Nghe những lời này, Dương Thần cười nhạt một tiếng: “Edward, chẳng lẽ cậu không cân nhắc một chút sao? Nếu như tôi đau đầu dữ dội, thì dù gia tộc Rothschild của các người có nhiều tiền đến đâu, cũng chỉ trở thành vật bồi táng cho người nhà các người mà thôi.”
Edward ở đầu dây bên kia cười lớn: “Cậu sẽ không làm thế đâu. Nếu cậu thực sự vì chuyện như vậy mà muốn tàn sát gia tộc chúng tôi, thì lúc đầu tôi đã không chọn kết thân với cậu, thuộc hạ của cậu cũng sẽ không thừa nhận cậu. An Tại Hoán xảy ra chuyện, suy cho cùng đó là lựa chọn của ông ta, hơn nữa ông ta đã đánh giá sai năng lực của chính mình. Quy luật cá lớn nuốt cá bé, cậu là người hiểu rõ hơn ai hết.”
“Cậu tưởng tâng bốc tôi là xong chuyện à?”
“Vậy cậu muốn thế nào? Với tư cách bạn bè, tình cảm cá nhân, tôi có thể cố gắng bù đắp một chút.” Edward bất đắc dĩ nói.
Dương Thần không thèm trả lời, mà trực tiếp ngắt điện thoại.
Bù đắp ư? Mình đâu có thiếu tiền, cậu bù đắp được cái gì chứ? Dương Thần thầm nghĩ.
Nhưng Dương Thần cũng biết, Edward nói không sai, nếu không phải An Tại Hoán lòng tham không đáy, cũng sẽ không rơi vào kết cục như ngày hôm nay.
“Dù cho để ông ta nuốt trọn Liễu gia, để An gia trở thành gia tộc lớn thứ hai ở Trung Hải, ông ta vẫn không chịu dừng tay.” Dương Thần khinh miệt cười.
An Tâm ở bên cạnh vẻ mặt bi thương: “Em phát hiện quá muộn. Lúc em biết chuyện đó, ông ấy đã vận chuyển không dưới trăm chuyến hàng cấm sang nước Phi rồi. Ông ấy còn nói chỉ cần có anh ở đó thì không phải lo lắng gì cả. Thế nhưng khi thực sự xảy ra chuyện, ông ấy lại hoàn toàn không dám đối mặt với anh. Ông ấy chỉ bảo em tới nói với anh, hy vọng anh giúp đỡ.”
“Hừ, ông ta không hề ngốc. Nếu ông ta thực sự dám đứng trước mặt ta, ta sẽ chẳng nể mặt cô mà trực tiếp giết chết ông ta cho rảnh nợ.” Trong mắt Dương Thần lóe lên một tia sắc lạnh.
An Tâm cũng không biết phải nói thế nào, ngơ ngác hỏi: “Vậy giờ phải làm sao?”
“Chẳng phải những người thân đó của cô muốn cô về để chia gia sản sao? Vậy thì cứ về trước đã.” Dương Thần thản nhiên nói.
Ánh mắt An Tâm do dự, có chút bất an, nhưng vào lúc này, cô cũng chẳng còn chủ kiến gì, đành ngoan ngoãn gật đầu.
Do An gia sau khi thôn tính Liễu gia, thực lực bành trướng mạnh mẽ, chỗ ở cũng đã đổi sang một biệt thự sang trọng phong cảnh hữu tình ở vùng ngoại ô. Vị trí địa lý đều được thầy phong thủy xem xét kỹ lưỡng để tụ tài liễm khí.
Khi xe chạy đến trước cổng An gia, cửa đã đỗ không dưới mười mấy chiếc siêu xe. So sánh ra, chiếc Porsche Cayenne của An Tâm chỉ là loại xe thương hiệu phổ thông trị giá hai triệu mà thôi.
“Người thân nhà cô đúng là ai cũng giàu có thật.” Dương Thần cười nhạo, quét mắt nhìn một vòng.
