Cứ tưởng Lâm Nhược Khê dùng chiếc Bentley màu đỏ của cô ấy chở chút quà cáp là xong chuyện, nhưng hiện trường này rõ ràng không phải vậy.
Một chiếc xe bán tải Ford F350 màu trắng hoàn toàn mới đang đỗ một cách đầy bá đạo trong góc!
Dòng bán tải F-series của Ford có thể coi là mẫu xe đại diện cho tinh thần "hảo hán" kiểu Mỹ, mã lực lớn, lớp trang trí bằng hợp kim nhôm cứng cáp, cùng phần đầu xe và đèn xe vuông vức.
Ở Mỹ, có thể thấy nó ở khắp mọi nơi, dùng cho gia đình hay trang trại đều có cái hay riêng, nhưng ở trong nước thì cực kỳ hiếm thấy, vì dòng xe này thường có dung tích xi lanh trên 5.0, hơn nữa lại chỉ là hàng nhập khẩu, giá thấp nhất cũng phải tầm một triệu tệ mỗi chiếc.
Phía sau thùng xe bán tải chất đầy những thùng hàng, ít nhất cũng phải mấy chục thùng lớn!
Người phụ nữ này, đi làm từ thiện nhân ngày Quốc tế thiếu nhi mà lại định lái cả xe tải đi sao!?
Lâm Nhược Khê hơi ngượng ngùng cắn nhẹ bờ môi, dịu dàng nói: "Trước đây khi chỉ có một mình, đi lại không tiện lắm, giờ có anh đi cùng, em mới có thể dùng xe bán tải... Em đã cử bảo vệ lấy xe từ gara ra giúp em rồi, quà cáp cũng mua sẵn, chỉ việc lái đi thôi. Em không biết lái xe lớn, nên đành phải nhờ anh làm tài xế rồi."
"Chuyện đó chẳng sao cả", Dương Thần định thần lại, thở phào một hơi, "Trước đây tôi cũng từng lái loại xe này không ít lần, chỉ là lái trong thành phố thì đây là lần đầu tiên."
Lâm Nhược Khê vội nói: "Thật ra nếu anh thích, trong gara của em còn chiếc Dodge Ram và Nissan Titan, đều là bán tải nhập khẩu mới tinh, em tặng anh lái cả đấy, anh cũng lái chiếc BMW đó một năm rồi còn gì."
"Ai rảnh rỗi mà đi làm bằng xe bán tải chứ", Dương Thần đảo mắt, nhưng vẫn nhận lấy chìa khóa Lâm Nhược Khê đưa, tiến về phía chiếc xe tải.
Lâm Nhược Khê lẩm bẩm vài câu về phía bóng lưng người đàn ông, người ta có lòng tốt tặng xe, có cần phải lườm mình như vậy không?
Tiếng động cơ gầm lên, hai người nhanh chóng rời khỏi bãi đỗ xe, theo chỉ dẫn của Lâm Nhược Khê, họ quyết định ăn trưa trước rồi mới đến cô nhi viện.
"Muốn ăn gì?", Dương Thần tùy ý hỏi.
Lâm Nhược Khê chống cằm suy nghĩ một lát: "Ăn đơn giản chút thôi, gọi món đợi lâu tốn thời gian lắm."
"Vậy tìm một quán ăn nhỏ nhé?"
Lâm Nhược Khê nhíu mày: "Có thể tìm chỗ nào sạch sẽ hơn chút được không?" Trong đầu người phụ nữ này mỗi khi nghĩ đến quán ăn nhỏ, lại nhớ về quán tôm hùm đất từng ăn cùng Dương Thần ngày trước, cái cảm giác bẩn thỉu dầu mỡ đó, thật chẳng dễ chịu chút nào.
Dương Thần nhún vai: "Vậy cô quyết định đi, hôm nay tôi 'bán thân' cho cô rồi đấy."
"Anh có bù tiền tôi cũng không thèm", Lâm Nhược Khê hừ nhẹ một tiếng, đoạn suy tư một hồi, có chút do dự, hai tay vân vê vạt váy liền thân, nhỏ giọng nói: "Hay là... đến chuỗi cửa hàng bánh trôi nếp mới mở của em đi, em vẫn chưa đi thị sát tử tế nữa..."
Nói xong, khuôn mặt Lâm Nhược Khê lập tức đỏ bừng, thực ra cô đã nhớ nhung chuyện này mấy ngày nay rồi, nhưng lại không hạ mình nổi để một mình qua ăn, dù sao cô cũng là bà chủ lớn đầu tư, phải giữ chút uy nghiêm, một mình chạy đi mua bánh trôi ăn thấy cứ kỳ kỳ thế nào.
