xe tắc xi nữa. Nếu có tên nào trong bọn chúng sử dụng hai phương tiện này để đi lại cho thuận tiện thì lái xe sẽ báo ngay cho phòng điều độ của họ qua bộ đàm gắn trong xe, gọi số điện ba mươi nhăm. Ra-mô mở sổ tay ghi chép của mình. - Về công việc của tôi, - anh nói, - ngày mai sẽ có đầy đủ tin tức về những người làm ngành y tế sống ở khu vực bách thú.
Không khí yên lặng bao trùm cả căn phòng rộng. Ông Già châm thêm điếu xì gà mới và lại lên tiếng trước: - Bây giờ chúng ta dành chút thời giờ bàn qua về tên Rô-béc-tô ma lanh đã. Nhiệm vụ mà bọn chỉ huy cử hắn sang Cu-ba đã được hắn thực hiện chu tất. Rõ ràng lúc này hắn chỉ việc lủi vào chỗ kín đáo nào đó để chờ thời cơ chuồn được. Mọi biện pháp chúng ta đề ra chỉ có thể áp dụng có hiệu quả trong trường hợp hắn ló mặt ra ngoài. Chúng ta không được quên trước mắt chúng ta là một nhóm gián điệp Mỹ đã được đào tạo, huấn luyện kỹ càng và trong thực tế chúng đã tỏ ra biếtt cách làm ăn khá tốt đấy. Tôi phải nói tới điều này vì sự kiện lô-gích nhất có thề xảy ra là - Rô-béc-tô tự giam mình lại ở đâu đó. Chỉ một việc này thôi cũng đủ gây khó khăn cho các phương án của chúng ta và trong chừng mực nhất định sẽ làm giảm hiệu quả những biện pháp chúng .ta đang áp dụng. Bởi thế giờ đây cần phải xem xét kỹ bọn chúng sẽ sử dụng quyết định nào. Ngay lúc này cho Rô-béc-tô về nước hay cứ tiếp tục nằm chờ cho đến lúc tình hình tạm yên ổn. Phương án thứ nhất có nghĩa là chúng buộc phải hành động vào thời điềm chúng ta đang căng hết lực lượng ra. Phương án thứ hai sẽ rất có hại đối với bọn chúng vì hàng ngày, hàng giờ sự nguy hiểm bị phát giác càng tăng hơn. Nhất thiết phải nghĩ đến điều đó. Ngoài ra chúng ta vẫn chưa nắm được chỉ có tên Rô-béc-tô định rời Cu-ba hay cả nhóm điệp viên này cũng chuồn hết. Ý kiến này cũng cần suy nghĩ thêm. Tiếp theo nữa là... Tiếng gõ cửa nhẹ cắt ngang lời Ồng Già. - Cứ vào, - Ông sẵng giọng. Sĩ quan trực ban tay cầm chiếc phong bì trắng bước vào phòng: - Vừa nhận được cách đây mười phút. - Tốt lắm. Cám ơn. Sĩ quan trực ban quay ra. Ông Già đọc địa chỉ ghi trên phong bì. - Gửi cho anh đấy, Ra-mô ạ. Đại úy Ra-mô cầm phong bì xé ra và đọc to: “Đồng chí Ra-mô thân mến! Tôi gửi bức thư này cho đồng chí với niềm mong ước lớn lao là gia đình và các bạn bè của đồng chí được bình yên, mạnh khỏe. Công việc của tôi vẫn tiến triển tốt. Tôi phải viết thư cho đồng chí để khỏi làm gián đoạn các mối quan hệ như chủng ta đã thỏa thuận với nhau trước chuyến đi của tôi. Ở đây, trên đất Liên Xô này tôi đã gặp được rât nhiều bạn bè mà trước đây chúng tôi chưa cô dịp nhìn thấy nhau. Thời gian đầu việc thay đổi khí hậu cũng làm tôi không đi học được: tôi bị cúm. Bác sĩ bảo chỉ độ một tuần thôi là tôi sẽ có thể chạy nhảy được vì tôi ốm là do thời tiết thay đổi đột ngột. Đồng chỉ có tưởng tượng được không, ở Mát-xcơ-va lúc này là hai độ đấy. Lá thư và tâm bưu thiếp tôi gửi kèm đây muốn nói lên rằng tôi không quên tất cả những điều chúng ta đã bàn vởi nhau. Tôi còn nhở những lời đồng chí đã dặn dò, khuyên nhủ tôi. Tôi hiểu sâu sắc, tôi là sinh viên chứ không phải là nhà du lịch đi dạo mát. Kỳ kiểm tra học kỳ vừa rồi tôi đã thi được toàn điềm tốt, chiếm được tình cảm và lòng kính nể của bạn bè. Bây giờ tôi đang bận, phải vùi đầu học rất nhiều vì kỳ thi tiếp theo đang đến gần. Tôi rất muốn được nhiều điểm cao nữa. Những ai được điểm trên trung bình sẽ được tham gia vào một hoạt động rất quan trọng đối với chúng tôi. Tại đây chúng tôi cũng đang chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ truyền thống của sinh viên Cu-ba. Bây giờ tôi xin kề ít chuyện về thể thao. Tôi đang theo học môn võ Giu-đô và môn bơi lội. Về Giu-đô thì học ngay trong trường đại học. Còn bơi lội là môn thể thao tôi ưa thích nhất đấy đồng chỉ Ra-mô ạ. Tôi học ở bể bơi ngay trong khu học xá. Nước ở đây dĩ nhiên là rất lạnh. Điều đó làm tôi lại nhớ đến làn nưởc ấm áp trong các bể bơi của La Ha-ba-na tươi đẹp. Tuy việc học tập rất căng thẳn nhưng chúng tôi vẫn dành thời gian cho việc giải trí. Tất nhiên tôi vẫn thỉch nhất là đi tham quan các di tích lịch sử và những cảnh đẹp ở M ảt-xcơ-va. Trong những chuyến đi như thế chúng tôi không những được nghỉ ngơi thoải mải mà còn thu nhận được biết bao điều bổ ích lý thú. Trong các thư sau tôi sẽ vỉểt thêm cho đồng chí những câu chuyện khác tỉ mỉ hơn. có lẽ lá thư này sẽ đến trước ngày sinh nhật của đồng chí vài ngày thôi. Nếu như trí nhớ của tôi không bị nhầm thì năm nay đồng chỉ ba tư tuồi đúng không. Với tất cả tấm lòng chân thành tôi xin chúc mừng đồng chí. Gửi lời chào cách mạng
