Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 3858 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 728
"Sẽ không phải là cuồng nhiệt"

❊ ❊ ❊

Dương Thần thấy Lâm Nhược Khê cứ đứng thẫn thờ ở đó do dự chuyện gì, chỉ nghĩ là cô ngại ngùng, liền khẽ cười một tiếng: "Cần phải cân nhắc lâu vậy sao? Muốn thì cứ muốn, không muốn thì thôi, chẳng lẽ anh lại vì chút chuyện cỏn con này mà trách móc em?"

Lâm Nhược Khê rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Vào thời điểm mấu chốt này, cô không muốn để Dương Thần cảm thấy mình có ý né tránh anh, nhưng giữa thanh thiên bạch nhật lại bị đàn ông ôm nằm ngoài trời, da mặt cô vốn mỏng nên thật sự không làm được.

Cuối cùng, Lâm Nhược Khê khẽ cắn môi, lặng lẽ cúi người đặt đĩa trái cây lên bồn hoa bên cạnh, rồi quay mặt đối diện với Dương Thần, đôi má ửng hồng như hoa đào.

Dương Thần ngẩn người, thấy dáng vẻ này cũng đâu giống là muốn đồng ý, người phụ nữ này bị sao vậy?

Đột nhiên, trong đôi mắt trong veo của Lâm Nhược Khê lộ ra vài phần "quyến rũ", tia mị thái đó dường như muốn tràn cả ra ngoài.

Hoa kiều soi bóng nước, liễu yếu trước gió, chẳng gì hơn thế nữa...

Cùng lúc với nét quyến rũ màu hồng phấn đầy khiêu khích ấy, Lâm Nhược Khê khẽ lắc bờ vai trắng ngần và cái eo thon nhỏ, tà váy tím đung đưa nhịp nhàng đầy mềm mại, mang đầy vẻ ngượng ngùng e ấp của thiếu nữ.

Bĩu đôi môi hồng, giọng mũi nũng nịu, tựa như tiếng ngân khẽ gãi vào lòng người, Lâm Nhược Khê lên tiếng: "Ưm... chồng ơi... ở ngoài trời không được đâu mà..."

Cái giọng mũi mê người này như muốn xé toạc xương cốt, khiến tâm hồn vốn đang lơ mơ buồn ngủ của Dương Thần rung động dữ dội!

Dương Thần trố mắt, lại dùng sức vò vò mặt, sau khi xác định không phải đang nằm mơ, anh liền chết lặng.

Trời ạ! Mình vừa thấy gì, nghe gì thế kia!?

Lâm Nhược Khê vừa rồi là đang làm nũng với mình sao!?

Ngược lại phía Lâm Nhược Khê, sau khi làm và nói xong tất cả những điều này, cô chỉ muốn lấy đậu phụ đập đầu cho rồi!

Sao mình lại ngốc thế không biết, lại đi nghe lời con bé Trinh Tú kia, học đòi theo mấy cô gái trong phim Hàn Quốc làm nũng cơ chứ!?

Nhìn sang ánh mắt nhìn mình mà không thể dùng từ "kỳ quặc" để hình dung của Dương Thần, khuôn mặt Lâm Nhược Khê đỏ bừng như quả táo chín!

"Phụt... phụt... phụt ha ha ha!!!"

Dương Thần phồng má, anh muốn nhịn nhưng làm sao nhịn nổi, cố nín được một lúc, cuối cùng vẫn phá lên cười!

Anh cười ngả nghiêng, đập đập vào đùi, nước mắt cũng trào ra!

"Ha ha!! Ha ha... Nhược Khê bảo bối à, em... em... em muốn cười chết anh đấy à! Ha ha... còn dùng cả giọng mũi... ưm... ưm... ôi trời, ha ha..."

Nhìn Dương Thần cười đến mức suýt ngã từ trên ghế xuống đất, Lâm Nhược Khê thẹn quá hóa giận, dậm chân một cái thật mạnh, nhưng lại chẳng thể tỏ ra hung dữ được, cũng không tài nào khôi phục lại vẻ lạnh lùng băng giá thường ngày. Cô có chút ấm ức đến phát khóc, bĩu môi phản đối: "Anh... anh không được cười! Không được cười!! Dương Thần anh có nghe thấy không!"

Dương Thần cười đến mức hít thở không thông, cố gắng kiểm soát cảm xúc, mới ôm lấy bụng, nhướng mày nói: "Em học chiêu này từ bao giờ thế, xem phim Hàn mà học được à? Sao không gọi một tiếng 'Oppa' luôn đi, thế chẳng phải càng hợp hay sao?"

