Dương Thần lúc này cúi đầu, lúng túng không biết nói gì cho phải, vừa rồi còn giả vờ sâu sắc, giả vờ có hàm dưỡng, còn có sự chuyển hướng nào xấu hổ hơn thế này không chứ!?
Họ vậy mà dám đi báo cảnh sát, mẹ kiếp, thời nay đúng là không ai dễ chọc! Mấy tên lưu manh cũng biết gọi cảnh sát bảo vệ bản thân đấy!
Nhưng ngẫm lại cũng phải, người ta nghèo rớt mồng tơi, cùng lắm bị giam vài ngày, lại còn được cơm nước, không báo cảnh sát mới là lạ!
Viên cảnh sát trung niên nghiêm túc nói: "Nếu hai vị không có gì để nói, vậy mời xuống lầu lên xe, ba người báo án hiện đang ở đồn cảnh sát chờ đối chất."
Dương Thần lóe lên một ý nghĩ, cười hì hì nói với cảnh sát: "Người anh em, có phải các anh là thuộc hạ của Cục trưởng Thái không? Tôi với Cục trưởng Thái của các anh rất thân đấy."
Hai viên cảnh sát nhìn nhau, viên cảnh sát trung niên nói: "Người biết cục trưởng chúng tôi họ Thái thì nhiều vô kể, nếu ai cũng nói như vậy, chẳng phải chúng tôi không cần bắt người nữa sao?"
Dương Thần nghẹn lời, chẳng lẽ lại nói mình là người đàn ông của Thái Nghiên? Thế chẳng phải sẽ bị Lâm Nhược Khê dùng ánh mắt giết chết tại chỗ sao?
Dẫu vậy, sắc mặt Lâm Nhược Khê cũng lạnh xuống, đứng dậy nói: "Đừng làm mất mặt nữa, cũng không phải phạm chuyện gì to tát, đi nói rõ ràng là được."
Dương Thần thấy tình hình không ổn, lập tức đi theo cười nịnh nọt: "Nghe theo vợ đại nhân."
Theo hai viên cảnh sát lên xe, một đường đến đồn cảnh sát, Lâm Nhược Khê chỉ gọi một cuộc điện thoại bảo luật sư Trương của văn phòng luật sư tới, những chuyện khác không nói một lời.
Dương Thần nhìn Lâm Nhược Khê mặt lạnh như băng, trong lòng phát hoảng, chính mình đúng là hồ đồ hết thuốc chữa!
Lâm Nhược Khê trước kia gặp chuyện phiền phức đó, cũng không nghĩ tới chuyện gọi cảnh sát, chẳng phải là cố ý tránh giao tiếp với Thái Nghiên sao!
Trước kia mẹ vợ hờ Khương San gọi điện tới "hỏi thăm", làm Lâm Nhược Khê tức giận không nhẹ, giờ đây muốn Lâm Nhược Khê lại thản nhiên đối mặt với Thái Nghiên như trước, thì không phải chuyện đơn giản nữa.
Được rồi, giờ hai người cùng tới đồn cảnh sát, muốn không chạm mặt cũng khó đấy!
Nói đi cũng phải nói lại, trước kia sau kỳ nghỉ lễ mùng 1 tháng 5 Thái Nghiên đáng lẽ đã trở lại Trung Hải, chỉ là chuyện ở Ngọc Lôi quá nhiều, bản thân lại gặp không ít chuyện, đều chưa gặp mặt, trong lòng tuy có nhớ nhung, nhưng gặp nhau lúc này thật không phải lúc!
Vào đến đồn cảnh sát, Dương Thần xem như quen đường quen lối, nhưng lần này bên cạnh có Lâm Nhược Khê, thật sự là đi trên băng mỏng.
Bởi vì trước kia Dương Thần vì chuyện của Lỗ Dân mà tại đồn cảnh sát đã giết chết vị cục trưởng họ Lư, lại có nhiều cảnh sát tại chỗ nổ súng, gây ra một loạt hỗn loạn. Sau sự việc đó, cảnh sát đã âm thầm điều động lại lực lượng ở đây. Thế nên, những gương mặt mới này nhìn thấy Dương Thần, cũng không gây ra tình huống đặc biệt nào.