An-tô-nhi-ô”
Ra-mô nhìn những người có mặt trong phòng. Anh chỉ gặp được một ánh mắt hiều biết thông cảm, còn lại là những đôi mắt hơi ngơ ngác, đầy thắc mắc. Chuyền lá thư sang tay trái, tủm tỉm cười một mình, đại úy Ra-mô ghi vài hàng chữ gì đó vào sổ tay riêng của mình. |
|
Cả phòng họp im lặng hồi lâu. Lát sau A-ghi-lát lên tiếng: - Tôi đồng ý tất cả những điều thiếu lá vừa nói, nhưng có một điều tôi hơi băn khoăn. Nếu chúng ta bât giữ F-1 như kế hoạch của đồng chí thì liệu có đánh động cho “Bộ não” tẩu thoát không? Vì F-1 biết mặt và chỗ ở của hắn ta. Ngoài ra nếu chúng cứ liều cấp tóc thực hiện kế hoạch đã dự tính thì sao? Ông Già không trả lời ngay. - Điều thắc mắc thứ nhất của anh cũng có lô-gích đấy. Đó là sự đánh động cho bọn chúng. Nhưng anh hãy nghe rõ là, chúng ta sẽ bắt F-1 khi hắn chỉ có một mình. Điều đó cho phép chúng ta vẫn tiếp tục lùng theo dấu vết của Pao-lơ. Nếu “Bộ não“ thoát khỏi tay ta ở Xô-rô-a thì qua Pao-lơ chúng ta lại có thể thâm nhập vào nhóm được. Thêm nữa, cũng không nên quên là việc này sẽ diễn ra vào thứ năm, còn hôm nay mới là thứ ba. Sáng mai toàn bộ máy chúng ta đã chuẩn bị sẽ khởi động vào cuộc và cũng có thể chúng ta sẽ chẳng phải làm những gì chúng ta vừa bàn tới. Nhưng các anh cũng đừng quên một điều mà chúng ta đã biết về “Bộ não”. Đó là có mặt ở đó thì chúng ta cũng không bắt nó trước khi chúng rời khỏi đây. Còn một vấn đề nữa. Rất có thể “Bộ não” sẽ thay hình đổi dạng bên ngoài trong chuyến đi Xô-rô-a sắp tới. Những gì liên quan tới cuộc gặp gỡ của chúng, tôi không nghĩ là chúng có thể vội thực hiện trước được, vì mọi chuyện đâu phải phụ thuộc vào bọn chúng. Tất nhiên chúng ta sẽ bám chặt theo sau bọn này. Chúng ta sẽ gặp nhau tại phòng tôi lúc tám rưỡi sáng nhé. Sáng hôm sau Ông Già và Ra-mô đã đến chỗ hẹn sớm hơn mọi người khác. Trong khi chờ các sĩ quan khác tới, cả hai cùng khoan khoái nhấp từng ngụm cà phê ngon lành. - Mấy giờ rồi ? - Ông Già hỏi. - Chín giờ kém hai mươi. “ - Thể Phê-ra và A-ghi-lát đâu nhỉ ? - Tôi vừa nhìn thấy họ phía dưới kia. Ông Già ấn nút chuông điện. - Xin gặp đại úy Phê-ra. Một giọng nữ đáp lời ông. - Báo cáo, đại úy không có trong phòng ạ. - Đồng chí ấy có nói nếu cần thì tìm đồng chí ấy ở đâu không? - Không ạ. Nhưng theo tôi biết thì đại úy chỉ ở trong cơ quan thôi chưa ra ngoài đâu. - Chị nhln thấy có mình đại úy thôi à ? - Không ạ. Đại úy đi cùng với cả đại úy A-ghi-lát. - Được rồi. Cám ơn chị! - Ông Già quay sang Ra- mô: - Lại có chuyện gì đó xảy ra nếu cả Phê-ra và A-ghi-lát mới cùng tham gia vào đó. Có ai gõ nhẹ vào cửa. Ông Già cho phép vào. Sĩ quan trực ban bước vào trao cho thiếu tá một phong bì nhỏ màu vàng và đi ra. Ông Già đọc địa chỉ trên phong bì và hơi nhíu mày. Ông chậm rãi xé phong bì và im lặng ngắm chiếc bưu ảnh đẹp. Chiếc bưu ảnh của người liên lạc với H-23. Ảnh màu hồng đã nói lên anh ta bị mất liên lạc với H-23. Ông Già và Ra-mô cùng im lặng lo lắng bởi một ý nghĩ như nhau. Tên Rô-béc-tô đã hoàn thành một phần nhiệm vụ của hắn, do đó bây giờ H-23 đang ở trong vòng nguy hiềm. Phải cứu anh ấy bằng cách nào đây ? Tiếng chuông điện thoại bỗng réo vang làm cả hai bừng tinh. - Vâng. Hãy gọi điện báo ngay cho đồn Pi-na-ra. Báo động cho đội tuần tiễu. Anh hãy đến ngay đây nhé. Ra-mô đặt ống nghe xuống và bắt gặp ánh mắt dò hỏi của Ồng Già. - Phê-ra gọi điện về. Pao-lơ và F-1 đang đi đến Xô-rô-a. Ông Già ngồi xuống ghế và lục lọi tìm cái gì đó trong cuốn sồ tay của mình một lúc lâu. - Đến thật đúng lúc đấy chứ ? - Ông Già chợt hỏi. - Cái gì cơ ạ ? - Tôi muốn nói về bức điện chúng ta gửi cho H-23. - Chúng ta có sự xác định của người liên lạc, nhưng không rõ anh ta mất liên lạc với H-23 lúc nào - trước hay sau đấy. - Bắt liên lạc với anh ta phải mất bao lâu ? - Sáng mai mới có thề bắt đău được trước bốn giờ. - Không còn nguồn nào khác nữa à? - Có ạ, nhưng phải mẩt nhiều thời gian hơn. - Cần phải liên lạc ngay với anh ta để tìm hiểu rõ tình hình của H - 23. Cỏ tiếng gõ cửa nhẹ. - Mời vào. Cửa bật mở tung, Phê-ra và A-ghi-lát cùng bước vào phòng. - Chúng tôi bị đến muộn vì trên đường đến đây được tin là F-1 và Pao-lơ vừa ra khỏi nhà. - Ra-mô đã báo cho tôi biết rồi. Chúng tôi cũng vừa được liên lạc viên của H-23 báo cho biết anh ta đã mất liên lạc với H-23. Nhưng còn quá sớm đề nói đến điều xấu nhất.