Lâm Nhược Khê hận không thể độn thổ ngay lập tức, nhưng đã đến nước này rồi, cô đành đánh liều, phụng phịu nói: "Thôi, không chấp nhặt với anh nữa, anh muốn cười thì cứ cười đi. Coi như đền bù cho chuyện làm anh không vui, dù sao em cũng không có lần sau đâu."

"Thế thì không được", Dương Thần lắc đầu, nắm lấy bàn tay mềm mại của Lâm Nhược Khê.

Lâm Nhược Khê cảm nhận được bàn tay nhỏ bé của mình bị bàn tay thô ráp ấm áp của Dương Thần bao lấy, thân hình mềm mại khẽ run lên, có chút hoảng loạn.

Dương Thần thu lại ý cười, chân thành nói: "Xin lỗi, thực ra anh không nên cười em, dù sao em cũng vì không muốn anh buồn nên mới làm vậy. Nhưng mà... anh nghiêm túc nói với em, dáng vẻ làm nũng của em, thực sự rất đáng yêu."

Làn gió nhẹ mát lành thổi qua gò má Lâm Nhược Khê, lời của người đàn ông khiến tim cô thấy tê tê ngứa ngáy.

Lâm Nhược Khê mím môi, không dám nhìn vào mắt Dương Thần, quay mặt đi cúi đầu xuống, nhưng vẫn thấp thoáng hiện lên một nụ cười xinh đẹp.

Cái khoảnh khắc cúi đầu đầy dịu dàng ấy, tựa như đóa sen hồng e lệ trước gió thu...

Hai người im lặng một lát, Dương Thần mới dịu dàng nói: "Để anh ôm em nhé, nếu có ai đi qua, chắc chắn anh sẽ biết trước, tuyệt đối không để em khó xử, được không?"

Lần này Lâm Nhược Khê không vùng vẫy nữa, mà ngoan ngoãn gật đầu.

Dương Thần mừng rỡ, ôm lấy thân hình nhẹ nhàng mềm mại của cô, đặt vào trong lòng mình.

Vì ghế nằm khá dài và rộng, nên để Lâm Nhược Khê nằm trên người mình, tựa vào ngực mình cũng vô cùng vừa vặn.

Lâm Nhược Khê có chút câu nệ, không dám cử động loạn xạ. Tuy trước đây hai người cũng không ít lần tiếp xúc thân mật, nhưng trong tình cảnh này lại là lần đầu tiên. Trong hơi thở, cô ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người đàn ông sau khi phơi nắng, không rõ giống mùi gì, cánh mũi khẽ động, ngửi cũng khá dễ chịu.

Dương Thần một tay ôm lấy tấm lưng mảnh mai của vợ, tay kia đặt bên hông và mông cô, cũng không cử động hay sờ soạng bậy bạ, chỉ khẽ đặt ở đó.

Dưới ánh nắng ấm áp, hai người nằm đó, giống như đôi vợ chồng nhỏ đang ngủ say sưa.

Lâm Nhược Khê vốn tưởng Dương Thần sẽ làm hành động gì đó xấu hổ, cô cũng đã chuẩn bị tâm lý nhất định, nhưng đợi một hồi lâu, Dương Thần vẫn không có chút động tĩnh gì.

Trong lòng không biết là thất vọng hay may mắn, chỉ cảm thấy quái lạ, điều này không giống với người đàn ông mà cô biết chút nào.

Lâm Nhược Khê chậm rãi ngẩng đầu, ngắm nhìn khuôn mặt gần như dán sát vào nhau, lại phát hiện Dương Thần đang nhắm mắt thiu thiu ngủ.

Và ngay lúc Lâm Nhược Khê lặng lẽ ngắm nhìn, khóe miệng Dương Thần thoáng hiện ý cười, vẫn nhắm mắt, khẽ nói: "Chẳng lẽ thấy chồng em đẹp trai quá, không nhịn được mà nhìn đến ngẩn ngơ rồi sao?"

Lâm Nhược Khê lườm anh một cái, không nói gì.