Trong văn phòng lớn, ba tên lưu manh đã tỏ ra dáng vẻ người lương thiện đang than vãn với cảnh sát hỏi cung, nhìn thấy Dương Thần và Lâm Nhược Khê xuất hiện, ba người đều lộ ra vẻ mặt hưng phấn.
"Đồng chí cảnh sát, các anh phải làm chủ cho ba anh em chúng tôi! Chúng tôi tới Trung Hải làm thuê kiếm chút tiền dễ dàng sao, đôi nam nữ này đều là người có tiền, vậy mà ngay cả chút tiền lẻ đó của chúng tôi cũng không tha, còn đánh chúng tôi vứt vào xe rác! Đây là không để cho bách tính bình dân chúng tôi sống mà!"
Lời này nói ra quả thật rất đáng thương, dù sao tin tức xã hội chèn ép người lao động ngoại tỉnh thì nhiều, tiềm thức đều cho rằng ba người là bên bị hại.
Nghe thấy lời lẽ của ba người, Lâm Nhược Khê vừa mới ngồi xuống liền lộ vẻ giận dữ, Dương Thần bên cạnh vội ghé lại gần khuyên nhủ: "Nhược Khê, em đừng giận, đều tại anh, anh nhận sai là được chứ gì."
Lâm Nhược Khê nhìn anh đầy bất lực: "Em có thể trách anh cái gì, em chỉ trách chính mình, phải dựa vào anh mới thoát được bọn họ. Nếu em tự mình xử lý được, cũng sẽ không cần anh phải ra mặt, anh không ra mặt, cũng không đến nỗi thành ra thế này. Em bây giờ chỉ lo, lát nữa đón Trinh Tú đều bị chậm trễ!"
Lời nói tuy rằng không trách Dương Thần, nhưng Dương Thần nghe thế nào cũng thấy là lạ.
Lúc này, một nữ cảnh sát đi tới trước mặt hai người, bắt đầu hỏi cung: "Là cô Lâm và anh Dương phải không, chúng tôi dựa theo biển số xe tìm được hai vị, tuy hai vị đều là nhân vật có mặt mũi, nhưng trước pháp luật mọi người đều bình đẳng, xin hãy phối hợp với công việc của chúng tôi."
Lâm Nhược Khê căn bản không cho cô ta cơ hội đặt câu hỏi, nói: "Tôi và chồng tôi không muốn trả lời bất kỳ câu hỏi nào, bởi vì chúng tôi mới là người bị hại trong sạch. Sự việc cụ thể, trên đường tới đây tôi đã gọi luật sư của tôi rồi, trước khi luật sư tới, chúng tôi giữ im lặng."
Nữ cảnh sát cũng là người chị ngoài ba mươi tuổi, nghe giọng điệu không mặn không nhạt của Lâm Nhược Khê, liền cho rằng là coi thường cô ta, hừ lạnh một tiếng, khinh khỉnh nói: "Người có tiền đúng là ghê gớm, được, không nói thì không nói, đáng đời bị bắt!"
Ba tên lưu manh bên kia cũng kêu gào lên, châm dầu vào lửa, trong chốc lát, cảnh sát trong văn phòng lớn đều liếc nhìn sang.
Tên đàn ông lùn béo hăng hái nhất, túm lấy tay một cảnh sát nói: "Đồng chí cảnh sát, tôi bị tên nam nhân kia cướp mất 2425 tệ! Không tin các anh có thể bảo hắn lấy hết tiền ra, nếu không phải tiền của tôi, sao tôi có thể nhớ rõ ràng như thế!"
Nữ cảnh sát nghe vậy, ánh mắt liếc về phía Dương Thần, nói: "Anh Dương, cho dù là đợi luật sư tới, kiểm tra vật dụng tùy thân chút cũng không quá đáng chứ."
Dương Thần không thèm để ý đến cô ta, mà quay sang hỏi Lâm Nhược Khê, vẻ mặt cẩn trọng: "Vợ à, em nói xem anh có nên cho cô ta xem không."