Ông Già im lặng rồi hỏi tiếp: - Công việc in ảnh thế nào ? Phê-ra mở sổ công tác. - Tất cả đội tuần tiễu và các lái xe tắc xi đều có trong tay ảnh của hai tên. Hiện nay ảnh đang được phân phát đến các ủy ban bảo vệ cách mạng quận và phường cũng như các nhà ga trên toàn quổc. - Thế danh sách chủ xe có chưa? - Một giờ nữa mới nhận được ạ. - Ra-mô. - Ông Già ra lệnh, - anh hãy tìm hiểu kỹ tất cả các xe đang đến Xô-rô-a nhé. Ông Già ghi vài nhận xét vào sổ tay rồi nói tiếp: - Các anh đã nắm được số cán bộ y tế ở khu vực bách thú chưa? Lần này đến lượt Ra-mô báo cáo: - Thường trú tại đây có mười một bác sĩ, năm y tá nam, ba bác sĩ nha khoa, hai y tá nữ và mười ba sinh viên y khoa. Hiện nay các cán bộ của chúng ta đang phân tích những tài liệu nhận được qua bản chụp sao. Báo cáo của họ được báo về từng phút một. Chuông điện thoại lại réo cắt ngang câu chuyện. Ra- mô nhấc ống nghe: - Tôi nghe đây. Vâng, tôi đây. Sao ? Anh tin chắc thế chứ ? Tốt lắm, hãy đến ngay đây nhé. - Có chuyện gì thế ? - Ông Già hỏi. - Đã phát hiện ra một bác sĩ nha khoa hơi giống ảnh của Đ-45. Nửa giờ nữa người của ta sẽ đến đấy. Ông Già châm lửa hút thuóc, ánh mắt nhìn về phía xa. Lát sau ông hỏi lại: - Sáng sớm ngày mai các ủy ban bảo vệ cách mạng sẽ có đầy đủ ảnh của hai tên này rồi phải không ? - Vâng, - Ra-mô đáp. Ông Già mở một trong những chiếc cặp để trên bàn rồi nói tiếp: - Bây giờ, tôi sẽ trình bày với các anh kế hoạch liên quan đến vị khách phòng “1325”. Buồi thảo luận tất cả mọi hành động liên quan đến kế hoạch này kéo dài hai tiếng đồng hồ. Sau đó Ông Già cho gọi trung úy Xăng-trết lên gặp và thảo luận với anh ta thêm nửa tiếng nữa. Tin tức của anh ta hóa ra rất có giá trị. Phân tích mọi việc cho thấy vòng vây quanh “Bộ não“ đang ngày càng thít chặt. - Bây giờ Phê-ra đến ngay Xô-rô-a và hãy bắt tay vào thực hiện theo kế hoạch đã được thống nhất, - Ông Già ra lệnh. Lại có tiếng chuông điện thoại. - Tôi nghe đây... Được... Tốt lắm. Ông Già đặt ống nghe và mỉm cười. - Tin từ khách sạn báo về. Trên mũ nan của Mai-cơn Ba-rơ-tôn có viết đậm hai chữ cái “ M “ và “ X”, mà theo đúng lô-gích phải viết là “M” và “B” chứ. Vậy đúng như A-ghi-lát đã nhận xét đấy, Ba-rơ-tôn không phải họ tên thật của ông ta. Anh Ra-mô thảo ngay điện với liên lạc viên của H-23, hỏi xem có điệp viên của bọn chúng có tên đầu là “M” và “X” hiện đang vắng mặt không? A-ghi-lát đã biết rõ nhiệm vụ của mình rồi. Anh lấy thêm vài người để hỗ trợ và lên đường A-ghi-lát chọn trung úy Mê-hi-át, một sĩ quan trẻ đã làm việc bốn năm ở cơ quan an ninh quốc gia và nổi bật nhất trong các bạn đồng nghiệp về tài quan sát, phán đoán tình hình. Chính anh đã được giao nhiệm vụ khám xét căn phòng số “1325” và đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, không hề để lại dấu vết nào có thể làm Mai-cơ nghi ngờ. Gần ba giờ chiều, trung úy Mê-hi-át đã đóng vai anh thợ chữa đường ống vào phòng Mai-cơ. Đưa mắt nhìn bao quát cả căn buồng, anh lấy găng cao su đeo vào tay cẩn thận và ngồi thụp xuổng sàn. Từ vị trí này anh bắt dầu quan sát chăm chú, nghiên cứu kỹ chiếc tủ lớn kê ở bên trái anh. Anh nhận thấy một ngăn kẻo của nó hơi kẻo hờ ra. Sau đó anh cũng xem kỹ lại tủ để áo khoác và các đồ gỗ khác. Anh chú ý nhất đến chiếc va li. Anh thấy hai ổ khóa vẫn mờ tung. “Giá bật toang được cái nắp này, nó sẽ đẽ lộ hết, - Mê-hi-át thầm nghĩ. - Mọi việc sẽ đơn giản hơn“. Anh quan sát hồi lâu chiếc tay cầm va li. Ánh mẵt anh dừng lại bên chiếc cra-vát bị thò một đầu vải ra ngoài. “ Đó là cái đánh dẩu thứ nhẩt”, - anh nhận xét và tiếp tục tìm kiếm. Lát sau anh phát hiện ra ngay cái bẫy thứ hai - một sợi tóc mỏng dính vào thành quai. Mê-hi-át đứng dậy và đi lấy chiếc túi đựng dụng cụ - người bạn đường không thể thiếu được của mỗi người thợ chữa ổng nước. Anh lấy ra ba hộp nhựa đề bên tay phải - còn tay trái giữ chiếc tuổc-nơ-vít, cái nhíp gắp và chiếc kim nhỏ. Anh đi vào buồng vệ sinh vặn máy nước, hứng đầy vào mấy hộp nhựa các loại nước; nước ở đáy ống, ở ruột gà dưới bồn rửa mặt và nước sạch ở vòi. Mê-hi-át xem xét rất lâu chiếc ghế bành kê trong phòng. Không tìm thấy có cái bẫy nào gài ở đó, anh mới ngồi lên. Từ khi bước chân vào phòng, lúc nào anh cũng nhớ đến một nhiệm vụ được giao trước đây mấy tháng. Chính vì thế nên trước tiên anh ngồi ngay xuống sàn nhà... Lần ấy cái bẫy gài ở ghế suýt làm anh bị lộ.