An Tâm cau mày: “An gia chúng ta không phải hoàn toàn do cha em làm chủ. Nhị thúc và các thúc bá khác đều nắm giữ không ít cổ phần, cũng vì thế mà trước đây rất khó đoàn kết để phát triển lớn mạnh. Giờ cha không còn nữa, họ chắc chắn muốn chia chác số cổ phần của nhánh chính chúng ta.”
“Chẳng phải tài sản đã bị đóng băng rồi sao? Họ còn tâm trí đâu mà tranh giành?” Dương Thần vừa đi cùng An Tâm vào trong nhà vừa hỏi.
An Tâm lắc đầu: “Tuy bị đóng băng nhưng sớm muộn gì cũng phải giải tỏa. Dù sao sản nghiệp của An gia không phải ít, nếu quốc gia muốn nuốt trọn thì quá lộ liễu, không tốt cho hình ảnh chính phủ. Hơn nữa, khoản đầu tư của gia tộc Rothschild vẫn có hiệu lực, phục hồi cũng không phải chuyện khó. Cho nên, họ tới thừa nước đục thả câu cũng là điều dễ hiểu.”
Trong lúc nói chuyện, hai người dưới sự hộ tống của mấy người giúp việc, đã bước vào sảnh trong của tòa đại trạch.
Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, mười mấy người đàn ông phụ nữ ăn mặc sang trọng, vẻ mặt kiêu ngạo đang nhâm nhi rượu vang, uống trà, ngồi chờ đợi An Tâm trở về ở ghế sô pha và ghế dựa trong phòng khách.
Nhìn thấy An Tâm dẫn theo một người đàn ông lạ mặt vào nhà, những người thân này có chút nghi hoặc, nhưng cũng không coi Dương Thần ra gì, sau khi trao đổi ánh mắt với nhau thì đứng dậy.
Một người đàn ông trung niên bước lên đón, trông khá giống An Tại Hoán nhưng trẻ trung và cao lớn hơn, để hai chòm râu, cười rất ra vẻ lịch thiệp, giọng ấm áp nói với An Tâm: “An Tâm, cháu về rồi. Cha cháu cứ thế mà bỏ đi, nhị thúc đây lo lắng muốn chết, lập tức qua xem cháu thế nào, cháu không sao là tốt rồi.”
An Tâm miễn cưỡng cười: “Nhị thúc đa tâm rồi, cháu rất tốt, ông ấy là ông ấy, cháu là cháu.”
“Cháu gái này, đừng gồng mình chịu đựng nữa.” Một phụ nữ diễm lệ cũng bước tới, vẻ mặt đầy thương xót nói: “Cha cháu cũng thật là, làm gì không làm lại đi đối đầu với quốc gia. Bỏ lại đứa trẻ tội nghiệp như cháu mà bỏ trốn, đúng là bất hạnh cho An gia chúng ta. Nhưng An Tâm à, cháu cũng đừng quá đau buồn, vẫn còn những trưởng bối như chúng ta ở đây, sau này có khó khăn gì cứ tìm cô nhé.”
An Tâm cắn môi gật đầu: “Cảm ơn cô. Cháu thực sự không sao. Mọi người tới muộn thế này chắc cũng mệt rồi, chi bằng nghỉ ngơi sớm đi, ở đây cũng có phòng trống, có thể ở lại.”
Vài người trưởng bối nhìn nhau, một người đàn ông trung niên mắt hình tam giác ngược cười âm hiểm: “An Tâm cháu gái, thời khắc nguy nan này không phải lúc để ngủ đâu. Thật ra mấy người thúc bá chúng ta tới đây là muốn nói với cháu vài chuyện.”
“Lục thúc cứ nói.” An Tâm hờ hững nói.
Ông Lục kia rõ ràng đóng vai trò người phát ngôn: “An Tâm à, cháu cũng biết đấy, hiện tại doanh nghiệp và nguồn vốn của gia tộc chúng ta đều bị đóng băng rồi. Mấy người thúc bá chúng ta ngủ không yên giấc. Đây là cơ nghiệp tổ tiên An gia truyền lại, làm sao có thể trơ mắt nhìn nó bị hủy hoại chứ? Cho nên, ta cùng nhị thúc, tam cô của cháu đều đã tìm gặp các cấp lãnh đạo. Lãnh đạo nói, chỉ cần chúng ta có thể làm theo yêu cầu của họ thì sẽ sớm giải tỏa tài sản cho chúng ta, doanh nghiệp vận hành bình thường.”