Một tay Dương Thần nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng Lâm Nhược Khê, như đang dỗ dành người mình yêu chìm vào giấc ngủ, miệng lại chậm rãi thì thầm: "Nhược Khê này, em có biết không, anh luôn cảm thấy cuộc sống hôn nhân thực ra rất đơn giản. Hai người ở bên nhau, thỉnh thoảng ra phố dạo chơi, mua ít đồ dùng sinh hoạt, mua chút mắm muối gạo dầu. Thỉnh thoảng cùng đi xem một bộ phim, nghe một buổi hòa nhạc, dù cho ngủ gật giữa chừng cũng chẳng sao. Thỉnh thoảng được nghỉ thì đi chơi xa đây đó, leo núi, câu cá, du lịch, cứ thế nắm tay nhau đi qua biết bao nơi chưa từng đặt chân tới."

"Tình cảm vợ chồng không nhất thiết phải là cuồng nhiệt, mà nên là ấm áp, cũng có thể là thanh mát, cứ thoải mái dễ chịu là được."

"Cũng giống như bây giờ vậy. Trong ngày trời quang đãng có gió thế này, có thể nằm dưới ánh mặt trời, ôm người mình yêu ngủ một giấc trưa thật ngon. Không cần phải làm những chuyện thân mật gì cả, chỉ cần được ôm nhau thế này, đơn giản như vậy thôi là tốt rồi."

Lời thủ thỉ của người đàn ông cứ thế phiêu lãng bên tai, Lâm Nhược Khê chớp chớp mắt, có chút không chắc chắn hỏi lại: "Đơn giản như vậy, thực sự đã đủ rồi sao?"

"Ừm", Dương Thần nói: "Đối với anh mà nói, thực ra cũng không nhất thiết đòi hỏi em phải hy sinh điều gì cho anh. Chẳng lẽ em tưởng anh thực sự mê mẩn cơ thể em đến mức đó sao? Anh cũng đâu phải cậu nhóc mới biết yêu, càng không phải gã trai tân chưa từng chạm vào phụ nữ, cho dù người phụ nữ đẹp đến mấy, thì thực sự không kiềm chế nổi đến vậy sao?"

"Từ trước đến nay, điều anh hy vọng em thay đổi, không phải là cách em đối xử với anh, mà là cách em đối xử với chính bản thân mình."

"Đừng lúc nào cũng tự làm khổ mình như thế, đừng chất hết gánh nặng lên vai mình, đừng nghĩ rằng thua một lần thì đã là ghê gớm lắm."

"Trong mắt anh, dù cho bây giờ, sau này, hay tương lai, em vẫn luôn lạnh lùng với anh, cũng chẳng sao cả. Anh đâu có phải vì muốn tận hưởng cơ thể em mà mới kết hôn với em."

"Thay vì thế, anh hy vọng hơn khi buổi sáng thức dậy, lúc xuống lầu, có thể thấy em mỉm cười nói với anh 'chào buổi sáng', chứ không phải lẳng lặng ăn xong rồi đi làm. Tối ăn cơm xong, có thể thấy em ngồi cùng mẹ bọn họ xem tivi, chứ không phải chui túc vào thư phòng làm việc. Hàng năm cho phép bản thân nghỉ ngơi, đi chơi đó đây với các chị em, chứ không phải bận rộn không dứt suốt cả năm."

"Chỉ cần anh biết, à... vợ mình sau khi gả cho mình là người hạnh phúc, thì người làm chồng như anh đây cũng sẽ không cảm thấy có gì phải hối tiếc nữa."

Lâm Nhược Khê ngây người lắng nghe, bất giác khóe mắt hơi ươn ướt.

Dương Thần vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, hít sâu một hơi, nói: "Cho nên, em muốn làm anh vui thì tất nhiên anh rất mừng, nhưng em đừng ép bản thân làm những chuyện cảm thấy khó xử. Như vậy là được rồi, anh đâu phải địa chủ lão gia thời xưa, đâu có khó chiều đến thế."

Lâm Nhược Khê thấy ngọt ngào trong lòng, dụi dụi mặt vào ngực Dương Thần, lí nhí: "Anh vốn dĩ là như vậy mà, nếu không sao có nhiều bà vợ lẽ thế..."

Nghe thấy câu này, Dương Thần giả vờ như mình điếc, chép chép miệng, ngửa đầu lên, giả vờ như đã ngủ thiếp đi...

Lâm Nhược Khê cũng không bóc trần cái trò vô lại này, mà cũng nhắm đôi mắt đẹp lại, thỏa mãn chìm vào giấc ngủ trong vòng tay người đàn ông.

Khoảng thời gian này, tạm thời quên đi những muộn phiền kia vậy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:726
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.