Mê-hi-át lại chăm chú nhìn xung quanh phòng lần nữa. “Vậy đấy, hắn để cửa tủ cùng ngăn kéo ở dưới và ngăn kéo bàn đều hé mở một ít. Do cẩu thả chăng ? Không phải... mình không nghĩ thế. Xem xét kỹ mới biết được đây là một tên gián điệp cáo già. Ngoài ra...“. Một ý nghĩ bất chợt lóe lên làm đứt dòng suy đoán của anh. Anh muốn châm điếu thuốc hút cho đỡ căng thẳng nhưng sực nhớ không thề làm điều đó trong gian phòng này được. Anh đút bao thuốc sâu vào túi và rút ra chiếc thước nhôm bé xíu. Anh đo cẩn thận khoảng cách từ cánh cửa tủ đang hé mở đến thành tủ. Xong xuôi anh thận trọng mở rộng cánh tủ. Ngăn trên treo hai cái áo sơ mi. Lấy tay phải giữ mắc áo đè không bị đung đưa, anh dùng tay kia lần tất cả túi trong túi ngoài. Chẳng cỏ gì cả. Anh dừng mắt nhìn giây lát ba đôi dép để ngăn dưới. Anh đã nhận ra một dôi giày da Mai-cơn Ba-rơ-tôn đã đi ở sân máy bay hôm đến Cu-ba. Anh nhấc một chiếc lên xem sau khi đã quan sát kỹ chỗ đặt nó. Anh nhìn vào trong và nhăn mặt lại vì một mùi hôi xộc mạnh vào mũi. Anh lật giày nhìn vào chiếc đế cao su rồi đặt nó về chỗ cũ, cầm tiếp chiếc còn lại lên anh không thấy có gì khác chiếc kia. Mê-hi-át thử so sánh trọng lượng của hai chiếc giày. “ Hình như chiếc này có nhẹ hơn”, - anh nghĩ và nhin chăm chú lại lần nữa. Anh phát hiện ra có vấn đề ở gót giày. “Nhất định là có chuyện ở đây”, - anh tự nhủ. Anh định lật mạnh đế giày sang bên phải nhưng không được, anh liền trờ nó lại bên trái thì thấy nó hơi bị há ra. “ Thế đấy... có lẽ hắn đã giấu tin tức vào đây”. Đẩy dế giày vào chỗ khớp cũ, anh đặt trả cả đôi vào chỗ của nó và sau khi đà đo chính xác quãng khe hở, anh khép hờ cánh tủ lại. Mê-kírát lại ngồi xuống ghế suy nghĩ hồi lâu, lát sau nhìn đồng hồ anh vội vã đứng dậy bước ra ngoài ban công. Chiếc ô tô nhựa đồ chơi là mục tiêu nghiên cứu tiếp theo của anh. Vừa bước ra ban công anh nhìn thấy nó nằm chỏng chơ ở góc tường. Đặt que diêm trước mỗi bánh xe đề đánh dấu vị trí của nó, anh cầm chiếc xe lên, lấy dao cạo , mạnh vào thành khoang xe. Anh thận trọng vét hết chỗ bụi nhựa vào chiếc hộp nhỏ rồi trả nó vào đúng chỗ đã để dấu. Kiểm tra lại lần cuối căn phòng không thấy có sơ hở nào nữa, Mê-hi-át khóa cửa phòng lại đi ra hành lang và ngay lúc đó hình của anh đã xuất hiện trên màn ảnh máy truyềri hình trong phòng kiềm tra do các cán bộ ủy ban an ninh đặt trong khách sạn. Mê-hi-át nồ máy chiếc xe con có đề dòng chữ bên cửa xe “Công ty sửa chữa vặt thành phố” và phóng đi thẳng. Hai ủy viên ủy ban bảo vệ cách mạng phường là Blanca và Ra-un cùng kíp trực tối nay đang đi tuần tra quanh khu vực phường Ma-ri-a-na-ô, nơi có ngôi nhà Rô-bẻc-tô đang ẩn náu. - Anh Ra-un này! Anh nghĩ là tên gián điệp đó có thể trốn ở đâu được nhỉ ? - Blan-ca hỏi người bạn cùng đi. - Thiếu gì chỗ. Nếu như nó có đồng bọn thì dĩ nhiên nó sẽ ở tạm một trong những ngôi nhà của bọn ấy. Cũng có thể nó đang chui trong chiếc hang nào đó thì sao ? Hoặc giả nó không có mặt ở La Ha-ba-na này nữa? Nói chung việc này là một cuộc tìm kim đáy bề đây. Thật ra, ai cũng nỗ lực lùng bắt nó thì dĩ nhiên, nó có chạy đằng trời. Những người gác dừng lại bên ngã tư và nhìn suốt đường phổ chạy dài vắng vẻ vào cái giờ quá khuya này. - Thế theo chị, nó có thể trốn ở đâu được ? - Ra-un hỏi ỉại. Chị phụ nữ im lặng giây lát. - Tôi cũng có ý nghĩ như anh. Điều cơ bản nhất đối với chúng ta bây giờ là không được bỏ sót một người lạ mặt nào trong phường mình. Tôi chưa hề gặp ai không quen ở phường ta cả. Hai người ngồi nghỉ chốc lát ngay trước cổng ra vào bên bức tường thấp xây quanh một ngôi nhà nhỏ. Họ không thề ngờ dược ràng tên Rô-béc-tô đang ngồi im trong căn buồng nhỏ, cách đây hai mươi mét. Đột nhiên, Blan-ca sững người: - Anh có thấy gì không? - Chị thi thào hỏi. - Tôi cảm thấy hình như ở căn nhà đối diện kia có ánh lửa vừa lóe lên. Theo cánh tay chỉ của Blan-ca, Ra-un nhìn ngôi nhà đang im lìm trong bóng tối. - Tôi chẳng thấy cái gì đặc biệt cả. - Rõ ràng tôi trông