Khó khăn lắm mới có người đi cùng, nên cô nhớ ra ngay, chẳng buồn quan tâm đây là bữa trưa, chỉ muốn đến gặm bánh trôi.
Dương Thần như hiểu ra điều gì, gật đầu cười nói: "Cũng được, tôi cũng rất tò mò, cái chuỗi thương hiệu bánh trôi nếp đó trông như thế nào."
Nghe Dương Thần đồng ý, Lâm Nhược Khê lập tức nở nụ cười tươi như hoa, gật đầu mạnh mẽ.
Dương Thần nhìn vào mắt cô, thầm cảm thán, đúng là một cô nàng dễ thỏa mãn,phỏng chừng trong cái tâm trí ấy chắc chỉ đủ chứa mỗi một viên bánh trôi nếp.
Đồng thời lúc đó, vì nhắc đến quán ăn nhỏ, Dương Thần nhớ ra mình nên tìm thời gian đến quán Tứ Xuyên của Hương Tẩu, gặp mặt Mã Quế Phương, chuyện của Mạc Thiến Ni không thể kéo dài quá lâu, điều này với cả hai bên đều là sự tra tấn.
Tất nhiên, chuyện này không thể để lộ trước mặt Lâm Nhược Khê.
Lâm Nhược Khê tổng cộng đầu tư một lần cho ba chi nhánh, đều dùng thương hiệu "Triệu thị Bánh trôi nếp", dù sao cửa tiệm bánh trôi này ở Trung Hải cũng khá có tiếng tăm, chỉ là, Lâm Nhược Khê còn đặc biệt thuê người thiết kế logo cho tiệm, là một "viên bánh trôi nếp đầu heo" hồng hào bụ bẫm, vô cùng đáng yêu, chắc chắn có sức sát thương vô hạn đối với các cô bé.
Cả ba cửa hàng đều được mở trực tiếp trong các trung tâm bách hóa tổng hợp dưới trướng Lâm Nhược Khê, chỉ riêng ở Trung Hải, Lâm Nhược Khê đã sở hữu không dưới mười trung tâm thương mại, chỉ vì cô vốn dĩ khiêm tốn, cũng không mấy khi xuất hiện quản lý trực tiếp những nơi này, nên rất nhiều người hoàn toàn không biết bà chủ đứng sau những trung tâm thương mại lớn này lại chính là cùng một người!
Lái xe khoảng nửa tiếng, hai người đến Trung tâm Thương mại Quốc tế Trung Hải tương đối gần đó, mười tầng dưới cùng của tòa nhà này toàn là cửa hàng, nhà hàng, trung tâm giải trí thư giãn, còn các tầng trên là câu lạc bộ và văn phòng.
Khi bước vào tầng một của tòa nhà, Dương Thần bỗng tò mò hỏi: "Nhược Khê, bản kê khai tài sản của Ngọc Lôi có bao gồm những tòa trung tâm thương mại này của em không?"
"Tất nhiên là không", Lâm Nhược Khê bình thản nói: "Đây đều là những cơ sở kinh doanh do chính em nắm giữ cổ phần, vốn dĩ là em mua lại từ tay người khác, không cần thiết phải cưỡng ép gộp vào công ty."
Dương Thần há miệng, cười nói: "Nói như vậy, dù Ngọc Lôi có phá sản, thì thân phận tiểu phú bà của em cũng không thay đổi được."
Lâm Nhược Khê liếc Dương Thần một cái đầy tự đắc: "Anh cũng đâu phải mới quen em ngày một ngày hai, chẳng lẽ anh nghĩ em là loại người không biết chừa đường lui cho mình sao?"
Dương Thần gật đầu tán đồng, cũng đúng, sự tính toán của Lâm Nhược Khê không thể nào lại để tất cả trứng vào một giỏ được, không có đường lui mới là lạ.
"Thật ra khi bà nội giao Ngọc Lôi cho em, những trung tâm bách hóa này vẫn chưa thuộc về em, nhưng vài năm nay thông qua việc không ngừng mua lại cổ phần từ tay người khác, em đã thâu tóm được những tòa nhà này, mặc dù đôi khi sẽ khiến vốn liếng của công ty trở nên eo hẹp, nhưng em nắm quyền kiểm soát tuyệt đối tại Ngọc Lôi, không ai có thể nói được gì em", Lâm Nhược Khê nói.