Trong mắt An Tâm thoáng hiện tia hiểu rõ, nhưng vẫn hỏi: “Điều kiện gì?”
Ông Lục đầy cảm khái nói: “Cấp trên nói, nếu nhánh chính của An gia, tức là đại ca của ta có thể giao ra cổ phần, từ bỏ vị trí chủ tịch, thì có thể coi như An gia chúng ta không còn là đồng đảng phản quốc nữa.”
Nghe thấy điều này, Dương Thần vẫn lẳng lặng đứng một bên nghe thầm cười trong lòng. Nội bộ một gia tộc An gia mà còn đấu đá thâm hiểm như vậy, xem ra mọi chuyện đã được âm mưu từ trước. An Tại Hoán bị Bộ Quốc phòng điều tra ra sơ hở không phải do FBI của Mỹ sơ suất, mà là trong nội bộ An gia có kẻ đâm sau lưng.
An Tâm đương nhiên cũng đoán được điều này, nếu không thì sao nhóm người này lại nhanh nhạy đến thế? An Tại Hoán vừa trốn ra nước ngoài, họ đã có cách giải cứu An gia rồi?
“Cháu gái à,” nhị thúc kia đau lòng nói: “Tuy rất không muốn nhưng chúng ta buộc phải làm vậy. Đại ca giờ đã tội ác chồng chất, có thể nói, tước đoạt quyền chính trị và mọi tài sản của ông ta là chuyện không có gì để bàn cãi. Mà quốc gia nương tay không tịch thu tài sản của ông ta mà để lại cho An gia chúng ta, chúng ta nên biết ơn mới phải. Cho nên…”
An Tâm cười nhạt, quét mắt nhìn những người có mặt rồi ngắt lời: “Cho nên với tư cách người thừa kế tài sản hàng đầu, các vị thúc bá hy vọng cháu có thể nhường lại tất cả cổ phần mình có để An gia lấy được sự tin tưởng của chính phủ, phải vậy không ạ?”
“Ha ha, An Tâm, cháu đúng là thông minh từ nhỏ, nói một câu là hiểu ngay.” Nhị thúc tán thưởng.
Nụ cười của An Tâm vụt tắt: “Vậy nếu cháu không đồng ý thì sao?”
Một câu đảo chiều nhanh chóng như vậy khiến các vị thúc bá An gia có mặt đều cứng đờ cả mặt.
Sau một hồi tĩnh lặng chết chóc, người phụ nữ kia cười khanh khách: “An Tâm cháu gái, cô tuy thương cháu nhưng không phải chuyện gì cũng chiều cháu được. Đây là vì đại cuộc của An gia, dù cháu có nguyện ý hay không cũng đều phải nhường cổ phần ra.”
Nói đoạn, người phụ nữ vỗ tay, một người đàn ông mặc vest chỉnh tề từ ngoài cửa bước vào, cầm theo cặp tài liệu, đặt một tờ văn kiện lên mặt bàn, nói với An Tâm: “An tiểu thư, tôi là luật sư cố vấn pháp luật của An thị. Đây là đơn chuyển nhượng cổ phần, cô chỉ cần ký tên vào là được. Số cổ phần cô đang nắm giữ sẽ được chuyển giao theo tỷ lệ cụ thể cho các thành viên An thị có mặt tại đây.”
“Tôi đã nói, tôi sẽ không chuyển nhượng.” An Tâm lạnh lùng nói: “Nếu các vị thúc bá chỉ muốn nói chuyện này thì mời về cho. Dù tôi có trắng tay cũng sẽ không nhường cổ phần đâu.”
Vừa dứt lời, sắc mặt tất cả mọi người có mặt đều đen lại, bắt đầu trở nên bất thiện.