thấy có ánh lửa lóe lên trong nhà, hình như có ai vừa đánh diêm... - Chắc là lầm thôi, chị Blan-ca ạ. Sáng hôm nay tôi cắt cỏ ở đó và còn ngồi nghỉ chốc lát bên dãy rào. Tôi để ý thấy nhà này vẫn khóa cửa ngoài mà. Tôi còn rẽ vào sân uống nước ở vòi nhưng chẳng thấy có gì đáng ngờ cả. - Nhưng dù sao chăng nữa tôỉ xin thề với anh là nhất định vừa có ánh lửa lóe lên, tựa như có người bật diêm ấy. Không đợi Ra-un trả lời, Blan-ca xăm xăm đi tới ngôi nhà đó. Chị đi chưa được năm mét, Ra-un đã chạy kịp theo chị. Đến hàng hiên hẹp, họ đi lại chỗ cửa dẫn vào phòng. Cửa vẫn khóa chặt. Cả hai hơi mở hé tấm cửa sổ bằng gỗ ở phòng khách, nhưng họ chẳng nhìn thấy gì trong bóng tối dày đặc đang bao phủ căn buồng. Ghé mắt vào cửa sổ bếp, trong đó cũng tối mò. Ra-un đành phải bật diêm. - Anh có nhìn thấy gì không ? - Blan-ca thì thào. - Có.
Họ đã trông thấy trên bàn có hai hộp nước quả và một gói bánh bích qui. Cả hai vội trở ngay ra phố. - Hãy làm như chúng mình không trông thấy gì nhé. - Ra-un dặn. - Nếu đúng bên trong có người thì nhất định nó đang đứng theo dõi hành động của chúng ta đấy. Chúng ta cứ ngồi một lát ở hàng rào đã. Tôi giả vờ rút thuốc ra và nói to nhờ chị chạy về lấy diêm nhé. Chị về nhà và gọị điện báo ngay cho cơ quan an ninh. Tôi chỉ yêu cầu chị một điều: đừng có vội phóng đại quá lên. Cứ nói là trong nhà này đã có người hoặc vừa mới có người, chị hiểu không ? - Được rồi. Bảy phút sau chuông điện thoại đồ dồn, réo vang trong phòng trực ban Công an thành phố. Chính vào lúc đêm khuya ấy, Rô-béc-tô lại trằn trọc không ngủ được, hắn quyết định ngồi ngoài phòng khách nghe nhạc chút đã. Hắn thèm hút thuốc quá và không dừng được, hắn rút điếu thuốc cuối cùng trong bao ra, bật diêm và nán lại hồi lâu trước lò sưởi. Vứt que diêm cháy dở vào góc phòng, hắn bước gần lại cửa sồ khoan khoái thở. Đúng lúc đó hắn nhìn thấy đôi thanh niên nam nữ đang ngồi dựa vào hàng rào bên kia hè. Không dám nhúc nhích, hắn vội giụi điếu xì gà vừa mới châm. Hắn nhìn thấy đôi nam nữ đi đến gần nhà mình. Bíu chặt lấy bờ tường, Rô-béc-tô rút khẩu súng ngắn, tư thế sẵn sàng. Tim thắt lại, hán nín thở chờ đợi. Gai ốc nổi lên. Mới có vài giây đồng hồ mà hắn thấy nôn nao dài bất tận. Tiếng chân bước càng gần. Rô-béc-tô nắm chặt báng súng, nhưng rồi cả hai đã đi xa dần. Rô-béc-tô rất muốn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng hắn nén lại. Vài phút sau hắn mới rón rén bước ra cửa sổ và nhìn thấy đôi thanh niên nam nữ vẫn bình thản ngồi ở chỗ cũ. Anh thanh niên lôi bao thuốc lá ra và nhờ chị phụ nữ đi lấy diêm. “ Hình như chẳng sao cả”. - Hắn mỉm cười nghĩ bụng. Chiếc “Phi-át” nhẹ nhàng trườn qua quãng dốc thoaỉ thoải và theo đà bánh xe còn lăn một quãng nữa mới dừng lại. A-ghi-lát vẫn cố ngồi sau tay lái để tiếp tục suy nghĩ thêm những điều đang ngổn ngang trong đầu óc anh. “ Nếu mọi việc cứ chạy đều như mình nghĩ thế này thì chẳng mấy chốc vòng vây quanh “ Bộ não” sẽ khép kín trong vài phút nữa thôi”. - Anh nghĩ và mở cửa xe đi lại ngôi nhà sáu tàng ở cuối phố, có tấm biền đề “Ủy ban bảo vệ cách mạng”. Đi qua tầng hầm vào nhà, anh gõ khẽ vào cửa. - Mẹ cháu có nhà không ? Anh hỏi cháu bé gái vừa ra mở cửa và lập tức có tiếng phụ nữ từ trong phòng vọng ra: - Anh cần gặp ai đấy? A-ghi-lát nhìn khuôn mặt đáng yêu của chủ nhân. - Xin chào chị. Tôi mưốn nói chuyện với chủ tịch ủy ban. - Xin mời anh vào, mời anh ngồi. Chị ấy sắp ra bây giờ ạ. A-ghi-lát bước vào căn buồng đầy đủ tiện nghi và ngồi xuống chiếc ghế bành. Tranh thủ lúc ngồi chờ, anh lại quay về vói những suy nghĩ của mình. Một giọng phụ nữ nhẹ nhàng kéo anh trở về với thực tại: - Đồng chí đến có việc gì đấy ? - Tôi cần gặp chủ tịch ủy ban phường, chị là... - Vâng, tôi đây. A-ghi-lát đưa chứng minh thư và giới thiệu mình. Chăm chú xem giấy tờ, chị chủ tịch ngồi xuống ghế nói: - Tôi xin nghe đồng chí. - Sáng hôm nay chị đã nhận được những tấm ảnh này rồi phải không ? - Chìa hai chiếc ảnh cho chị chủ tịch, A-ghi-lát hỏi. - Vâng, chúng tôi đã nhận được rồi. - Chị có thấy ai trong phường mình giống một trong những người này không ? Chị chủ tịch đứng dậy bước lại gần chiếc vô tuyến. Trên nóc tủ vô tuyến, dưới chân bình pha lê có đề mấy tấm ảnh. Chị cầm lên và quay lại chỗ A-ghi-lát. - Tôi chưa bao giờ nhìn thấy người này, - chỉ tấm ảnh Rô-béc-tô, chị nói. - Chị tin chắc là thế chứ? - Vâng, hoàn toàn chắc chắn. - Thế còn người này? - Biết nói với anh thế nào được nhỉ ?... Theo tôi, người này hơi giống một ông bác sĩ ở gần đây nhưng không thể là loại người mà các anh truy tìm. - Sao vậy ? - Vì từ lâu ông ta đã thay đổi quan điềm rồi. Khi người ta trưng thu phòng khám bệnh của ông ấy, ông ta vẫn không rời bỏ đất nước ra đi, mặc dâu đã có giấy phép. A-ghi-lát chăm chú nhìn thẳng vào dôi mắt trong sáng cùa chị chủ tịch, anh im lặng giây lát, sau đó anh rút từ quyển sổ công tác đang đặt trên đùi tờ giấy nhỏ có viết sơ qua vài nét về “Bộ não“ kèm theo tấm ảnh. Chị chủ tịch nghiền ngẫm từng dòng và xem kỹ bức ảnh. - Có phải đây là ông bác sĩ chị vừa nói không ? - A-ghi-lát hỏi. - Vâng, chính ông ta đây ạ. - Có nhiều người dến chỗ ông ẩy không? - Bây giờ thì ít thôi, anh ạ. Trước kia thì nhiều người qua lại luôn. Ông ta là một bác sĩ nha khoa có kinh nghiệm, chữa giỏi lắm. - “Trước kia“ có nghĩa là thế nào hả chị ? - Khoảng cách đây một năm. - Theo chị, tại sao giờ đây mọi người lại ít đến chỗ ông ta nữa. - Tôi nghĩ là điều đó có liên quan đến việc ngày càng khan hiếm một số thuốc điều trị.
- Những loại thuốc gì cơ chị ? - Thuốc dùng cho những ai đến chữa răng hoặc chất keo hàn răng khan hiếm. - Chị đến chỗ ông ta rồi chứ? - Có đẩy, hai lần. Một lần để ông hàn răng, còn lần sau - kiểm kê tài sản. - Chị có nhớ cách sẳp xếp đồ đạc trong nhà ông ta không ? - Tôi còn nhớ. - Chị có thể vẽ giúp cho chúng tôi sơ đồ căn phòng đó được không? - Xin anh hiểu cho, tôi không vẽ thạo lắm, nhưng tôi có thề nói lại cho anh hình dung ra. - Vâng, thế cũng được. Chúng tôi sẽ vẽ lại sau chứ không thề ngay bây giờ được. Ông bác sĩ này có xe ô tô riêng nhãn hiệu gì chị có biết không ? - Hình như ông ta cỏ chiếc “Pho“. Đúng, chiếc “Pho” màu đen. - Bây giờ chúng ta chuyển sang bàn phần chủ yếu của buổi gặp gỡ này. A-ghi-lát bàn bạc với chị chủ tịch ủy ban bảo vệ cách mạng phường thêm một tiếng nữa. Anh chào, cám ơn chị chủ tịch, bước ra phố trong lòng rất vui vẻ. Anh liếc măt nhìn ngôi nhà của “ông bác sĩ”. Quả thật ngôi nhà này có lối đi ra ngay bến xe lớn gần bến phà. “Đúng, dĩ nhiên là từ cửa sổ nhà ông ta có thề nhìn rõ bến xe. Nhưng bây giờ ông ta không thể chơi tự do lâu nữa đâu “. A-ghi-lát mở cửa xe, nồ máy. Nửa giờ sau anh đã có mặt ở cơ quan Cục. - Có người đang chờ đồng chí, - cô thư ký báo tin. - Ai đấy? - Trung úy Mê-hi-át. A-ghi-lát vào phòng làm việc vui vẻ bât tay chào Mê-hi-át. - Có phát hiện ra điều gì mới khôig ? - A-ghi-lát hỏi. - Được vài điều thôi, thưa đại úy. Mê-hi-át lấy trong va li con xách tay ra các loại màu thu thập được khi khám xét phòng “1325”. Anh đặt lên bàn từng hộp một. - Nhãn xanh da trời này lấy từ bồn rửa mặt. Màu lá cây này từ chậu tắm. Còn nhãn màu vàng tôi lấy rãnh nước trong chậu rửa. Cái màu đỏ - chất bột cạo được từ khoang xe đồ chơi nhựa. - Hay lắm. - Còn có điều thú vị khác nữa đây. - Anh báo cáo đi. - Ba-rơ-tôn là một thằng rất cáo già khôn ngoan. Tôi phải nói như thế để báo trước cho người của ta đang theo dõi hắn ở Xô-rô-a. Buồng ở của hắn đặt đầy bẫy. Chắc ở Xô-rô-a hắn cũng làm như vậy. Ngoài ra tôi đã phát hiện ra đôi giày hắn đi lúc ngoài sân bay. Hắn dã sử dụng gót giày chân phải làm kho đựng tin tức. - Tóm lại nếu nó có tin thì nó sẽ giấu vào đấy phải không ? - Đúng thế, - anh trung úy khẳng dịnh. A-ghi-lát ấn nủt chuông. - Cô Du-a-nhi. - Xin chờ lệnh. - Mời ngay các giám định viên lên phòng tôi nhé. - Đến thẳng đây ạ ? - Đúng. Có việc khẩn cấp. - Rõ. Tôi sẽ gọi đến ngay. Mấy phút sau giám định viên bước vào. - A, cậu