Tại một nơi nào đó bên kia đại dương, trong khi một vụ nổ súng khiến cảnh sát địa phương phải đau đầu không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì tại biệt thự ở Trung Hải, Dương Thần cũng nhận được tin nhắn do Solon gửi tới.
“Con tin đã an toàn, nếu có chỉ thị gì thêm xin hãy ra lệnh.”
Dương Thần nhìn thời gian trên điện thoại, cũng mới trôi qua chưa đầy mười lăm phút. Xem ra đám tinh nhuệ xuất thân từ đặc nhiệm của dân Mỹ cũng khá hiệu quả, dù sao cũng là thổ địa ở đó.
Dương Thần nhìn La Thúy San đang khóc lóc nỉ non dưới sàn nhà, trong lòng dấy lên một sự chán ghét: “Người của cô, tôi đã sai người giết sạch cả rồi, giờ cô còn gì muốn nói nữa không?”
La Thúy San ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy oán độc dán chặt vào Dương Thần như một con rắn độc muốn vùng lên phản kháng, nhưng lại bị đè nghiến dưới tảng đá, bị nắm thóp nên không thể nhúc nhích.
“Coi như là số cô may, là do ta chọn nhầm tên ngu xuẩn để làm việc. Muốn giết thì cứ giết đi, nếu ta chết, ngươi cũng đừng hòng sống yên ổn!”
La Thúy San cũng đã định buông xuôi, việc mất mặt đến mức này trước mặt Dương Thần, thậm chí còn mất cả kiểm soát vệ sinh cá nhân, khiến bà ta cảm thấy sống chết đã không còn quan trọng, chỉ là lòng hận thù lại càng thêm nồng đậm!
Trước đây là người đàn bà không biết xấu hổ đó khiến mình phải chịu bao đau khổ, giờ lại rơi vào tay hai đứa nhóc này, bà ta hận không thể lột da rút gân chúng ra!
Dương Thần cũng không nổi giận, thản nhiên nói: “Nếu cô đã nói vậy, xem ra cô cũng chẳng còn quân bài nào khác rồi. Ừm… thực ra xét từ góc độ của tôi, với loại người như cô cũng chẳng có ân oán gì để nói. Chỉ là loại độc phụ như cô tâm địa quá xấu xa, lòng dạ lại hẹp hòi, giữ cô lại chung quy vẫn là tai họa cho những người xung quanh tôi.”
“Hừ, bớt nói nhảm đi, muốn giết thì cứ ra tay.” La Thúy San khinh bỉ cười nhạo.
Dương Thần lắc đầu: “Giết cô chỉ mang lại rắc rối cho tôi, tôi không ngu xuẩn đến thế.”
La Thúy San cười ha hả: “Đã biết ngươi không có lá gan đó rồi! Thật buồn cười! Còn làm bộ làm tịch lâu như vậy, ngươi tưởng La Thúy San ta là đứa trẻ chưa đời à? Ta nói cho ngươi biết, Dương Thần, trên quan trường ta đã gặp đủ loại người, sự chột dạ của ngươi, ta đã sớm nhìn ra rồi!”
“Vậy sao?” Dương Thần không cho là đúng, nghiêng đầu nhìn Tiết Minh Hòa, hỏi: “Anh muốn sống, hay muốn chết?”
Tiết Minh Hòa vốn tưởng rằng cái chết đã cầm chắc trong tay, lúc này nghe giọng điệu của Dương Thần, dường như lại có một tia hy vọng sống sót!?
Mặc dù đã hoàn toàn thất bại, nhưng anh ta không còn như quá khứ, hiện tại trong lòng anh ta đã có Ngô Nguyệt và đứa con trong bụng cô ấy!
Tiết Minh Hòa ngẩn ngơ nhìn Ngô Nguyệt đang hôn mê dưới đất, mắt hơi ướt lệ…
Anh ta phải sống! Chỉ có sống mới có thể bảo vệ người phụ nữ này, mới có thể nhìn thấy con mình ra đời!
“Tôi… tôi muốn sống! Tôi… tôi cầu xin anh tha cho tôi!” Tiết Minh Hòa lúc này đã chẳng màng đến tôn nghiêm của bản thân, không có gì quan trọng hơn việc được sống để nhìn thấy con mình chào đời!
Dù là tâm trí phục thù điên cuồng thế nào cũng không thể đánh bại nổi tình phụ tử đang nảy nở trong lòng một người đàn ông sắp làm cha!
“Bịch” một tiếng, Tiết Minh Hòa không chút do dự quỳ rạp xuống trước mặt Dương Thần, không phải là cầu xin sự thương hại, cũng không phải giả tạo, mà là ánh mắt khẩn thiết, chân thành nhìn Dương Thần.
Dương Thần để ý đến ánh mắt Tiết Minh Hòa nhìn Ngô Nguyệt, sự thâm tình nồng đậm chứa đựng trong đó khiến Dương Thần hơi động lòng.
“Tôi không ngờ anh lại đưa Ngô Nguyệt đến đây cùng mình, xem ra anh không phải chỉ chơi bời với cô ấy.” Dương Thần cảm thán.
Tiết Minh Hòa gồng cứng mặt, gật đầu mạnh: “Lúc đầu, tôi đúng là định chơi bời, lợi dụng cô ấy… nhưng, nhưng tôi phát hiện ra, từ bé đến lớn, chỉ có người phụ nữ này là toàn tâm toàn ý đối tốt với tôi, không đòi hỏi báo đáp điều gì… Chỉ cần tôi nói, cô ấy đều nghe, chỉ cần tôi làm, cô ấy đều tin tưởng…
Chỉ khi ở trước mặt cô ấy, tôi mới thấy mình là một người được trân trọng, được cần đến hoàn toàn. Cô ấy không quan tâm bất cứ quá khứ nào của tôi, chỉ quan tâm tôi có ở bên cạnh cô ấy hay không…”
La Thúy San bên cạnh lạnh lùng cười nhạo: “Giả tạo, vì muốn sống mà chuyện gì cũng bịa ra được. Ngươi thật sự tưởng thằng nhóc này sẽ tha cho ngươi sao? Nó không dám giết ta, không có nghĩa là không dám giết ngươi.”
Ánh mắt Dương Thần lạnh đi, trực tiếp nhấc chân, một luồng kình khí từ xa phóng tới khiến cả người La Thúy San bị nhấc bổng lên và văng ra ngoài!
“Choang!!!”
Một kệ hoa cùng hai chiếc bình hoa phía trên đều bị thân thể La Thúy San va phải, rơi xuống đất vỡ tan tành!
La Thúy San va vào tường, ngất lịm đi luôn!
Tiết Minh Hòa chết lặng, cả người run lên một cái, ý thức được rằng nếu Dương Thần muốn giết mình, thật sự chỉ là chuyện trong nháy mắt!
Dương Thần không để tâm lắm, tiếp tục nói: “Nếu để anh sống, anh định làm thế nào? Tôi rất lo anh sẽ lại đi gây phiền phức cho Nhược Khê đấy.”
Tiết Minh Hòa sững sờ, thần sắc thay đổi liên tục, như đang đấu tranh tư tưởng dữ dội. Mãi gần một phút sau, anh ta mới nghiến răng, lắc đầu nói: “Không đâu! Tôi thề cả đời này sẽ không bao giờ có ý định phục thù nữa!”
“Chắc chắn vậy sao?”
Tiết Minh Hòa quay đầu nhìn Ngô Nguyệt, nước mắt đục ngầu trào ra, vừa khóc vừa cười: “Tôi muốn đưa người phụ nữ ngốc nghếch này sang Mỹ gặp bố tôi và những người khác. Tôi muốn chăm lo cho đứa con của chúng tôi chào đời… Tôi sẽ kiếm một công việc tử tế, nỗ lực làm việc để chúng được sống cuộc sống tốt đẹp. Tôi không muốn con mình giống như cha nó, vì không có tiền, không có địa vị mà bị người khác bắt nạt, thậm chí phải vào tù…”
“Con!?” Dương Thần sững sờ, nhìn về phía Ngô Nguyệt, rồi lại nhìn Tiết Minh Hòa: “Ngô Nguyệt có con với anh rồi sao!?”
Tiết Minh Hòa cười một cách hạnh phúc nhưng cũng đầy chua chát: “Tôi cũng mới biết hôm kia thôi… Chính vì thế tôi mới cầu xin anh, xin anh đừng giết tôi… dù có bắt tôi đi tù cũng được… tôi chỉ không muốn con mình vừa chào đời đã mất cha.”
Dương Thần cúi đầu nhìn mặt đất, suy nghĩ một lát rồi mới nói: “Được rồi, anh thay tôi làm một việc, tôi sẽ cân nhắc tha cho anh.”
Tiết Minh Hòa lập tức mừng rỡ: “Việc gì ạ!? Tôi nhất định sẽ cố hết sức!”
Dương Thần chỉ vào người La Thúy San đang ngất xỉu ở góc tường: “Anh đi lột sạch quần áo của người đàn bà đó cho tôi, tôi muốn tặng bà ta một bất ngờ… Nhưng vì bà ta tè ra quần rồi, hôi hám quá, tôi không muốn đụng vào…”
Tiết Minh Hòa ngẩn người một hồi lâu, không ngờ Dương Thần lại bắt làm việc “ác” như vậy. Mặt mũi vô cùng khó xử, nhìn người đàn bà ở góc tường, rồi lại do dự nhìn sang Ngô Nguyệt đang hôn mê bên cạnh ghế sofa…
“Không muốn làm à?” Dương Thần nhướn mày: “Đây là việc giúp anh giữ mạng đấy.”