“Hừ!” Người phụ nữ ngạo mạn cười khẩy: “Thật tưởng mình ghê gớm lắm sao? Bậc trưởng bối chúng ta nói năng tử tế không nghe, thật sự nghĩ chúng ta không trị nổi một con nhóc như cô à? Người đâu, ép con nhỏ này lăn tay ngay!”
Tức thì, mấy tên vệ sĩ đi cùng đều vây quanh An Tâm, còn hai nữ vệ sĩ của An Tâm đã bị khống chế phía sau không thể cử động.
An Tâm theo bản năng lao về phía sau lưng Dương Thần ôm chặt lấy, nép vào ngực Dương Thần, ngẩng đầu nhìn người đàn ông bằng ánh mắt vô tội: “Chồng ơi, lần này em ngoan rồi, cho anh cơ hội thể hiện đấy.”
Dương Thần mỉm cười, tiểu yêu tinh này diễn xuất giỏi thật, cơ mà tình tiết này anh rất thích.
Mấy tên vệ sĩ vây lại, Dương Thần cũng lười ra tay chân, trực tiếp phóng một đạo kình khí hình vòng cung lấy thân thể làm trung tâm, đánh văng mấy tên vệ sĩ tráng kiện không hiểu mô tê gì ra ngoài.
Cùng với việc tu vi thăng tiến, Dương Thần cũng chẳng có hứng thú gì để thực sự đụng chạm cơ thể với người bình thường.
An Tâm tuy biết Dương Thần rất mạnh, nhưng không ngờ người yêu của mình ngay cả tay cũng không cần động mà đã giải quyết trong chớp mắt những gã to con này, lập tức vừa kinh ngạc vừa vui mừng, hôn mạnh lên mặt Dương Thần một cái, cười khanh khách: “Chồng ơi, anh giỏi quá!”
Câu này cố tình nói to để các vị thúc bá có mặt đều nghe thấy, rõ ràng còn có ý muốn chọc tức nhóm người này.
Một chiêu tùy ý của Dương Thần đã dọa đám người vốn luôn kiêu ngạo này sợ chết khiếp, lùi lại mấy bước. Vẫn là nhị thúc kia mặt cắt không còn giọt máu, thất thanh nói: “Cậu… cậu là ai? Tại sao xen vào chuyện của An gia chúng tôi?”
“Các người não có vấn đề, hay là tai cũng có vấn đề luôn rồi?” Dương Thần cười nhạo: “Không nghe thấy bảo bối An Tâm của tôi gọi tôi là ‘chồng’ sao? Các người nói xem tại sao tôi lại phải xen vào?”
Mọi người kinh hãi, họ đều chưa từng gặp Dương Thần, cũng không biết An Tâm lại có một đối tượng biến thái đến thế. Họ tuy muốn tiền tài nhưng cũng nhát gan sợ chết, nếu không đã chẳng đợi tới khi An Tại Hoán rơi vào tình cảnh này mới tới tranh giành gia sản.
Dù không cam tâm nhưng những con cáo già này đều bắt đầu thoái lui, ra hiệu ánh mắt cho nhau rồi gật đầu.
“Hừ, đúng là đứa con gái tốt của An gia, tìm người ngoài tới đối phó chúng ta.” Người phụ nữ mỉa mai: “Được lắm, chúng ta cứ chờ xem. Tài sản An gia cứ bị đóng băng thế này, xem cô chống đỡ được bao lâu.”
Nói xong, mấy người xoay người định rời đi.
Dương Thần đưa ánh mắt hỏi ý An Tâm xem có cần giữ họ lại, thậm chí giết tại chỗ không, Dương Thần cũng chẳng bận tâm, nhưng An Tâm lại lắc đầu. Tuy đáng hận nhưng dù sao cũng là người thân, không tới đường cùng thì không thể xuống tay được, huống hồ họ cũng chưa ra tay giết mình.
Thế nhưng, ngay khi cửa đại trạch vừa mở ra, một người giúp việc của An gia chạy tới, thở hổn hển hét lớn thất thanh: “Không xong rồi, không xong rồi đại tiểu thư ơi… có bộ đội của Quân khu Giang Nam tới bắt người rồi!”