đấy à, Ô-rê-xtéc, - A-ghi-lát vui mừng cất tiếng. - Mời cậu vào, ngồi xuống đây. Có chuyện cần xác minh. - Cầm các hộp mẫu trong tay, A-ghi-lát nói: - Cần phải phân tích càng sớm càng tốt những chất màu này. Việc gấp lắm đấy. Ô-rê-xtéc liếc nhanh qua mấy hộp mẫu. - Phải mất bao nhiêu lâu ? - A-ghi-lát hỏi. Suy nghĩ một lúc, Ô-rê-xtéc đáp: - Nếu phân tích tất cả nhóm mẫu này thì mất khoảng hai tiếng. - Thế thì cậu hãy làm hết sức mình đi, - A-ghi-lát cuời. Ô-rổ-xiéc cầm nhóm hộp mẫu, chào hai người và đi ra. A-ghi-lát lấy trong ngăn kéo bàn ra hai tấm ảnh. - Bây giờ tôi sẽ giao cho cậu một nhiệm vụ khác. Tên điệp viên trong ảnh này đã giết anh dân quân Hoan Hô-xê bằng một thứ vũ khí hãy còn nhiều bí ẩn đối với chúng ta. Hắn tên là An-béc-tô Mông-tê-gút~đô. Không cần phải nói thêm cũng biết nó là một tên điệp viên rất nguy hiềm. Hiện giờ nó đang đi đến Xô-rô-a cùng với đồng bọn. Cậu sẽ cùng đến đó ngay bây giở. Phải cảnh giác đề phòng đấy. Không được để lộ minh, An-béc-tô sẽ bị bắt ở Xô-rô-a. Lúc đó sẽ đến phần việc của cậu đấy. Cậu sẽ phải làm những việc đã làm tốt ở khách sạn vừa rồi. Cái chính nhất là tìm cho ra vũ khí của nó. Mọi việc còn lại đã có các đồng chí khác lo... Còn thêm điều nữa: cậu hãy đề ý tìm chiếc xe ô tô này ở Xô-rô-a. A-ghi-lát đưa cho Mê-hi-át mảnh giấy nhỏ. Đọc nội dung ghi trong đó, Mê-hi-át trả lại cho đại úy. - Cậu cần gài bằng được máy phát nhỏ vào gầm xe nhé. Rõ chưa ? - Rõ... - Hết đấy. Chúc lên đường may mắn. - Vậy là ở Xô-rô-a, tôi là quân dự bị ả ? - Đừng băn khoăn nữa. Mọi việc đều được sáp đặt đâu vào đấy rồi. Chúc bình an. Khi Mê-hi-át đã ra ngoài, đại úy A-ghi-lát còn nhẩm tính, đánh giá lại mọi khâu của kế hoạch lần nữa. Sau đấy anh vội đứng bật dậy như vừa chạm phải lửa, bước ra khỏi phòng. Và... mười lăm phút sau anh đã xuất hiện trước mặt Ông Già.
Nghe xong báo cáo của A-ghi-lát, Ông Già trầm ngâm đi lại bên cửa sồ. Lát sau quay vào bàn làm việc, ông hỏi: - Anh có chắc đúng là con người đó không? - Nhất định đúng rồi. - Anh đã khẳng định được cả chiếc xe ấy? - Vâng. Chính hôm đó nó cũng đi vào trong sân bay. - Anh đã giáp mặt nó chưa? - Chưa đâu ạ. - Thế làm sao anh lại tin chắc là đúng hôm đó nó cũng đến sân hay. - Các tài liệu thu thập được sẽ làm sáng tỏ vấn đề này. Ngoài ra tôi đã cho áp dụng biện pháp buộc nó đi đâu cũng bị sự kiểm soát của ta. Sắp tới chúng ta sẽ nhận được ảnh chụp gửi về: - Theo dõi, đấy cũng là một biện pháp hay, nhưng... - Ông Già trầm tư nói và hỏi tiếp : - Đã chuẩn bị mọi thứ cho chiếc xe này chưa ? - Trung úy Mê-hi-át sẽ đảm nhận việc này. - Sau vụ án nàv cần phải tuyên dương cậu ấy. - Cậu ấy làm việc tốt lắm! Ông Gìà nhìn đồng hồ. - Đến lúc gọi điện hỏi phòng xét nghiệm rồi dãy. Mười lăm phút sau, báo cáo của giám định viên đã được gửi lên Ông Già. - Ý kiến anh thế nào? - Khi cả hai đã đọc xong kết quả phân tích, Ông Già hỏi A-ghi-lát. - Chúng ta đã không bị nhầm. Hắn dùng chiếc đồ chơi nhựa này đề rửa đôi mắt kính. - Còn có một vài điều chưa rõ lắm, - Ông Già bắt đầu phân tích. - Ví dụ, hắn đã để thuốc hiện hình ở dâu ? Chả nhẽ hắn đã đổ đi ? Điều này chưa được khẳng định. Hắn trút ra ban công à? Không thể được. Vì các đồng chí theo dõi ở nóc nhà gần khách sạn sẽ phát hiện được ngay. Hay hắn mang ra ngoài hành lang? Chỗ đó đã có máy quay phim ghi lại rồi. Nói chung, cái này chưa được làm sáng tỏ. Tiếp theo nhé. Các diễn biến xoay tròn rối mù đến nỗi chúng ta đã để quên một một việc rất quan trọng. Cho dến bây giờ chúng ta cũng chưa biết Mai-cơ Ba-rơ-tôn đến Cu-ba làm gì? Có thể nào một con người có hạng như Mai-cơ lại chịu khó lần mò đến đây chỉ để theo dõi các bước đi của chiến dịch này hay sao? Không phải thế. Bọn chúng có khá nhiều phương tiện kỹ thuật để tiến hành làm việc này mà không cần phải mạo hiểm sang tận đây. Chúng ta cũng chưa nắm được những điều cần biết về Mai-cơ nhưng căn cứ theo thông báo của H-23 thì đây là một trong những tên chóp bu của Cục tình