Dương Thần mỉm cười, hèn chi Lâm Nhược Khê luôn duy trì tỷ lệ cổ phần của mình ở mức khoảng 90%, bèn thắc mắc hỏi: "Mua nhiều tòa nhà như vậy để làm gì, muốn làm bà chủ cho thuê nhà à?"
Trong mắt Lâm Nhược Khê lóe lên một tia sáng: "Còn xa lắm mới được. Mục tiêu của em là mua lại cả con phố thương mại sầm uất nhất Trung Hải, nối liền thành một dải, chỉ cần những nơi em đi qua, toàn bộ đều là tòa nhà của em! Em vẫn luôn tiến về phía mục tiêu đó đấy!"
Dương Thần mặt cứng đờ, gượng cười: "Đừng nói đây chính là lý tưởng của em đấy nhé?"
"Đúng là vậy mà", Lâm Nhược Khê vui sướng gật đầu nói: "Thật ra em thấy, làm một ông trùm bất động sản trong thành phố là một chuyện rất vui. Anh nghĩ xem, đợi đến khi cả con phố đều là của em, em muốn nơi đây có thương hiệu gì thì có thương hiệu đó, thứ em thích thì cứ chuyển hết vào, thứ không thích thì chuyển đi, vào tiệm nào cũng muốn lấy gì thì lấy, chỉ cần ghi nợ vào tiền thuê nhà là được, cả con phố lớn sẽ trở thành sân chơi của riêng em!"
Dương Thần xoa mặt, lẩm bẩm: "Cái lý tưởng này của em, thật sự chẳng đáng yêu chút nào."
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến cửa tiệm bánh trôi Triệu thị treo tấm biển hiệu đầu heo làm từ bánh trôi màu hồng.
Điều khiến Dương Thần hơi ngẩn người là, bên ngoài cửa tiệm bánh trôi này lại đang xếp hàng dài dằng dặc, làm ăn bùng nổ đến mức khó tin!
Ba, bốn nhân viên được thuê đang bận rộn thu ngân và đóng gói, còn bên trong thì mấy người học việc đang bận rộn làm những viên bánh trôi tươi mới, nhìn những viên bánh trôi đang bán, tuy không tinh xảo bằng loại Triệu lão làm ngày trước, nhưng lại có thêm sự sáng tạo của người trẻ, đủ kiểu đa dạng, quả thực rất dễ thu hút sự hứng thú của phụ nữ và trẻ em.
Điều khiến Dương Thần dở khóc dở cười hơn nữa là trên những chiếc hộp đựng bánh trôi lại in hình hoạt hình mèo Hello Kitty! Bao bì toàn là tông màu hồng, chính là màu trong phòng của Lâm Nhược Khê!
Nhìn sang hai bên cửa tiệm, hai màn hình tivi lớn đang treo, chiếu hai bộ phim truyền hình Hàn Quốc đang hot nhất, dù không có tiếng nhưng cũng thu hút không ít khách hàng dừng chân xem.
Dương Thần vỗ trán, đây chẳng phải là ý tưởng lúc trước mình tiện miệng nói với Lâm Nhược Khê sao!? Người phụ nữ này thật sự làm thế thật à!?
Nhìn sang bên cạnh, Lâm Nhược Khê trông thấy cửa tiệm bánh trôi do chính tay mình lên kế hoạch hoàn thiện này, trong đôi mắt sáng ngời đã tràn ngập những vì sao lấp lánh, cô ngẩng cái đầu nhỏ, chằm chằm nhìn vào màn hình tivi đang chiếu phim Hàn, hoàn toàn quên mất mục đích đến đây, như thể đang đắm chìm trong đó!
Dương Thần hắng giọng vài cái, kéo Lâm Nhược Khê ra khỏi trạng thái mê mẩn đó, hỏi: "Để tôi qua mua cho cô nhé, muốn ăn vị gì?"
Lâm Nhược Khê nhận ra mình lại mất mặt rồi, quyến luyến nhìn tivi thêm mấy cái rồi nhỏ giọng nói: "Vị nào cũng muốn."
"Hả?", Dương Thần ngẩn người, trong tiệm ít cũng phải có hai, ba chục loại vị, mỗi viên bánh trôi to bằng quả bóng tennis, anh cau mày: "Nhiều thế, cô ăn hết không?"
Lâm Nhược Khê đã cúi đầu thấp đến mức cằm chạm sát ngực, ấp úng nói: "Em... em muốn ăn xong rồi đóng gói mang về nhà ăn mà... anh... anh tự mua phần của anh đi, không được tranh với em đấy!"