Tiết Minh Hòa khó xử nói nhỏ: “Có thể… có thể cho tôi bế Nguyệt lên lầu trước, rồi tôi quay xuống làm việc này không…”
“Ồ? Tại sao? Ngô Nguyệt đang hôn mê, có nhìn thấy gì đâu, anh còn sợ cô ấy ghen à?” Dương Thần cười quái đản.
Tiết Minh Hòa lắc đầu: “Không phải, dù cô ấy hôn mê, không nhìn thấy, tôi cũng không thể lột quần áo người phụ nữ khác trước mặt cô ấy… Tất nhiên, đây chỉ là yêu cầu của tôi, nếu anh bắt buộc tôi làm ngay bây giờ, tôi vẫn sẽ làm.”
Dương Thần cười lớn, rồi vỗ tay: “Chúc mừng anh, đã vượt qua thử thách.”
Tiết Minh Hòa lại ngơ ngác, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc, không hiểu Dương Thần đang nói cái gì.
“Nếu vừa rồi khi tôi hỏi anh có sẵn sàng từ bỏ việc phục thù không, anh lập tức trả lời ‘không’ mà không chút do dự, thì vừa rồi tôi đã thịt anh rồi, hoàn toàn không do dự. Vì như thế là không thành tâm. Nếu vừa rồi anh lập tức đồng ý đi lột quần áo bà ta mà không quan tâm đến Ngô Nguyệt, thì tôi cũng sẽ không tha cho anh, vì tình yêu của anh không đủ sâu đậm… Giờ xem ra, anh đúng là đã chuẩn bị sẵn sàng để làm chồng, làm cha rồi. Đã vậy, nể tình Nhược Khê bảo tôi tha cho anh, tôi cũng sẽ tha. Dù sao… kẻ cầm đầu vẫn là người đàn bà già nua kinh tởm đó.” Dương Thần nói.
Tiết Minh Hòa mừng đến phát khóc, kích động đến mức lao xuống đất dập đầu, liên tiếp dập “bộp bộp” mấy cái, cảm kích không biết nói gì thêm.
Dương Thần phất phất tay: “Bên ngoài có khá nhiều xe, cứ lấy một chiếc mà đi, đưa Ngô Nguyệt rời khỏi đây đi. Đừng quay lại Ngọc Lôi, tạm biệt hay gì đó chỉ làm Nhược Khê thấy khó chịu thêm, hơn nữa cũng không cần anh phải làm bộ giả tạo như vậy. Hãy nhanh chóng làm thủ tục quay lại Mỹ đi. Nếu có khó khăn, có thể liên hệ với tôi, dùng email của công ty là được. Còn chuyện khác, đừng quản nhiều, đừng hỏi nhiều.”
Tiết Minh Hòa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, toàn thân vẫn còn run rẩy, vừa nói những lời cảm ơn với Dương Thần, vừa chạy tới ôm chặt lấy Ngô Nguyệt, lùi bước chạy ra ngoài.
Sau khi Tiết Minh Hòa lái xe rời đi, Dương Thần thở phào một hơi. Việc đời khó lường, không ngờ Ngô Nguyệt lại có con của Tiết Minh Hòa.
Xét về huyết thống, con của Ngô Nguyệt chính là cháu ngoại của mình và Lâm Nhược Khê. Thêm vào đó, cảm giác không có cha, có lẽ không ai hiểu sâu sắc bằng anh, Dương Thần cũng không nỡ để đứa trẻ vô tội bị liên lụy.
Cũng không biết là do bản thân vốn dĩ mềm lòng như vậy, hay là sau khi về nước dần dần trở nên như thế này. Hay là, năm đó khi tu vi không thể áp chế tác dụng phụ của Thần Quang, anh đặc biệt tàn nhẫn…
Tóm lại, để Tiết Minh Hòa đi, Dương Thần cũng không thấy hối hận.
Liếc nhìn La Thúy San đang hôn mê, Dương Thần hét lớn về phía cửa: “Adeline, vào đi!”
Trong bóng tối, một bóng hình với vóc dáng bốc lửa lao vào. Adeline trong bộ đồ da bó sát màu đen nhìn Dương Thần với ánh mắt đáng thương: “Minh Vương đại nhân, ngài sẽ không bắt tôi đi lột quần áo của bà già đó chứ.”
Adeline cũng mới đến không lâu, nghe thấy lời Dương Thần ngoài cửa nên không dám vào.
Dương Thần cười tà ác: “Người ta bảo dưỡng như phụ nữ ba mươi mấy tuổi, già ở đâu ra, ở quán bar tuyệt đối là hàng hot đấy. Hơn nữa, chẳng lẽ cái món hàng đầy mùi nước tiểu đó, cô không đi lột, lại bắt lão tử phải tự tay làm chắc?”