báo Mỹ. Theo cách lập luận trên có thể rút ra thêm được điều gì nữa ? Cuộc chạy trốn của Rô-bỏc-tô là sự kiện ngẫu nhiên. Việc đến Cu-ba của Mai-cơ được ấn định trong hoàn cảnh sau: Rô-béc-tô bị bắt, “Bộ não“, F-1 và Pao- lơ đang chờ đón Mai-cơ. Chúng ta cũng đừng quên là Rô-béc-tô có nhiệm vụ gài được máy nghe trộm sau đó sẽ tìm cách thoát thân. Lợi dụng bất kỳ hoàn cảnh nào cho phép, bọn chúng sẽ cố thực hiện điều này: khi Rô-béc-tô đã chiếm được lòng tin của chúng ta hoặc lúc hắn đổi sang trại giam khác có điều kiện đi lại dễ dàng hơn. Nếu muốn thế thì tại sao hắn lại đánh Ra-mô làm gì nhi... Hôm nav tôi đã xem cuốn phim quay buổi thấm vấn Rô-béc-tô đến ba lần. Anh còn nhớ chứ, Rô-béc-tô đã đấm vào hàm răng Ra-mô. Có thể hắn tính toán là Ra- mô sẽ phải đi đến bác sĩ để chữa chăng? Điều này còn có thể hiểu được. Theo tôi, kế hoạch khởi đầu của chúng có hai hướng. Hướng thứ nhất - chiếc máy phát do Rô-béc-tô gài. Hướng thứ hai - sự điều khiển của “Bộ não“ dưới dạng bác sĩ nha khoa. Rõ ràng là khi Mai-cơ đến tình hình sẽ được dự đoán là như vậy, nhưng rồi tất cả bị đảo lộn. Một mặt “Bộ não” cùng đồng bọn muốn rút chạy vào cuối tuần này. Mọi điều cho thấy Mai-cơ đến để kết hợp công việc. Khi “Bộ não“ và nhóm của hắn rời Cu-ba thì phải có một tên nào đó thay thế hắn. Theo như phương án ban đầu thì tên này sẽ lãnh đạo mọi công việc, đối phó với mọi bước đi của chúng ta. Việc tình hình thay đổi buộc Cục tình báo Mỹ phải điều chỉnh lại công việc và áp dụng các biện pháp khẩn cẩp khác thay thế. Công tác khó khăn này đòi hỏi phải có một điệp viên nhiều kinh nghiệm như Mai-cơ đảm lãnh. Do dó ông ta đã bay tới Cu-ba. Tiếp theo nữa là chúng ta đã xác định trong thực tế hiện có một vài “hòm thư mật”. Cho dến bây giờ cảc hành động của chúng ta mới chỉ nhằm vào bọn điệp viên mới được tung sang. Việc Rô-béc-tô đang ẩn náu ở chỗ đồng bọn cũ là không lô-gích. Một tên nào đó trong nhóm “hòm thư mật” hoặc tên cùng đồng bọn với hắn đã che chở tạm thời cho Rô-béc-tô. Đây là vấn đề chúng ta cần suy nghĩ và phân tích sâu hơn nữa. Nếu nhóm gián điệp này có ý dịnh rút chạy và trong số đó có tên đã nằm vùng ở đây nhiều năm thì nhất định bọn chúng phải để “người nào đó” ở lại thay thế. Như vậy là chúng ta đã gần đi đến chỗ cốt lõi của vấn đề. “Người nào đó” này phải là dại diện của các nhóm khác nhau. Những nhiệm vụ mới sắp tới của bọn chúng rõ ràng được ghi trong bản tin do Mai-cơ sẽ trao cho chúng vào sáng mai ở Xô-rô-a. Đó cũng là một thời điểm quan trọng đấy. Suốt thời gian qua chúng ta đã chú ý dến F-1 quá nhiều. Hắn chỉ được dùng làm “nhiệt kế”, một con mồi mà thôi. Việc chúng ta bắt hắn sẽ là dấu hiệu báo động cho bọn chúng phải thay đổi kế hoạch hành động. Nếu sớm mai chúng ta bắt F-1 thì trong thực tế việc thực hiện kế hoạch của chúng sẽ vấp phải nhiều khó khăn, nhưng ở đây còn có điều chưa rõ là việc đó sẽ dẫn tới cái gì. A-ghi-lát, anh còn nhớ, chính anh phát biểu: F-1 đã rõ mặt “Bộ não” và Pao-lơ. Hắn còn biết hai tên này sống ở đâu. Trong trường hợp hắn bị bắt, nghe tin thế “Bộ não” và Pao-lơ sẽ vội vã trốn chạy ngay. Nếu chúng ta theo dõi chúng được chặt chẽ thì có thể chúng sẽ dẫn ta đến bọn còn lại trong nhóm. Còn khả năng thứ hai: Bắt F-1 nhưng chúng ta chẳng thu được cái gì ngoài việc đánh động cho bọn chúng biết. Ông Già nhấp mấy ngụm cà phê đá, cười tủm tỉm nói tiếp: - Tôi chưa cho anh nói được câu nào. Bây giờ tôi muốn biết ỷ kiến của anh. Suy nghĩ một lát, A-ghi-lát đáp : - Về thuốc tráng phim có thể có người nào đó đã mang đến cho Mai-cơ, ví dụ như người dọn phòng chẳng hạn. Điều này sẽ kiểm tra lại dễ dàng thôi. Còn mọi cái khác chúng ta đều phân tích rất đúng. - Nghĩa là anh cũng đồng ý những điều tôi vừa nói ở trên chứ gì? - Vâng, hoàn toàn đồng ý. Ông Già chăm chú nhìn A-ghi-lát. - Chúng ta buộc phải thay đổi lại các kế hoạch của mình. Anh hay báo cho Phê-ra, Ra-mô và Mê-hi-át biết ngay. Tôi sẽ bàn bạc lại với các đồng chí ờ Pi-na-ra.